Chương 361: Tình thế đảo chiều.
Nhất tướng công thành vạn cốt khô không phải là câu nói chơi, gần một vạn quân ở tiền doanh, sau bốn ngày, số người còn lành lặn còn đủ sức để ngồi chỉ chưa tới bốn phần. Số còn lại không thành cái xác chất đống dưới chân lũy kia thì cũng thành đám người lăn lóc đang kêu rên trong doanh thương binh. Mà thương binh có thể sống để trở về cũng chỉ chưa nổi ba phần. Đấy là nhờ mùa đông, khí trời mát mẻ giúp hạn chế vết thương thối rữa, chứ vào mùa hè, sống nổi hai phần đã là phúc đức, số còn lại phần lớn đều chết theo cách đau đớn nhất.
Đám tiền doanh quân Minh sau mấy ngày vất vả được kéo về sau nghỉ ngơi, bọn chúng so với quân Chu cũng tàn tạ chỉ hơn chứ không kém. Số binh sĩ còn được ngồi đây như mới từ quỷ môn quan trở về, cầm nắm cơm trên tay, lão binh nhếch môi cười chua chát:
– Vậy là ta lại sống thêm một ngày.
Binh sĩ khác trẻ hơn, mặt mày nhem nhễ, hắn ôm giáo ngồi xuống bên cạnh, tay cầm rổ bốn nắm cơm. Binh sĩ lấy một nắm lên cắn rồi nói:
– Ngũ trưởng, bọn họ chết rồi. Tổ ngũ của chúng ta vậy là chỉ còn cháu và thúc.
Loạn lạc đánh nhau mấy mươi năm, thảm cảnh tồi tệ tới thế nào cũng từng thấy qua, con người trở nên chai lỳ cả rồi, thương tiếc đồng đội nhưng không có tiếng than khóc. Lão binh xếp mấy nắm cơm trên mặt đất, giật ba thân cỏ khô làm hương, lão đốt rồi cắm trước mấy nắm cơm coi như lập bàn thờ cúng viếng đồng đội. Lão lạnh lùng nói:
– Các huynh đệ, khi còn sống chưa kịp ăn, giờ thành ma rồi ít nhất đừng để mình đói. Ăn đi rồi hãy về cửu tuyền.
Binh sĩ kia đang nhai cũng vội nuốt miếng cơm trong miệng rồi quý xuống khấn vái coi như đưa tiễn đồng đội. Xong xuôi, hắn ngồi bệt xuống đất nhìn nắm cơm mà xót cho đồng đội:
– Mẹ nó, đánh nhau mấy mươi năm, những tưởng đã sống được qua cái thời đại người ăn thịt người đấy rồi. Không ngờ cuối cùng lại chết nơi xó xỉnh này.
Lão binh thờ ơ chẳng đáp, vẫn vừa hướng về âm thanh chém giết phía trước vừa cắn nắm cơm nhai nhóp nhép. Ăn xong, lão mới hỏi:
– Ngươi chém được mấy đầu?
– Ba đầu. Còn thúc?
– Ta được bốn. Nếu chuyến này còn sống quay về, ngươi bỏ ra một đầu, ta bỏ hai đầu ghi công cho mấy huynh đệ chiến tử. Để người nhà họ được chút trợ cấp.
– Vâng.
Huynh đệ sinh tử, nhường nhau chút công lao chẳng là gì. Nói xong cả hai lại im lặng thẫn thờ ôm gối nhìn về phía chiến trường trước mắt, nơi bọn họ mới từ đó bước ra. Hiện giờ, có đội quân khác thay họ đảm nhận việc tấn công, xác người vẫn không ngừng chất cao dưới chân lũy.
Cuộc chiến ngày càng thấy ác liệt hơn, sau lũy dần có vài đám cháy bùng lên, khói phủ lên như sương mù. Trong đấy có cột khói lớn nhất, bốc lên rất cao, nhìn như có vẻ thành lũy kia đã tới hồi nguy cấp lắm rồi. Binh sĩ trẻ hơn buồn chán chỉ tay hơi:
– Thúc đoán xem, tới tối nay lũy có bị hạ không? Khói bốc lên rất nhiều, có vẻ bên trong loạn rồi.
– Hừm, không biết. Bao giờ chiếm được mới hay, còn không thì cứ phải tiếp tục dùng xác người mà lấp vào.
Lão binh thì không có hứng nói chuyện lắm nhưng binh sĩ trẻ vẫn tiếp tục muốn nói cho thời gian nhanh qua, hắn chỉ về cột khói cao nhất hỏi:
– Thúc nghĩ thứ gì đang cháy mà lại nhiều khói thế kia?
Lão binh chỉ liếc qua một cái rồi đáp:
– Lều cỏ, nhà gỗ cháy, có thể để phòng hỏa tiễn chúng rưới cứt lên mái, giờ nhà cháy rồi thì sẽ nhiều khói như thế. Giống dốt phong hỏa đài người ta hay tưới cứt tươi vào để nhiều khói ấy.
– Phong hỏa đài? Thúc nói tới là cái thứ để báo hiệu có kẻ địch tấn công đi xa đấy à?
– Không chỉ thế, tùy ám hiệu với nhau mà nó có thể diễn đạt nhiều loại tin tức…
Lão binh đang thờ ơ trả lời binh sĩ trẻ thì như ngờ ngợ nhận ra gì đó, lão nghi hoặc lẩm bẩm:
– Khoan, phong hỏa đài?
Trong ánh mắt khó hiểu của binh sĩ trẻ, lão binh đứng bật dậy nhìn thật kỹ cột khói cao nhất, quả thực rất giống khói của phong hỏa đài.
– Thúc, sao thế?
Binh sĩ trẻ không kìm được mà gặng hỏi, còn lão binh vẻ mặt dần trở nên nghiêm trọng, lão như linh cảm sắp có chuyện xảy ra liền quay ngang ngó dọc rồi lại chỉ tay vào cái cây cao trội hơn trên đồi nói nhỏ:
– Ngươi, thấy cái cây cao trên đồi kia không? Chúng ta lẻn lên đó, ngươi trèo lên nhìn bốn phía xem thử có vấn đề gì không ổn không?
Binh sĩ trẻ ngớ người, dù không hiểu nhưng vẫn phủi tay, nhặt ba nắm cơm dưới đất nhét vào ngực áo rồi đi cùng lão binh lặng lẽ đi lên đồi.
Đường núi ngoằn ngoèo, tầm nhìn bị che lấp, việc quan sát được toàn bộ chiến trường là bất khả thi. Nên việc dùng những thứ ám hiệu như khói, lử trở nên vô cùng cần thiết và quan trọng. Là tướng cầm quân không ai là không hiểu chuyện này. Nhưng giữa chiến trường ác liệt, nơi mọi sự chú ý đều đổ dồn vào trận chiến trước mặt, khi cuộc chiến tới những thời khắc quyết định, không phải ai cũng đủ tỉnh táo, đủ tinh ý để nhận ra những dấu hiệu này.
Trèo lên ngọn cây cao nhất, binh sĩ trẻ đưa mắt hình khắp nơi, không khí tràn ngập mùi khét của khói, cuộc chiến ở lũy kia và cột khói cao vẫn là thứ được thấy rõ. Ngoài ra không còn thấy vấn đề gì khác. Hắn kỳ quái nói vọng xuống:
– Thúc, cháu không thấy gì cả.
Lão binh từ đây vẫn nghe rõ tiếng chém giết ở tiền doanh, nhưng cảm giác bất an cùng lại càng rõ ràng hơn. Lão ngửa cổ hô lớn lên trên:
– Leo lên cao chút nữa, nhìn thêm đi, quan sát kỹ một chút. Chú ý hậu doanh xem có gì bất thường không?
Binh sĩ trẻ đu mình trên ngọn cây lại cố gắng nheo mắt nhìn đi thật xa về phía bắc, ban đầu mọi thứ lờ mờ bởi khói sương chẳng có gì đáng chú ý cả. Nhưng rồi, dần dần vài đốm màu cam xuất hiện lác đác ở hậu doanh. Hắn cố dụi mắt nhìn cho rõ để chắc rằng bản thân không nhìn nhầm, hoặc hắn hi vọng kia không phải thứ hắn nghĩ tới. Nhưng mọi thứ dần lan đi nhanh hơn, hắn có thể cảm nhận được cảnh hỗn loạn nơi hậu doanh, ngay chính giọng hắn cũng trở lên hoảng loạn không khống chế nổi, lắp bắp nói:
– Thúc….thúc, hình như….hình như là lửa. Hậu doanh hình như có lửa. Đang lớn dần, mọi thứ đang lớn dần.
Lão binh cau mày chợt hiểu ra vội hô hoán:
– Chết tiệt, chủ lực ở hậu doanh bị điều lên phía trước, ở đó đang bị bỏ trống. Trúng kế rồi, kẻ định còn nhánh binh khác vòng ra sau quân ta để phục kích. Mau, mau trèo xuống. Không còn thời gian đâu nhanh lên.
Binh sĩ trẻ hốt hoảng vừa trèo xuống vừa hô lớn:
– Thúc, mau về báo với tướng quân, để ngài ấy điều người về hậu doanh cứu viện may ra còn cứu được. Cháu sẽ đuổi theo sau.
– Được.
Lão binh định quay người chạy đi, nhưng mới được một đoạn chợt thấy gì đấy làm lão khựng lại, tiến về mép vực nơi có thể nhìn thấy chiến trường bên dưới, lão tròn mắt kinh ngạc rồi nhíu mày nói với vẻ bất lực:
– Chết tiệt, không kịp rồi. Chúng ta phải tự lo cho mình thôi. Mau xuống đây.
Lão binh vừa dứt lời, phía sau lũy thứ ba mà quân Minh mới chiếm được mấy ngày trước cũng bùng lên tiếng hô chém giết, cùng ánh lửa dần bùng lên chia doanh trại liên hoành của quân Minh thành ba khúc, đầu đuôi khó ứng cứu. Với tình thế này, lão binh hiểu dù Phùng Tín Dụng có nhận ra tình huống ở hậu quân cũng không thể sớm cử binh tới ứng cứu trước khi dẹp được loạn quân ở trung doanh. Mà quân Chu sẽ chẳng cho quân Minh cơ hội đó.
Dưới chiến trường cũng bất ngờ vang lên tiếng kèn hiệu thu quân của quân Minh giữa lúc tình thế đang thuận lợi. Quân Minh trên lũy thoáng ngỡ ngàng vì hiệu lệnh nhưng cũng dần ào rút đi như thủy triều. Có điều, lần này chúng không thuận lợi rút đi như những lần trước.
Hàng chục viên đạn đá từ trong lũy bắn ra như những cú búa tạ đập tan đội hình nghiêm mật của quân Minh dưới chân lũy. Lão binh đứng chôn chân nhìn tiền quân tinh nhuệ bị đánh cho rách nát, binh sĩ ôm đầu máu để chạy không còn ra hình dạng gì. Trung quân vì thế cũng dần hỗn loạn theo. Mồm lão binh lẩm bẩm:
– Thì…thì ra mấy ngày qua chúng giấu máy bắn đá là để chờ thời khắc này.
Binh sĩ trẻ tuổi tụt xuống tìm được lão binh cũng là lúc từ trong lũy, một đội quân dũng mãnh chỉ gần nghìn người, trong đó có gần 50 kỵ binh đang ào ra đuổi theo tàn quân đang tháo chạy của quân Minh chém giết như chẻ tre. Lão binh thấy tình thế không thể cứu được, bèn kéo theo binh sĩ trẻ chạy ngược vào trong núi, mặc kệ quân đội bên dưới.
Chỉ trong một khắc ngắn ngủi, tình thế hoàn toàn đảo chiều, quân Minh mất hậu quân là mất đi hậu cần, binh tướng có mạnh tới mấy cũng không thể sống nổi nếu không có quân nhu. Lúc này, kỷ luật là thứ xa xỉ, binh sĩ ở hậu quân mạnh ai nấy chạy hi vọng có thể đào thoát khi đường lui chưa hoàn toàn bị cắt đứt. Quân tiên phong dù còn nhiều sức lực nhưng hiệu lệnh bất ngờ, cùng quân tiếp viện đã lui mất làm tinh thần bọn chúng mất sạch, hơn nghìn quân trên lũy giờ như cá nằm trên thớt chờ bị băm chặt.
Tiền quân hỗn loạn không thể ổn định, kẻ địch bám sát, trung doanh lại phần nhiều là thương binh cùng quân lính chiến đấu mệt mỏi mấy ngày qua không thể chống nổi sơn binh của Chiêu Giang tập kích. Chẳng bao lâu, trước tình thế hỗn loạn cũng dẫm đạp lên nhau mà chạy.
Doanh trại liên hoành trải dài hơn mười dặm tưởng rằng doanh trước doanh sau tương trợ nhau giờ bỗng chốc thành cái bẫy chết người.
Trước mặt có kẻ địch, hậu doanh bị tập kích, trung doanh bị ngăn trở khiến đầu đuôi không thể phối hợp. Doanh trại bị đốt, khói lửa tràn ngập thung lũng nhanh chóng nuốt chửng vô số sinh mạng.
Quân Minh bỏ chạy tán loạn vào núi rừng, nhưng rồi cũng sẽ bị rừng già nuốt chửng, sống chẳng còn bao nhiêu.
Phùng Tín Dũng cùng nhóm thân binh ít ỏi xung quanh không thể ổn định nổi tình hình. Biết quay về cũng cầm chắc cái chết, lại còn gây ảnh hưởng tới chủ tướng của hắn Kim Triều Hưng, Phùng Tín Dũng liền liều chết lao vào đối đầu với Dương Tú cùng Hổ Uy quân.
Kết quả cuối cùng, Phùng Tín Dũng bị Dương Tú giết chết, sau ba ngày truy đuổi 25000 quân Minh số chết số mất tích gần như bị tiêu diệt toàn bộ. Quân Chu thiệt hại hơn hai nghìn quân, nhưng sau trận chiến thu được số chiến lợi phẩm khổng lồ do quân Minh để lại cùng tiếng tăm vang dội. Tin tức Ngô vương còn hậu duệ đang tiếp tục cuộc chiến chống Minh, khôi phục Đại Chu lan truyền mạnh mẽ, không cần giấu giếm. Số vật tư thu được gồm cả hơn ba mươi khẩu súng thần công, chỉ có điều số thuốc súng, lương thực, vải bông cùng nhiều vật tư quan trọng bị thiêu rụi không biết bao nhiêu mà kể.
Chiêu Giang ở trung doanh cho người phóng hỏa bừa bãi, chủ đích đốt sạch số hàng này để kiềm chế quân Chu không thành thế lực lớn mạnh quá nhanh, vừa để khiến chúng vẫn phải tiếp tục phụ thuộc vào sự cung ứng của bàn Giuốc. Qua đó vừa tạo công ăn việc làm cho hơn hai vạn hộ sơn dân, nhất là khi nghề dệt vải gai đang ngày càng mở rộng ở bản Giuốc. Lại vừa hút máu của Thái Ngạn Văn, ép hắn tiếp tục đem hết vàng bạc ra để mua đồ của Đại Việt.
Dương Tú biết rõ Chiêu Giang cố tình nhưng chẳng thể làm được gì. Vì trước đấy, chúng chỉ thuê Chiêu Giang canh giữ đường mòn, lựa thời phối hợp tấn công quân Minh. Đâu có dặn không được phóng hỏa? Dùng lửa sẽ giúp hạn chế thương vong cho quân ta, tội gì Chiêu Giang không dùng?
Đọc chiến báo, Trần Kính ngửa mặt cười như điên giữa điện, hắn vỗ Long Ỷ thích thú:
– Haha, làm vố này thật hay. Dưới tay tiểu đệ yêu nghiệt của ta cũng không ít quái nhân. Chuyến này Chu Minh phải đau đầu dài dài, còn ta có có thêm thời gian rảnh tay. Diệu kế, đúng là diệu kế.
———————-
P/s: Hết Arc Khâm Châu.