Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
nguoi-tai-dau-la-viet-nhat-ky-vo-hon-bach-ho-di-nang-khoa

Người Tại Đấu La Viết Nhật Ký, Võ Hồn Bạch Hổ Dị Năng Khóa

Tháng mười một 12, 2025
Chương 328: Đáng yêu tiểu nữ hài, siêu thú chiến sĩ! (đại kết cục) Chương 327: Thần Giới, lỗ đen, vết nứt không gian!
luc-dia-kien-tien

Lục Địa Kiện Tiên

Tháng 12 21, 2025
Chương 1364: Đến cùng là ai phản bội? Chương 1363: Không phải Tuế Nguyệt Sử Quan là được
toan-the-gioi-deu-dang-nham-vao-ta.jpg

Toàn Thế Giới Đều Đang Nhắm Vào Ta

Tháng 2 2, 2025
Chương 1276. Lãnh Phàm: Ta... Trở về tới rồi. Chương 1275. Thời gian nha! Gia tốc nha!!
toi-pham-he-thong-buc-ta-nhieu-con-nhieu-phuc

Tội Phạm Hệ Thống, Bức Ta Nhiều Con Nhiều Phúc

Tháng 10 10, 2025
Chương 331: Ta chúa tể lão công không có khả năng như thế đồ ăn! Chương 330: Đá Thái Hồ bên trên, vĩnh hằng bắt đầu
dragon-ball-chi-muc-than-truyen-thuyet.jpg

Dragon Ball Chi Mục Thần Truyền Thuyết

Tháng 1 21, 2025
Chương 702. Siêu thoát!! Chương 701. Quải trượng đầu rồng
mat-the-buong-xuong-truoc-tien-giet-thanh-mau.jpg

Mạt Thế Buông Xuống, Trước Tiên Giết Thánh Mẫu

Tháng 1 18, 2025
Chương 585. Hết bản cảm nghĩ Chương 575. Hoàn thành ước định
thai-nhat-dao-qua

Thái Nhất Đạo Quả

Tháng 12 27, 2025
Chương 899: Xi Vưu lá cờ, thấy thì vương giả chinh phạt tứ phương Chương 898: Tế thiên
diamond-no-ace-chi-cuong-the-nem-bong.jpg

Diamond No Ace Chi Cường Thế Ném Bóng

Tháng 2 9, 2025
Chương 336. Kết thúc Chương 335. Tiếp tục chinh chiến
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 364: Chuyện vợ chồng.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 364: Chuyện vợ chồng.

Trong lúc Trần Kính và lão Trương Đỗ áy náy vì đủ thứ chuyện thì Quốc Toản không tâm trạng như thế. Suốt mấy tháng viện đủ lý do để trốn tránh, từ việc sợ bản thân mới giết nhiều người ở gần sẽ không tốt cho đứa con trong bụng, tới việc bẩn thân không kìm chế được dục vọng mà làm điều sằng bậy trong thời gian ở cữ. Tới hôm nay, khi vết thương đã khỏi hẳn chỉ còn lại vết sẹo mờ, Quốc Toản mới ngủ chung giường, ôm lỳ lấy Chiêu Dương không chịu dậy. Thoải mái hưởng thụ thời gian này.

Chiêu Dương gối đầu trên cánh tay Quốc Toản, tay khe khẽ vuốt dọc theo lồng ngực rắn chắc của hắn vừa thủ thỉ:

– Thời gian vừa qua, mọi chuyện ở vương phủ có vẻ vẫn bình thường nhưng thiếp biết thừa. Gia binh trong phủ tăng gấp đôi, mẹ tự nhiên chẳng đi dạo phố, cũng bảo thiếp và Tiểu Đào không nên ra ngoài. Đặng bá thì ngày ngày đều ngồi ở tiền sảnh như đang canh chừng gì đó, gia nô ra ngoài nhiều khi cũng có gia binh theo cùng, trang hộ thì thậm thụt, thi thoảng lén vào tìm Đặng Bá. Ở vương phủ còn như thế, chàng ở bên ngoài không biết phải chịu nhiều nguy hiểm tới thế nào? Có phải chúng ta nhiều kẻ thù lắm không?

Chiêu Dương dùng đưa tay lau khóe mắt nói tiếp:

– Phu quân của thiếp chẳng sợ trời, chẳng sợ đất, chẳng tin thần phật ma quỷ thì sao lại tự nhiên sợ bóng sợ gió mấy tháng qua? Chắc vết thương nặng lắm mới khiến chàng như thế?

Quốc Toản bị bóc mẽ, không giả vờ ngủ được nữa, hắn trở mình quay sang ôm lấy Chiêu Dương vào lòng rồi hôn lên trán nàng một cái thật sâu nói hóm hỉnh:

– Vợ của ta thông minh quá, chẳng thể dấu được nàng chuyện gì? Xem ra sau này ta còn chẳng dám ăn vụng bên ngoài nữa.

– Thiếp thân phận thấp hèn, được phu quân để mắt đến, không chê bai là thiếp đã mãn nguyện rồi, huống hồ là bây giờ. Là vợ chồng với nhau, thiếp chỉ mong được cùng đồng cam cộng khổ, san sẻ vui buồn, lẫn lo lắng với phu quân. Chàng đừng bao bọc thiếp quá, đừng vì chỉ lo lắng cho bọn thiếp mà chịu đựng một mình. Như thế, làm thiếp thấy bản thân thật vô dụng.

Quốc Toản cảm nhận rõ Chiêu Dương đang khẽ nấc lên nhẹ nhẹ, hơi ẩm còn thấm qua vạt áo ngấm cả vào ngực hắn. Quốc Toản nhẹ nhàng vuốt mái tóc của Chiêu Dương áy náy:

– Xin lỗi đã để nàng lo lắng, sau này sẽ không còn chuyện như thế nữa đâu.

Quốc Toản cứ nằm thế, ép sát cơ thể ấm ấm của Chiêu Dương vào người mình. Hắn xoa tấm lưng trần của Chiêu Dương trêu trọc lảng đi chuyện khác:

– Chẳng phải trước kia nàng luôn đòi dậy sớm để đi vấn an mẹ với Đặng Văn Thiết à? Sao nay lại để vú nuôi bế cu Khiêm đi mà không chịu dậy thế? Thèm hơi ta hả?

Chiêu Dương nghe thế thì phì cười đầy hạnh phúc, đáp lại ranh mãnh:

– Thì thiếp bảo rồi, là do chàng chiều hư thiếp. Mẹ và Đặng Bá giờ có Quốc Khiêm để vui đùa cả ngày rồi, mẹ có đích tôn, chàng và thiếp đều ra rìa. Với lại,…

Chiêu Dương cúi mặt xấu hổ, gióng lí nhí mất hết vẻ ranh mãnh khi nãy:

– Với lại, mẹ mong con đàn cháu đống.

Đã nhịn cả năm giời, tới hôm qua mới được vận động một chút, giờ Quốc Toản nghe thế thì con quỷ trong lòng liền trỗi dậy, hắn bò trộc lên trên người Chiêu Dương, vén cái yếm mỏng để lộ ra cái bụng trắng ngần, tay nhanh chóng luồn vào trong yếm. Khi nắm được thứ cần nắm, hắn nhếch môi cười nguy hiểm như sói ranh mãnh nhìn còn nai tơ ngon lành:

– Khà khà ta là đứa con có hiếu. Để mẹ vui lòng, chúng ta phải cố gắng thôi.

Quốc Toản là kẻ tài giỏi, học một hiểu mười. Dưới thân thủ điêu luyện của mình, cơ thể Chiêu Dương khi uốn éo, khi gồng cong người tới cuối cùng là mềm nhũn. Hơi thở hổn hển cùng âm thanh như mèo không ngừng phát ra.

(Đoạn này bỏ qua chương 365 366)

Mặc kệ bên ngoài đã sáng rõ, Chiêu Dương thỏa mãn lại rúc vào nằm gọn trong ngực Quốc Toản, bàn tay nghịch ngợm luồn trong chăn, lần theo bầu ngực rắn chắc lần mò dọc ngang. Quốc Toản cũng cứ mặc kệ, hắn vục đầu vào mái tóc của Chiêu Dương, mắt lim dim ngửi mùi hương quen thuộc.

Vuốt dọc theo con lươn dài trên ngực, vết sẹo đã lành chỉ còn chút gờn gợn trơn bóng. Chiêu Dương cảm thán:

– Phu quân thật vất vả, buôn ba vì quốc gia, âm thầm chịu bao nhiêu nguy hiểm mà chẳng thể nói ra. Về nhà lại cũng chịu thiệt thòi, người khác cưới vợ có nô tì thông phòng, còn chàng, vì thiếp quê mùa mà chút quyền lợi này cũng bị thiếu mất cả năm trời.

Quốc Toản mắt vẫn lim dim, giọng thờ ơ nói:

– Nàng đang nói cái gì vậy. Sao tự nhiên lại nhắc tới nô tì thông phòng gì đó? Phong tục của đám giặc Ngô, ta đâu cần.

Giọng Chiêu Dương lí nhí như mèo nhưng vẫn nghe rất rõ:

– Thiếp nghe nói Nông Hai Bân rất giỏi giang, nghị lực lại xinh đẹp. Xưởng dệt giao được cô ấy quản lý đâu ra đó.

Quốc Toản hơi nhăn mày suy nghĩ một chút, khi nhớ ra thì hơi à lên nói:

– À, nàng nói tới Nông Hai Bân ở trên bản Giuốc hả? Cô gái đó đúng là rất đáng khen, vừa có nghị lực, có ý chí, cũng khá đáng thương nên ưu ái cho cô ấy một chút cũng là điều nên làm. Nghe Nông Mạnh báo về, xưởng dệt của cô ấy làm rất khá….Này, nàng có ý gì đấy? Ta chỉ đơn giản là giúp cô ấy như bao người khác thôi.

Chiêu Dương giấu mặt trong ngực Quốc Toản dò hỏi:

– Nếu chàng đã ưng cô ấy, hay là thiếp đem lễ vật tới nạp cô ấy làm vợ lẽ cho chàng nhé?

– Đừng có suy nghĩ linh tinh. Cha xưa kia cũng có mình mẹ đấy thôi, đâu cần vợ lẽ làm gì. Nàng đang ghen đấy à?

Chiêu Dương ngước mặt lên lắc đầu chối:

– Không, thiếp đâu có ghen. Chuyện này thiếp nghiêm túc đấy.

Quốc Toản chép miệng than phiền:

– Thế thì mấy ngón tay ở eo của ta đừng bấm vào thịt nữa. Đau lắm.

Chiêu Dương híp mắt mỉm cười hóm hỉnh thu tay lại rồi lại dúi mặt vào ngực Quốc Toản, tay siết bờ lưng hắn, để ngực ép vào càng chặt hơn đầy yêu thích rồi lí nhí thủ thỉ:

– Hay là chàng để ý tới công chúa, quận chúa nào không? Nếu chàng ngại thì thiếp có thể nói với mẹ hộ chàng. Mẹ mở lời thì chuyện sẽ thành thôi.

Quốc Toản giọng thản nhiên:

– Ta hiện tại đối địch với gần hết quan viên trong triều, làm gì có kẻ nào muốn gả con gái cho ta. Với lại, ta không có hứng thú với đám cả ngày chỉ biết son phấn điệu đà đấy. Ta thật sự không cần cưới vợ lẽ, có nàng là đủ rồi. Lại còn thử ta, ta mà thật sự cưới một cô công chúa về, nàng không sợ người ta đè đầu cưỡi cỗ nàng à?

Có câu nói của Quốc Toản, Chiêu Dương lại tự tin vểnh mặt lên dõng dạc tuyên bố:

– Thiếp chẳng sợ, thiếp là cả, được mẹ mang lễ vật lên tận nơi hỏi về, lại là Tứ phẩm cáo mệnh phu nhân thì một công chúa có là gì? Về đây mà không ngoan ngoãn, thiếp trị nàng ta cho xem.

Quốc Toản ngóc đầu lên nhìn cho kỹ bộ dáng ra vẻ của Chiêu Dương, nhếch môi cười đểu:

– Ái chà, thế sao khi nãy nàng không mạnh miệng như thế. Vậy được, để ta gửi thư bảo Trần Kính đại ca cho một cô công chúa xinh đẹp tới đây cho nàng dạy dỗ. Bằng những việc ta đã làm thì chuyện này dễ ….. á đau đau đau.

Chiêu Dương mím môi mím lợi dùng tay véo lưng Quốc Toản khiến hắn la oai oái.

– Lại còn cố tình trêu thiếp.

– Rồi rồi, là ta sai. Ta không trêu nữa, ta thật sự không nghĩ tới chuyện cưới vợ lẽ, nàng đừng bận tâm về việc này nữa.

Kín đáo nở một nụ cười, Chiêu Dương lại gục mặt vào ngực Quốc Toản hỏi tình tứ:

– Vậy sao chàng lại thích thiếp. Thiếp vốn chỉ là một sơn nữ quê mùa, địa vị chúng ta cách biệt. Nghĩ lại đám cưới của chúng ta, thiếp cứ cho rằng mình đang mơ vậy.

Quốc Toản ngáp dài một cái rồi nói:

– Thích một người đâu cần nhiều lý do tới thế. Ta từ nhỏ cũng sống cùng với những người chân lấm tay bùn mà. Ta không để ý quá nhiều tới thân phận. Ở vương phủ, ta thích là được, đâu cần nhiều lý do.

– Nhưng cũng phải có lý do gì chàng mới thích thiếp chứ. Chẳng hạn như thông minh hay……..xinh đẹp chẳng hạn.

Trước gợi ý khá công khai của Chiêu Dương, Quốc Toản khẽ mỉm cười chẳng tội gì mà không nịnh vợ vài câu:

– Đương nhiên là có phần vì nàng xinh đẹp, thông minh, tài giỏi, tháo vát, lại biết quán xuyến chuyện nhà rồi. Không lấy nàng về vội thì ta là tên mù rồi.

Chiêu Dương mặt mũi đỏ ửng lên vì mấy lời khen ngợi, cười khúc khích đầy mãn nguyện trong lồng ngực Quốc Toản. Hắn dùng tay vuốt nhẹ mái tóc nàng ấy rồi trầm giọng hơn hồi tưởng:

– Nhưng có lẽ ta đã yêu nàng ngay từ cái lúc chạm mặt nàng ở chân núi lúc nàng đang tắm ấy. Nàng biết không, khi rơi khỏi vách núi, có chút sự cố làm kế hoạch có phần liều lĩnh của ta bị lệch quỹ đạo. Lúc từ tán cây rơi xuống ta còn nghĩ mình chết chắc rồi, thoáng chốc khi đó ta đã rất ân hận, còn sợ hãi nữa. Nhưng khi nhìn thấy nàng ở dưới hồ nước đó, ta đã quên sạch những suy nghĩ kia. Trong đầu ta chỉ tràn ngập hình ảnh của nàng, khiến cái gọi là “giây phút cuối đời nếu có” của ta, lúc đó trở nên rất …. nhẹ nhàng. Đến khi tỉnh lại, nhìn thấy nàng, thì ta biết chắc bản thân phải cưới được nàng làm vợ rồi, không còn suy nghĩ nào khác. Cảm xúc đấy sẽ chẳng ai có thể mang lại cho ta ngoài nàng, cũng là chẳng ai có thể thay thế được nàng trong lòng ta cả.

Chiêu Dương vội đưa tay che miệng Quốc Toản lại, giọng có chút sợ hãi nói:

– Sau này chàng đừng liều lĩnh như vậy nữa, cũng đừng nói tới cái chết. Được không?

Nhìn đôi mắt trong veo hơi ầng ậng nước khi nhớ về những ký ức đáng sợ ngày trước, Quốc Toản gật đầu ưng thuật. Đôi môi đỏ mọng ngay trước mặt, mùi thơm cơ thể của Chiêu Dương đã tra tấn hắn nãy giờ, Quốc Toản không kìm được đưa mặt mình lại gần hơn thủ thỉ:

– Cho ta thơm thêm một cái, giờ cũng muộn rồi nhưng chỉ thơm một cái chắc không bị muộn quá đâu nhỉ?

Chiêu Dương không nói, mắt chỉ khẽ nhắm lại, hơi thở dồn dập hơn, tiếng trống ngực cả hai nghe rõ mồn một. Môi của nàng cũng dần tiến lại gần phía Quốc Toản.

– Anh, anh hứa dẫn em đi thả diều mà. Sao giờ anh còn chưa dậy?

Tiếng Tiểu Đào lanh lảnh bên ngoài vọng vào, khiến Chiêu Dương chợt tỉnh, nàng ngại ngùng kéo chăn chùm kín đầu không dám thò mặt ra. Giọng lí nhí truyền ra:

– Đúng đấy, muộn quá rồi. Chàng dẫn Tiểu Đào đi chơi đi, hôm qua đã hứa với nó rồi.

– Thơm một cái rồi ta ra.

Quốc Toản còn lỳ, định kéo chăn ra để tiếp tục, nhưng Chiêu Dương biết thừa cái tính lấn tới của Quốc Toản nên cố sức giữ chăn, giọng Tiểu Đào lại vang lên lần nữa mới khiến hắn bỏ cuộc.

Vô mạnh vào cái mông tròn lẳn, Quốc Toản đứng dậy nói trước khi bò khỏi giường:

– Lần này cho nàng nợ. Tối ta tính cả lãi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

am-thien-tu-ho-tien-gia-lam
Âm Thiên Tử, Hồ Tiên Giá Lâm
Tháng mười một 8, 2025
tam-quoc-su-tu-dong-uyen-bat-dau-dan-dat-trieu-van-nho-va-tao-thao.jpg
Tam Quốc: Sư Từ Đồng Uyên, Bắt Đầu Dẫn Dắt Triệu Vân Nhờ Vả Tào Tháo
Tháng 1 24, 2025
truong-sinh-tram-van-nam-ta-bi-chung-nhan-la-dai-de.jpg
Trường Sinh Trăm Vạn Năm, Ta Bị Chứng Nhận Là Đại Đế
Tháng mười một 30, 2025
moc-diep-gia-tao-uchiha.jpg
Mộc Diệp: Giả Tạo Uchiha
Tháng 1 18, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved