Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
55216a5d8fb646a63eb06e59b99ee411

Ánh Chiếu Vạn Giới

Tháng 1 15, 2025
Chương 1230. Đây mới là ta thế giới Chương 1229. Siêu thoát
quy-di-thuc-tinh-bi-ta-choi-thanh-vong-du

Quỷ Dị Thức Tỉnh Bị Ta Chơi Thành Võng Du

Tháng 10 25, 2025
Chương 0: Chương 282: Hợp thành (2)
gia-toc-tu-tien-ta-ke-lay-vo-luc-tuoi-gia-nhu-cay-kho-gap-xuan

Gia Tộc Tu Tiên: Ta, Kẻ Lấy Vợ Lúc Tuổi Già, Như Cây Khô Gặp Xuân

Tháng mười một 12, 2025
Chương 484: Nhân gian sau cùng phiền phức, mời Chiến Đằng Long Yêu Thánh Chương 483: Tứ Tượng Thánh Tông thời đại không trọn vẹn, cũng đủ giết ngươi đầu này đáy biển Yêm cẩu
moi-ngay-mo-phong-uc-lan-ta-lien-thanh-tien.jpg

Mỗi Ngày Mô Phỏng Ức Lần, Ta Liền Thành Tiên!

Tháng 1 5, 2026
Chương 249:Chiến đấu kịch liệt Chương 248:Xâm nhập tìm tòi
thieu-gia-moi-tro-thanh-hokage

Thiếu Gia, Mời Trở Thành Hokage

Tháng 12 11, 2025
Chương 249: ( hoàn tất ) Ninja cha · Sarutobi Ryo! - FULL Chương 248: Tiên tử đọa phàm trần
xuyen-sach-ve-sau-ta-nhat-duoc-nhan-vat-phan-dien.jpg

Xuyên Sách Về Sau Ta Nhặt Được Nhân Vật Phản Diện

Tháng 2 4, 2025
Chương 344. Tiến về thượng giới Chương 343. Max cấp thể chất
nguoi-choi-sieu-chieu-khong-gian.jpg

Người Chơi Siêu Chiều Không Gian

Tháng 1 7, 2026
Chương 426: Trộm nhà thành công! Chương 425: Ám độ trần thương
chuong-mon-su-thuc-khong-the-nao-la-pham-nhan.jpg

Chưởng Môn Sư Thúc Không Thể Nào Là Phàm Nhân

Tháng 1 19, 2025
Chương 2204. Hủy diệt bên trong sáng tạo tân sinh Chương 2203. Thời Không Chúa Tể
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 369: Kẻ cô độc 2.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 369: Kẻ cô độc 2.

Quốc Toản thở dài, chuyện ứng xử chốn cung đình vốn phức tạp, xưa giờ hắn chưa có mấy kinh nghiệm. Ngay cả kiếp trước, thường xuyên tiếp xúc với các Đại Vương hay cả Hoàng Thượng thì hắn đều tới với vai hậu bối, là đứa cháu nhỏ trong dòng tộc. Nên hắn có thể cậy nhỏ mà thoải mái ra vào, hỏi han, nói chuyện với các Đại Vương. Trong triều có đấu đá, tranh cãi hay nghi kỵ cũng không tới lượt hắn. Đâm ra, hắn có làm gì cũng dễ.

Nhưng giờ thì khác, Quốc Toản là vị vương gia với thân thế bí hiểm, nắm giữ tài lực khổng lồ, những trọng địa quân sự cùng đội quân thiện chiến. Chỉ thêm chút thời gian nữa, hắn sẽ không thể giấu được thế lực của Hoài Văn vương phủ, rồi mọi ánh mắt toàn thiên hạ sẽ đổ dồn về hắn. Những ngưỡng mộ, đố kỵ, ganh ghét, hoài nghi,… cũng đồng thời xuất hiện khiến hắn phải mệt mỏi. Nếu làm không khéo có khi phải trả giá bằng cả mạng sống.

Cứ nghĩ tới lại đau đầu, Quốc Toản lắc đầu thầm nhủ “thôi thì từ từ rút bài học”. Nhớ lại lời Đặng Văn Thiết nói, hắn hít một hơi qua kẽ răng hỏi:

– shhhh, khi nãy ngươi nói ta cô độc? Xung quanh ta có ngươi, có mẹ, có Chiêu Dương, có Tiểu Đào, trong triều có Trương Đỗ, Trần Kính. Cô độc ở đâu ra? Ngươi lẩm cẩm rồi đấy à?

Đặng Văn Thiết biết tỏng Quốc Toản thế nào, hắn vẫn nhắm nghiền mắt ung dung nói:

– Hừ, ngươi không cần chối. Không phải cứ một thân một mình mới là cô độc, nhiều người có những thứ cô độc của riêng mình. Thời nay không bằng thời trước, trong triều không còn những Hưng Đạo Đại Vương, Chiêu Minh Đại Vương, Chiêu Văn Đại vương gánh vác trọng trách. Vì thế ngươi cô độc trên chính hành trình mà ngươi lựa chọn, chẳng có mấy ai chia vai sẻ gánh được cả. Bọn ta đều già cả rồi, không thể đồng hành, chỉ có thể ở sau động viên ngươi.

Hơi ngừng lại ngẫm nghĩ một chút, chính Đặng Văn Thiết cũng như cô đơn trong suy nghĩ của mình rồi hắn nói động viên Quốc Toản:

– Nhưng cứ làm đi, ta tin vào bản lĩnh của ngươi, cũng tin vào khả năng thay đổi lòng người của ngươi. Tre già măng mọc, ta tin vài năm nữa sẽ có lứa kế cận đủ khả năng gánh vác Đại Việt trên vai đồng hành cùng ngươi.

Quốc Toản cũng cảm nhận được, không chỉ Đặng Văn Thiết mà cả hắn cũng luôn khao khát được đồng hành với những đồng đội xưa. Được một lần cùng xông pha chiến trận, nhất là cùng với Đặng Văn Thiết. Quốc Toản ngửa mặt giấu đi bộ dạng của mình rồi bông đùa:

– Ta chỉ ước ngươi sống với ta thêm vài chục năm nữa. Haha chuyện này cũng không quá đáng lắm, chắc là được đúng không?

– Người già tới tuổi ta như lá vàng trước gió, rụng lúc nào ai mà biết được. Haha.

Quốc Toản nhăn mày, khích đểu Đặng Văn Thiết:

– Ngươi mới một trăm lẻ mấy tuổi. Chẳng lẽ ngươi chịu thua Mạc Thiếu Sư à?

Đặng Văn Thiết chẳng để chuyện này trong lòng, hắn cũng muốn sống lâu thêm để chứng kiến hành trình của Quốc Toản, nhưng lời hắn nói khi nãy là thật. Biết đâu được một ngày nào đó hắn sẽ ngủ rồi không tỉnh dậy nữa. Hắn cười rồi theo thói quen đáp trả lại lời Quốc Toản dù không giấu được chút buồn bã:

– Không cần khích đểu ta. Yên tâm là ta sẽ theo sát hành trình của ngươi nếu không thì thật uổng phí. Mà có điều, ngươi thật sự tin người 120 tuổi còn tư thông với Thái Hậu được à? Xương lúc đấy động vào đã sợ gãy, khí lực chả còn bao nhiêu, đi cũng không vững thì tư thông cái gì?

Bằng cách khéo léo nào đó, cả hai cùng kéo câu chuyện đi một hướng khác, Quốc Toản ngửa cố cười thích thú:

– Haha tin chứ, chuyện đã ghi sao sử sách, lại còn là chuyện thú vị như thế, sao lại không tin?

Đi hết con đường đất dọc theo ruộng lúa, dần tới gần trang viên. Đúng lúc thấy bóng dáng phúc hậu quen thuộc đang khám chữa cho những người còn nhiều vẻ lấm lem, rụt rè, Quốc Toản lớn tiếng cười hỏi:

– Tuệ Tĩnh đại sư, ngài nói xem ta nói có đúng không?

Tuệ Tĩnh trong bộ áo nâu đã sờn, dẫn theo vài học trò đang thăm khám cho người dân ở con phố nơi từng là những lò gạch trước kia. Vốn dĩ, mọi chuyện đều đang rất bình thường, đám học trò hăng say bắt mạch, người Chiêm ở đây có rụt rè nhưng không tới nỗi cuộn mình xuống đất. Nhưng tiếng Quốc Toản vừa vang lên, dù không có chút ác ý nhưng gần như tất cả người Chiêm ở đây đều như con cuốn chiếu, cả người gập lại, mặt di sát xuống đất.

Tuệ Tĩnh nghe tiếng liền giao việc lại cho học trò rồi đứng lên chắp tay vái:

– Adidaphat, khấu kiến Vương gia, Đặng Bá. Thứ cho bần tăng vừa rồi không chú ý. Chẳng hay, vừa rồi vương gia có gì muốn hỏi Tuệ Tĩnh.

Quốc Toản nhìn đám đông quỳ bái phía trước, như chẳng để ý vẫn vui vẻ chỉ tay vào Đặng Văn Thiết cười hỏi Tuệ Tĩnh:

– Haha chẳng là ta có chút tham lam, muốn vị lão gia gia này sống thêm vài chục năm nữa. Mạc Thiếu Sư 120 tuổi còn thông dâm được mà lão gia gia đây mới hơn trăm tuổi cứ nói mình như lá vàng trước gió. Tuệ Tĩnh, ngươi nói xem lòng tham của ta có khả thi không?

Đến chuyện tán dóc của của hai cũng mang ra bàn luận được, Đặng Văn Thiết nhếch môi hừ nhẹ mặng:

– Ngươi đúng là tên hâm. Chuyện gì cũng đem ra nói khắp nơi được.

Tuệ Tĩnh biết tính Quốc Toản, chẳng mấy khi hắn tìm người khác để nói chuyện vô cớ. Tuệ Tĩnh mỉm cười hiền hậu đáp:

– Đặng Bá, chuyện này vương gia cũng không phải nói quá. Có lẽ nhờ luyện võ từ nhỏ, sức khỏe của Đặng Bá quả thực rất tốt. Gần đây tâm trạng người vui vẻ, chuyện sống thêm nhiều năm đúng là không thành vấn đề.

Tuệ Tĩnh sắp thành thần y trong dân gian, lời hắn nói ít nhiều có cân lượng hơn lời nửa đùa nửa thật của Quốc Toản. Đặng Văn Thiết chép miệng nhưng giọng vui vẻ lên đôi chút chỉ chỉ tay vào Tuệ Tĩnh nói:

– Tuệ Tĩnh, người tu hành như ngươi, sao chơi với Quốc Toản ít lâu, giờ ngươi cũng biết nói lời a dua, nịnh bợ rồi?

Tuệ Tĩnh cũng không ngại mà vui vẻ tiếp chuyện Đặng Văn Thiết, còn Quốc Toản cứ mặc kệ Tuệ Tĩnh thay hắn động viên người bạn già. Còn bản thân xuống ngựa, chắp tay đi ngó ngó nghiêng nghiêng nhìn vào con phố.

Phố người Chiêm dù không quá sầm uất, nhà ở đây phần lớn chỉ có một gian đơn giản nhưng được xây bằng gạch nên nhìn từ ngoài cũng không tới nỗi nào. Cả phố chỉ có hai ba hàng quán nhỏ lẻ bán đồ thiết yếu. Được cái, con phố vẫn giữ được nề nếp vệ sinh như tù binh người Chiêm từng làm. Không có chuyện cả con phố khai mù vì mấy vũng nước tiểu, bãi phân bừa bãi.

Người Chiêm ở đây chưa có ruộng, bọn họ đều đang được trang hộ hoặc vương phủ thuê khoán để làm việc. Không khá khẩm gì nhưng bằng đó cũng đủ cho họ sống thoải mái.

Xa xa còn có vài tháp đá Linga được người ở đây dựng lên. Nhìn thứ này Quốc Toản hơi nhăn mày, ban đầu hắn không phản đối cho người ở đây tiếp tục theo tín ngưỡng của mình, nhưng thực lòng hắn muốn ngăn chặn thứ này mở rộng.

(Linga là cột trụ bằng đá, có một số hình dạng khác nhau như hình người, hình khuôn mặt Shiva, hình dương vật,… một biểu tượng của tôn giáo Shiva)

Ngắm nghĩa một hồi, quay lại chỗ Đặng Văn Thiết đang cười ngoác miệng, Quốc Toản điềm đạm hỏi Tuệ Tĩnh:

– Tuệ Tĩnh đại sư, thời gian qua hằn đại sư hay tới đây. Ta có thể hỏi, ngài thấy cuộc sống của người Chiêm ở đây thế nào?

Tuệ Tĩnh điềm đạm cúi đầu:

– Nhờ ơn đức của Vương gia. Cuộc sống của người Chiêm ở đây đều đã tốt hơn nhiều.

Quốc Toản vẫn chắp tay sau lưng, gật gù hài lòng, nhìn cả trăm con người đang cuộn mình dưới đất, không dám ngước lên một cái nói:

– Ừm, Những thứ này họ đấu tranh mà có được chứ không phải là ta ban cho. Nhưng ta có giúp cũng chỉ có thể giúp họ về vật chất. Còn về tinh thần ta lại chẳng thể làm gì. Tinh thần của họ có vẻ đã bị đánh gục triệt để, ám ảnh về thân phận thấp hèn khiến, nên đã lâu rồi nhưng việc nhìn một vị vương gia như ta thôi đã là điều quá khó khăn với họ.

Tuệ Tĩnh nhìn theo ánh nhìn của Quốc Toản, hắn thở dài niệm một câu phật nói:

– Adidaphat, Vương gia nói đúng, bọn họ cần nhiều thời gian nữa mới gạt bỏ được ám ảnh về thân phận.

Quốc Toản cũng thở dài:

– Chế độ đẳng cấp thật đáng sợ. Đám Brahman thật lợi hại, chúng lại có thể dùng thần quyền áp đặt cả một quốc gia nặng nề như thế.

(Brahman những nhà sư, thầy tế phụ trách việc thờ cúng)

Lời này như có chút động chạm khiến Tuệ Tĩnh lại im lặng, mắt hơi nhắm lại, vẻ mặt có chút đau khổ mà niệm vài câu phật. Quốc Toản lại quay lại nhìn Tuệ Tĩnh giao phó:

– Đại sư, kéo họ lại với cuộc đời của một con người, đành nhờ Tuệ Tĩnh đại sư rồi. Chuyện này, ngoài ngài e rằng không còn ai khác.

– Adidaphat cứu khổ cứu nạn là việc một đệ tử phật môn nên làm. Bần tăng sẽ cố hết sức.

– Vậy, mọi chuyện ở đây giao phó lại cho đại sư, cần gì ngài cứ tới vương phủ để yêu cầu.

Nói rồi, Quốc Toản quay người rời đi, mới tung người lên ngựa, hắn nhìn Tuệ Tĩnh vẫn không có ý định nói thêm gì, bèn mở lời:

– Tuệ Tĩnh đại sư, ngài không có điều gì muốn nói với ta ư?

Tuệ Tĩnh ngước nhìn Quốc Toản, ánh mắt hỗn độn đủ loại cảm xúc. Vừa mong ngóng, vừa áy náy, có chút hổ thẹn, lại như phân vân lưỡng lự. Mất một lúc, Tuệ Tĩnh kiên cường lắc đầu:

– Vương gia, bần tăng có nói ra liệu sẽ thay đổi được chuyện sắp tới? Vương gia sẽ dừng tay lại ư? Huống hồ….huống hồ….

Tuệ Tĩnh ngập ngừng không nói ra nổi lời sau cuối lại cúi đầu hơi còng lưng xuống. Quốc Toản phía đối diện mỉm cười, chắp tay như vái tạ nói:

– Tuệ Tĩnh đại sư, cảm ơn đại sư vì đã không nói ra. Được rồi, ta phải đi thôi. Cáo từ!

Nói xong, Quốc Toản dứt khoát quay người rời đi, bỏ lại phía sau Tuệ Tĩnh còn có chút thẫn thờ cùng vẻ cô độc khó tả. Hắn đi rồi, người Chiêm với lóp ngóp bò dậy, Tuệ Tĩnh mới dần lấy lại tinh thần tiếp tục việc đang làm.

Thực sự, Tuệ Tĩnh muốn xin Quốc Toản một cơ hội cuối cùng cho phật môn. Nhưng sau biến cố bị sát thủ ám toán, rồi tự tay Tuệ Tĩnh làm lễ cầu siêu cho các trang hộ bị đám giặc cướp giết hại. Biết rõ hung thủ đứng sau là ai khiến hắn không còn đủ tự tin để nói ra mong muốn của mình. Nhất là khi, Quốc Toản cũng đang phải đánh cược mạng sống của mình. Chờ đợi hắn là cả trận đại chiến phía trước. Rồi sau đó, hắn hay phật môn, ai thắng ai bại còn chưa biết rõ.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

trai-ac-quy-thanh-tinh-roi.jpg
Trái Ác Quỷ Thành Tinh Rồi
Tháng 2 1, 2025
tam-quoc-tao-gia-bao-quan-bat-dau-tru-diet-tu-ma-y.jpg
Tam Quốc: Tào Gia Bạo Quân, Bắt Đầu Tru Diệt Tư Mã Ý
Tháng 1 24, 2025
san-truong-khung-bo-chi-bong-ma
Sân Trường Khủng Bố Bóng Ma
Tháng mười một 24, 2025
trung-sinh-tro-lai-1983-lam-phu-hao.jpg
Trùng Sinh Trở Lại 1983 Làm Phú Hào
Tháng 2 3, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP