Chương 377: Mồi Nhử.
Rầm! Ba Đề Tuyền đấm mạnh bàn, rồi lật ngược nó sang một bên khiến toàn bộ ấm chén trên bàn vỡ tan nát trên mặt sàn. Khuôn mặt cự độ giận dữ, hắn hùng hổ bước tới, chỉ tay về phía Ngạc Đốn quát lớn:
– Ngươi nói cái gì? Phải liên kết với Đồ Bàn? Không được, chuyện này là không thể. Từ khi nào, chuyện ở đất tổ người Nari (Tộc Cau) chúng ta lại cần xin đám người Kramu (Tộc Dừa) giúp đỡ? Làm thế, người Nari sau này sẽ không thể ngóc đầu lên được ở Chiêm Thành. Chẳng lẽ ngươi không rõ chuyện này? Huynh trưởng, chuyện này là không thể?
Ba Đích Đề ngồi ở chủ vị, mày nhíu chặt, hơi thở nặng nề, bàn tay siết chặt tay vịn ghế để cố kìm nén cảm xúc trong lòng, hắn gằn giọng:
– Ngạc Đốn, dù hiện tại Danak vẫn nghe theo điều động của Đồ Bàn. Nhưng ngươi cũng hiểu rõ mâu thuẫn của người Nari và tộc Kramu mà vẫn đưa ra ý kiến thế này? Nói đi, tại sao lại cần bọn Kramu giúp sức?
Ngạc Đốn rất áp lực, nhưng vẫn tỏ ra điềm tĩnh, giọng đều đều không lẫn chút sợ hãi, hắn khom người đáp:
– Đại Nhân, Đại Tướng quân, xin hãy bình tĩnh nghe hạ quan nói. Hạ quan hoàn toàn hiểu rõ việc này, đây là một quyết định khó khăn nhưng theo hạ quan suy đoán, việc này là không thể tránh khói. Cũng là phương án tốt nhất cho Danak để giữ được thế cân bằng quyền lực hiện nay.
Ba Đích Đề phất tay:
– Nói đi.
– Huynh trưởng, không thể được.
Ba Đề Tuyền dấn tới nói lớn muốn can ngăn nhưng Ba Đích Đề trừng mắt gằn giọng nói:
– Ba Đề Tuyền, đệ lùi xuống. Để yên cho Ngạc Đốn giải thích. Chuyện vẫn còn đó, tùy xem lý do hợp lý hay không ta sẽ quyết định. Ngạc Đốn, nói đi.
Ngạc Đốn vái tạ, từ tốn nói:
– Đại nhân, Đại tướng quân, sở sĩ hạ quan nói ra kế hoạch này vì ba lý do. Thứ nhất, theo tình báo, hạ quan suy đoán lực lượng của đối phương có thể huy động lên tới bốn vạn quân thủy bộ. Hoàn toàn không thua kém chúng ta là bao.
Ba Đích Đề nhíu mày nghi ngờ:
– Tận bốn vạn? Ngươi dựa vào đâu tính ra quân số này?
– Đại Nhân, số quân này bao gồm: Kajo có gần 8000 quân, Trương gia ở Hóa Châu và Trung lộ có khoảng 5000 quân, tính cả thủy quân Hóa châu năm vừa qua liên kết hành động với Trương gia có 10000 quân. Ngoài ra, hạ quan dự tính sẽ có thêm một nhánh quân tăng cường từ Đại Việt ước chừng khoảng 10000 quân. Thêm số dân binh có thể huy động và người Cơ Tu giúp sức, chúng hoàn toàn có thể huy động tới bốn vạn quân. Điều này hoàn toàn là hợp lý với số lương thực chúng tích lũy lên tới hơn năm vạn thạch ở Hóa Châu.
Ba Đề Tuyền đầu đã nguội bớt những vẫn tỏ ra không quá để ý tới số quân này, hắn phất tay nói:
– Hừ, chúng ta có gần năm vạn lại có thể huy động thêm dân chúng bổ sung quân số. Bốn vạn của bọn chúng có xá gì?
Ba Đích Đề liếc nhìn Ba Đề Tuyền rồi phất tay nói với Ngạc Đốn:
– Lý do thứ hai là gì? Quân số xem chừng chúng ta vẫn chiếm lợi thế.
– Đại nhân, thứ hai chính là trận đánh này không phải chỉ đánh cho Danak mà đánh cho cả Chiêm Thành. Danak có biến, Đồ Bàn cũng nguy. Vì thế, kéo thêm Đồ Bàn vào trận chiến này để tăng thêm phần thắng là điều nên làm. Lúc này là lúc nên gạt bỏ hiềm khích qua một bên….
“Rầm” Ba Đề Tuyền không chịu được tung chân đá bay cái bàn mới bị mình lật ngược, hắn chỉ tay vào Ngạc Đốn quát tháo:
– Ngạc Đốn, bao năm qua chúng ta ở phía trước đương đầu với Đại Việt bọn ở Đồ Bàn đâu có nghĩ được “Danak có biến, Đồ Bàn cũng nguy”. Ngược lại, chúng còn luôn rình mò, chờ chúng ta yếu thế, để chiếm lợi, để người Kramu bọn chúng hạ bệ chúng ta độc chiếm Chiêm Thành.
Ba Đích Đề cũng không nhịn thêm được định nổi cáu, thì Ngạc Đốn đã lớn giọng lên nói:
– Đại tướng quân, chính vì thế chúng ta càng phải kéo bọn chúng vào trận chiến này. Để chúng gánh bớt một phần thiệt hại cho chúng ta. Như thế Danak mới có thể tiếp tục giữ được vị thế của mình.
Rất nhiều năm Ngạc Đốn mới thực sự to tiếng, Ba Đề Tuyền bất ngờ rồi đột nhiên không biết phải ứng phó thế nào. Ba Đích Đề ở trên điềm tĩnh hơn chút ít nói:
– Ngạc Đốn nói có lý, Ba Đề Tuyền, đệ yên lặng cho Ngạc Đốn nói hết. Vậy lý do tiếp theo là gì?
Ngạc Đốn hít một hơi, thoáng cái lại quay về vẻ điềm đạm, vái dài rồi nói tiếp:
– Cuối cùng là hạ quan phỏng đoán, mục tiêu thực sự của chúng là Đại vương Chế Bồng Nga, không phải Danak chúng ta. Suy cho cùng, kẻ thù thực sự của Đại Việt là Đại vương, người đã ra lệnh đốt phá kinh thành của chúng. Nên nếu không có Đại vương Chế Bồng Nga tham gia vào trận chiến này, rất có thể kẻ đứng sau Trương gia cũng sẽ ở ngoài. Nếu kẻ này không tới, cuộc chiến của chúng ta với Kajo cũng mất đi nhiều ý nghĩa. Suy cho cùng, Trương gia chỉ là con rối phía trước, phá được con rối không có nhiều tác dụng. Mất con này sẽ còn con khác, quan trọng là phải tóm được kẻ điều rối.
Ba Đích Đề nhíu mày nói:
– Ý ngươi nói, chúng ta chỉ là mồi nhử để dụ Đại Vương tới đây.
Ngạc Đốn gật đầu đáp:
– Dạ phải, giống như cách chúng dùng Kajo làm mồi nhử để dụ chúng ta. Hiện giờ, hạ quan đoán, chúng muốn dùng Danak để dụ Đại vương.
Ba Đề Tuyền siết tay răng rắc, hắn nghiến răng:
– Khinh người quá thể. Gặp được kẻ này, ta phải tự tay lột da hắn làm thảm chùi chân.
Dù lời khó nghe, nhưng Ba Đích Đề giống như người bệnh gặp thuốc, hắn hít một hơi lấy lại bình tĩnh, trở lại với vẻ tinh minh:
– Hừm, ai làm mồi nhử, ai là thợ săn còn chưa biết. Ngạc Đốn, có vẻ ta đã hiểu mục đích của ngươi.
Ngạc Đốn mỉm cười vái dài:
– Đại Nhân anh minh. Chúng ta thuận nước đẩy thuyền, dùng chính Đại vương làm mồi nhử dụ kẻ điều rối xuất hiện. Giải quyết được kẻ này, mới có thể triệt để xử lý vấn đề Kajo, vừa đưa Thuận Hóa Châu quay lại vòng kiểm soát của chúng ta. Lại có thể từ từ cân bằng quyền lực của Chiêm Thành ngày trước. Với chúng ta, đây là một mũi tên trúng ba đích.
Nghe tới việc lấy lại Thuận Hóa, mắt Ba Đề Tuyền sáng lên chợt hiểu ra, thay vẻ tức giận bằng vẻ mặt quyết tâm trả thù, hắn gằn giọng nói:
– Hay lắm. Từ ngày bị cắt mất Thuận Hóa, địa bàn người Nari bị thu hẹp, thất thế với đám người Kramu. Chịu đủ loại chèn ép ở Chiêm Thành. Đợi ngày lấy lại được Thuận Hóa, chúng ta phải trả đủ cho chúng. Ngạc Đốn, khi nãy ta nọng vội, thứ lỗi cho ta.
Ngạc Đốn cúi đầu khiêm nhường:
– Đại tướng quân khách khí rồi. Ngài nóng giận là có lý, chuyện này không có gì to tát.
Ba Đích Đề gật đầu hài lòng, khẽ mỉm cười nói:
– Khá lắm Ngạc Đốn, nhưng e rằng đám người ở Đồ Bàn cũng tính ra. Có thể chúng sẽ nhân cơ hội này để Danak suy yếu hơn. Ngạc Đốn, muốn thuyết phục chúng phát binh không phải dễ.
Ngạc Đốn nhìn vào lá thư trên tay Ba Đích Đề mỉm cười nói:
– Đại nhân, việc này Đại Việt đã tính hộ chúng ta rồi.
Ba Đích Đề đưa lá thư lên nhìn, nghĩ ngợi ít lâu hắn ngửa mặt cười lớn rồi tấm tắc:
– Haha thì ra là thế. Phen này triều đình Đại Việt hẳn sẽ có một phen loạn cào cào. Kẻ nghĩ ra kế này thật liều lĩnh, nhưng cũng rất lợi hại.
Nói xong, Ba Đích Đề như đã hạ quyết định, hắn vỗ tay vịn ghế đứng dậy ra lệnh:
– Vậy được, phương hướng là như thế. Thời gian tới ta sẽ đi Đồ Bàn một chuyến. Ngạc Đốn, kế hoạch tác chiến thế nào và việc điều hành Danak trong thời gian ta vắng mặt giao lại cho ngươi. Ba Đề Tuyền, việc luyện quân giao lại cho đệ, hãy phối hợp với Ngạc Đốn cho tốt. Mọi việc phải khẩn trương lên.
Ngạc Đốn, Ba Đề Tuyền người khuôn phép, người hồ hởi vái nhận lệnh:
– Tuân lệnh đại nhân.
Rời khỏi cuộc họp bàn, quay về phủ trời cũng đã tối, vừa gặp bóng dáng rắn rỏi trước cửa, Ngạc Đốn phất tay ra hiệu cho hắn không cần vái chào rồi hỏi thẳng:
– Thế nào rồi? Người của ta cài vào hẳn đã chết? Tướng quân có thấy việc gì đáng nghi không?
Cri Hari so với hai năm trước, lúc ở cuộc chiến với Kajo, dáng vẻ đã dày dạn hơn rất nhiều. Hắn chắp tay chào rồi từ ngực áo lấy ra một cuốn sổ nói:
– Bẩm đại nhân, mạt tướng đã đối chiếu mọi thông tin không có gì đáng ngờ, người làm cho hắn đúng đều là người Chiêm. Cuối năm ngoái đoàn thuyền Trưởng Tôn Hào có hai chiếc bị mất lái đâm vào nhau rồi đắm ở cửa sông. Người của ta bị tử nạn trên chiếc thuyền đấy, sổ theo dõi của thủy binh có ghi lại chuyện này. Đồ đạc của những thủy thủ chết khi đó cũng đều được giữ nguyên, không có dấu hiệu cạy mở. Đây là cuốn sổ trong rương đồ của nội gián do chúng ta cài vào, so với danh sách Trưởng Tôn Hào cung cấp thì tên tuổi có vài điểm sai lệch nhưng khi tra với quan phủ, mạt tướng thấy đây chỉ là nhầm lẫn. Mạt tướng cũng đã so sánh chữ viết với thư hắn từng gửi cho chúng ta, chữ trong sổ đúng là do hắn viết.
Ngạc Đốn cầm cuốn sổ nghiêng đầu suy tư rồi tự cười nói:
– Chuyện này chẳng lẽ chỉ là trùng hợp? Hai năm qua vẫn không tìm được sơ hở gì của hắn. Là do ta đã quá đa nghi chăng? Được rồi, cảm ơn Cri Hari tướng quân, ngài lui về nghỉ ngơi đi.
Trong khi đó, bến thuyền nhỏ phía ngoài Hiện cảng ở đảo Hến, La Tát Đản trong bộ vải bố sờn, khuôn mặt đen đúa nhem nhuốc bước tới sau lưng Trưởng Tôn Hào, nhìn tốp quan binh cuối cùng rời đi. Hắn gặng hỏi:
– Liệu có lộ ra sơ hở gì không? Tên Ngạc Đốn này thật đa nghi, hắn vẫn không ngừng thăm dò ngươi.
Trưởng Tôn Hào mỉm cười lắc đầu:
– Hừm, nếu có vấn đề, quan binh đã kéo tới chứ không phải rời đi. Thử thách này chúng ta qua rồi. Yên tâm, cứ làm việc bình thường, chúng ta không chuyển tin tức đi, không xâm nhập nội thành, hắn có thăm dò cũng chẳng làm gì được đâu. Cậu chủ đã dặn, từ giờ tới lúc đại chiến, chúng ta ở Danak không cần làm thêm gì nữa.
La Tát Đản gật đầu ra hiệu đã hiểu:
– Rõ rồi. Vậy tiếp theo chúng ta làm gì?
Trưởng Tôn Hào quay về phía nam hếch hàm nói:
– Tạm bỏ qua Danak và Lâm Ấp Phố, chúng ta tới Đồ Bàn buôn trà.