Chương 370: Chấn Thiên Lôi và Hỏa Thăng Thương.
Quốc Toản tâm trạng cũng chẳng khá hơn Tuệ Tĩnh, dù trên đường hắn có luôn mồm chào hỏi các trang hộ ra sao nhưng cũng không giấu được nỗi lòng của mình.
Hai năm qua, Ngự Thiên phát triển rất nhanh khiến đường trở về rất dài. Xuyên hết con đường đất giữa cánh đồng, đi thêm một đoạn nữa trên con đường nhỏ lát gạch mới rẽ vào được con đường chính dẫn về cổng trang viên.
Để dễ nói thì trang viên Hoài Văn vương giống như nội thành vậy, luôn được gia binh canh gác cẩn thận. Quốc Toản vẫn giữ nguyên bố trí ban đầu, để ba mặt là sông chạy quanh như sông hộ thành. Ngoài đường hầm bí mật ít người biết xây từ thời lão Bộc còn thì con đường lớn đây là con đường độc đạo để có thể quay về vương phủ qua cổng Tây. Nó kéo dài một mạch từ vương phủ chạy tới bến cảng ở ngã ba sông. Bố trí này khiến trang viên Hoài Văn vương không khác gì một pháo đài nhỏ, nơi có thể giúp vương phủ, trang hộ tránh nạn khi cần, giống như nạn quân Chiêm trước kia vậy.
Những trang hộ cũ của vương phủ hầu như đều có nhà trong trang viên, còn phần ngoài trang viên phần lớn chỉ là nơi các trang hộ làm ăn. Giống như ngoại thành, nơi người ta có thể tự do buôn bán, làm ăn, mở xưởng,…. Quán xá bên ngoài được mở rất khuya, người đông hơn cũng ồn ào hơn hẳn trong trang viên.
Xưởng quân khí được đặt ở thao trường trong trang viên. Là nơi được canh gác cẩn mật nhất, so với vương phủ nó còn được canh chừng cẩn thận hơn. Hoài Văn quân, người Chiêm trước được bố trí ở đây thì giờ đã rời đi gần hết, trong thao trường chỉ còn ít gia binh và trang hộ, người làm công nên Quốc Toản có thể thoải mái bố trí những tứ trọng yếu.
Đứng đầu xưởng quân khí bây giờ, xưởng rèn trước kia vẫn là lão Trần Nguyên, chỉ khác cái trước kia nếu chỉ được rèn vũ khí lạnh, thì giờ Quốc Toản đã có thể chế tạo và nghiên cứu hỏa khí. Tất cả đều nhờ Trần Kính giao cha con Bùi Hưng, Bùi Hào và hơn mười công tượng khác cho hắn.
Dọc đường liên tục đáp lại lời chào hỏi của trang hộ khiến về tới xưởng quân khí đã quá trưa, Đặng Văn Thiết tuổi già có chút mệt mỏi, lại thêm kiệu đung đưa cùng chút gió mát mẻ làm hắn ngủ ngon lành. Tới khi cảm nhận được tiếng Quốc Toản đang nói chuyện với lão Trần Nguyên, Đặng Văn Thiết mới từ từ tỉnh dậy, hắn ngáp một cái khoe cái miệng móm mém rồi cười nói:
– Lâu lắm rồi mới được ngủ ngon tới vậy. Quốc Toản, chúng ta tới rồi à?
Xung quanh nghe tiếng Đặng Văn Thiết thì cúi người chắp tay chào lễ phép, còn Quốc Toản thì vẫn không đổi, hắn nhiếc móc như có chút nóng vội:
– Ngươi còn ngủ tiếp ta định mặc kệ ngươi, ta cứ đi xem món đồ mới trước đấy.
Nói thì nói thế, nhưng chân lại tự động bước lại đỡ Đặng Văn Thiết từ kiệu tới chiếc ghế êm trong lán. Xưởng quân khí là nơi cơ mật, lão Tiểu Đồng và đám phu kiệu đều không được ở lại nên Quốc Toản phải tự làm mọi chuyện, hắn ra vẻ phiền phức đắp chăn lên đùi Đặng Văn Thiết, tay lại ân cần đưa chén trà ấm xong mới nói:
– Được rồi, ngươi ngồi yên đây, có trà có bánh đây, cứ từ từ chú Nguyên sẽ giới thiệu lại cho.
Đặng Văn Thiết chẳng coi chút thái độ của Quốc Toản ra gì, cứ vui vẻ tận hưởng được cậu chủ chăm sóc, hắn nhẩn nha nhấp trà mới nói:
– Nhóc Nguyên, ngươi nói đi. Đừng để cậu chủ nóng lòng muốn thử vũ khí mà thêm cáu kỉnh nữa.
Quốc Toản biết Đặng Văn Thiết nói đểu mình nhưng cũng quen rồi nên kệ. Lão Nguyên chắp tay vái rồi từ tốn nói rõ từng chữ giải thích:
– Bẩm cụ, hôm nay theo yêu cầu ngày trước của Cậu chủ, xưởng quân khí đã làm ra hai thứ này để tiến hành thử nghiệm. Đầu tiên là Chấn Thiên Lôi được cải tiến một chút, vỏ dùng sắt đúc thành khác với bình gồm ngày trước. Hai là Hỏa Thương cải tiến, từ hình dạng tới cấu tạo đều khác rất nhiều với hỏa thương hiện nay. Cả hai thứ này đều là sáng kiến của Bùi Hưng, là công tượng được Quan Gia cử tới, còn xưởng quân khí chỉ sản xuất. Để giải thích kỹ hơn, con nghĩ nên để chủ nhân của sáng kiến này là Bùi Hưng giải thích.
Quốc Toản nhìn vẻ khúm núm của đám lão Nguyên hay trang hộ ngoài kia với Đặng Văn Thiết đã phát ngán, hắn nóng vội muốn thử vũ khí mới nên phất tay chen vào:
– Được rồi được rồi. Chú Nguyên, để chú Hưng đứng ra nói tiếp. Mọi người bỏ qua râu ria, tập trung vào trọng tâm đi.
Đặng Văn Thiết mỉm cười cũng huơ cánh tay cụt của mình nói nhưng không quên mỉa mai vẻ nóng vội của Quốc Toản:
– Đúng thế, các ngươi cứ thoải mái như khi nói chuyện với cậu chủ là được. Không cần giữ nhiều tiểu tiết. Nhanh không cậu chủ lại nổi nóng.
Lão Bùi Hưng đang định quỳ xuống hành lễ, nghe thế thì lão chuyển sang vái chào thật sâu rồi nói:
– Bẩm vương gia, bẩm cụ, con là Bùi Hưng. Vậy để con giải thích về hai thứ vũ khí này.
Nói rồi lão Bùi Hưng bước nhẹ qua chiếc bàn bên trái nơi để mấy quả cầu sắt hình tròn, trên đầu có dây cháy chậm rồi từ tốn nói:
– Đầu tiên là Chấn Thiên Lôi, ban đầu vỏ của nó đều được làm bằng gốm, bên trong nhồi thuốc nổ và bi sắt, trên gắn dây cháy chậm……
Lần này tới Đặng Văn Thiết nóng ruột:
– Không cần giải thích về Chấn Thiên Lôi và Hỏa thương trước kia thế nào nữa. Thứ này bọn ta đều đã quen thuộc, chỉ nên tập trung vào công dụng của chúng sau cải tiến thôi.
Lần này đến lượt Quốc Toản nhếch môi mỉa mai lại Đặng Văn Thiết:
– Nãy thì nói ta, giờ ngươi thì kém gì.
Lão Bùi Hưng đang nói dở nhe thế thì vái một cái rồi nói tiếp:
– Theo yêu cầu của vương gia, để hạn chế việc Chấn Thiên Lôi bị vỡ khi va chạm cùng uy lực hạn chế, tiểu nhân đã cải tiến một chút thay vỏ gốm bằng vỏ sắt. Tiểu nhân….
Quốc Toản cau mày dơ tay ngắt lời lão Bùi Hưng nói:
– Khoan đã, chú Hưng, chuyện này cháu đã nói nhiều lần. Chú đừng tiểu nhân nọ, tiểu nhân kia nữa. Ở Hoài Văn vương phủ người già luôn được kính trọng, huống hồ tài năng của lão dư sức làm thầy thiên hạ. Xưng hô thoải mái thôi, chú quên thân phận trước kia của mình đi, sắp tới sẽ có rất nhiều học trò theo chú học nghệ. Muốn dạy người thì bản thân cần tự tin. Ngay từ cách xưng hô cũng phải thể hiện được điều đó. Thói quen này cần thay đổi từ bây giờ. Từ giờ chú cứ cư xử tự nhiên như chú Nguyên là được.
Đặng Văn Thiết thích thú vì Quốc Toản vẫn là Quốc Toản, hắn mỉm cười nhìn lão Bùi Hưng đang cúi đầu bấm ngón tay loạn xạ như đang đấu tranh tư tưởng dữ dội. Khom lưng lâu quá khiên người ta khó lòng đứng thẳng. Đặng Văn Thiết gật đầu cam đoan:
– Ta đảm bảo, hắn nói đúng. Cũng là lời thật lòng, Bùi Hưng, ngươi cần tự tin lên. Ta đây cũng chỉ là một gia nô của hắn mà thôi. Thứ định giá trị của ngươi là tài năng, tay nghề, tri thức của ngươi chứ không phải xuất thân. Thượng Đẳng Phúc Thần là tấm gương rất tốt để noi theo, hãy xem ngài ấy ứng phó thế nào với kiêu binh ngày đầu nhậm chức. Ngài ấy làm được, ngươi cũng làm được.
Thêm lão Trần Nguyên bên cạnh không cần nói, chỉ cười ha hả động viên giúp lão Bùi Hưng dần ngẩng đầu nhìn Quốc Toản, nhìn Đặng Văn Thiết, nhìn một lượt xung quanh. Thấy những ánh mắt tin tưởng, mong chờ nhìn mình, như được tiếp thêm tự tin, lão nhắm mắt hít một hơi lấy can đảm. Rồi lần đầu tiên trong đời lão ưỡn ngực, dựng thẳng tấm lưng tưởng như đã còng của mình, khoe ra cơ thể không kém phần rắn chắc khỏe mạnh.
Quốc Toản cười khen ngợi:
– Haha, chú làm tốt lắm, từ giờ hãy nhớ lấy tư thế này của mình. Được rồi, chú tiếp tục nói về Chấn Thiên Lôi đi.
Lão Bùi Hưng theo thói quen lại định khom người xuống vái, nhưng chợt nhớ ra, lão kịp điều chỉnh cơ thể để chỉ hơi cúi đầu chắp tay rồi nói:
– Vâng. Thưa vương gia, theo yêu cầu của vương gia lão đã dùng sắt làm vỏ của Chấn Thiên Lôi để đảm bảo chúng không bị vỡ khi va đập hay quăng đi xa. Bên trong Chấn Thiên Lôi vẫn nhồi thuốc nổ cùng bi sắt, dùng dây gai cháy chậm làm ngòi dẫn hỏa. Nhưng vì đúc bằng sắt nên Chấn Thiên Lôi nặng hơn bình thường làm binh sĩ khó lòng mà ném được xa. Thứ nữa là vỏ cũng chắc hơn khiến khi nổ chỉ có phần đầu ngòi của Chấn Thiên Lôi là bị xé vỡ, chưa kể tỷ lệ đạn bị xịt cũng không ít. Cả hai Việc này gây ảnh hưởng khá lớn tới hiệu quả sử dụng của Chấn Thiên Lôi. Vì vậy, trong tháng qua, lão cùng với lão Nguyên đã bàn bạc để cải tiến Chấn Thiên Lôi một chút. Người xem!
Nói rồi, lão Bùi Hưng dâng lên hai vỏ Chấn Thiên Lôi chưa nhồi thuốc cho Quốc Toản và Đặng Văn Thiết xem.
Đặng Văn Thiết ngó nghiêng Chấn Thiên Lôi nhỏ hơn so với bình thường, chỉ to tầm hơn nắm tay một chút. Hắn khẽ tưng tưng đúng là cầm thuận tay hơn. Xem một lượng, Đặng Văn Thiết chỉ vào những rãnh lõm dọc ngang trên thân vỏ rồi hỏi:
– Ý ngươi nói ngoài việc làm bé hơn cho thuận tay, cải tiến là những rãnh nhỏ này?
Vào mạch nói chuyện, Lão Bùi Hưng một vẻ tự tin, nói năng rành mạch, gật đầu giải thích:
– Vâng, đúng thế ạ. Người xem, xung quanh vỏ được tạo nhiều rãnh chạy dọc, ngang. Dù chỉ là cải tiến nhỏ nhưng điều này đã giúp khắc phục hạn chế con vừa nói. Những rãnh dọc ngang này sẽ tạo những vị trí xung yếu cho thân vỏ, khi nổ, vỏ Chấn Thiên Lôi theo những rãnh này sẽ dễ dàng bị xé toạc thành từng mảnh nhỏ. Nó sẽ tạo ra những mảnh văng lợi hại có thể phá khiên, xuyên giáp trong phạm vi mười bước.
Quốc Toản đã nghe qua khi nãy nên không mấy ngạc nhiên chỉ nôn nóng muốn được thử, còn Đặng Văn Thiết không giấu được kinh ngạc, miệng hơi há ra, tay tỳ lên tay vịn chúi người về trước như muốn nhổm dậy hỏi:
– Thật….thật ư? Trong mười bước có thể phá khiên?
Lão Trần Nguyên ở sau gật đầu cam đoan:
– Dạ phải, mảnh đạn có thể xuyên phá thuẫn nhẹ bọc da trâu, còn trọng thuẫn thì vẫn chưa đủ sức công phá nhưng tiếng nổ lớn hơn cũng đủ làm người cầm thuẫn bị ảnh hưởng không ít. Chúng con đã kiểm nghiệm một hai lần, kết quả đều như thế.
Từng trải qua trận mạc, sống sót sau những trận chiến thập tử nhất sinh, chứng kiến hàng trăm, ngàn đồng đội ngã xuống, ai chẳng muốn quân mình có những lợi khí trong tay. Đặng Văn Thiết cực kỳ phấn khích, người cứ nhấp nhổm muốn đi xem ngay, tay khều khều Quốc Toản hối thúc mà tiếng lắp bắp:
– Quốc Toản…Quốc Toản….ngươi nghe thấy không? Có thứ này, phá trận địch không khó, sẽ tiết kiệm được vô số sinh mạng đồng đội. Dùng thử luôn đi….ta muốn xem thử.
Nhìn ông cụ phấn khích tới mặt mũi đỏ gay làm Lão Bùi Hưng, Trần Nguyên túa mồ hôi như tắm, tay chân luống cuống, cả người bủn rủn muốn bước ra khuyên nhưng không dám. Quốc Toản thì lặng lẽ tiến lại đặt tay lên vai ấn Đặng Văn Thiết xuống rồi lấy tay còn lại xoa xoa lưng nói:
– Gượm đã, gượm đã. Ngươi có tuổi rồi, đừng kích động. Ngươi thế này thì chết sớm mất, sau này còn nhiều thứ hay ho, không xem được thì phí lắm. Nghe lão ấy nói nốt Hỏa Thương mới nữa rồi thử một thể. Chú Hưng, người nói tiếp món thứ hai đi.
Mất một lúc, Đặng Văn Thiết mới dần bình tĩnh lại, hắn cười lên vui vẻ nói:
– Haha cái này ngươi nói đúng. Có thứ này sẽ giúp tiết kiệm rất nhiều xương máu cho các huynh đệ. Nghĩ tới làm ta nhất thời không khống chế được phấn khích trong lòng.
Thấy mọi thứ đã ổn định lại, lão Bùi Hưng mới thở ra một hơi. yên tâm hai tay nâng lên một thứ như khúc gỗ tròn nói:
– Bẩm vương gia, Đặng Bá. Đây là Hỏa Thương mới sau khi cải tiến. Mới người xem qua.