Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
moi-thang-co-the-uoc-nguyen-dao-tong-thanh-nu-luan-ham

Mỗi Tháng Có Thể Ước Nguyện, Đạo Tông Thánh Nữ Luân Hãm

Tháng 12 21, 2025
Chương 572: Mặc quân hưởng dụng Chương 571: Yêu nữ hiến thân
de-nguoi-cuop-co-duyen-khong-co-de-nguoi-cuop-hong-nhan.jpg

Để Ngươi Cướp Cơ Duyên Không Có Để Ngươi Cướp Hồng Nhan!

Tháng 1 22, 2025
Chương 603. Chung mạt (2) Chương 602. Chung mạt (1)
dau-la-chi-an-cap-van-gioi-he-thong.jpg

Đấu La Chi Ăn Cắp Vạn Giới Hệ Thống

Tháng 1 21, 2025
Chương 575. Đại kết cục (3) Chương 575. Đại kết cục (2)
dai-duong-bat-dau-dung-ngoc-ty-truyen-quoc-danh-qua-oc-cho.jpg

Đại Đường: Bắt Đầu Dùng Ngọc Tỷ Truyền Quốc Đánh Quả Óc Chó

Tháng 1 21, 2025
Chương 772. Diệt Uy quốc! Diệt thế gia!"Chương cuối!" Chương 771. Đo đạc thổ địa, giải trừ nô lệ chế!
tan-the-ta-co-the-nghe-duoc-nguoi-khac-tieng-long.jpg

Tận Thế: Ta Có Thể Nghe Được Người Khác Tiếng Lòng

Tháng 1 24, 2025
Chương 525. Đại kết cục Chương 524. Cuối cùng chân tướng
toan-dan-linh-chu-lanh-dia-cua-ta-co-the-vo-han-tien-hoa.jpg

Toàn Dân Lĩnh Chủ: Lãnh Địa Của Ta Có Thể Vô Hạn Tiến Hóa

Tháng 2 2, 2025
Chương 1693. Đại kết cục Chương 1692. Huyết chiến
ngu-hoang-hau-lai-de-cho-ta-cai-nay-gia-thai-giam-ho-tro.jpg

Ngủ Hoàng Hậu, Lại Để Cho Ta Cái Này Giả Thái Giám Hỗ Trợ?

Tháng mười một 26, 2025
Chương 2386: Ta nhớ ngươi lắm! Đại Chu tiên triều lâm (đại kết cục)) Chương 2385: Cuối cùng quyết chiến tiến đến! Riêng phần mình trách nhiệm
phat-song-truc-tiep-cuoc-song-cap-3-hoang-mao-thuc-chat-la-hoc-sinh-dung-dau.jpg

Phát Sóng Trực Tiếp Cuộc Sống Cấp 3: Hoàng Mao Thực Chất Là Học Sinh Đứng Đầu?

Tháng 1 21, 2025
Chương 82. Ra thành tích Chương 81. Thi đại học
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 365: Sống đúng với bản thân.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 365: Sống đúng với bản thân.

Quốc Toản gần đây dành rất nhiều thời gian cho người nhà. Chiêu Dương, Vương Phi hay Đặng Văn Thiết đều biết hắn chuẩn bị đi xa nhưng ai cũng lờ đi không nói tới. Nói ra sợ rằng sẽ phá hỏng tâm trạng vui vẻ của mọi người.

Chiêu Dương đã sinh, thằng cu được đặt tên Trần Quốc Khiêm. Huyện Ngự Thiên khi đó đóng cửa, giăng đèn kết qua ăn mừng sự chào đời của tiểu Hoài Văn vương nửa tháng trời. Có Quốc Khiêm, cả vương phủ, trang hộ như được tiếp thêm luồng sinh khí mới sau những ngày tháng buồn tẻ.

Vương phi, Đặng Văn Thiết như trẻ ra, cái miệng móm mém cười toe suốt ngày, đôi mắt cứ híp đi không còn thấy ánh mặt trời nữa. Bọn họ gần như dành toàn bộ thời gian chỉ bám riết lấy mọi nơi có mặt thằng cu.

Tiểu Đào cũng thế, quấn quýt với đứa cháu nhỏ suốt ngày nhưng hễ có dịp, nó vô cùng mong chờ được chơi cùng Quốc Toản. Ngay từ sáng sớm nó đã dậy chuẩn bị mọi thứ, nó tự đi vấn an Vương Phi và Đặng Văn Thiết, tranh thủ chơi với cháu, nhanh chóng ăn bữa sáng, mặc bộ váy bằng vải thô nhỏ rồi tới phòng Quốc Toản chờ đợi.

Nó biết, anh nó nếu ngày nào không dậy sớm thì đều ngủ nướng, đều thích nằm lì trong phòng nên dù rất nóng lòng nhưng vẫn ngoan ngoãn chờ đợi. Chỉ tới khi mặt trời đã lên mấy cây sào, nó mới nhón chân để hét vào trong.

– Anh, anh hứa dẫn em đi thả diều mà. Sao giờ anh còn chưa dậy?

Dù có thấy ấm ức bao nhiêu, chỉ cần Quốc Toản xuất hiện là Tiểu Đào liền quên hết, nó sẽ òa lên vui sướng, cười khanh khách lao về phía anh nó khi Quốc Toản vừa bước ra khỏi cửa.

Quốc Toản cũng mặc bộ vải thô, tay cầm theo cái diều hình chim phượng làm bằng tre và giấy rất lớn, trang trí rất đẹp, cái đuôi dài gần chạm đất dủ mọi màu sắc. Hắn bế Tiểu Đào lên thơm vào cái má phính phính của nó một cái rồi nâng diều lên khoe:

– Tiểu Đào, em thấy cái diều này đẹp không? Anh làm nó cho em đấy.

Tiểu Đào mắt tròn lên thích thú dùng bàn tay múp míp của nó vuốt ve cái diều đầy phấn khích:

– Có ạ, đây là cái diều anh nói làm cho em đây à? Anh làm khi nào vậy?

– Anh làm tối qua, đến mãi đêm mới xong đấy. Chúng ta đi thả diều thôi.

Tiểu Đào cọ má vào mặt Quốc Toản sung sướng, nó muốn lập tức đi chơi nhưng biết anh nó mới dậy bèn nói:

– Anh ăn sáng đi đã rồi hẵng đi.

Quốc Toản để Tiều Đào ngồi lên vai, tay phải từ ngực áo móc ra cái bánh nướng phe phẩy nói:

– Đồ ăn sáng của anh đây rồi. Chúng ta đi luôn thôi.

Tiểu Đào một tay ôm đầu Quốc Toản ngồi cho vững, một tay cầm cái diều còn lớn hơn cơ thể nó lướt qua lướt lại, trong đôi mắt long lanh của nó đã tưởng tượng ra cảnh cái diều đẹp đẽ bay lượn trên bầu trời xanh thẳm.

Hai năm ăn uống đầy đủ đã giúp Tiểu Đào hoàn toàn trút đỏ đi dáng vẻ gầy còm, ốm yếu ngày nào. Hiện giờ nó đã trở về với đúng dáng dấp của một đứa trẻ nên có. Lanh lợi, hoạt bát, vui tươi chứ không phải vẻ mệt lả, xanh xao khi trước.

– Tiểu Đào, bánh tẩm mật kìa. Chúng ta ăn thêm rồi hãy đi nhé?

Tiểu Đào chẳng bao giờ từ chối đồ ăn, nó liền gật đầu lia lịa. Con đường đi chơi của hai anh em rất gian nan, không phải vì xa, không phải vì vất vả mà vì Ngự Thiên quá nhiều hàng quán hấp dẫn. Cả hai đều có tâm hồn ăn uống. ánh mắt nhìn đồ ăn luôn không thể kìm chế được. Mỗi hàng quán chỉ sà vào một chút ăn một hai miếng cũng khiến hai anh em mất nửa ngày.

Dọc đường đi, các trang hộ không mấy ngạc nhiên với cảnh một vương gia địa vị cao quý lại mặc bộ vải thô sẵn sàng la cà quán xá. Họ đều rất tự nhiên mỉm cười vui vẻ cúi chào, ai là chủ hàng chủ sạp còn tranh thủ nói chuyện vài câu rất tự nhiên. Quốc Toản cũng chẳng ngại gì mà không đón nhận sự thân thiện của trang hộ với mình.

Trong đám con cháu của trang hộ có rất nhiều người là bạn học của Tiểu Đào trong Bình Dân viện, hôm nay là ngày nghỉ nên phần lớn bọn chúng đều ở nhà. Tiểu Đào là đứa bé hiểu chuyện tới đau lòng, nó không bao giờ làm việc gì khi chưa được cho phép. Mặt nó lộ rõ vẻ muốn rủ bạn đi chơi cùng để có dịp khoe khoang con diều mới nhưng không dám mở lời vì chưa được cho phép. Quốc Toản ngước mắt lên nhìn đốc thúc:

– Em muốn rủ bạn đi chơi cùng thì cứ rủ đi, hôm nay anh sẽ làm đầu trò cho cả đám.

Tiểu Đào mắt tràn ngập vui sướng, nó phấn khích hét vào phía trong cửa hiệu bán gạo:

– Mai Mai, đi thả diều với ta không? Nhìn này.

Một cô bé đầu búi tóc củ tỏi chạy ra bấu vào cửa cúi chào Quốc Toản rất lễ phép rồi nhìn cái diều trong tay Tiểu Đào đầy thèm thuồng, hai ngón tay nó cứ xoắn xuýt vào nhau không biết phải làm thế nào.

Một người phụ nữ thân trên mặc yếm, dưới váy đen vội chạy ra cửa, bàn tay còn có chút nhem nhuốc, vừa chạy vừa vội lau vào váy, người phụ nữ khúm núm vái thưa chuyện:

– Bẩm cậu chủ, bẩm tiểu thư, nhà con hiện giờ không có ai ở nhà, không trông được nhỏ Mai, sợ nó gây phiền phức cho cậu chủ. Xin cậu chủ, tiểu thư cứ đi chơi đi ạ.

Quốc Toản nghiêng đầu nhìn người phụ nữ không nhận ra hỏi:

– Ngươi là người mới về đây à? Lão Vân đâu?

Một lão nông nhà bên cạnh thấy Quốc Toản ở cửa thì ra vái chào, cũng biết chuyện liền đứng ra giải thích cho người phụ nữ đang có phần lắp bắp:

– Cậu chủ. Đây là con dâu út của lão Vân, lão ấy dẫn Ngưu Ngưu ra đồng rồi. Thiếu phu nhân cho đóng cửa hiệu ở Tam Giang nên nó và nhỏ Mai mới về đây, chắc vẫn còn lạ lẫm. Cậu chủ đừng trách.

Lão nông lại quay về phía người phụ nữ chỉ tay bảo:

– Cho cái Mai nó đi chơi, đi với cậu chủ ngươi còn lo cái gì? Có phúc mà không biết hưởng.

Quốc Toản hơi à lên hiêu ra, hắn cười nói:

– Đúng thế, cứ cho nhỏ Mai đi chơi cùng ta, cứ yên tâm, ta trông cả đám cho. Lão Vân về có hỏi cứ bảo đi cùng ta là được.

– Vâng, vậy con xin nghe lời cậu chủ.

Người phụ nữ ngập ngừng một chút rồi cũng chấp thuận, nhỏ Mai nghe thế liền vui sướng chạy ào ra ngoài. Quốc Toản đưa cái kẹo trên tay cho nhỏ Mai cười thân thiện:

– Cho em này.

Tiểu Đào có bạn quên anh, nó liền đòi xuống để đi cùng nhỏ Mai. Hai đứa dắt tay tung tăng nhảy chân sáo dọc con đường lớn, khi thì hát, khi thì cười. Từ đấy cứ gặp bạn học là bọn nó lại hò kéo nhau đi chơi. Nhiều trang hộ ranh ma thấy con người khác được đi chơi với cậu chủ, với tiểu thư cũng liền ý ới gọi con cháu nhà mình về để đi cùng. Ai mà không gọi được thì đấm ngực dậm chân tiếc hùi hụi.

Quốc Toản là đại gia, lại hào phóng, mua đồ không cần trả tiền, cứ ghi sổ rồi tới tìm quản gia là được thanh toán nên dọc đường hắn mua đủ loại bánh trái cho trẻ con ăn ních bụng mới thôi. Thấy Lưu Vân đang ôm mấy bọc đồ, hắn vời tay gọi:

– Lưu Vân, ngươi đi đâu đấy? Đi cùng ta, xem chừng mình ta không quản nổi đám tiểu yêu này rồi.

Lưu Vân đã 12 tuổi, nó cũng chăm tập võ nghệ nên dáng dấp đã khá ưa nhìn, thấy Quốc Toản vời gọi thế nó bối rối:

– Cậu chủ, con còn phải mang đồ về vương phủ nữa.

Quốc Toản gãi gãi đầu nghĩ ngợi, rồi giật lấy bọc đồ tiến tới hàng cá bên cạnh có năm sáu con cá chép lớn bảo lão bán cá:

– Ông chủ, bán cho ta số cá này. Đem tới vương phủ bảo quản gia là ta mua rồi lão ấy sẽ thanh toán tiền cho. Tiện thể mang luôn bọc đồ này về cho ta.

– Vâng thưa cậu chủ. Con đi ngay.

Ông lão bán cá liền khom người vái lạy rồi cười tít mắt đồng ý, hàng vừa bày đã bán hết, được về nhà sớm khiến ông lão vui mừng ra mặt. Lưu Vân chẳng còn lý do để thoái thác nữa, bèn lẽo đẽo theo sau Quốc Toản, kỳ thực nó cũng rất muốn đi chơi với Tiểu Đào. Hơn một năm qua, nhiệm vụ dẫn Tiểu Đào đi chơi, trông coi, bảo vệ Tiểu Đào đều giao cho nó cả.

Bên bờ đê sông, năm cái diều được thả bay dập dờn chiếc cao chiếc thấp. Đám trẻ con cũng khôn khéo, chúng biết ý luôn để cái diều của Quốc Toản làm là cái bay cao nhất khiến Tiểu Đào rất thích.

Trẻ con là những đứa hồn nhiên, bọn chúng hò hét, chạy nhảy trên bãi cỏ, dẵm đạp lên đám hoa dại chơi đùa vô tư không hề để ý tới thân phận cách biệt. Tiểu Đào bây giờ được tự do chơi đùa, tự do bay lượn, không bị giam hãm trong những bức tường nguy nga của vương phủ, cũng giống như Quốc Toản chơi cùng đám Đặng Văn Thiết, Tiểu Bảo, Tiểu Sửu ngày trước. Điều này mang lại tuổi thơ vô cùng đáng nhớ.

Chơi với đám trẻ con rất mệt, không hiểu bọn trẻ lấy đâu ra lắm sức lực thế. Mấy cái cọc được cắm xuống giữ dây diều, Quốc Toản cùng bọn trẻ chơi trốn tìm, chơi đánh trận giả, chơi đuổi bắt, bị bọn trẻ con lùa làm hắn mệt tới bơ phờ mà dường như đám trẻ vẫn chưa biết mệt là gì.

Quốc Toản quá mệt liền túm áo Lưu Vân hổn hển nói:

– Giờ ta giả chết, ngươi kéo bọn trẻ ra chỗ khác chơi, trông chừng bọn chúng thay ta một lúc.

– Nhưng….nhưng cậu chủ….

Quốc Toản không để Lưu Vân nói hết đã nằm vật ra đất nhắm tịt mắt, mặc kệ Lưu Vân làm gì thì làm. Đám trẻ con cũng vừa kịp ùa tới hét lên nhốn nháo:

– Kẻ trộm ở đây, kẻ trộm ở đây.

Quốc Toản là cậu chủ, thấy hắn nằm vật ra đất giả chết thì đám trẻ chỉ bu xung quanh một lúc rồi kéo nhau đuổi theo Lưu Vân, không đứa nào dám mạnh tay đấm đá. Chứ nếu Lưu Vân mà bị bọn chúng túm được thì no đòn.

Quốc Toản còn đang nhắm tịt mắt, thì bàn tay nhỏ nhỏ kín đáo nhét cho hắn một viên đường rồi cười hì hì nói:

– Anh ở đây nhé, em đuổi theo đám bạn đây.

Tiểu Đào nói xong lại chạy tót đi trên bãi cỏ rộng thênh thang, còn Quốc Toản cảm nhận vị ngọt trong miệng mà lòng đầy sảng khoái.

Hắn cự kệ nằm đấy ngắm bầu trời đang dần chuyển đỏ, ngửi mùi thơm của cỏ cây, nghe tiếng trẻ con chơi đùa xa xa. Có tiếng chân thong dong bước lại, hắn chẳng cảm nhận được chút ác ý nào từ đối phương nên cũng mặc kệ. Một ông lão mặc bộ vải thô màu xám tiến tới bên cạnh rồi lên tiếng:

– Vương gia, không ngờ được tận mắt thấy bộ dạng khác của ngài, khác hẳn với vẻ ác liệt mà người ta đồn thổi ở ngoài kia.

Quốc Toản vẫn nằm im, dang tay dang chân trên bãi cỏ, nhẩn nha nói:

– Về nhà thì phải sống đúng với bản thân mình mong muốn sao cho thoải mái nhất, đâu thể như ngoài kia phải đối phó với đủ loại người. Đấy mới là ý nghĩa của nhà. Phạm tể tướng, là ta thất lễ rồi. Hiện giờ ta mệt lắm, có thể nằm nguyên thế này nói chuyện được không?

Lão Hiệp Trạch (Phạm sư Mạnh) cũng vô tư đáp lại không quá để ý tới chuyện này:

– Ta bây giờ không còn là tể tướng, ngài hiện giờ cũng không giống vương gia. Chúng ta cứ thế này nói chuyện tin rằng sẽ thoải mái hơn nhiều.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dau-la-vo-hon-gia-cat-lien-no-ban-thung-het-thay
Đấu La: Võ Hồn Gia Cát Liên Nỗ, Bắn Thủng Hết Thảy!
Tháng mười một 23, 2025
song-xuyen-bai-su-than-cong-bao-den-thu-phuong-phap-song-tu
Song Xuyên: Bái Sư Thân Công Báo Đến Thụ Phương Pháp Song Tu
Tháng 10 27, 2025
ao-thuat-than-toa.jpg
Áo Thuật Thần Tọa
Tháng 1 24, 2025
tam-quoc-ta-khan-vang-thanh-tu-cha-ta-dai-hien-luong-su.jpg
Tam Quốc: Ta Khăn Vàng Thánh Tử, Cha Ta Đại Hiền Lương Sư
Tháng 4 2, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved