Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
dai-chuong-mon-he-thong.jpg

Đại Chưởng Môn Hệ Thống

Tháng 1 20, 2025
Chương 373. Chương cuối Chương 372. Vô danh đại giới Hoa Sơn
bat-diet-ton

Bất Diệt Tôn

Tháng 1 3, 2026
Chương 777: Tà Thần khôi phục Chương 776: thức tỉnh
vo-dich-tieu-hoang-thuc.jpg

Vô Địch Tiểu Hoàng Thúc

Tháng 2 21, 2025
Chương 52. Truyện hoàn thành Chương 51. Lôi Đình thiền viện
conan-coi-la-chan-tuu-cung-mori-ran-trao-doi-co-the

Conan: Coi Là Chân Tửu Cùng Mori Ran Trao Đổi Cơ Thể

Tháng 1 10, 2026
Chương 490: Ngươi biết ta vì cái gì không cần hình tượng sao? Chương 489: Làm việc đưa tiền, thiên kinh địa nghĩa
marvel-bat-dau-dong-vai-hokage.jpg

Marvel: Bắt Đầu Đóng Vai Hokage

Tháng 1 18, 2025
Chương 503. Đại kết cục • hạ Chương 502. Đại kết cục • thượng
mang-theo-he-thong-xuyen-qua-marvel.jpg

Mang Theo Hệ Thống Xuyên Qua Marvel

Tháng 1 18, 2025
Chương 484. Phải có ánh sáng Chương 483. Tuyển cái loại hình màu sắc ba
cao-vo-ta-dung-van-gioi-nhan-vat-chinh-cau-thoai-kinh-dien-thanh-than.jpg

Cao Võ: Ta Dùng Vạn Giới Nhân Vật Chính Câu Thoại Kinh Điển Thành Thần

Tháng 1 6, 2026
Chương 243: Nghịch thần giả Chương 242: Lâu · hang động thám hiểm giả · lặng yên
ta-tai-nhan-gioi-day-kiem-dao.jpg

Ta Tại Nhẫn Giới Dạy Kiếm Đạo

Tháng 1 24, 2025
Chương 622. Phiên ngoại một: Hinata Toneri —— ngươi là mắt của ta Chương 621. Thời đại mới
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 375: Khơi mào chiến tranh.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 375: Khơi mào chiến tranh.

Không như triều đình Đại Việt đang bận mải với những cuộc thi, loạt cải cách cùng những cuộc di dân lịch sử. Tại Danak, cuộc sống vẫn diễn ra bình thường, nhưng sóng ngầm đã cuồn cuộn. Giới chóp bu đều biết chiến tranh là điều không thể tránh khỏi. Bộ máy của Danak cũng đang âm thầm chuẩn bị cho ngày cuộc chiến bùng phát. Lương thảo được tích trữ, vũ khí được sắm sửa, thành quách được gia cố,…cùng với không ít đại tộc dần chuyển tài sản của mình vào nội thành.

Quân đội của Danak hơn một năm qua được bổ sung tân binh, quân số lên tới bốn vạn. Chưa kể, nhờ nguồn lương thực Trưởng Tôn Hào mang về, thủy tặc Hóa Châu đã có thể tăng quân số lên 8000 tên. Tạm thời giành lại một chút cân bằng với thủy quân Hóa Châu.

Như thường lệ, người trù liệu tất cả những việc này luôn là Ngạc Đốn, con cáo già không quan không chức nhưng là kẻ nguy hiểm nhất của Danak. Ngồi trước bàn văn thư chất như núi, Ngạc Đốn cầm lá thư kiểm tra dấu xi, bên ngoài phong thư không có bất kỳ con dấu hay tên tuổi nào để cho biết thân thế của người gửi. Hắn ngước mắt nhìn người trước mặt truy hỏi:

– Ngươi nói thư này là của Đỗ Tử Bình gửi cho thương đội của ngươi để mang về cho ta?

Trưởng Tôn Hào trán lấm tấm mồ hôi, hơi thở còn gấp gáp như mới chạy bộ cả quãng đường tới đây, hắn khum tay đáp:

– Bẩm đại nhân, đúng thế ạ. Có người chuyển phong thư này tới, nói với quản sự của tiểu nhân ở Vân Đồn là do Đỗ Hành Khiển gửi cho đại nhân. Sợ có chuyện hệ trọng nên thương đội của tiểu nhân liền nhanh chóng mang thư về đây. Chuyến này tiểu nhân không đi nên cũng không rõ thực hư khi đó thế nào. Bèn trực tiếp mang tới đây cho đại nhân.

Ngạc Đốn khen ngợi rồi nhếch môi cười bí hiểm:

– Ừm, ngươi làm rất tốt. Không ngờ, chút bố trí ngày trước giờ cũng có ít tác dụng. Được rồi, ngươi tới đây rồi thì ngồi đi, đợi ta xem thư một chút rồi kể ta nghe xem tin tức phía Đại Việt gần đây thế nào.

– Vâng! Tuân lệnh đại nhân.

Để kệ cho người hầu bê trà lên cho Trưởng Tôn Hào, Ngạc Đốn lật đi lật lại phong thư một chút rồi cũng quyết định xé ra xem trước. Hắn không muốn mạo hiểm mang thứ chưa rõ ràng này tới cho Ba Đích Đề. Chưa xem thì thôi, xem rồi Ngạc Đốn nhíu chặt mày suy tư vì nội dung táo bạo của bức thư.

Thư chỉ vỏn vẹn vài chữ, không có ký tên, không có con dấu nói lên thân phận của người gửi thư. Nhưng xét theo nội dung, không phải đại thần trong triều thì không thể có những tin tức này.

Trưởng Tôn Hào ngồi ở phía dưới không dám rời tầm mắt khỏi đôi chân của mình, hắn không dám nhìn biểu cảm của Ngạc Đốn khi lão ấy làm việc. Biết đâu, nhỡ thấy một vài biểu cảm không nên thấy, hắn sẽ mất đầu như chơi. Chỉ khi có tiếng gọi hắn mới dám ngẩng đầu:

– Được rồi, Trưởng Tôn Hào. Tới đây, ta muốn hỏi ngươi vài chuyện.

Trưởng Tôn Hào ngoan ngoãn đặt lại chén trà, khúm núm bước tới trước bàn làm việc của Ngạc Đốn thưa:

– Có tiểu nhân, có gì cần hỏi, xin đại nhân cứ nói.

Ngạc Đốn trở lại với vẻ thản nhiên bình thường, hắn điềm tĩnh hỏi:

– Tình hình kinh tế Đại Việt gần đây có gì đáng chú ý không? Như là năm vừa rồi chúng có được mùa, phú thuế có sung túc không?

Câu hỏi khá bất ngờ khiến Trưởng Tôn Hào thoáng nghĩ ngợi một chút rồi đáp:

– Bẩm đại nhân, năm vừa rồi triều đình Đại Việt tổ chức khai hoang rất nhiều để trồng lúa theo phương pháp mới. Nghe nói, thêm một tới hai năm, các châu ki mi có thể tự lo được lương thực, không cần triều đình tiếp tế nữa. Nhưng cũng nghe nói tình trạng cướp bóc năm vừa rồi nổi lên khác nhiều, nhưng không gây quá nhiều ảnh hưởng. Còn về phú thuế,…..

Trưởng Tôn Hào ngập ngừng đáp:

– Đợt vừa rồi tiểu nhân không trực tiếp đi Vân Đồn nên tiểu nhân chưa kiểm chứng tin tức này. Nhưng thương đội của tiểu nhân về báo, tháng trước, khắp Đại Việt, nhất là trong giới thương buôn xôn xao chuyện Triều Đình Đại Việt tổ chức tiếp đón một thương nhân từ Diệp Điều có tên Sa Mu Đà như lễ tiếp đón sứ giả, cho hắn yết kiện tận điện Thiên An. Lại cử người mang quốc thư của Đại Việt cùng hắn quay về Diệp Điều. Đây là vinh dự không tưởng với cánh thương nhân. Người ta qua đó đồn đoán, triều đình Đại Việt muốn khuyến khích, phát triển mậu dịch. Vậy nên, đám phú hộ ở Đại Việt có vẻ bắt đầu rục rịch sắm thuyền, đóng xe, mở xưởng chuẩn bị cho những vụ làm ăn xa hơn. Mọi thứ nhanh hơn tiểu nhân tưởng rất nhiều, có vẻ một vài dòng họ lớn ở Đại Việt nắm bắt thời cơ đã đứng sau chuyện này. Tiểu nhân đang định cuối năm này sẽ đi xem thực hư một chuyến rồi mới báo cáo lại.

Ngạc Đốn nghi hoặc:

– Đại Việt phát triển mậu dich? Xưa nay đám thương nhân từ Diệp Điều, Thiện hay Miến Điệu tới Vân Đồn – Đại Việt không phải chuyện hiếm, nhưng so về hàng hóa chúng vẫn chuộng hàng của người Hán hơn. Vào Đại Việt chỉ là số ít, hoặc là mua bán lại chút hàng hóa để bù đắp chi phí, hai là có mối làm ăn với quan phủ hoặc đám buôn lậu từ Đại Minh như ngươi. Chứ mua bán nội địa chẳng được bao nhiêu. Bây giờ thay đổi, liệu rằng, Đại Việt có đủ hàng hóa để giao dịch? Rồi Đại Minh sẽ để yên chuyện này à?

Trưởng Tôn Hào khum tay nói tiếp:

– Bẩm đại nhân, lần trước đại nhân đến Vân Đồn cũng đã rõ, phía Đông và phía Nam Đại Minh tình hình hải tặc thật sự đang ngày càng phức tạp. Số thương thuyền và làng mạc ven biển bị đánh cướp ngày càng nhiều, đặc biệt là ở Quảng Đông. Khiến đám thương buôn rất e rè tìm đến, trong khi tình hình ở phía Đại Việt gần đây lại ổn định hơn. Chưa kể triều đình Đại Minh đang ngày càng siết chặt việc buôn bán, có vẻ họ đang nghi ngờ đám thương nhân có cấu kết với các thế lực còn cát cứ bên trong Đại Minh. Hiện giờ, chuyện buôn bán bị siết chặt tới mức, mậu dịch triều cống gần như là hình thức ngoại thương hợp pháp duy nhất. Tình trạng này tiếp tục kéo dài thì Đại Việt thu hút được thuyền buôn ngoại quốc chỉ là chuyện sớm muộn.

Trưởng Tôn Hào nói tới chuyện buôn bán thì có chút hào hứng, hắn ngoái ngác tìm tới chén trà nâng lên nói:

– Hơn nữa, đại nhân, ngài thấy loại trà này thế nào?

Ngạc Đốn chưa hiểu mục đích của Trưởng Tôn Hào lắm, nhưng hắn vẫn gật đầu trả lời:

– Trà ngon, xếp vào loại thượng hạng.

Trưởng Tôn Hào đúng chất con buôn, tranh thủ quảng cáo:

– Đại nhân nói rất đúng. Loại trà này đúng là loại thượng hạng, chỉ được hái trong canh năm khi những giọt sương còn chưa tan, khi ánh mặt trời còn chưa ló rạng. Mỗi búp trà đều được các thiếu nữ mười lăm, mười sáu tuổi dùng miệng để hái. Nhưng đó chỉ là bước đầu, sau khi hái, búp trà không được chạm tay người thường mà phải được…

Ngạc Đốn mất kiên nhân dơ tay ngắt lời:

– Thôi thôi, ta biết chắc đây chỉ là mánh khóe bán hàng của đám thương nhân các ngươi. Các ngươi vì muốn bán hàng được giá mà vẽ ra đủ thứ chuyện để tô vẽ hàng hóa của mình. Thực tế có lẽ từ đui mù, chột què ai làm được các ngươi đều thuê hết, làm gì có nhiều thiếu nữ như vậy. Đi vào cụ thể đi, trà này thì sao? Liên quan gì tới vấn đề ta đang nói?

Trưởng Tôn Hào xoa đầu cười trừ:

– Đại nhân thông thái, tiểu nhân là bị bệnh nghề nghiệp, nhưng mấy lời này là do đám buôn trà ở Đại Việt ba hoa mà ra chứ không phải tiểu nhân. Thêm việc trà này cũng là hàng Ngự phẩm ở Đại Việt nên đang bán rất tốt. Trên hết, đại nhân biết trà này từ đâu làm ra chứ?

Ngạc Đốn nghi hoặc:

– Chẳng lẽ là Đại Việt?

Trưởng Tôn Hào gật đầu cái rụp:

– Đại nhân nói đúng. Trà này từ cuối năm ngoái tiểu nhân đã tra thử, đúng là do Đại Việt tự sản xuất. Trước kia họ chỉ dựa vào nguồn trà sơn dân tự hái nhưng giờ đã bắt đầu có những khu vực lấy việc trồng trà làm chủ đạo. Thậm chí, quy mô trồng còn không ngừng mở rộng ở Thái Nguyên và Lạng Sơn. Đại nhân, đây chính là thứ đám ngoại thương thích nhất, có nó, việc Đại Việt muốn phát triển mậu dịch không khó, nguồn lợi thư lại cũng lớn vô cùng. Việc tiểu nhân có thể mua thứ trà này ở Vân Đồn dễ dàng chính là minh chứng.

Ngạc Đốn đan tay trước cằm rơi vào trầm ngâm rồi vô tình lẩm bẩm thành tiếng:

– Bọn chúng đã học được cách chế biến trà? Đã thế còn đang trồng ở quy mô lớn? Nói vậy cũng có nghĩa là, dù mới sau thời kỳ loạn lạc nhưng chỉ cần thêm vài năm phú thuế no đủ, Đại Việt thực sự có khả năng khơi mào chiến tranh nếu muốn?

Trước câu hỏi bất ngờ của Ngạc Đốn, Trưởng Tôn Hào tỏ ra bối rối không biết phải nói làm sao. Hắn nghi hoặc làm như bản thân nghe không rõ hỏi lại:

– Đại nhân, người vừa nói gì? Tiểu nhân nghe không rõ?

Ngạc Đốn như tỉnh lại từ suy nghĩ miên man, hắn mỉm cười lắc đầu phủ nhận:

– Không có, là ta tự nghi hoặc thế thôi. Những gì ngươi nói đều rất có ích, nhưng ta vẫn cần ngươi kiểm chứng, theo dõi thêm. Nếu có gì biến chuyển phải nói ngay cho ta.

– Tiểu nhân đã rõ, đại nhân yên tâm. Cuối năm nay tiểu nhân định ra Vân Đồn, nhân thể sẽ thăm dò một lượt.

Gật gù hài lòng với biểu hiện của Trưởng Tôn Hào, Ngạc Đốn định cho hắn lùi ra nhưng chợt nhớ ra còn chuyện chưa nói, hắn hơi à lên đưa tới một cuộn giấy nói:

– À phải, Trưởng Tôn Hào, ta nghe quan binh báo, nhà Cri Ha Mun tới kiện: có vài tên từng trộm đồ nhà lão ta đang lẩn trốn trong thương đội của ngươi. Đây là tờ truy nã, ngươi xem qua xem. Nhà lão ấy là thế gia ở đất này, để tránh mọi chuyền phiền phức, ta sẽ bảo con lão là Cri Hari tới chỗ ngươi tra xét. Ngươi xem đấy mà làm.

Trưởng Tôn Hào nhận tờ giấy truy nã, biết mọi chuyện không đơn giản như thế, nhưng hắn không chút biểu lộ ra ngoài, vẫn một bộ dạng khúm núm ngoan ngoãn:

– Vâng, tiểu nhân sẽ phối hợp với ngài ấy. Vậy đại nhân, nếu không còn việc gì, tiểu nhân xin cáo lui.

Thấy mọi việc có vẻ đã hết, Trưởng Tôn Hào định lui xuống thì Ngạc Đốn lên tiếng:

– Khoan đã, để tránh phiền phức tương tự, biết đám làm thuê của ngươi toàn dạng không thân không thích nhưng cứ nộp lại danh sách đăng ký cho quan phủ để tiện tróc nã phạm nhân nếu có. Giờ thì được rồi, ngươi lui đi, ta sẽ cho gọi ngươi sau.

– Vậy tiểu nhân xin cáo lui.

Nhìn theo bóng Trưởng Tôn Hào đã đi khuất, Ngạc Đốn đắn đo nhìn phong thư trong tay như đang phân vân việc nên nói ra hay không chuyện này. Hắn trầm ngâm hồi lâu rồi cất phong thư vào ống tay áo, ra lệnh cho người hầu bên ngoài:

– Người đâu, chuẩn bị kiệu, ta muốn tới yết kiến Ba Đích Đề đại nhân. Bảo quản gia cho người mới Ba Đề Tuyền đến. Nói là ta có việc gấp muốn bàn bạc.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dai-duong-sieu-thoi-khong-tan-duong-tieu-cong-chua-den-nha-ta
Đại Đường Siêu Thời Không: Tấn Dương Tiểu Công Chúa Đến Nhà Ta!
Tháng 1 7, 2026
tu-danmachi-bat-dau-tong-man.jpg
Từ Danmachi Bắt Đầu Tổng Mạn
Tháng 1 15, 2026
am-thien-tu-ho-tien-gia-lam
Âm Thiên Tử, Hồ Tiên Giá Lâm
Tháng mười một 8, 2025
tam-quoc-tao-doanh-muu-chu-9-gio-toi-5-gio-ve.jpg
Tam Quốc: Tào Doanh Mưu Chủ, 9 Giờ Tới 5 Giờ Về
Tháng 1 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved