Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
may-sua-chua-bong-da.jpg

Máy Sửa Chữa Bóng Đá

Tháng 4 25, 2025
Chương 816. Một tấm đạo văn đĩa CD Chương 815. The Blues huy hoàng
ta-bi-mua-dan-vay-xem-sau-lai-xuyen-qua.jpg

Ta Bị Mưa Đạn Vây Xem Sau Lại Xuyên Qua

Tháng 1 7, 2026
Chương 1065: Đã các ngươi thành tâm đặt câu hỏi + Phiên ngoại 6 Chương 1064: Ăn cướp! + Phiên ngoại 5
hoc-de-nguoi-la-that-that-duc-a-khong-so-set-danh

Học Đệ, Ngươi Là Thật Thất Đức A! Không Sợ Sét Đánh?

Tháng 10 3, 2025
Chương 632: Đại kết cục (bên dưới): Ta sắp đến vĩnh hằng Chương 631: Đại kết cục (bên trong)
gia-toc-cua-chung-ta-xuong-doc.jpg

Gia Tộc Của Chúng Ta Xuống Dốc

Tháng 2 13, 2025
Chương 859. Hoàn tất Chương 858. Ba năm kỳ hạn đã đến
huyet-chien-chi-menh.jpg

Huyết Chiến Chi Mệnh

Tháng 1 17, 2025
Chương 472. Hoả chủng Chương 471. Khiêu chiến
trong-tan-the-kamen-rider.jpg

Trong Tận Thế – Kamen Rider

Tháng 2 1, 2025
Chương 396. Bản hoàn tất cảm nghĩ Chương 395. Gặp ma lực!!!
vo-dich-hoang-de-tu-hon-cung-ngay-mot-kiem-chem-chin-vo

Vô Địch Hoang Đế: Từ Hôn Cùng Ngày, Một Kiếm Chém Chín Vợ

Tháng 10 8, 2025
Chương 360: Trảm chín vợ (2) Chương 360: Trảm chín vợ (1)
Vu Sư Từ Phương Xa Tới

Ta Đến Từ Tiên Giới, Vừa Mới Bắt Đầu Đã Bị Nữ Tử Hạ Giới Từ Hôn?

Tháng 1 21, 2025
Chương 300. (Kết thúc) cuối con đường cổ, ta chính là Thần Hoàng Chương 299. Lâm Phong hiện thân, một kiếm trảm chi
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 381: Cơn đau đầu của Trần Kính.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 381: Cơn đau đầu của Trần Kính.

Tin tức Trần Kính muốn thân chinh không cánh mà bay tới tận Hóa Châu. Nguyễn Bạ vốn nhấp nhổm vì chuyện này, tiện Trương Nghĩa nhắc tới, tranh thủ chưa bàn bạc vào chi tiết, hắn đánh bạo bước ra hỏi trước:

– Khoan đã, mạt tướng có điều muốn hỏi. Trương lão gia vừa nhắc tới vị trí thống soái, vậy mạt tướng có thể hỏi vị thống soái này là ai được không? Ngài cũng biết đấy, tin tức lan truyền mới đây về việc Thánh Thượng sẽ thân chinh có chút bất ngờ. Việc này hẳn sẽ tác động nhiều tới kế hoạch của chúng ta, thiết nghĩ chúng ta cần rõ thông tin này trước khi đi vào cụ thể.

Trong phòng ai cũng đều chung nghi vấn này cả, vì việc Hoàng Thượng thân chinh sẽ ảnh hưởng rất nhiều tới việc chỉ huy trận đánh. Cả tiêu cực lẫn tích cực. Xét về người cầm quân đánh trận, bọn họ nhiều khi không muốn có Hoàng Đế trong cuộc chiến của mình. Trương Nghĩa cũng không ngoại lệ, nhưng vẫn tỏ ra bình thản hắn đáp:

– Đây vốn là điều cả ta và Chiêm Thành đều đặt sự chú ý vào. Có điều bản thân ta cũng chỉ biết thông tin này là có. Nhưng Trương Nghĩa chỉ có thể nói với mọi người, chuyện này thật thật giả giả, thực hư thế nào có lẽ chỉ bề trên mới biết. Còn chúng ta hiện giờ chỉ còn cách chuẩn bị thật tốt cho trận chiến sắp tới.

Bên dưới nhiều người đều nhíu mày vì dường như Trương Nghĩa đã xác nhận thông tin động trời này là có. Phạm Phúc là lão tướng nên bình thản hơn, hắn đứng dậy lên tiếng đồng thuận:

– Ông chủ Trương nói có lý. Việc ai làm thống soái không phải thứ chúng ta có thể quyết định. Trên hết, năm cánh quân của chúng ta mỗi đội có thế mạnh riêng, nhưng hiện giờ chỉ là nắm cát rời rạc, chưa hề được kết dính với nhau, khi tác chiến sẽ rất bất lợi. Điều cấp bách cần làm bây giờ của chúng ta là phải thao luyện, cho các cánh quân được phối hợp nhịp nhàng, hiệp đồng tác chiến ăn ý. Chuẩn bị mọi thứ cho tốt chờ ngày xuất binh. Còn chuyện ai là thống soái, chúng ta không thể quyết định thì cũng đừng nên bận tâm tới. Ông chủ Trương, chúng ta đi vào kế hoạch chi tiết đi.

– Phải. Phạm tướng quân nói rất đúng.

Phạm Phúc dứt lời thì trong phòng gật gù vang lên những tiếng tán đồng. Trương Nghĩa mỉm cười hài lòng chắp tay thể hiện sự kính trọng với Phạm Phúc rồi chỉ lên tấm bản đồ bắt đầu nói tiếp:

– Vậy mọi người chú ý, bây giờ chúng ta sẽ đi vào kế hoạch chi tiết.

——————————

Trong khi đó, ở Thăng Long. Tin tức Trần Kính muốn thân chinh mới lộ ra ngoài, trong điện Thiên An các quan viên bên dưới đã nhao nhao qùy lạy, tranh nhau can ngăn:

– Hoàng Thượng, chuyện này không thể, xin người suy nghĩ lại.

– Hoàng Thượng, xin người lấy an nguy xã tắc làm trọng, chuyện này không nên vội vàng khinh xuất.

……

Triều chính hoàn toàn chìm vào hỗn loạn chẳng còn có thể bàn bạc được việc gì khác ngoài chuyện Hoàng Đế muốn thân chinh đi đánh Chiêm Thành. Trên Long Ỷ, Trần Kính nhíu mày, hai tay bóp trán, đau đầu không ngớt trước tình thế hiện tại.

Trong số quan lại, văn phái nho quan là những người nhiệt tình nhất trong tình huống này. Đứng đầu có Lê Quát và các vị đại nho trong Hàn Lâm Viện, hàng chục quan viên khác dưới diện quỳ lạy khóc lóc, nói văng nước bọt hết lòng can gián mong Trần Kính thay đổi ý định. Với họ, Trần Kính là vị Hoàng Đế đầu tiên của Đại Việt muốn hạn chế thần quyền của Phật Môn, công khai ủng hộ Nho Học. Nho học đang đứng trước ngưỡng cửa lịch sử, họ chỉ muốn Trần Kính trong những năm tới cứ yên vị ở Hoàng Cung để phòng mọi bất trắc.

Lão Trương Đỗ công cán bên ngoài, nghe được chuyện cũng vội vã vào triều, mặc kệ quan phục bụi bặm, mặc kệ bộ dạng mồ hôi nhễ nhại, lão rẽ hàng quan viên quỳ lạy dưới thêm lên hàng đầu hành lễ rồi nói lớn:

– Hoàng Thượng, Chiêm Thành ở tận cõi xa xôi hẻo lánh, núi sông cách trở, đường đi khó khăn. Nay Bệ Hạ mới lên ngôi, đức chính, giáo hóa chưa thấm nhuần tới phương xa. Bệ Hạ nên sửa sang văn đức để dân giàu nước mạnh, khiến nó phải tự đến mà thần phục. Sau này, nếu nó không theo thì sai tướng đi đánh cũng không muộn. Hiện giờ, mọi việc trong nước còn bề bộn dở dang, thế và lực còn yếu, mà nó thì đang khởi sắc. Cớ gì vội vàng động binh, lại muốn thân chinh vào lúc này. Thần nghe tin như sấm nổ ngang tai, phải bỏ mọi việc mà vội vàng về đây. Xin Hoàng Thượng suy xét.

Trương Đỗ dù ương gàn khó ưa, hay nói lời thẳng thắn. Nhưng lão cũng là người có phân lượng nhất, có tiếng nói nhất, cùng là người ít sợ bị Hoàng Đế trách phạt nhất. Có lão, không khác gì thành đồng vách sắt che chắn cho những lời can gián phía sau. Cánh chim đầu đàn đã tới, các quan viên lại lần nữa quỳ rạp hô ủng còn lớn hơn, cũng thẳng thắn hơn:

– Đúng thế Hoàng Thượng, chúng ta nên dùng ân đức, nhân nghĩa để cảm hóa chứ không nên vội dùng tới binh đao. Nghĩa của nước lớn là vậy. Xin Hoàng Thượng nghĩ lại.

– Xin Hoàng Thượng nghĩ lại.

Lần này càng thêm nhiều văn quan, võ quan quỳ lạy, dần dần là toàn bộ triều thần quỳ bái. Nhưng không phải tất cả đều chung một loại cảm xúc.

Mặt lão Trương Đỗ đầy một vẻ hối hả lo lắng vì lão hiểu kế hoạch đánh Chiêm Thành đã có từ lâu. Trần Kính thân chinh nếu là thật thì chỉ là chuyện nay mai.

Đám Lê Quát và Nho quan một vẻ bồn chồn nhưng đầy quyết tâm can gián, đầu óc thì giằng xé vì những kế hoạch dở dang. Họ không muốn những kế hoạch này bị gác lại.

Đỗ Tử Bình, Lê Quý Ly cúi rạp, miệng hô ủng cùng quan viên khác để giữ mình nhưng mặt không dám biểu lộ chút cảm xúc. Hiện giờ hắn không dám suy đoán bất cứ một điều gì về động cơ của chuyện này. Đành lựa chọn hành động an toàn nhất cho bản thân và gia tộc.

Vài võ quan ban đầu có chút khí thế, ủng hộ chuyến chinh phạt nhưng rất nhanh lại rơi vào đắn đo suy nghĩ. Có thể, bản thân họ không còn đủ tự tin vào bản thân, hoặc triều đình lâu nay và hiện tại thực sự không có vị thống soái nào cho họ niềm tin đấy. Suy cho cùng, từ cuối thời Dụ Tông, Đại Việt thực sự đánh đâu thua đó.

Vài quan viên, võ quan khác miệng can gian nhưng một bụng đầy những suy đoán, tính toán của riêng mình. Quyền lợi các bè phái, gia tộc như sợi dây quấy chặt lấy suy nghĩ của họ.

Nếu khi nãy, Trần Kính trên điện chỉ đau đầu vì việc ồn ào trên triều chính thì giờ hắn dần trở nên tức giận vì không có một ý kiến cho rằng phải đánh Chiêm Thành để rửa nhục. Dù nói chuyện này căn nguyên từ yêu cầu của Quốc Toản nhưng không phải hắn không có ý muốn này.

Trần Kính trong ánh mắt dần đỏ lên vì tức giận dường như chỉ thấy sự bạc nhược của triều thần. Không còn thấy được tinh thần, hào khí cùng lòng tự tôn ngày trước. Hắn không kìm nén được mà bực bội vỗ áng đứng dậy chỉ tay quát mắng:

– Hàm hồ, ăn nói hàm hồ. Dùng ân đức cảm hóa địch nhân? Ra trận, kẻ địch có đứng yên nghe các ngươi nói lời nhân nghĩa? Kẻ cướp có vì ngươi nói lời quân tử mà hạ đồ đao? Mới một năm trước, kinh thành bị đốt phá, cung điện lăng tẩm chìm trong khói lửa? Các ngươi quên hết rồi à? Không ai còn nhớ mối thù này ư? Trong khi những người phụ nữ bị chúng bắt đi vẫn đang phải chịu làm nhục, chịu dày vò hàng ngày ở Đồ Bàn. Các ngươi tự gọi là quan phụ mẫu, ra rả coi dân như con lại không thấy điều này ư? Tinh thần của các người đâu cả rồi? Ông cha chúng ta đối đầu với trăm vạn quân Nguyên còn không mảy may chùn bước, bây giờ chỉ một Chiêm Thành nhỏ bẻ đã đánh bay sạch tự tin của các ngươi rồi ư?

Trần Kính bị chạm vào nỗi lòng giấu kín, hắn tức giận, mặt đỏ gay gắt đi đi lại lại trên điện, vừa nhớ về những ký ức bên đồn Khoái, tay vừa chỉ chỉ xuống quan viên dưới điện gân cổ mà mắng:

– Trẫm cho tới nay, chưa ngày nào quên những tiếng khóc lóc thảm thương của phụ nữ trẻ nhỏ trên Nhị Hà. Chưa thể quên được tiếng cười hả hê, khả ố của đám giặc Chiêm khi chứng kiến nạn nhân bị chúng dày vò quỳ lạy van xin. Chưa thể quên được những xác của con dân Đại Việt bị chúng hãm hiếp giết hại rồi quăng xuống dòng sông đục ngầu làm mồi cho Hà Bá. Các ngươi….các ngươi sao lại có thể làm ngơ những chuyện này. Chẳng lẽ các ngươi lòng dạ sắt đá, không để những thảm cảnh này trong lòng. Hay các người tự cho mình là lòng dạ bao dung, có thể dùng ân báo oán?

– Xin Hoàng Thượng bớt giận. Giữ gìn Long Thể.

“Rầm” Không nói thì thôi, tiếng hô các quan càng làm Trần Kính bực bội, đạp đổ cả đôn gỗ bên cạnh khiến nó lăn lốc xuống dưới. Cả điện liền im thin thít, Trần Kính hơi thở nặng nề nói đầy sát khí:

– Trẫm không có lòng dạ sắt đá để gạt bỏ những thảm cảnh của con dân. Càng không phải người có thể bao dung, dùng ân báo oán với kẻ thù của Đại Việt như các khanh. Trong lòng Trẫm….chỉ có oán niệm. Oán niệm phải đạp bằng Đồ Bàn rửa mối nhục khi xưa. Phải dùng máu của Chế Bồng Nga để tế vong linh của con dân Đại Việt đã bị sát hại. Để cho toàn thiên hạ này biết, cái giá của việc động vào Đại Việt chỉ có thể dùng máu mà trả. Để chúng biết, sẽ có hậu quả gì cho chúng nếu chúng có ý định xâm phạm Đại Việt.

Long Nhan nổi giận, quan viên bên dưới run rẩy dưới thềm, không ai dám thở mạnh. Trần Kính đang cơn thịnh nộ liền một hơi hạ chỉ:

– Muốn có hòa bình phải chuẩn bị cho chiến tranh. Truyền lệnh, các lộ quân bổ sung quân ngũ, tích trữ lương thảo, đóng sửa thuyền chiến để chuẩn bị đánh Chiêm Thành. Lệnh Đào Lực Đinh, Hà Tử Công đốc suất người Thanh Hóa, Nghệ An, Lâm Bình đắp sửa đường sá từ Cửu Chân đến Hà Hoa. Sau ba tháng phải hoàn thành. Trẫm….sẽ thân chinh tới Đồ Bàn, quyết bắt Chế Bồng Nga về chịu tội. Bãi Triều.

Bị nỗi sợ từ cơn thịnh nộ của Hoàng Đế trấn áp khiến các quan viên không kịp ứng phó với Thánh Chỉ đầy bất ngờ. Vốn dĩ, để hạ một đạo Thánh Chỉ thế này sẽ cần nhiều tháng bàn bạc. Quan viên tỉnh lại thì Trần Kính đã phất ống tay áo dứt khoát rời đi. Toàn bộ triều thần ngơ ngác, ngã ngửa vì sự thể quá nghiệm trọng.

Trương Đỗ dừng một nhịp rồi mím môi định bước theo Trần Kính tới điện Quan Triều thì bị Hàn Lâm viện học sĩ Hồ Tông Thốc níu lại can:

– Trương đại nhân, khoan đã. Hoàng Thượng đang tức giận, chuyện phát binh không phải ngày một ngày hai. Lúc này không phải lúc phạm vào Long Uy, bằng không kể cả là ông cũng khó tránh khỏi trách phạt. Đợi Bệ Hạ bình tĩnh lại, chúng ta cùng liên danh dâng tấu, nói rõ lợi hại sẽ tốt hơn.

Những nho quan khác, gồm cả Tư Đồ Nguyên Đán, Thượng Thư Lê Quát đều tới khuyên giải. Dường như cả triều thần đều hiểu tính khí của Trương Đỗ. Nhưng không ai hiểu được nỗi lo trong lòng của lão.

Bọn họ không biết, cuộc chiến này đã được âm thầm chuẩn bị hai năm qua, nếu muốn, Trần Kính thực sự có thể xuất chinh ngay lập tức. Động vào Long Uy lúc này thực sự là một việc làm liều lĩnh, cái giá phải trả có thể là tính mạng cả nhà. Nhưng Trương Đỗ rõ hơn ai hết hậu quả của việc này, lão ánh mắt kiên định, dứt tay Hồ Tông Thốc ra nói:

– Nếu không thay đổi được quyết định của Hoàng Thượng, cả Đại Việt sẽ bị xáo trộn vì điều này. Bao công sức sẽ đổ sông đổ bể, thậm chí là cả vận mệnh của Đại Việt.

Trương Đỗ hết lời liền dứt khoát rời đi, lấy từ trong ngực ra phong bao đề ba chữ “Bãi Chiến Sớ” rồi hướng thẳng tới điện Quan Triều không chút do dự.

Nhìn dáng người gầy còm nhưng hiên ngang, bóng lưng thẳng tắp của lão, Tư Đồ Nguyên Đán cũng ưỡn ngực chép miệng rồi bước theo:

– So với lão ấy, bản thân ta thật đáng hổ thẹn. Ta cũng phải tự mình đối mặt một phen, ít nhất thêm người là thêm sức mạnh.

Lê Quát đứng đầu giới nho quan cũng nhíu mày nói:

– Cải cách mới bắt đầu, Nho học mới nhen nhóm chút hi vọng. Tuyệt không thể bị hủy trong thời khắc này. Tư Đồ đại nhân, ta đi cùng ngài.

Có Trương Đỗ, có Lê Quát, có Nguyên Đán, các nho quan khác từ Hồ Tông Thốc, Lê Tích,… đều rục rịch kéo đi theo cả.

Trước điện Quan Triều chẳng mấy chốc lại có hàng chục quan viên quỳ phơi nắng bên ngoài, thi thoảng lại đồng thanh dập đầu hô lớn:

– Hoàng Thượng, xin người suy xét.

——————————

P/s: Nay đăng 2 chương, bà con nhớ đọc cả chương trước nhé!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

huynh-de-cua-ta-sung-bai-than-tuong-la-ta-lao-ba.jpg
Huynh Đệ Của Ta Sùng Bái Thần Tượng Là Ta Lão Bà
Tháng 1 17, 2025
xuyen-den-nam-mat-mua-gam-cai-gi-vo-cay-ta-mang-toan-gia-an-thit.jpg
Xuyên Đến Năm Mất Mùa, Gặm Cái Gì Vỏ Cây Ta Mang Toàn Gia Ăn Thịt
Tháng 1 15, 2026
linh-dac-chung-tu-hoa-phuong-hoang-bat-dau
Lính Đặc Chủng: Từ Hỏa Phượng Hoàng Bắt Đầu
Tháng mười một 11, 2025
tu-tien-bat-dau-tu-duoc-dong-bat-dau
Tu Tiên: Bắt Đầu Từ Dược Đồng Bắt Đầu
Tháng 1 16, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved