Chương 373: Dụ Rắn Ra Khỏi Hang.
Hỏa thương bản cải tiến được Quốc Toản đổi tên thành Hỏa Thăng Thương.
Không như lo lắng từ trước, cả lão Hưng, lão Nguyên đều ý thức được tầm quan trọng của Hỏa Thăng Thương và Hỏa Long Kinh với Đại Việt và Hoài Văn vương phủ, nên hai lão ấy tiếp nhận yêu cầu tiếp theo của Quốc Toản rất nhẹ nhàng.
Điều này khiến Quốc Toản vừa cảm kích, vừa nhẹ lòng đi rất nhiều. Từ giờ tới cuối đời, lão Hưng và lão Nguyên và cả những ai tham gia vào việc nghiên cứu, chế tạo vũ khí mới gần như không thể rời khỏi Ngự Thiên, đồng thời luôn chịu sự giám sát, bảo vệ gắt gao. Dĩ nhiên, đổi lại, Quốc Toản sẽ luôn tìm cách hỗ trợ, giành thêm nhiều ưu ái cho gia đình của họ. Thao trường từ giờ sẽ thành cấm địa thực sự của vương phủ.
Rời xưởng quân khí cũng tới lúc chiều tà, trên đường quay về vương phủ, Đặng Văn Thiết nhìn bộ mặt trầm ngâm của Quốc Toản mà đánh tiếng:
– Có thêm lợi khí mới, càng giành thêm nhiều phần thắng. Sao ngươi lại nhăn nhó thế kia? Hay là vẫn chưa biết cách quản lý thứ này ra sao?
Quốc Toản lắc đầu phủ nhận:
– Không phải. Cách thì ta có hai cách để cân bằng thứ này rồi. Giao cho triều đình thì không thể, như thế không khác gì đem con bỏ chợ, giao trứng cho ác. Vương phủ cũng không thể ôm cả vào người, như thế đúng nghĩa là ta đang ôm bom chờ chết. Ta nghĩ rồi, trước mắt việc này ta sẽ tự mình quản lý, kéo thêm Trần Kính đại ca vào. Ngự Thiên phụ trách nghiên cứu và sản xuất số lượng nhỏ ban đầu. Sau đó, phần sản xuất sẽ giao cho triều đình, ta dự kiến sẽ đề xuất đặt xưởng ở Thái Nguyên, Ngự Thiên sẽ chỉ sản xuất một số chi tiết quan trọng. Thêm cơ chế quản lý của Cách Vật viện sau này, ta nghĩ mọi chuyện sẽ ổn.
Đặng Văn Thiết gật đầu đồng thuận:
– Như thế xem ra là hợp lý nhất. Vậy thì còn chuyện gì mà ngươi đăm chiêu thế kia?
Quốc Toản chép miệng liếc nhìn Đặng Văn Thiết nhiếc móc:
– Ngươi….thời gian qua cả ngày chỉ cu Khiêm, cu Khiêm, không thèm bén mảng tới thư phòng, việc gì cũng không đoái hoài, nên cái gì cũng không biết nữa à?
Đặng Văn Thiết vẫy tay cười làm hòa:
– Rồi, rồi, biết rồi. Là tại ta. Vậy rốt cuộc là còn chuyện gì?
Quốc Toản phất tay cũng không thèm chấp, hắn thở dài nói:
– Đại chiến đã gần kề mà ta vẫn chưa dụ được rắn ra khỏi hang. Trước kia, lúc mới sống lại, cứ nghĩ sẽ xử lý Chế Bồng Nga khi hắn dám qua Đại Việt lần nữa. Nhưng tình thế biến đổi, Trần Kính đại ca lên ngôi, cách này không còn khả thi. Hiện tại, ta vẫn chưa thể nghĩ ra, làm sao để dụ hắn tới Danak. Ta muốn kết thúc mọi chuyện sớm, nếu chuyến này không xử lý được Chế Bồng Nga thì mọi chuyện sẽ rất phiền, chiến sự kéo dài, có khả năng bị sa lầy thì quá bất lợi với Đại Việt.
Đặng Văn Thiết đầy ngạc nhiên, vô thức hỏi lại:
– Ngươi mà cũng chưa nghĩ ra biện pháp à?
Quốc Toản nhíu mày có chút cau có:
– Ta là Quốc Toản chứ không phải tên Biết Tuốt. Ngươi còn không mau nghĩ biện pháp, không nghĩ ra, khéo ta phải vào đấy mấy năm mới ra được đấy.
Đặng Văn Thiết thở dài:
– Vậy thì lâu quá. Haizzz, nhưng đến ngươi còn nghĩ không ra, vấn đề này thật nan giải. Ta cũng từng nghĩ qua nhưng cũng vô sách.
Quốc Toản ngửa mặt trầm ngâm:
– Ừm, về cơ bản, lực lượng của ta và Danak gần như là cân bằng. Giờ vừa muốn giấu một phần lực lượng để dụ chúng tự tin ra ngoài quyết chiến, lại vừa phải khiến chúng chịu đủ uy hiếp để cầu viện Chế Bồng Nga. Vốn dĩ hai vấn đề này đã đối nghịch, chẳng nghĩ ra nổi cách nào để đạt được cả hai mục tiêu. Nếu vẫn không nghĩ ra biện pháp, có thể cuộc chiến này thực sự sẽ phải kéo dài thêm nhiều năm. Haizzz.
Nghĩ tới việc này, cả Đặng Văn Thiết và Quốc Toản đều rất sầu não. Hóa Châu xa xôi cách trở, nếu chiến sự kéo dài sẽ là thử thách rất lớn cho hậu cần, nếu không làm khéo, có thể sẽ vô tình kéo tụt Đại Việt mới có chút khởi sắc. Thậm chí, cái họa diệt vong còn gần hơn.
Có câu chuyện đãi bôi, quãng đường như ngắn lại, chưa gì đã về tới cổng vương phủ. Cả Đặng Văn Thiết và Quốc Toản đều tự giác cố lấy lại tâm trạng nhưng cũng chỉ được một phần.
Vừa bước qua cổng, đã thấy Vương phi đang ê a chơi với cu Khiêm. Đặng Văn Thiết xuống kiệu cúi chào:
– Vương phi, chúng con đã về!
Quốc Toản thì tiến lại gần ôm lấy cổ Vương Phi, tham lam hít vài hơi cho đã rồi nói:
– Mẹ ở đây chờ bọn con về à? Trời tối rồi, người nên ở trong nha, ngoài này hơi lạnh.
Vương phi đưa bàn tay gầy gò vỗ vỗ cánh tay của Quốc Toản hỏi han:
– Ta không sao, ta cho cu Khiêm ra ngoài một chút, tiện chờ hai đứa về. Hôm nay đi cả ngày hai đứa chắc mệt lắm hả, Thiết ngươi cũng lớn tuổi rồi, có sao không?
Đặng Văn Thiết chưa gì đã sán lại chỗ cu Khiêm, dùng ngón tay nhăn nheo của mình cho bàn tay trắng như cục bột, mũm mĩm của nó nắm lấy. Một già một trẻ như chơi vật tay rồi cùng cười tít mắt. Được hỏi tới, Đặng Văn Thiết quay ra làm như mình còn trẻ nói:
– Dạ, con không sao. Lâu lâu con ra ngoài, xem như giãn gân giãn cốt một chút.
Ở đây không có người ngoài, Quốc Toản bĩu môi nói vẻ mỉa mai:
– Hắn cả ngày đi kiệu có người khiêng, còn con cưỡi ngựa ê mông cả ngày. Chưa kể, con còn phải tự mình hầu hạ hắn. Hắn không mệt, con mới mệt sắp chết đây.
Quốc Toản vừa nói, vừa tham lam tiến lại chiếc lôi bế cu Khiêm đung đưa rồi rí ráu nói chuyện. Thi thoảng được cu Khiêm đáp lại bằng một tiếng cười khiến hắn cười lên vui vẻ, trong lòng cũng thoải mái hơn một chút.
– Hai đứa các ngươi, người thì già tới nhăn nhúm, người thì làm bố trẻ con mà vẫn chưa hết thói cạnh khóe nhau. Hai đứa định cứ thế này mãi à?
Đặng Văn Thiết ngồi xuống ghế nhìn Quốc Toản đùa nghịch cũng cười híp mắt hóm hỉnh:
– Vương phi, oan cho con. Nãy giờ con có nói gì hắn đâu, là Quốc Toản uất ức vì khi sáng con được trang hộ khúm núm cúi chào lễ phép nhiều hơn, chiều thì hắn phải giúp con xuống kiệu, rót trà nên mới thế. Chứ con xưa giờ, mồm miệng đâu thể đấu lại hắn.
Quốc Toản đang bế cu Khiêm đùa nghịch nhưng vẫn không buông tha:
– Gớm, trước mặt mẹ ta, ngươi khiêm tốn quá.
Vương phi đã quen với cảnh Quốc Toản và Đặng Văn Thiết đáp trả qua lại, đây là cách hai tên đó thể hiện tình cảm của mình nên vương phi cũng chẳng can dự. Thấy họ như thế, vương phi cười tươi vui vẻ ngồi nghe, thi thoảng thêm vào một hai câu như đang xem kịch hài. Giờ mà không có mới thiếu thiếu.
Biết họ đã về, Chiêu Dương cũng từ hậu viện đi ra lễ phép chào hỏi:
– Mẹ! Đặng Bá, phu quân đã về. Cơm đã chuẩn bị xong, mọi người vào dùng cơm.
Chiêu Dương đã qua thời gian ở cữ, từ mấy hôm nay, bữa cơm quây quần đông đủ cả nhà luôn rất vui vẻ. Vương phi và Đặng Văn Thiết ăn chẳng được mấy, chỉ ăn ít cháo gạo nhưng luôn thích thú ngồi đợi Quốc Toản và Tiểu Đào ăn tới miếng cuối cùng. Mâm cơm ngày càng đông người là điều họ thèm khát. Vương phi xoa đầu Tiểu Đào cưng chiều, trong đầu như còn đang tưởng tượng ra trong nhà chật ních con cháu ngồi ăn cơm.
Cu Khiêm cứ tới giờ đi ngủ là ngáp liên tục, chân giãy giãy đạp đạp liên hồi. Chiêu Dương luôn phải bế nó về phòng trước để cho bú, thay tã,….Trước khi đi ngủ, đám không răng luôn có rất nhiều thủ tục phải làm khiến người làm mẹ luôn chân luôn tay không ngừng.
Có Tiểu Đào ăn xong là được ở lại chơi đùa một lúc với Quốc Toản, rồi cũng phải về phòng luyện viết chữ một chút trước khi đi ngủ. Ở lại tới cuối cùng luôn chỉ có Quốc Toản, Đặng Văn Thiết và vương phi. Ba người thường thưởng trà trong tiểu đình đã được lắp kín cửa gỗ để chắn gió ở hoa viên.
Đặng Văn Thiết thì như Vương phi, đi đâu hắn đều có ghế ấm. Hắn cứ vô tư ngả người ra ghế, tay vân vê chén trà đầy thư thái ngắm trăng qua ô cửa sổ để mở.
Quốc Toản thì chỉ thích gối đầu lên đùi mẹ, nên hắn chẳng cần ghế. Hắn có một chiếc thảm mây để ngồi dưới đất, cả người cứ dựa vào chiếc ghế ấm, để ngả đầu gối lên đùi vương phi cho vương phi thoải mái xoa nắn.
Nhiều khi Quốc Toản sẽ kể chuyện liên hồi, Đặng Văn Thiết phụ họa vài câu cho câu chuyện thêm hấp dẫn. Cũng nhiều khi, cả tiểu đình chỉ yên lặng, tận hưởng thời gian quý báu bên người thân thế này.
Vương phi rất thích khoảng thời gian quây quần này. Tay người luôn vô thức khẽ xoa tóc Quốc Toản. Chẳng ai hiểu con bằng mẹ, nên dù có giấu kỹ tới đâu, chỉ cần một cử chỉ nhỏ cũng đủ để vương phi biết Quốc Toản có tâm sự trong lòng. Người mỉm cười lên tiếng:
– Con có chuyện gì lo lắng à? Có thể kể cho mẹ nghe không?
Quốc Toản giọng áy náy:
– Mẹ nhìn ra rồi ạ. Con không muốn mẹ lo lắng nên đã định không nói.
Đặng Văn Thiết ở bên mỉm cười nói chen vào:
– Trên đường về ta đã nói rồi mà ngươi không nghe. Ngươi chỉ cần thở thôi là vương phi đã biết lòng ngươi có tâm sự. Ngươi nói ra, có khi vương phi còn cho ngươi ý tưởng hay. Cứ giấu giấu giếm giếm, người ở nhà sẽ còn lo lắng hơn.
Vương phi cốc nhẹ vào đầu Quốc Toản trách mắng:
– Cái này Thiết nó nói đúng. Con vì sợ người nhà lo lắng mà giấu chuyện, đôi khi sẽ làm người nhà càng lo hơn.
Quốc Toản gãi gãi đầu xấu hổ, cười nịnh bợ nói:
– Hì hì, con xin nghe lời mẹ dạy bảo.
Vương phi mỉm cười chờ đợi:
– Con nói đi, rốt cuộc có chuyện gì làm con trai ta phải đắn đo nhiều như thế?
Quốc Toản đắn đo thêm một chút, lựa lời nói:
– Mẹ à, ở phía Nam có hai con hổ con phải đối phó. Một con vừa vừa ở Danak, một con lớn ở Đồ Bàn. Chuyện là con muốn một hơi túm được cả hai con, nhưng đã thử nhiều cách mà vẫn không thể dụ con hổ lớn ở Đồ Bàn tới Danak. Sắp tới, nếu vẫn không dụ được con hổ ở Đồ Bàn, có khi con phải tới tận nơi để bắt nó. Nhưng làm thế sẽ mất thêm nhiều năm, tiền của và sinh mạng bỏ ra cũng sẽ mất rất nhiều. Trên hết, con sẽ phải xa nhà rất lâu. Mà con lại không muốn như thế. Nhưng con chưa nghĩ ra biện pháp hiệu quả.
Vương phi trầm ngâm một chút rồi hỏi lại:
– Một núi không thể có hai hổ, nên con hổ ở Danak hẳn không muốn gọi con hổ ở Đồ Bàn tới đúng không?
Quốc Toản khẽ gật đầu:
– Đúng thế ạ. Dù hiện tại, con ở Đồ Bàn đang lớn mạnh, giống như thủ lĩnh của Chiêm Thành, nhưng gốc rễ thì hai con hổ đấy như hai thủ lĩnh cho hai bộ tộc lớn. Nên nếu chưa tới vạn bất đắc dĩ, hẳn chúng sẽ không gọi con kia tới nhà.
Vương phi nghĩ ngợi một hồi rồi trầm ngâm đáp:
– Nếu thế, con phải cho con hổ ở Danak uy hiếp đủ lớn. Như thế mới khiến nó phải hợp tác với con hổ ở Đồ Bàn. Con đã thử cách này chưa?