Chương 382: Cơn Đau Đầu Của Trần Kính 2.
Gia Từ Hoàng hậu – Lê Thị nghe tin Trần Kính nổi trận lôi đình trên triều, cũng nghe phong phanh chuyện hắn muốn thân chinh đi đánh Chiêm Thành. Trong lòng lo lắng, Lê Thị bất chấp nghi kỵ dẫn theo vài cung nữ đi về phía điện Quan Triều.
Đi xuyên qua hàng chục quan viên quỳ ngoài sân, có Trương Đỗ hai tay dâng lá sớ ở trên đầu quỳ nghiêm nghị như một bức tượng. Lê Thị vẫn làm thinh như không thấy, không định nói gì với họ.
Các đại thần dù không thích phụ nữ can dự vào chuyện triều chính, nhưng lại hiểu rõ tình cảm của Lê Thị và Trần Kính nên có vài tiếng nhỏ giọng nhờ vả:
– Hoàng Hậu, xin người giúp đỡ khuyên giải Bệ Hạ.
Lê Thị không nói, chỉ khẽ gật đầu ra hiệu đã nghe, rồi để cả cung nữ ở ngoài rồi cứ thế một mình bên theo khay ngọc bước vào điện.
Trong Điện Quan Triều, Trần Kính ngồi trên điện nơi có ánh sáng yếu ớt. Cả người chìm trong vẻ âm u nửa sáng nửa tối, hơi thở nặng nề càng khiến không khí như đặc quánh lại. Không gian cũng như bị ngưng đọng, hắn giờ là Hoàng Đế, sát khí từ hắn tỏa ra khiến bất cứ ai cũng phải run rẩy mà quỳ rạp xuống.
Lê Thị lần thứ hai được chứng kiến một Trần Kính thế này, lần trước là ở biến cố của Quốc Toản. Cùng nhờ có lần đó đã giúp Lê Thị đủ vững vàng để trụ vững, càng khiến nàng không thể để mặc Trần Kính một mình vào lúc này. Cố gạt bỏ nỗi sợ trong lòng, Lê Thị bước tới nhẹ nhàng vừa bước qua thềm điện ngổn ngang đồ đạc, vừa càu nhàu đánh lạc hướng câu chuyện:
– Hừm, đám thái giám cung nữ này đâu hết rồi. Để điện tối tăm u ám thế này, không còn biết phép tắc gì nữa. Tý về thiếp phải lôi chúng ra đánh một trận.
Đặt khay ngọc lên bàn, Lê Thị đưa tới một ấm trà lạnh lại múc thêm một bát canh hạt sen, nhẹ nhàng nói:
– Mình à, nghe nói trên triều hôm nay nhiều việc khiến mình tức giận. Mình uống ấm trà mát rồi ăn bát canh hạt sen đi cho hạ hỏa, đừng để nộ hỏa công tâm mà hại tới bản thân. Cứ mặc kệ mấy lão già ương gàn đó.
Tiếng xưng hô thân mật làm Trần Kính dần lấy lại thần trí, hắn cầm lấy ấm trà rồi ngửa cổ tu ừng ực. Từ ngày lên ngôi, chỉ có ở cạnh Lê Thị, Trần Kính mới có thể giữ sở thích này của mình.
Thấy Trần Kính đã tu ấm trà, Lê Thị liền biết chắc hắn sẽ bình tĩnh lại, nên nàng thoải mái hơn rất nhiều. Vừa châm lên vài ngọn nến, vừa dọn dẹp mặt bàn ngổn ngang như việc một người vợ như nàng hay làm ngày trước, lại vừa thao thao nói chuyện nhà:
– Mình biết không, Vĩ hai hôm trước lên đường rồi. Cả thằng Hiện cũng đòi đi theo nhưng theo lời mình dặn thiếp đã giữ nó lại. Từ ngày tới Ngự Thiên, sức khỏe thằng Vĩ tốt hơn hẳn, thiếp thấy cũng yên tâm. Nhưng mấy vị Tư Nghiệp không thích chuyện Vĩ đi học ở Ngự Thiên lắm. Qua nay họ tới đây nói suốt, bảo phải cho các vị Hoàng Tử Quận Chúa tới Quốc Tử Giám học, nếu không qua vài năm nữa, đến tuổi trưởng thành rồi sẽ chẳng học nổi.
