Chương 373: Hơn Thua và Hơn Hẳn
Chiến tranh ngoài dựa vào binh sĩ dũng mãnh, vũ khí sắc bén cùng tài của người cầm quân thì đảm bảo hậu cần là yếu tố tối quan trọng. Để chuẩn bị cho cuộc chiến ở Danak, Quốc Toản đã chuẩn bị suốt hai năm vừa qua. Trong đó có việc âm thầm tích trữ xây dựng kho lương, kho vật tư ở Hóa Châu và Kajo. Lương thực tích trữ lên tới năm vạn thạch lương, khối lượng có thể nói là khổng lồ nhưng người đông, miệng ăn như núi nở. Số đó cũng chỉ đủ cho đại quân duy trì vài tháng.
Chiến sự kéo dài, hậu cần gián đoạn luôn là nỗi lo muôn thuở với những đội quân viễn chinh. Nếu xử lý không khéo, ảnh hưởng thậm chí có thể lan tới chính tình hình trong nước. Có thể nói, mỗi trận chiến đôi khi là cuộc đua, cuộc so kè về hầu cần của hai bên cũng được.
Hóa Châu xa xôi cách trở, hậu cần tiếp tế cho đại quân sẽ vô cùng khó khăn. So với Đại Việt, khả năng đảm bảo hậu cần lâu dài của Chiêm Thành sẽ lợi thế hơn hẳn. Vì thế mục tiêu của Quốc Toản là sớm kết thúc cuộc chiến, không để chiến sự kéo dài. Nếu sa lầy tại đây, nền kinh tế mới có chút khởi sắc của Đại Việt có thể sẽ bị đánh sập.
Mà muốn thế, dụ được Chế Bồng Nga tới Danak là điều bắt buộc.
Quốc Toản vẫn gối đầu trên đùi vương phi, giọng có chút muộn phiền nói:
– Con đã thử, nhưng vấn đề là lực lượng trong tay con chỉ ở mức ngang bằng với con hổ ở Danak. Thậm chí, có phần đuối hơn, hoặc con vẫn phải tỏ ra đuối hơn để dụ nó ra đồng bằng quyết chiến. Nếu để nó lui về núi cố thủ thì cũng là một điều tệ không kém với việc không dụ được con hổ ở Đồ Bàn tới. Hừm, hai vấn đề này vốn đối nghịch, có phải là con cố gượng ép chúng vào với nhau không?
Đặng Văn Thiết ôm chén trà ấm cũng khẽ thở dài:
– Chuyện chúng ta làm hai năm qua ở Hóa Châu và Kajo đã là tất cả những gì vương phủ có. Muốn tạo thêm uy hiếp với con hổ ở Danak thật không dễ.
Vương phi thì nói với vẻ lo lắng chuyện khác:
– Lực lượng của con chỉ ngang với con hổ ở Danak, vậy nếu kéo thêm con hổ ở Đồ Bàn tới, chúng sẽ đông hơn hẳn, liệu con có ứng phó nổi không?
Vương phi không quá hiểu chuyện chiến trận, khi thấy Quốc Toản sẽ phải đương đầu với đội quân đông hơn thì không tránh khỏi lo lắng. Quốc Toản muốn trấn an mẹ nên hắn tự tin ưỡn ngực ngồi thẳng dậy, vênh mặt đáp:
– Con đã từng xông pha, đối đầu với trăm vạn quân Mông Cổ hùng mạnh, thiện chiến nhất thì giờ chỉ là đối phó với đám quân Chiêm Thành, đông hơn chút ít thì có xá gì. Huống chi con lại đang có lợi khí trong tay. Chỉ cần kéo chúng ra khỏi thành trì, con sẽ ngồi lên đầu chúng mà đánh. Đúng không, Đặng Văn Thiết?
Đặng Văn Thiết đương nhiên phải ủng hộ, hắn thản nhiên không chút lo lắng đáp:
– Đương nhiên, so sánh hai đội quân này với nhau là quá khập khiễng. Nhưng mấu chốt là phải kéo chúng ra ngoài đồng bằng. Giống như Đại Việt ta xưa từng đối phó với quân Nguyên cũng thế thôi. Hơn thua không nằm ở quân số, mà ở kỷ luật quân đội, binh sĩ dũng mãnh, vũ khí sắc bén, bản lĩnh người cầm quân và cách tổ chức trận đánh. Những cái này, chúng ta vẫn âm thầm chuẩn bị, con tin Quốc Toản hơn hẳn bọn chúng.
Quốc Toản rất hài lòng với lời tung hô của tri kỉ, hắn lại gục đầu xuống đùi vương phi than thở:
– Thế nên con mới úp mở về lực lượng của mình, muốn khiến chúng tự tin kéo ra đồng bằng đối chiến, lại phải đủ sức uy hiếp để lôi cả con hổ ở Đồ Bàn tới. Con không muốn đi xa nhà quá lâu.
Vương phi tạm coi như yên tâm vì Quốc Toản và Đặng Văn Thiết bây giờ không còn tính bồng bột như ngày trước. Người mỉm cười hiền hậu xoa đầu Quốc Toản nói nhẹ nhàng:
– Mẹ không hiểu chiến trận, nếu con đã tự tin thế thì mẹ cũng tạm yên tâm. Về chuyện dụ con hổ ở Đồ Bàn tới, con thử nghĩ xem còn lực lượng nào con chưa dùng tới không? Hoặc giả, dùng tin đồn đánh lạc hướng thì sao?
Quốc Toản dơ tay lên đếm:
– Hóa Châu, Kajo, Lâm Bình, Lê Văn Dần, Hoài Văn Quân, Giải Phược quân…. Những gì có thể huy động con đã huy động cả rồi. Tin đồn con cũng đã thử, nhưng mấy thứ này không lửa nổi con cáo già Ngạc Đốn.
Vương phi ngẫm nghĩ chút ít rồi khẽ nói:
– Các con là người chơi cờ, người trong cuộc đôi khi không nhìn được những thứ người ngoài nhìn thấy. Hiện giờ, ta thấy con còn một quân cờ rất mạnh mà con chưa dùng đến đấy.
Quốc Toản hơi ngớ ra, rồi lại ngồi thẳng dậy nhìn Vương phi rồi lại nhìn Đặng Văn Thiết:
– Là mẹ và Đặng Văn Thiết ạ?
Vương phi chép miệng, tay mới hơi dơ lên là Quốc Toản đã ngoan ngoãn ghé đầu lại cho mẹ vỗ một cái nhẹ
– Mẹ và Đặng Văn Thiết thì còn tính làm gì. Bọn ta chỉ còn tác dụng ở đây giữ nhà, cho con yên tâm đánh trận mà thôi. Con thông minh thế, thử nghĩ thêm xem. Thứ người này nói ra, bọn chúng không muốn tin cũng phải tin.
Quốc Toản nghe thế thì hơi chưng hửng, Đặng Văn Thiết cũng ngỡ người ra. Hai tên ngơ ngác, bốn mắt nhìn nhau không nói lên lời, rồi Quốc Toản khóe miệng nở nụ cười, ánh mắt dần sáng rực, cười như điên như dại nhảy lên mừng rỡ:
– Hahaha đúng, đúng, sao con lại không nghĩ ra chứ.
Hắn phấn khích lao tới thơm túi tụi lên má vương phi vài cái nịnh bợ:
– Mẹ của con là nhất! Kỳ nhân thiên hạ cũng chẳng bằng. Haha con phải đi soạn thư đây, mẹ nghỉ ngơi sớm đi. Đặng Văn Thiết giúp ta đưa mẹ về phòng nghỉ nhé.
– Được rồi, được rồi. Ngươi cứ làm việc mình cần làm đi, còn lại cứ để ta.
Vương phi, Đặng Văn Thiết khoan khoái nhìn Quốc Toản mừng rỡ, hớn hở rời đi. Được vài bước, hắn quay lại hóm hỉnh chỉnh trang quần áo ngay ngắn rồi vái sâu:
– Ý Ninh tiên sinh, xin nhận của học trò một lạy.
Nói rồi, để lại một nụ cười toe toét, Quốc Toản chạy tót về thư phòng.
Hai ngày sau, ở điện Thiên An lấp lánh ánh nến, Trần Kính cầm lá thư trong tay mà run run, ôm đầu than thở:
– Quốc Toản, tên hâm nhà đệ tính làm gì thế này? Đệ biết hậu quả của chuyện này không?
Trần Kính phiền não, lật đi lật lại lá thư xem còn nội dung gì khác không? Cũng lục lại mọi lá thư mới tới từ Ngự Thiên một lượt. Nhưng vẫn chẳng có gì khác.
Quốc Toản không nói rõ, nhưng giọng văn khẩn thiết không giống nói chơi. Trần Kính cũng hiểu việc mà đệ đệ nhờ hắn thường đều là việc hệ trọng. Nhưng yêu cầu lần này quá lớn, ảnh hưởng quá rộng. Cả Triều đình và Đại Việt có thể sẽ bị xáo trộn vì nó.
Nhìn chằm chằm tới nhẵn mặt lá thư, nhẩm nhẩm đọc mấy chữ “Trần Kính đại ca, tiểu đệ Quốc Toản kính thư” ở cuối, hắn thở dài bất lực:
– Haizzz ai bảo ta làm anh! Thôi thì, tiểu đệ đã nói tới thế, người làm anh này phải chịu khổ một chút vậy.
Nói rồi, Trần Kính hạ lá thư xuống, nói vọng ra ngoài:
– Nguyễn Chính! Bí mật truyền Đỗ Hành Khiển vào đây gặp ta.
– Thần tuân chỉ!
Nguyễn Chính bên ngoài chắp tay vái nhận lệnh rồi cũng nhanh chóng phái tân tín rời đi. Còn trong điện, Trần Kính lại ngồi suy tư một mình giữa cung điện trống vắng.
Đỗ Tử Bình từ ngày bị nắm thóp đã phải sống cuộc sống thu mình. Trên triều thì hắn cùng với Lê Quý Ly thành công cụ luôn đứng ra ủng hộ các chính sách của Trần Kính. Không còn được trọng dụng như trước, hai sủng thần quay ra làm hiền thần, thêm phía sau còn có Lê tộc và Đỗ tộc ủng hộ đã giúp Trần Kính thi hành các cải cách của mình thuận lợi hơn không ít.
Giữa đêm bị triệu kiến, khiến Đỗ Tử Bình lòng lo nơm nớp. Trước mặt quan viên khác, hắn miễn cưỡng có thể giữ được chút tự tin cùng oai phong của mình. Nhưng trước mặt Trần Kính hay Quốc Toản, mọi tự tin của hắn đều bay sạch. Phải can đảm lắm, Đỗ Tử Bình mới nói rõ tiếng:
– Vi thần khấu kiến Hoàng Thượng, Hoàng Thượng vạn tuế vạn tuế, vạn vạn tuế!
Trần Kính ngước lên nhìn Đỗ Tử Bình đang quỳ gập người dưới điện, giọng bình thản nói:
– Được rồi, bình thân! Đứng lên rồi nói, ta có việc giao cho khanh đây.
– Tạ ơn Hoàng Thượng.
Đỗ Tử Bình tạ ơn rồi lóp ngóp bò dậy, nhưng ánh mắt hắn chỉ dám nhìn xuống mũi chân, rồi khom người vái:
– Hoàng Thượng, không biết người có việc gì sai bảo? Xin người cứ nói.
Trần Kính đan hai tay trước cằm, giọng âm trầm nói:
– Ta muốn khanh viết cho ta một lá thư.
Đỗ Tử Bình không thấy Trần Kính nói tiếp bèn hỏi lại cho rõ:
– Không biết Hoàng Thượng muốn thần viết thư gửi cho ai ạ?
Trần Kính giữ nguyên tư thế, giọng không đổi, không chút cảm xúc:
– Gửi cho Ba Đích Đề và Ngạc Đốn ở Danak, Chiêm Thành.
“Bịch” Giọng Trần Kính như sấm nổ bên tai, Đỗ Tử Bình mồ há hốc, mồ hôi túa ra như tắm, hai chân tự động nhũn ra quỳ xuống đất. Hắn vội vàng dập đầu bôm bốp liên tục thanh minh:
– Hoàng Thượng minh giám, Hoàng Thượng minh giám, thần thật sự không có tư thông với Chiêm Thành. Xin Hoàng Thượng minh giám.
Đỗ Tử Bình những tưởng không ai biết chuyện hắn gặp Ngạc Đốn ở Vân Đồn, nhưng giờ hắn dám chắc Trần Kính và Quốc Toản đều đã biết chuyện này. Như sực nhớ ra, hắn bò lên trước ba bước thành khẩn:
– Hoàng Thượng, thần nhớ ra rồi. Năm ngoái thần có gặp một kẻ tự xưng là Ngạc Đốn ở Vân Đồn. Hắn có tặng thần bốn mâm vàng. Khi đó, vì đang gặp khó khăn, thân đã…. thần đã nhận lấy. Nhưng thần thề, bốn mâm vàng đó thần vẫn để nguyên trong phủ chưa từng động đến. Hơn nữa, sau lần đó thần cũng không hề liên lạc gì với kẻ kia, cũng chưa từng tiết lộ tin tức gì của Đại Việt cho chúng. Xin Hoàng Thượng minh giám, xin Hoàng Thượng minh giám.
Trần Kính nhìn Đỗ Tử Bình run rẩy dưới thềm điện thêm một lúc mới vung tay nói:
– Đủ rồi. Mọi việc trong kế hoạch thì không tính là tội. Việc ngươi gặp Ngạc Đốn cũng sớm nằm trong kế hoạch của ta và Quốc Toản rồi. Nhân đây ta khuyên ngươi và cả Đỗ gia, đừng làm gì vượt quá giới hạn, Quốc Toản không hơn thua với ngươi, nó hơn hẳn. Đứng lên đi.
Chút tinh thần phản kháng ít ỏi còn lại của Đỗ Tử Bình triệt để bị đánh gục. Hắn không ngờ chút lòng riêng giấu kín hơn năm qua, tưởng không ai biết, không ngờ đã sớm nằm trong kế hoạch của người khác. Mọi hành động của hắn dường như đều trong lòng bàn tay đối phương. Hắn hoàn toàn bất lực trước thứ sức mạnh tuyệt đối này, hắn tự biết từ giờ muốn sống, chỉ có thể ngoan ngoãn làm bề tôi trung thành.
– Thần không dám, tạ ơn Hoàng Thượng khoan hồng.
Đỗ Tử Bình gian nan nuốt khan, cảm nhận được tính mạng của mình như mới chu du một vòng quỷ môn rồi quay về. Ngay cả cái trán đang chảy máu hắn cũng như không cảm nhận được.
Trần Kính cũng mặc kệ, không quan tâm tới cái trán loang lổ máu của Đỗ Tử Bình, tay chìa ra một tờ giấy nói ngắn gọn:
– Ta muốn ngươi viết thư cho Ba Đích Đề và Ngạc Đốn theo nội dung này. Rồi ngay sáng mai, ngươi lên đường tới Vân Đồn chuyển thư cho chúng. Phải nhanh lên, kẻo thương đội của chúng rời đi mất.
– Thần tuân chỉ.
Đỗ Tử Bình gắng hết sức dùng đôi chân run rẩy bước lên nhận lá thư, nội dung bên trong không khỏi làm hắn kinh ngạc. Nhưng hắn không dám thắc mắc, hắn biết, bản thân chỉ có thể ngoan ngoãn làm theo.