Chương 372: Khoan nòng súng.
Đến lúc thử Hỏa Thương, lão Hưng nhất quyết không để Quốc Toản thực hiện nữa mà tự lão đứng ra làm.
Quốc Toản từ sau khoảng mười bước chăm chú nhìn từng động tác của lão Hưng. Đúng như hắn hình dung khi nãy, có nhiều thao tác được thực hiện mà không cần ai giúp đỡ, từ nhồi thuốc, nạp đạn, ngắm và bắn. Lão Hưng thực hiện ba phát bắn, giữa mỗi lượt bắn lão đều thực hiện việc vệ sinh nòng súng bằng que gắn bùi nhùi trên đầu. Lão nói cặn kẽ:
– Vương gia, việc vệ sinh nòng súng dù mất thời gian nhưng là việc tối quan trọng. Việc này giúp loại bỏ bụi than trong nòng súng, giúp thuốc nổ phát hỏa tốt hơn. Trên hết, bằng cách này giúp dập tắt mọi tàn lửa còn sót lại trong lòng, để không xảy ra tai nạn đáng tiếc khi chúng ta nhồi thuốc vào.
Hỏa Thương là loại vũ khí có độ tản mát cao, bản cải tiến này có vẻ cũng không ngoại lệ. Hoặc do khả năng ngắm bắn của lão Hưng không tốt, phải bắn tới phát thứ ba thì viên đạn mới bắn chuẩn vào hình nhân mặc giáp phía trước hai mươi bước.
Sau vài lượt quan sát, Quốc Toản cũng tự mình thử súng. Chỉnh tư thế, tay phải ôm báng súng, ngón trỏ đặt vào cò, tay trái đỡ nòng súng. Tự tay bắn thử hắn càng cảm nhận rõ sự thuận tiện của khẩu súng mới này hơn hẳn Hỏa thương cũ. Một người hoàn toàn có thể tự mình thực hiện mọi thao tác mà không cần thêm đồng đội hỗ trợ. Điểm này là thứ khiến Quốc Toản thích nhất cũng là điểm hắn cho rằng lợi hại nhất của bản cải tiến này.
Khối lượng của hỏa thương vẫn còn đầm tay nhưng cũng đã nhẹ hơn rất nhiều so với trước, không quá khó để một người có thể sử dụng. Quốc Toản cũng học bắn cung, để bắn mục tiêu trong phạm vi 50 bước thì không khó khăn gì, những tưởng khi bắn Hỏa Thương này cũng thế nhưng khó hơn hắn nghĩ. Đạn vẫn rất tản mát, nhưng có thể bù đắp bằng số lượng lớn súng. Trên hết, đối phó với một đội quân đông đảo trước mặt, dù vẫn cần cải thiện nhưng hiện tại thì đây không phải vấn đề quá lớn.
Kiểm tra hình nhân mặc giáp phía trước, trong phạm vi hai mươi bước đạn có thể xuyên giáp, xa hơn thì chưa thể. Hiệu quả có cao hơn hỏa thương cũ chút ít nhưng vẫn còn rất hạn chế. Là người từng nếm trải chiến trường vô số, cầm trên tay một món vũ khí trong đầu Quốc Toản luôn có thể hình dung khi ứng dụng nó trong chiến trận sẽ như thế nào. Vì thế hắn hiểu được ưu nhược điểm, cùng những thứ cần cải thiện của từng món.
Quay về lán, cầm trên tay hai món vũ khí mới, Quốc Toản đợi mọi người uống trà giải khát, hắn mới mở lời:
– Chú Nguyên, đầu tiên là Chấn Thiên Lôi, thứ này chú có thể làm bé thêm chút nữa không? Cháu muốn nó chỉ to bằng tầm nắm tay, để binh sĩ có thể dễ dàng mang theo trên đường hành quân.
Lão Nguyên trầm ngâm một chút rồi chắp tay nói:
– Cậu chủ, việc này thì có thể. Nhưng thời gian chế tạo sẽ lâu hơn, hơn nữa, như thế đồng nghĩa với việc phải giảm bớt lượng bi sắt bên trong, sức sát thương sẽ suy giảm.
Quốc Toản lắc đầu đáp:
– Bản thân vỏ của chúng đã đủ sát thương kỳ vọng của cháu, lượng bi sắt bên trong có thể giảm đi cũng không vấn đề gì. Chú Hưng, như thế có làm giảm uy lực của Chấn Thiên Lôi không?
Lão Hưng nghĩ một chút chắp tay đáp:
– Bẩm cậu chủ, nếu giữ nguyên ống thuốc nổ bên trong Chấn Thiên Lôi thì sẽ không vấn đề gì. Chỉ có vấn đề chế tác sẽ hơi khó khăn. Nếu vương gia muốn tiết kiệm không gian trong Chấn Thiên Lôi thì lão Nguyên có thể thử dùng nhựa thông gắn bi tuần tự thành từng lớp vào bên trong vỏ. Như thế, dù miệng Chấn Thiên Lôi có nhỏ đi thì khi lắp ống thuốc nổ cũng không quá khó, hơn nữa, nhựa thông có thể bắt lửa, sẽ bù đắp được phần nào khả năng sát thương.
Mắt lão Nguyên sáng rực như vỗ tay cái bốp nói:
– Đúng, đúng. Lão Hưng nói rất đúng. Trên hết, việc gắn bi bằng nhựa thông này có thể thuê bất cứ ai làm, không cần thợ chính phải thực hiện. Chia ra thành từng công đoạn sẽ càng nhanh hơn, giải quyết được vấn đề tốc độ chế tác. Hay, hay lắm.
Đặng Văn Thiết vẫn nhâm nhi uống trà không can dự vào việc này, Quốc Toản gật đầu nhìn lão Nguyên đầy tin tưởng nói:
– Vậy được cứ làm như thế. Chú Nguyên, chuyện chế tác này giao cho chú toàn quyền quyết định, cần gì người cứ yêu cầu với quản gia. Trong nửa năm tới, xưởng có thể làm được bao nhiêu quả Chấn Thiên Lôi?
Lão Nguyên nhẩm đốt ngón tay rồi nói:
– Bẩm cậu chủ, nếu tập trung chúng ta hoàn toàn có thể làm được khoảng 400 đến 500 quả. Nhưng vấn đề lớn nhất là chúng ta không đủ hỏa dược. Số hỏa dược chúng ta chỉ đủ để làm hơn 100 quả mà thôi.
Quốc Toản nhíu mày, vương phủ xưa nay không động tới hỏa khí để tránh nghi kỵ, giờ mới bắt đầu làm nên mọi thứ đều phụ thuộc vào nguyên liệu chỗ Trần Kính cấp. Nhưng hắn tin mình giải quyết được:
– Không sao, chú cứ cho chế tạo, nửa năm tới cháu muốn có 500 quả được chuyển vào Hóa Châu. Phần Hỏa dược còn thiếu cháu sẽ có biện pháp.
Lão Nguyên tự tin đáp lại:
– Vâng thưa cậu chủ.
Đặng Văn Thiết tới lúc này mới nói chen vào:
– Có nhựa thông thì khi nổ sẽ tạo ra đám cháy. Ta nghĩ cái tên Chấn Thiên Lôi không còn hợp nữa. Ngươi không tính đặt một cái tên mới cho nó ư?
Quốc Toản gật gù gãi cằm suy nghĩ rồi nói:
– Ừm, có lý, thứ này cần cái tên mới. Phát nổ tạo ra lửa thì không thể thiếu chữ hỏa được. Vậy gọi là Hỏa Long Kinh đi. Chú Nguyên, chú Hưng hai người thấy sao?
Đặng Văn Thiết phải kinh ngạc vì lần đầu thấy Quốc Toản đặt cái tên không tới nỗi nào. Lão Hưng và lão Nguyên thì không ý kiến, khum người hồ hởi:
– Cái tên rất hay, xin theo ý cậu chủ/vương gia.
Quốc Toản gật đầu hài lòng lại quay sang lão Bùi Hưng nâng cây hỏa thương nói:
– Chú Hưng, còn về Hỏa Thương. Cải tiến của chú là bước đột phá lớn, một người có thể tự mình thao tác, cải thiện được rất nhiều việc sử dụng. Nhưng cháu còn muốn hơn nữa, cháu muốn biến nó thành vũ khí cá nhân thực sự.
Lão Hưng đứng dậy khum tay nói:
– Xin vương gia cứ nói.
Quốc Toản tâng tâng cây hỏa thương trên tay nói:
– Đầu tiên là trọng lượng của nó, cháu muốn chúng nhẹ hơn, vào khoảng tầm 10 cân đổ xuống.
Tay lại chỉ vào đầu nòng súng, Quốc Toản nói tiếp:
– Thứ hai là nòng súng, cháu muốn chúng bé hơn. Nòng hiện tại theo cháu thấy vẫn quá lớn, lượng thuốc nổ cần để sử dụng thứ này là rất nhiều. Nếu biến hỏa thương hiện tại thành vũ khí cá nhân thì hậu cần không thể kham nổi lượng thuốc nổ lớn như thế. Đây là hạn chế rất lớn.
Đặt khẩu súng xuống, Quốc Toản nói tiếp:
– Cuối cùng là tầm bắn và độ chuẩn xác. Hai thứ này cần tiếp tục cải thiện. Với tầm bắn hiện tại, Hỏa thương gần như chỉ có một cơ hội để khai hỏa, đây là điều rất bất lợi khi đối diện với những đội quân có tính cơ động cao. Chú Hưng, những yêu cầu này có gì khó khăn chú có thể nói cho cháu.
Lão Hưng nãy giờ nghe tới đâu ghi nhớ tới đấy, là thợ lành nghề nên lão không cần nghĩ ngợi mà lão trả lời ngay:
– Bẩm vương gia, những điều người nói lão sẽ tìm cách cải thiện. Việc giảm trọng lượng của nó có chút khó khăn, vì nòng súng làm bằng gỗ và tre già nên cần đảm bảo độ dày của nòng để tránh rủi ro nứt, vỡ nòng khi bắn. Nếu làm mỏng quá, số lần bắn sẽ phải giảm xuống rất nhiều.
Quốc Toản gãi cằm suy tư:
– Nếu thế thì không thích hợp làm vũ khí cá nhân nữa, muốn thay thế đao kiếm thì việc dùng đi dùng lại nhiều lần là yếu tố rất quan trọng. Chỉ như thế, hậu cần mới có thể đáp ứng. Chú Hưng, ngoài bằng gỗ hay tre, không thể dùng nòng bằng thứ gì khác sao?
Lão Hưng: – Vương gia, có thể dùng sắt hoặc đồng. Nhưng như thế khối lượng còn nặng hơn, e rằng Hỏa thương sẽ lại biến thành Súng Thần Công.
Quốc Toản nghi hoặc:
– Đồng thì không được, quá tốn kém. Nếu làm bằng sắt thì không thể làm nhỏ đi cho vừa một người sử dụng ư?
Lão Hưng và lão Nguyên nhìn nhau rồi cùng đáp:
– Bẩm cậu chủ/vương gia, nếu thế thì nòng súng phải thật nhỏ, chúng ta chưa thể đúc được nòng như thế? Có thể rèn bằng cách cuộn sắt lại nhưng sẽ có khe hở, sử dụng lại càng nguy hiểm.
Lão Nguyên và lão Hưng là hai thợ rèn giỏi nhất mà Quốc Toản biết, hai lão ấy không làm được thì hắn không nghĩ ra biện pháp khác nên đầu hơi cúi xuống nhìn cây hỏa thương có chút thất vọng.
Từ lần gặp ở quan xưởng, Quốc Toản là người thay đổi cuộc đời khốn khổ lão và gần như toàn bộ công tượng. Nhìn hắn bây giờ, lão Hưng lần đầu tiên muốn dốc sức làm gì đó để không phụ sự kỳ vọng của hắn, lão mím môi một chút phân vân nói:
– Cậu chủ, lão Nguyên hay là chúng ta thử phương pháp khoan tạo nòng súng.
Lão Nguyên nhíu mày nghi hoặc:
– Khoan một thứ dài như thế? Đã vậy yêu cầu của nòng súng còn rất cao?
Lão Hưng gật đầu:
– Phải!
Quốc Toản như thấy lại chút hi vọng, hắn cúi người tới hỏi:
– Khoan tạo nòng súng là thế nào?
Lão Nguyên hướng về Quốc Toản giải thích:
– Cậu chủ, chính là đúc một khối thép đặc, có thể cho rèn qua để loại bỏ tạp chất và để sắt đồng nhất hơn. Sau đó dùng mũi khoan để khoan tạo lỗ trên thanh thép đặc. Nhưng vấn đề là việc khoan được một lỗ nhỏ và dài như thế gần như là bất khả thi, từ cổ chí kim chưa từng có. Riêng việc tạo được mũi khoan đủ dài, đủ thẳng, đủ cứng đã là một thử thách cực lớn.
Lão Hưng hướng về Quốc Toản quỳ xuống vái nói thành khẩn:
– Vương gia, nếu người không ngại tốn kém tiền của và thời gian. Dù không chắc chắn sẽ thành công, lão xin được thử nghiên cứu phương pháp này.
Lão Nguyên hiểu rõ nghề rèn, lão biết nếu làm được sẽ là bước tiến lớn nên cũng lên tiếng ủng hộ:
– Vương gia, với lão mà nói thì chuyện này đúng là hoang đường, nhưng …. chúng ta có thể thử.
Quốc Toản xưa giờ ít ngại nhất là sợ tốn tiền, chỉ cần có người chịu làm là hắn sẽ đầu tư. Đấm tay cái bốp hắn hồ hởi:
– Con người không thể mãi dậm chân tại chỗ, sống dựa vào thành quả của tổ tiên được. Không đi thì không tới, không mày mò nghiên cứu thì sao có thể tìm ra phương pháp. Được. Quyết định như thế, chú Hưng, chú Nguyên, không cần biết tốn bao nhiêu tiền, mất bao thời gian, việc này giao lại cho hai chú. Vẫn điều kiện đó, cần gì hai chú cứ trực tiếp yêu cầu, không có bất kỳ giới hạn nào cả. Từ con người tới vật tư, chỉ cần hai chú cần, vương phủ sẽ cung cấp.
– Tuân lệnh cậu chủ/vương gia.
Cả lão Nguyên và lão Hưng đều hô lớn thể hiện quyết tâm. Còn Quốc Toản còn chút áy náy cuối cùng nhìn họ, với vẻ ngưng trọng nhất hắn nói về những yêu cầu cuối cùng để họ có thể đưa ra lựa chọn trước khi tiến hành việc tiếp theo:
– Còn chuyện này nữa, chú Nguyên, chú Hưng. Hai người cần nghe và cân nhắc cho kỹ.