Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
cuu-the-phan-phai-nu-chu-tap-the-hac-hoa.jpg

Cửu Thế Phản Phái, Nữ Chủ Tập Thể Hắc Hóa!

Tháng 1 18, 2025
Chương 341. Đại kết cục Chương 340. Lục Lâm lịch hiểm ký
tai-thieu-nien

Tái Thiếu Niên

Tháng mười một 11, 2025
Chương 253: Đại kết cục (2) Chương 253: Đại kết cục (1)
ta-kich-ban-la-vai-phu.jpg

Ta Kịch Bản Là Vai Phụ

Tháng 2 23, 2025
Chương 491. Thế giới mới Chương 490. Tịch diệt
tong-man-chi-ai-sat-hong-nhan.jpg

Tống Mạn Chi Ái Sát Hồng Nhan

Tháng 2 1, 2025
Chương 39. Vai chính đại đoàn viên Chương 38. Yume hiện thân
ky-nguyen-ngay-tan-the-ao.jpg

Kỷ Nguyên Ngày Tận Thế Ảo

Tháng 1 23, 2025
Chương 389. Đại kết cục: Trở về cùng khởi đầu mới Chương 388. Tam vực chấn động cùng trở về
liem-cau-bon-nam-ta-khong-liem-giao-hoa-cuong-len.jpg

Liếm Cẩu Bốn Năm, Ta Không Liếm Giáo Hoa Cuống Lên?

Tháng 1 17, 2025
Chương 378. Đại kết cục - toàn cầu cơ giáp lên không Chương 377. Đại kết cục - chúng ta chờ đợi
su-thuong-toi-cuong-mieng-thoi.jpg

Sử Thượng Tối Cường Miệng Thối

Tháng 1 23, 2025
Chương 773. Kết thúc cảm nghĩ Chương 771. Đại kết cục
lao-ba-ta-la-truyen-ky-thien-hau.jpg

Lão Bà Ta Là Truyền Kỳ Thiên Hậu

Tháng 1 17, 2025
Chương 630. Trở thành truyền kỳ Chương 629. Quãng đời còn lại dài dằng dặc
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 360: Thời cơ phản công
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 360: Thời cơ phản công

Ma Bách Lý, Ma Bách Lạc nhận được căn dặn của Chiêu Giang trước khi xuống dưới gặp Lý Ngạn Thành, hai tên nhanh chóng âm thầm dẫn người của mình lùi về sau núi để di chuyển về phía bắc, vòng ra sau quân Minh đang tụ tập phía dưới.

Người Tráng, người Tày hay nhưng sơn dân cả đời sống giữa núi rừng, họ di chuyển như những con báo đốm, băng đèo vượt suối với họ chẳng là gì. So với người bình thường chạy trên đất bằng họ băng rừng còn nhanh hơn lại không phát ra mấy tiếng động ồn ào. Giao tiếp với nhau, sơn dân chỉ cần dùng ánh mắt hoặc giả dạng tiếng thú kêu là đủ. Trong mắt Ma Bách Lý và người của mình bây giờ chỉ hau háu một vẻ nôn nóng như con thú đang muốn mau chóng được tìm tới chỗ con mồi của mình.

Nhảy vọt mỏm đá hơi nhô ra ngoài, đôi chân trần nhẹ nhàng tiếp đất, cả người ướt đẫm mồ hôi, ngực phập phù hít những hơi nặng nề, hắn hài lòng khi thấy bản thân của mình đã kịp vòng ra sau quân Minh. Lợi dụng động tĩnh Chiêu Giang gây ra, Ma Bách Lí, Ma Bách Lạc âm thầm dẫn bốn trăm người của mình theo sườn núi, ẩn vào những tán cây bụi cỏ để dần tiếp cận xuống phía dưới thung lũng.

Trong khi đó, quân Minh dường như vẫn chưa biết tới sự xuất hiện của sơn dân ở sau lưng. Lý Ngạn Thành phía dưới những tưởng đã thuyết phục được đối phương, nhưng câu cuối lửng lơ kèm thái độ có chút thay đổi của Chiêu Giang làm hắn cau mày chột dạ.

Chiêu Giang biết mọi thứ đã an bài xong, hắn cười lạnh một tiếng giọng điềm tĩnh nhưng khiến kẻ nghe phải lạnh gáy:

– Chỉ có điều, đánh bại quân Minh không cần sự giúp sức của các ngươi. Ngược lại, quân Chu quá mạnh lại không phải là điều tốt với bọn ta.

Kệ Lý Ngàn Thành vẻ mặt ngỡ ngàng dần tái đi vì chuyện ngoài dự đoán, Chiêu Giang nhếch môi cười nói tiếp:

– Ngoài ra, vài tháng trước có một tiểu huynh đệ gửi cho ta một phong thư. Căn dặn ta, trên chiến trường nhất định phải giết một kẻ tên Lý Ngạn Thành. Ta đang không biết làm sao để kiếm được ngươi thì ngươi lại tự dẫn xác đến. Haha xem ra, đến ông trời cũng muốn ngươi phải chết ở đây rồi.

Lý Ngạn Thành hoảng hốt rít lên:

– Ngươi…ngươi vừa nói cái gì? Có kẻ muốn ngươi giết ta từ trước? Các ngươi,… các ngươi rốt cuộc là ai mà lại nhắm vào ta?

Lý Ngạn Thành vừa dứt lời, sau lưng hắn nơi quân Minh đang đứng, hàng ngàn tiếng rít xé gió vang lên ập xuống đầu quân Minh. Tức thì quân Minh la hét, đổ rạp từng mảng dưới làn tên của những sơn dân từ vách núi bắn xuống.

– Kẻ địch tập kích, kẻ địch tập kích.

Trong quân Minh liền la lên những tiếng hét cảnh báo nhưng dường như đều vô ích. Số người dơ tay, quỳ xuống hò hét cầu xin còn nhiều hơn tiếng chỉ huy chiến đấu:

– Đừng bắn, đừng bắn, bọn ta …. bọn ta đầu hàng, bọn ta đầu hàng rồi!

Ma Bách Lí, Ma Bách Lạc từ sườn núi, tranh thủ quân Minh bị trận mưa tên bất ngờ áp chế, chúng không quan tâm quân Minh đang hò hét xin hàng. Làm gì có con thú nào sẽ thả cho con mồi rời đi chỉ vì chúng xin tha? Hai tên cứ dẫn theo người của mình từ phía sau gào thét lao vào đội ngũ rách nát của đối phương chém giết.

Như tạm tìm được đối thủ để trút mối thù đang gánh, Ma Bách Lí đỏ mắt chân bật mạnh cả người hắn từ sườn núi như bay thẳng vào đám quân Minh. Thân thể vạm vỡ chắc nịch của hắn xô đổ bốn, năm tên quân Minh bên dưới, số còn lại thì hoảng hồn lùi ra xa.

Giữa ánh mắt hoảng hốt của đối phương, Ma Bách Lí thân ngồi trên một tên quân Minh, đao đang kề ở cổ đối phương, hắn nghiến răng cứa mạnh, tức thì dòng máu nóng hổi phun thẳng vào mặt. Cảm nhận được vị máu tanh trong miệng, Ma Bách Lí chỉ đao về phía quân Minh đang quay đầu bỏ chạy về phía ngược lại hét lớn:

– Các huynh đệ tộc Ma Bách, tạm dùng máu của bọn chúng để tế những sơn dân đã bị hại chết. Không để kẻ nào chạy thoái, giết sạch bọn chúng! Giết!!

– Giết!

Hàng trăm sơn dân từ sau lưng Ma Bách Lí, từ trên sườn núi gào thét bổ nhào xuống lao vào đám quân Minh đang hoảng loạn chém giết. Chặn hoàn toàn đường lui của chúng.

Quân Minh phía trước, hai bên bị trận mưa tên ập xuống đầu, sau lưng bị đội quân khát máu như dã thú chặn đường, đám tướng hiệu lại không ở bên, chúng triệt để rối loạn. Mỗi tên chỉ cố tìm đường thoát cho mình, không còn quan tâm tới số phận của đồng đội xung quanh, thành ra đám quân Minh tan tác, chạy tán loạn ra tứ phía hòng tìm đường thoát trong rừng.

Đối phó với đám quân rách nát rệu rã, kiệt sức vì hành quân lại mất hết tinh thần chiến đấu, chỉ có số ít còn chút kháng cự. Sơn dân chỉ đơn giản là săn đuổi rồi diệt toàn bộ, chẳng bao lâu, khắp mặt đất đã la liệt xác người, mùi máu tanh nồng tràn ngập trong thung lũng nhỏ.

Lý Ngạn Thành nhìn quân của mình bị tàn sát cũng hoàn toàn bất lực vì bản thân cùng vài thiên hộ thân tín đều đang ở đây, chẳng còn ai đủ khả năng chỉ huy quân Khâm Châu. Hắn bất lực cầm lấy thanh đao, mặt đầy uất ức không hiểu vì sao bản thân tự nhiên lại thành tấm bia bị ngàn vạn mũi tên nhắm đến. Từ đồng minh, bạn bè, đối thủ, kẻ thù và giờ là cả người xa lạ ai cũng đều muốn lấy mạng của hắn.

Lý Ngạn Thành mất hết lý trí hét lên lao về phía trước đầy sơ hở như không còn thiết tha gì nữa, chỉ muốn chửi một câu nói ra hết uất hận của bản thân trước khi chết:

– Là sơn tộc. Mẹ kiếp, tại sao? Tại sao tất cả đều muốn dồn ta vào chỗ chết. Rốt cuộc ta đã đắc tội gì với các ngươi?

Chiêu Giang mỉm cười gằn giọng, tay xoay đao vào thế chiến đấu rồi cũng lao tới:

– Bởi vì ngươi chết sẽ có nhiều giá trị hơn là để ngươi sống. Giết.

Đối diện với kẻ địch đã mất hết lý trí, hết hy vọng sống sót nên chỉ một chiêu, lưỡi đao của Chiêu Giang đã dễ dàng lướt qua cổ đối phương một đường ngọt lịm.

Tầm nhìn của Lý Ngạn Thành bỗng nghiêng đi, ít nhất hắn dường như không kịp cảm nhận được đau đớn. Thời khắc cuối cùng đầu óc Lý Ngạn Thành trống rỗng nhìn vào dáng người cao lớn của Chiêu Giang cùng cảnh đám thân tín đang bị sơn binh tàn sát, nhưng ánh mắt vẫn còn nguyên vẻ uất ức.

Trong khi đó, phía đường lớn, mới sáng sớm, trận chiến giữa quân Chu và quân Minh đã ngày càng ác liệt, không ai lui một bước. Chiến đấu suốt ngày đêm đã tới ngày thứ tư, doanh trại quân Minh dù la liệt thương binh nhưng Phùng Tín Dụng cũng cảm nhận được quân Chu đã sử dụng hết quân dự bị, quân Minh dần chiếm nhiều ưu thế hơn trên đầu lũy.

Phùng Tín Dụng tính tình cẩn thận cũng không thấy còn gì đáng lo nữa. Từ đầu tới cuối, hắn luôn cất năm nghìn quân tinh nhuệ của mình ở hậu doanh, vừa để làm lực lượng dự bị phòng cho những trường hợp nguy cấp, vừa làm chốt chặt chống giữ ở hậu quân.

Nhưng hiện giờ, Lý Ngạn Thành đã thu hút một phần chủ lực của quân Chu, thành lũy phía trước vì thiếu binh lực đã có dấu hiệu lung lay. Phùng Tín Dụng liền quyết đoán tung ra liều thuốc mạnh của mình, hắn mỉm cười hạ lệnh:

– Hừm, xem ra Lý Ngạn Thành đã phát huy được tác dụng của hắn. Kẻ địch dần kiệt sức rồi, phó tướng, lệnh chủ lực ở hậu doanh tiến lên thay thế cho tiền quân đã chịu nhiều tổn thất. Tăng gấp đôi lượng thang mây, ta muốn tối nay phải chiếm được đầu lũy để đánh vào trong.

Tên phó tướng bên cạnh liền chắp tay nhận lệnh tự tin:

– Tuân lệnh chủ soái!

Trên chiến trường phía trước, xác chết chất đống dưới chân tường lũy, máu chảy ra kết đen lại như những tấm gương vỡ trên mặt đất. Người chết nằm đó ánh mắt vô hồn, xen lẫn với những kẻ bị thương nằm thoi thoi cầu cứu, nhưng người sống thì mặc kệ, vì quân lệnh chúng vẫn phải tiếp tục dẫm lên xác đồng đội mà lao lên.

Máu nhuộm đỏ tường lũy, quân Chu vẫn kiên trì bám trụ bất chấp quân Minh liên tục trèo lên. Dương Tú cũng trực tiếp tham gia chiến đấu, hắn bật tới vung kiếm chém bay cái đầu mới thò lên từ tháng mây, đổi tay cầm kiếm, mũi chân hất cây giáo dưới đất lên, tay phải bắt lấy liền ném mạnh. Mũi thương rít gào xuyên qua hai tên quân Minh trước mặt, mở ra một con đường nhỏ trước nhóm quân Minh đang chiếm đầu lũy.

Dương Tú chỉ kiếm vào lối mở vừa được tạo ra, chỉ huy người của mình:

– Đánh từ chỗ này. Đẩy lùi bọn chúng xuống.

– Giết!!!

Một nhóm đao thuẫn thủ, phía sau là trường thương tinh nhuệ của quân Chu theo sự chỉ huy của hắn liền ập vào giao chiến với quân Minh giải vây cho đồng đội đang bị thất thế. Dọc tường lũy, Dương Tú liên tục dùng biệt pháp này, cứ mỗi khi quân Minh tạo thành một nhóm chiếm được đầu thang, hắn sẽ dẫn thân binh cùng quân tinh nhuệ đích thân đi giải quyết nguy cơ.

Có sự hỗ trợ của Dương Tú và số quân tinh nhuệ, tình hình ở các điểm quân Chu bị thất thế nhanh chóng được giải quyết. Quân Minh khó có thể bì lại sự dũng mãnh của Dương Tú, cùng lượng vũ khí dài vượt trội của quân Chu. Số quân lên đường đầu lũy lại bị đẩy lùi, bị dồn ép tới mép tường lũy rồi dần dần bị hất ngã ngược trở về mặt đất.

Đúng lúc này, kèn hiệu thu quân nổi lên, quân Minh ào ào rút đi như thủy triều. Nhóm đã trèo lên lũy giờ lại phải cố gắng trèo xuống để theo kịp đồng đội rút đi. Số tên ít ỏi đang giao chiến không kịp rút về bị quân Chu trên thành lao vào băm cho thành một đống bầy hầy.

Mấy ngày qua, mỗi khi quân Minh rút xuống thì quân Chu còn hò hét mừng rỡ, vừa để khích lệ sĩ khí quân ta, vừa để cười nhạo vào mặt kẻ địch làm chúng mất nhuệ khí. Nhưng hôm nay thì quân Chu chẳng buồn hò hét nữa, chỉ hô hời hợt vài tiếng cho có lệ, phần vì chúng biết quân Minh sẽ lại kéo tới, phần vì ai cũng mệt cả. Chỉ có đám tướng hiệu trong quân vẫn liên tục họ hét, tranh thủ quẵng nghỉ hiếm hoi để chỉ huy, động viên các binh sĩ, để chỉ huy chuẩn bị những thứ cần thiết:

– Nhanh, tranh thủ nghỉ ngơi, đợt tấn công mới của chúng sắp bắt đầu rồi.

– Không cần ném xác quân Minh xuống nữa, cự kệ đấy. Tiết kiệm sức lực.

– Hỏa đầu, hỏa đầu, mang nước, cơm lên đây.

– Tên, mang thêm tên lên thành cho bọn ta.

Chiến đấu liên miên, hai bên còn không có thời gian để dọn dẹp . Nếu là vào mùa hè, không ai dám để tình trạng thế này vì sợ ôn dịch, nhưng giờ là mùa đông, sự ác liệt của chiến tranh được đẩy tới tận cùng.

Đám quân sĩ kẻ thì ngồi bệt xuống dựa vào tường lũy gục đầu nghỉ ngơi, kẻ lục ục vừa soát thi thể những người vừa tử trận. Đánh trận liên miên, ai may mắn kiếm được nắm cơm, miếng lương khô từ đám lính tử trận, chẳng màng gì tới máu me nhuộm đỏ nắm cơm, đám binh sĩ đều nhét tất vào mồm ăn chống đói. Tranh thủ mọi khắc quý giá để tích thêm chút sức lực.

Tên phó tướng nhìn động tĩnh phía dưới của quân Minh, doanh trại có chút xáo trộn, hắn vội gọi Dương Tú:

– Chủ soái, người xem. Quân Minh có động tĩnh, hình như chúng đang đổi quân tấn công.

Dương Tú máu nhuộm đỏ áo choàng, hắn bấu tay vào tường lũy đăm chiêu nhìn những xáo trộn phía dưới. Khi thấy từ hậu doanh đối phương có đội quân đông đảo, trang bị mới tinh, cờ xí rợp trời đầy khí thế, đang tiến lên xếp thành từng thê đội ở phía trên cùng như để chuẩn bị cho đợt tấn công mới, hắn không hề lo lắng mà còn nhếch môi cười như đã chờ thời khắc này từ lâu:

– Lệnh toàn quân giữ vững vị trí, kéo tam sảo pháo từ hậu doanh lên phía trước, chuẩn bị phong hỏa đài. Điều Hổ Uy quân chuẩn bị ứng chiến. Thời cơ phản công của chúng ta tới rồi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

thuy-hu-bat-dau-max-cap-vo-luc-mang-mac-bac-tong
Thủy Hử: Bắt Đầu Max Cấp Võ Lực, Mãng Mặc Bắc Tống
Tháng 12 4, 2025
huyen-huyen-ta-co-mot-toa-van-gioi-thuong-thanh
Ta Có Một Tòa Vạn Giới Thương Thành
Tháng 10 18, 2025
lanh-chua-cau-sinh-thien-phu-hop-thanh
Lãnh Chúa Cầu Sinh: Thiên Phú Hợp Thành
Tháng 12 24, 2025
dai-duong-nhu-y-lang-quan.jpg
Đại Đường Như Ý Lang Quân
Tháng 1 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved