Chương 376: Khơi mào chiến tranh 2.
– Cái gì? Khâm Hoàng muốn thân chinh đi đánh chúng ta?
(Trần Kính lên ngôi, tự xưng là Khâm Hoàng)
Ba Đích Đề nhíu mày không khỏi ngạc nhiên mà thốt lên, vừa chìa bức thư ra vừa nghi hoặc hỏi lại Ngạc Đốn ở dưới thêm:
– Ngạc Đốn, ngươi chắc chuyện này chứ? Có thể tin lời tên Đỗ Tử Bình này được không?
Ba Đề Tuyền bên dưới bước tới nhận bức thư từ Ba Đích Đề đưa cho, xem trong thư vỏn vẹn tám chữ “Vua nói, muốn thân đi đánh Chiêm Thành” hắn trợn mắt kinh ngạc thốt ra:
– Thật ư? Tên Trần Kính đấy thật sự mới lên ngôi, ngồi chưa ấm chỗ đã tính chuyện muốn đánh chúng ta?
Ngạc Đốn khum tay cúi mình đáp:
– Đại nhân, Đại Tướng quân, theo những gì tìm hiểu được về Đại Việt và con người của Trần Kính, thì chuyện này thực có thể xảy ra.
Ba Đề Tuyền nhíu mày vẫn đầy nghi hoặc:
– Chuyện này thật khó tin, mới hai năm trước chúng yếu nhược, còn bị chúng ta kéo vào tận Thăng Long đốt phá một trận. Năm ngoái, tin đồn tràn lan cho thấy phật môn rồi các bè phái, cả các thân vương cũng không hẳn thần phục Trần Kính. Vậy cớ sao hắn dám rời Thăng Long trong giai đoạn này?
Ba Đích Đề trầm tư hơn hướng về phía Ngạc Đốn hỏi:
– Ngạc Đốn, ngươi nghĩ sao?
Ngạc Đốn hướng về Ba Đích Đề vái nói:
– Bẩm Đại nhân, có thể tình hình trong nước rối ren, Trần Kính sẽ tìm cách hướng vấn đề ra bên ngoài. Mà khởi binh báo thù, rửa mối nhục bị chúng ta đốt phá Thăng Long là một cái cớ tốt để quy tụ lòng dân. Chưa kể, rất có thể hắn đang muốn thông qua trận chiến này để tìm kiếm uy vọng, khẳng định bản thân trước triều đình Đại Việt, qua đó dần thuần phục những kẻ bất tuân. Rất hợp lý nếu nói hai thứ trên có thể là động cơ thúc đẩy hắn ra quyết định mạo hiểm này.
Ba Đề Tuyền nói xen vào:
– Nhưng năm ngoái, kinh thành bọn chúng bị chúng ta vét sạch, mới một năm chúng lấy đâu ra quân phí? Hắn lấy đâu ra tự tin khởi binh vào lúc này.
Ngạc Đốn lại hướng về Ba Đề Tuyền nhẩm đọc mấy câu thơ:
“Ngân hà lưu ảnh linh quang
Tự thiên hữu chỉ, điềm sang giáng trần.
Canh điền tân pháp truyền nhân
Phong hòa vũ thuận, phúc ân cửu trường.”
Dịch:
“Ngân hà soi bóng sáng ngời
Tựa như trời gửi, điềm lành xuống đây.
Dạy dân cách mới cấy cày
Gió hòa mưa thuận, phúc này dài lâu”
– Đại Nhân, Đại tướng quân, hai người còn nhớ bài sấm truyền này chứ?
Ba Đích Đề nhíu mày:
– Chẳng phải là lời đồn nổi lên năm ngoái ở Đại Việt rằng, có đệ tử thần tiên xuống dạy dân phương pháp trồng lúa mới? Vì sao ngươi nhắc lại chuyện này? Chẳng lẽ, Đại Việt thực sự tìm ra cách trồng lúa mới?
Ngạc Đốn vẫn khom người trầm tư nói:
– Đại Nhân anh minh. Chính là nó. Gần đây, tin tức chỗ Trưởng Tôn Hào báo về. Đại Việt tiến hành di dân lớn để khai hoang trồng lúa theo phương pháp mới, ban đầu đều khá thuận lợi, các châu ki mi có thể tự lo được lương thực. Hơn nữa, có vẻ bọn chúng cũng bắt đầu khuyến khích mậu dịch, mà thứ hàng hóa chúng đang có lại là trà. Thậm chí là trà thượng hạng. Với hai thứ này, nếu thuận lợi, quả thật vài năm nữa chúng có khả năng sẽ gom đủ quân phí để tiến hành chiến tranh.
Ba Đích Đề khoanh tay nhìn tấm bản đồ treo trên tường trầm ngâm:
– Nói vậy là xảy ra trường hợp xấu mà chúng ta đã từng dự đoán. Đại Việt sẽ nhúng tay vào trận chiến sắp tới? Kajo chính là con dao găm chúng cài sau lưng ta?
Ngạc Đốn nói với vẻ nghiêm trọng:
– Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất. Đại Nhân, có vẻ, chúng ta phải chuyển sang hạ sách.
Ba Đích Đề thở dài nói với vẻ than thở:
– Tình thế thay đổi quá nhanh. Mới ngày nào Đại Việt còn đang trượt dài xuống dốc, mà giờ người bị uy hiếp lại là chúng ta.
Ba Đề Tuyền bên cạnh đấm bàn tức giận:
– Hừm, sợ chó gì bọn chúng. Đệ chờ ngày này đã lâu, giờ đệ sẽ về điểm binh, trước san bằng Kajo, sau đó đón tiếp đám Đại Việt tràn xuống là được.
– Quay lại!
Ba Đề Tuyền quay người, hùng hổ bỏ đi được vài bước thì tiếng gằn giọng của Ba Đích Đề khiến hắn phải khựng lại không dám bước thêm một bước. Ba Đích Đề hạ giọng:
– Đây là chuyện tồn vong của Danak. Đệ đừng có hành động lỗ mãng.
Ngạc Đốn nhẹ giọng khuyên giải:
– Đại Tướng quân, xin ngài chớ vội. Đại Việt có muốn xuất quân cũng là chuyện của mấy năm nữa, vẫn còn thời gian cho chúng ta xử lý Kajo. Kajo hiện tại có tới trên 8000 quân, chưa kể số người Cơ Tu đi theo. Địa thế lại hiểm trở, nếu chúng ta dốc sức đánh vào thì thương vong vô số. Thiệt hại quá lớn, chúng ta khó lòng mà kịp hồi phục trước lúc quân Đại Việt xuôi nam. Đây là điều chúng ta phải cân nhắc cẩn thận.
Ba Đích Đề lên tiếng ủng hộ:
– Ngạc Đốn nói đúng, chuyện này không phải chúng ta chưa từng tính đến. Chuyện vẫn còn đó, không cần vội vàng.
Ba Đề Tuyền quay lại, mặt nhìn đi chỗ khác nói với vẻ bực tức:
– Chẳng lẽ, cứ đợi Đại Việt kéo xuống, hợp binh cùng Kajo ba mặt công kích chúng ta?
Ngạc Đốn nhẹ giọng khuyên giải:
– Đại Tướng quân nói rất đúng, chúng ta không thể để tình thế đó xảy ra. Vì vậy ta phải ra tay xử lý Kajo trước, bẻ một mũi tấn công của kẻ địch. Nhưng diệt Kajo cũng đồng thời phải giảm bớt thiệt hại của Danak mới là thượng sách. Chẳng phải cũng chính vì thế chúng ta mới bất chấp khó khăn để tăng quân số cho thủy tặc Hóa Châu đấy ư?
Ba Đề Tuyền có vẻ xuôi xuôi, hắn phủi tay quay về vị trí nói:
– Lại là tính tính toán toán. Ngạc Đốn, cuối cùng ngươi tính ra những gì rồi?
Ngạc Đốn thấy Ba Đề Tuyền đã chịu nghe, hắn lại hướng về Ba Đích Đề vái nói:
– Nhưng trước hết chúng ta cần xác định được lực lượng của đối phương cái đã. Đại Nhân, Đại tướng quân mọi người không thấy bức thư này được gửi tới ở thời điểm này có gì kỳ lạ ư?
Ba Đích Đề mìm cười nhìn Ngạc Đốn đầy hài lòng nói:
– Ngươi cũng nghĩ như thế? Ta có cảm giác, đây giống như một lời tuyên chiến chứ không đơn thuần là tin tức bị rò rỉ ra ngoài. Có vẻ đối phương cũng hết kiên nhẫn rồi.
Ngạc Đốn vái sâu khâm phục nói:
– Đại nhân anh minh. Đỗ Tử Bình từ năm ngoái đã bị thất thế, hắn lại là kẻ nhát gan, tin tức này không phải do hắn chủ đích gửi đi. Như Đại Nhân nói, kẻ chủ mưu muốn gửi chúng ta lời tuyên chiến. Bọn chúng hết kiên nhẫn rồi. Nếu vậy, lực lượng của đối phương sẽ không chỉ có Kajo, chúng ta cần tính toán cho cẩn thận.
Ba Đề Tuyền tỏ ra khó chịu với kiểu tính qua tính lại, hắn chen vào:
– Cuối cùng vẫn là đánh. Huynh và Ngạc Đốn nói thẳng vấn đề đi được không? Tại sao chúng lại muốn quyết chiến, chẳng phải tình thế đang rất thuận lợi cho chúng ư? Nếu chúng đã muốn đánh sớm thì ta cứ ngồi chờ đón lõng là được, việc gì phải phức tạp.
Ba Đích Đề và Ngạc Đốn nhìn nhau cười, rồi Ba Đích Đề quay về bàn của mình ngồi xuống, phất tay vừa trách mắng Ba Đề Tuyền vừa lệnh Ngạc Đốn:
– Ta nói đệ nhiều lần rồi, phải chăm đọc tin tức rồi suy nghĩ nhiều vào. Cứ chăm chăm lao đầu vào luyện binh với tập võ, lên trận sẽ chịu thiệt thòi. Ngạc Đốn giải thích cho hắn đi.
Ba Đề Tuyền quay về bàn, miệng thì làu bàu:
– Chẳng phải có huynh và Ngạc Đốn rồi à? Đệ động vào đống giấy tờ đó làm gì cho đau đầu.
Nói thế thôi chứ Ba Đích Đề rất thích Ba Đề Tuyền chỉ muốn làm một võ phu như bây giờ, ít nhất huynh đệ hắn như thế sẽ không xảy ra chuyện tranh giành quyền lực. Ngạc Đốn vái vâng lệnh rồi giải thích:
– Đại Nhân, Đại Tướng quân. Hạ quan phỏng đoán như thế vì xét theo tình hình của Đại Việt. Nguy cơ của chúng hiện tại không phải ở Chiêm Thành mà ở phía bắc. Đại Minh năm vừa rồi động binh khá nhiều ở mặt tây nam, xem chừng, cũng không mất bao lâu nữa những thế lực tàn dư đang cát cứ này sẽ bị đánh dẹp. Có thể thấy, Đại Việt đang dần cảm nhận được nguy cơ ngày càng lớn, nên muốn giải quyết xong mặt phía nam để dồn sức đối phó với Đại Minh. Đây hẳn là lý do lá thư này được gứi tới ở thời điểm này.
Ba Đích Đề gật đầu ưng thuận, còn Ba Đề Tuyền thắc mắc:
– Nếu vậy, sao chúng ta không giữ nguyên tình thế hiện tại. Đợi Đại Minh động binh, chúng ta lại từ phía nam đánh lên, một hơi ấy lại đất Thuận Hóa.
Ngạc Đốn mỉm cười lắc đầu:
– Tình thế của chúng ta cũng không khá hơn. Đại Minh không thể một sớm một chiều dẹp xong mặt lãnh thổ Tây Nam, cộng thêm thời gian vỗ về dân chúng và chuẩn bị lương thảo khí giới, muốn phát binh xuống Đại Việt có thể cần tới cả chục năm. Chưa kể, Đại Tướng quân đừng quên, Đại Việt là một trong những nước đầu tiên phái đoàn sứ giả sang triều cống Đại Minh. Nhờ đó, nếu đủ khéo léo lợi dụng điểm này, chúng ít thì có thể trì hoãn, nhiều thì thậm chí có thể tránh động binh đao với Đại Minh. Trong khi, ý định của Đại Việt muốn đánh chúng ta là thật, sự chuẩn bị cũng là thật, và có thể chỉ trong vài năm tới chúng sẽ động binh. Khi đó, chúng ta sẽ phải đối mặt với ba hướng tấn công khác nhau, tình thế vô cùng bất lợi. Vì vậy, lời khiêu chiến này chúng ta không thể không nhận, cũng là cơ hội tốt nhất để ta nhổ cái gai Kajo.
Ba Đích Đề nghe xong, ngửa mặt cười lớn, vỗ tay bôm bốp khen ngợi:
– Hahaha Ngạc Đốn nói rất đúng, chính hợp ý ta. Thời điểm hiện tại, tranh thủ khi Đại Việt chưa thể dồn toàn bộ sức mạnh xuống phía nam, chính là cơ hội tốt nhất của chúng ta để nhổ cái gai Kajo và giành lại ưu thế ở Hóa Châu. Cuộc chiến này chúng ta phải đánh, chủ trương là thế, còn cụ thể thế nào, Ngạc Đốn, ngươi nói đi.
Ngạc Đốn vẫn một vẻ khuôn phép, từ tốn đáp:
– Đại Nhân quá khen. Vậy, hạ quan xin trình bày kế hoạch của mình để Đại Nhân cùng Đại Tướng quân xem xét.