Trần Kính tâm tình nhẹ bớt, hạ chén canh hạt sen đã uống cạn rồi làu bàu:
– Kệ mấy lão già cổ hủ đó. Chuyến này đi rất quan trọng với thằng Vĩ, mình nên ủng hộ. Mình đừng dọn nữa, cứ để đấy.
Lê Thị tay múc thêm một chén canh, cười tít mắt tiếp tục câu chuyện:
– Được quay lại Ngự Thiên, thằng Vĩ nó háo hức lắm. Chú Toản chẳng hiểu dạy nó những gì mà khiến nó thích thú tới vậy.
Trần Kính đón lấy chén canh rồi nói ngọt nhạt:
– Hừm, Hoàng Cung ngột ngạt, tới đó được tự do bay nhảy ai chẳng thích. Đến bố nó còn đang muốn tới Ngự Thiên một chuyến đây.
Lê Thị phì cười, lườm nguýt ra vẻ hờn dỗi:
– Hết bố tới con. Bố con mình định để thiếp lủi thủi một mình trong cung cấm này à? May chú ấy là đàn ông, chứ là phụ nữ e rằng thiếp đấu chẳng lại tiểu tam này.
Vừa nói, Lê Thị vừa khéo léo đi ra sau lưng, tay xoa bóp vai rồi gáy cho Trần Kính. Để hắn thoải mái ngả người vào ngực mình để xoa hai bên thái dương. Miệng thì rỉ rón hờn trách:
– Mình từng nói “chú Toản chủ ngoại, mình chủ nội” mình còn hả hê cho rằng việc của mình sẽ ngày càng tốt lên, ngày càng thoải mái. Còn chú Toản thì cứ phải ôm một bụng tức. Ấy thế mà việc triều chính lại khiến mình khổ sở thế này. Mà chú Toản này cũng thật là. Sao mãi chẳng chịu vào cung giúp mình một tay? Hay để thiếp viết thư bảo chú ấy vào kinh ít hôm, kể cả không làm được gì thì cũng giúp mình có người bầu bạn.
Nhắc đến Quốc Toản, Trần Kính lại thoải mái thêm một phần, khi nói chuyện với Lê Thị về Quốc Toản, hắn nhếch môi cười nhưng giọng lại như trách móc chẳng cần giấu diếm:
– Là nó cố tình. Thằng ranh đó đang trốn đấy. Mình gọi không được đâu.
Lê Thị hờn dỗi rồi ra vẻ trách móc:
– Hai người là huynh đệ thân thiết. Thân làm đệ thấy đại ca khổ sở thế này mà không biết đường hỏi han còn trốn ở nhà hưởng phúc. Thân làm chị dâu, thiếp phải viết thư trách phạt chú ấy một trận. Chú ấy không nghe, em bảo Chiêu Dương bế cu Khiêm vào cung.
Trần Kính mỉm cười, nhắm mắt dưỡng thần, thả lỏng cơ thể tận hưởng sự quan tâm của Lê Thị. Miệng thì lẩm bẩm:
– Lần nào gây chuyện nó cũng thế, mình có viết thư cũng vô ích thôi, thằng ranh đó sẽ có cách thoái thác.
Lê Thị ngạc nhiên hỏi:
– Chú ấy lại gây chuyện? Thiếp không rõ chuyện triều chính, nhưng chẳng lẽ mình đau đầu là vì chú ấy à? Là vì tin đồn mình muốn xuất chính đấy ư?
Trần Kính vẫn nhắm tịt mắt thư giãn, mỉm cười đáp thoải mái:
– Còn ai trồng khoai đất này.
Lê Thị dù không biết cụ thể kế hoạch của Trần Kính và Quốc Toản, nhưng nàng biết cả hai ấp ủ chuyện đánh Chiêm Thành từ lâu. Nếu muốn, Trần Kính thực sự có thể xuất chinh. Nghe lời xác nhận này, tay chân Lê Thị muốn rụng rời, nàng thực sự cũng không muốn Trần Kính thân chinh ra chiến trường đầy nguy hiểm. Nhưng ngược lại, nàng cũng biết tâm nguyện sâu thẳm của Trần Kính, cũng biết thứ hắn cần bây giờ là người ủng hộ chứ không phải người thêm người phản đối cùng với những quan viên ngoài kia. Chuyện can gián có thể để sau, Lê Thị khéo léo:
– Vậy ra những quan viên ngoài kia phản đối chuyện này. Bọn họ cũng thật là, Chiêm Thành sao có thể không đánh? Chưa nói thù mới hận cũ, các cụ xưa đã dạy “Ăn cắp quen tay, ngủ ngày quen mắt”. Bọn giặc đó từng ăn cướp Thăng Long một lần, đã nếm được mật ngọt nếu để yên thì chúng sẽ còn quay lại. Người khác thì thôi, Trương Đỗ đại nhân sao lại cũng không hiểu đạo lý này chứ?
Trần Kính hé một bên mắt thích thú nhìn Lê Thị đang mím cánh môi mỏng, vừa lườm lườm ra ngoài cửa nơi thi thoảng vẫn có tiếng của quan viên vọng vào, vừa nghiến răng vẻ nhiếc móc những quan viên không hiểu chuyện bên ngoài. Trần Kính lại nhắm mắt dưỡng thần nói:
– Họ khuyên ta dùng ân cảm hóa chúng. Cho rằng đấy là việc nên làm của nước lớn. Còn động binh đao là việc làm của kẻ hẹp hỏi.
Người tung phải có kẻ hứng, Lê Thị tỏ ra kinh ngạc tột độ thốt lên:
– Cái gì? Dùng ân cảm hóa kẻ thù, mong chúng buông bỏ đồ đao? Các vị ấy có suy nghĩ thật là vô lý. Thiếp nông cạn thì thấy hoang đường quá, chuyện này cứ phải như chú Toản. Với kẻ thù thì đánh trước nói sau. Đòn đau thì mới nhớ đời.
– Hahaha, đòn đau thì mới nhớ đời? Haha mình nói phải lắm, nói phải lắm.
Trần Kính phụt lên cười thành tiếng trút hết được tâm trạng buồn bực còn lại, tay vỗ vỗ lên bàn tay của Lê Thị trên trán mình rồi khẽ nhếch môi cười:
– Thứ họ nói không phải hoàn toàn vô lý, lời lão Trương Đỗ nói còn rất đúng. Vốn ta không vì chuyện này mà tức giận, cái ta tức là ta thấy bộ dáng hèn nhát, một chút tự tin vào bản thân cũng không có của triều thần. Ngọn lửa trong lòng họ dường như đã nguội lạnh từ lâu, cũng quên Hào Khí Đông A là như thế nào. Hừm, so với Quốc Toản đang âm thầm xả thân vì nước thật đúng là một trời một vực. Ánh mắt rực cháy của nó nhìn quân Chiêm rút đi ngày đó là thứ ta ấn tượng mãi, cũng là lý do khiến ta đặt niềm tin vào Quốc Toản. Triều thần ngày nay lại chỉ biết khép nép thu mình, chẳng mấy ai đủ dũng khí dám bước ra lãnh trách nhiệm. Đây mới là nguồn cơn khiến ta tức giận.
Lê Thị nghe thế thì rón rén thăm dò:
– Nói vậy là mình không tức giận vì chuyện thân chinh bị ngăn cản. Mà chẳng phải mình bảo chú Toản chủ ngoại, mình đối nội sao? Mình thực sự muốn thân chinh à?
Trần Kính thừa hiểu Lê Thị dù cố giấu nhưng vẫn đầy một vẻ lo lắng vì chuyện này, hắn ngoái đầu nhìn Lê Thị một cái rồi lại nhắm mắt, ngả người ra ghế nói nửa đùa nửa thật:
– Chuyện này ta chưa quyết định. Ra trận một phen cùng Quốc Toản cũng không phải ý tồi.
So với khi nãy, chuyện thân chinh như lời khẳng định chắc nịch, thì giờ là việc còn chưa quyết. Chỉ thế đã giúp Lê Thị thở phào một hơi, lại quay ra giọng hóm hỉnh hờ trách:
– Cả mình và chú Toản đều ra chiến trường, vậy hậu phương sẽ do ai đảm nhận. Thượng Hoàng thì lui về Hành Cung Tức Mặc, giao phó hết lại cho mình. Chẳng lẽ mình định giao cho Vĩ? Nó còn quá nhỏ, không thể gánh nổi trọng trách đâu…
– Hoàng Thượng, xin người suy nghĩ lại.
– Hoàng Thượng, xin người suy nghĩ lại.
Tiếng hô của các quan viên bên ngoài điện Quan Triều vẫn đều đặn vang lên xen kẽ câu nói của Lê Thị. Trời cũng đã tối mịt, Trần Kính mệt mỏi nhổm dậy, vươn vai vặn mình một cái, chỉnh lại y phục rồi ngắt lời Lê Thị:
– Ta biết mình lo lắng chuyện ta thân chinh. Yên tâm, chuyện đâu còn có đó. Ta sẽ lo mọi thứ chu toàn. Giờ nàng ra ngoài, triệu Trương Đỗ vào đây gặp ta một chút. Lão ấy quỳ mấy canh giờ rồi, để nữa, thằng ranh kia nó gửi thư trách ta thì đau đầu lắm.
Lê Thị nhún mình vâng lời rồi nhẹ nhàng bê theo khay ngọc ra ngoài. Dù chưa nhận được câu trả lời xác đáng nhưng hiện tại cũng đủ giúp nàng tạm an tâm.
Bên ngoài, lão Trương Đỗ vẫn như bức tượng quỳ ở hàng đầu, “Bãi Chiến Sớ” vẫn được lão hai tay nâng trên cao. Các quan viên khác quỳ phía sau thi thoảng lại dập đầu hô ủng vọng vào phía trong điện.
Nhận được lời truyền gọi từ Lê Thị, lão Trương Đỗ gian nan vực tấm thân gầy còm của mình đứng dậy. Cơ thể mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn đầy một vẻ tinh minh, kiên định cùng ý chí quật cường xem chết như về mà bước tới.
Các quan viên khác không được triệu vào chỉ đành từ phía sau gửi lời động viên, cùng gửi gắm lời hi vọng.
– Trương đại nhân, ngài lựa lời một chút, đừng thẳng thắn quá.
– Phải, Trương đại nhân, trông cậy vào ngài. Lúc này nên nhường nhịn Hoàng Thượng một chút.
Lão Trương Đỗ rời đi, bên ngoài cũng trở lại vẻ yên lặng, hàng trăm ánh mắt không chớp, nín thở chờ đợi từng chút động tĩnh bên trong điện.
Nhưng trái với những gì họ hi vọng, bất chợt vài tiếng quát tháo vang vọng từ trong điện truyền ra khiến người bên ngoài giật mình, hoảng hốt, lo lắng tột độ:
– Hoang đường, hoan đường.
– Ăn nói hàm hồ. Lui ra ngoài.
Tiếng Trương Đỗ, Trần Kính xen lẫn giống như cả hai lại nổi trận nôi đình. Thế rồi, lão Trương Đỗ hầm hầm bỏ ra ngoài, râu hùm vểnh lên bực bội bỏ đi. Bỏ mặc cả những quan viên xúm xít bên ngoài nhao tới muốn hỏi chuyện, lão cứ một mạch hướng ra ngoài cung chẳng thèm nói thêm môt lời. Các quan ngơ ngác nhìn về Lê Quát, Nguyên Đán đang chưng hửng nhìn theo bóng lưng của lão Trương Đỗ rồi cũng dần kéo nhau lùi cả khỏi cung.
Từ đấy, dù tiếng can gián vẫn tiếp tục được nói tới, nhưng cả Đại Việt bắt đầu rục rịch chuẩn bị cho chuyến viễn chinh đầy bất ngờ của Hoàng Đế. Tin tức lại càng lan truyền công khai, rộng rãi hơn, gây ra những xáo trộn lớn trong xã hội Đại Việt.
Đại Việt Sử Ký Toàn Thư: Năm Long Khánh thứ nhất, tháng 8 định việc bổ sung quân ngũ, đóng sửa thuyền chiến để chuẩn bị đi đánh Chiêm Thành. Tới mùa đông, tháng 12 xuống chiếu nói việc vua thân đi đánh Chiêm Thành.