Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
f30bec782703b3eddb183780deff1c6f

Hồng Hoang Bắt Đầu Tiêu Trừ Thiên Địa Lượng Kiếp

Tháng 1 18, 2025
Chương 458. Mới hành trình! Chương 457. Thắng lợi, cầm xuống Trùng tộc thế giới!
vu-em-bat-dau-nu-de-mang-nu-nhi-toi-cua-buc-hon.jpg

Vú Em: Bắt Đầu Nữ Đế Mang Nữ Nhi Tới Cửa Bức Hôn

Tháng 2 4, 2025
Chương 911. Đừng nói nữa... Ta yêu ngươi! Chương 910. Cha kiểu nói này ta liền đã hiểu!
cha-vo-than-me-tai-phiet-ta-nam-ngua-ma-thang-thi-the-nao

Cha Võ Thần Mẹ Tài Phiệt, Ta Nằm Ngửa Mà Thắng Thì Thế Nào

Tháng 12 26, 2025
Chương 520:Chiến đấu! Ngũ hành cầm nã thủ! Chương 519:Lâm Giang thành phố tối cường thiên tài! Toàn viên E cấp cảm giác áp bách!
manh-nhat-chan-kinh-he-thong.jpg

Mạnh Nhất Chấn Kinh Hệ Thống

Tháng 2 7, 2025
Chương 508. Ngân Hà chi chủ Chương 507. Hôn lễ
db8f478c5960171e42c989c9533fa86e

Cao Võ: Mỗi Ngày Một Thêm Điểm, Ta Nằm Thành Vũ Thần!

Tháng 1 22, 2025
Chương 161. Đại kết cục! Chương 160. Mênh mông quan vũ pháp đầy đủ! Gặp mênh mông thành chủ!
bat-dau-nhat-hai-nhi-duong-thanh-ma-than.jpg

Bắt Đầu Nhặt Hài Nhi, Dưỡng Thành Ma Thần

Tháng 12 23, 2025
Chương 233: Chờ bình minh Chương 232: Sống Sót
one-piece-the-gioi-chi-vuong.jpg

One Piece: Thế Giới Chi Vương

Tháng 1 21, 2025
Chương Bản hoàn tất cảm nghĩ! Chương 481. Chương cuối · từ đó quân vương không tảo triều a! - FULL
vo-hiep-nguoi-o-dai-mac-su-tu-that-quai

Võ Hiệp: Người Ở Đại Mạc, Sư Từ Thất Quái

Tháng 10 20, 2025
Chương 334: Chương cuối Chương 333: Hội hợp
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 359: Bước đường cùng.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 359: Bước đường cùng.

Sáng sớm ngày hôm sau, biết chắc phá được tường lũy này, cánh cổng tiến vào thung lũng nơi quân Chu đang ẩn náu sẽ mở toang, quân Minh kéo toàn bộ súng thần công của mình lên tuyến đầu. Quyết tâm dùng toàn bộ những gì mình có để công hãm thành lũy này:

“Uỳnh, uỳnh, uỳnh” Những tiếng nổ liên tiếp phá tan không khí yên tĩnh của núi rừng. Hàng chục khẩu thần công liên tục nhả những viên đạn đá đỏ rực về phía lũy của quân Chu. Từng thê đội quân Minh với giáo mác, cung tiễn, thang mây dưới chân đứng kín đường núi hẹp. Tất cả phơi mình dưới sương núi vẫn điềm tĩnh nghe những tiếng rít gào của đạn pháo bay qua đầu mình để oanh tạc tường lũy phía trước dưới màn sương mù. Nhìn từng ánh lửa thi thoảng bùng lên, tường lũy kia phải oằn mình chống đỡ những viên đạn đá va đập như tiếp thêm tự tin cho quân Minh. Sáu loạt đạn qua đi, phía đối diện chẳng có lấy một phản ứng, chỉ thi thoảng xe kẽ vang lên tiếng kêu gào thảm thiết, cờ hiều vừa phất xuống, quân Minh tự tin gào thét ùa lên theo tiếng hô của tên tướng hiệu đi đâu:

– Vì Đại Minh, giết sạch đám phản tặc, giết!!!!

– Giết!!!!

Đạn pháo đã ngừng không thể bắn tiếp vì nòng đã quá nóng, Quân Minh ùa lên theo những cách bài bản nhất bắt đầu tấn công ào ạt. Hàng chục chiếc thang mây đi đầu được thuẫn thủ che chắn tiến tới tường lũy, hàng trăm cung thủ tiến tới phạm vi gần bắt đầu bắn cầu vồng lên đầu lũy. Thêm hàng trăm binh sĩ khác mồm ngậm đao bắt đầu tràn tới bám thang leo lên. Tấn công rất mạnh ngay từ đầu, điều mà hiếm có đội quân nào làm.

Trên đầu lũy, quân Chu ẩn nấp nãy giờ chịu đựng làn đạn pháo giờ mới được dịp vùng lên. Như để đáp lễ với màn đạn pháo thịnh soạn ban đầu, cung nỏ từ trên bắn xuống như mưa, gỗ đá được thể ném xuống tới tấp bắt đầu gây sát thương với quân Minh bên dưới. Cuộc chiến vừa bắt đầu đã vô cùng quyết liệt, hai bên lao vào trận chiến không chút nhân nhượng.

Tầm nhìn bị sương mờ buổi sớm che lấp, quân Chu chỉ thấy dưới chân lũy bâu kín quân Minh mà không thể biết phía xa còn bao nhiêu quân mã. Tất cả chỉ tập trung vào đối thủ trước mặt cùng những hiệu lệnh trong quân, chém giết điên cuồng tới đỏ mắt.

Trong màn sương chỉ vọng lại tiếng hô hào chém giết, tiếng kêu gào đau đớn, âm thanh mũi tên sắc bén xuyên thủ da thịt, tiếng xương cốt bị gãy nát vì đá gỗ đáp xuống.

Đối mặt với cuộc tấn công ác liệt, áp lực lớn ngay từ đầu của quân Minh, Dương Tú trên lũy vẫn điềm tĩnh chỉ huy:

– Tất cả bình tĩnh thay nhau luân phiên chống đỡ, thời cơ phản công của ta sắp tới rồi.

Cũng một vẻ bình tĩnh như thế, ở dưới trung quân quân Minh, Phùng Tín Dũng hơi mỉm cười khi thấy lượng quân thủ thành phía đối diện đã ít đi so với ngày trước, hắn hạ lệnh cho phó tướng:

– Truyền lệnh, các thê đội thay nhau tấn công. Liên tục gây áp lực tối đa lên thành lũy.

Cuộc chiến ở đường lớn ác liệt bao nhiêu, ầm ĩ bao nhiêu thì ở đường mòn, cánh quân của Lý Ngạn Thành càng yên tĩnh, căng thẳng, nặng nề bấy nhiêu, nhưng thương vong không hề kém cạnh.

Dẫn đầu đầu đội ngũ băng đồi lội suối, nép mình bên những vách đá dựng đứng, dò dẫm bước từng bước sau hai ngày. Đánh đổi bằng những cái chết bất chợt vì độc vật cắn, những cú trượt chân thê thảm khiến thịt nát xương tan, những ảo giác ma mị tới mức tự giết mình vì ăn phải nấm độc, những cái chết đau đớn vì trận sốt rừng,…cuối cùng người của Khâm Châu về cũng tiếp cận được đoạn đường mòn với bộ dạng thê thảm.

Khi đi bốn nghìn, tới đây chỉ còn chưa đầy ba nghìn người có thể tập hợp lại, đã thế ai nấy đều rách rưới tàn tạ, không còn là một đội quân hừng hực khí thế ngày trước.

Nhưng giờ còn tuyệt vọng hơn, lối vào đường mòn là một khe núi với hai vách đá dựng đứng, hai bên con đường chỉ vừa cho ba người dàn hàng bước đi là những dãy núi với cây cối um tùm như những thành lũy tự nhiên.

Đứng trước lối vào như đứng trước ngưỡng cửa địa ngục dù là kẻ mù mờ binh pháp nhất cũng phải nuốt khan vài tiếng vì căng thẳng. Nhìn địa thế ai cũng hiểu, chỉ cần một nhóm phục binh chốt giữ lấy lối đi là cũng đủ khiến nhóm quân này tan tác.

Chỉ có Lý Ngạn Thành ánh mắt trở lên quyết tâm nói với thân binh bên cạnh:

– Ngươi lên trước đi, vừa vẫy cờ vừa hô lên như ta đã dặn. Nếu chúng thật sự nằm phục ở đây thì sẽ lộ diện thôi.

– Vâng. Thuộc hạ hiểu. Chủ tướng yên tâm.

Tên thân tín nghiêm mặt gật đầu thể hiện quyết tâm. Rồi hắn lột bỏ vũ khí, vác theo một lá cờ, vừa tiến vào trong lối mòn vừa vung cờ vẫy liên tục hướng lên trên vách núi mà hô hoán:

– Các huynh đệ Đại Chu, tướng quân nhà ta: Lý Ngạn Thành dẫn theo huynh đệ trong Khâm Châu vệ tới xin hàng. Xịn được gặp mặt.

Tiếng hô của tên Thiên Hộ vang vọng khắp núi rừng, nhưng nhất thời chỉ có âm thanh từ núi dội lại trả lời. Hắn vẫn kiên trì tiến lên tiếp tục hét lớn:

– Các huynh đệ Đại Chu, tướng quân nhà ta: Lý Ngạn Thành dẫn theo huynh đệ trong Khâm Châu vệ tới xin hàng. Xịn được gặp mặt.

Cả núi rừng vẫn im lìm, nhưng tên Thiên Hộ không chịu từ bỏ, hắn vẫn tiếp tục kiên trì vừa tiến lên vừa hô hào không ngừng, vượt qua cả khe núi như Quỷ Môn quan kia.

Trên sườn núi, sau một bụi cỏ cao, vị chỉ huy nhíu mày đầy nghi hoặc lẩm bẩm:

– Chúng tới xin hàng?

Một binh sĩ bên cạnh nhận được cái gật đầu từ viên chỉ huy, hắn đứng bật dậy dùng tiếng Hán nói vọng xuống:

– Các ngươi tới để hàng? Các ngươi là Khâm Châu Vệ, tướng quân nhà ngươi là Lý Ngạn Thành?

Vị Thiên Hộ bên dưới nửa mừng vì đối phương xuất hiện, nửa lo vì đúng thật là bọn chúng đã rơi vào thiên la địa võng. Hắn cố trấn tĩnh ngửa cổ hướng về bóng đen nho nhỏ trên vách núi trả lời:

– Phải. Bọn ta là Khâm Châu Vệ, chỉ huy là Lý Ngạn Thành. Nghe tin huyết mạch của Ngô Vương vẫn còn ở đây, nên chúng ta tới xin đầu hàng Đại Chu. Xin được gặp mặt.

Trên vách núi yên lặng hồi lâu như để bàn bạc rồi binh sĩ mới lên tiếng trả lời:

– Làm sao bọn ta biết đây không phải quỷ kế của các ngươi? Tướng quân nhà các có thể bước tới nói chuyện trực tiếp không?

Lý Ngạn Thành nghe được yêu cầu của đối phương liền bước tới trước trực tiếp tiến vào khe núi, hắn ngửa cố nói xen vào:

– Ta là Lý Ngạn Thành, chỉ huy của Khâm Châu vệ. Xin được gặp tướng quân.

– Được. Nếu ngươi đã tiến vào đây thì đợi một chút. Tướng quân nhà ta sẽ xuống dưới đó.

Bước đầu thuận lợi khiến Lý Ngạn Thành thầm thở phào. Hắn không muốn đầu quân cho phản tặc nhưng với lượng lương thực mang theo, hắn và người của mình sẽ chẳng thể đi tới đâu lại còn mang tiếng đào ngũ. Tội càng thêm nặng. Hiện giờ là biện pháp duy nhất để hắn có thể làm là dùng kế ve sầu thoát xác, tìm cho bản thân và người của mình đường sống. Chỉ cần được chiêu hàng, giả mạo được cái chết vì trúng phục kích, đột kích thất bại, hắn tự tin về sau có thể tìm cách quay về Khâm Châu để trả thù.

Lý Ngạn Thành hai tay đưa lên, cởi thanh đao ở hông ném xuống đất bước tới gần cách vị tướng của đối phương khoảng mười bước mở lời:

– Tại hạ Lý Ngạn Thành, khấu kiến tướng quân. Xin hỏi quý tính đại danh tướng quân.

– Ngươi có thể gọi ta là Chiêu Giang.

Chiêu Giang vừa trả lời ngắn gọi, vừa ngó nhìn về đám quân Minh sau lưng Lý Ngạn Thành. Nơi quân Minh khá khôn ngoan khi để người của mình tụt lại phía sau để phòng bất chắc. Dù nói là tới để đầu hàng nhưng xem ra bọn chúng vẫn có biện pháp dự phòng cho tình huống xấu. Chiêu Giang nghi vấn hỏi lại:

– Ngươi là Lý Ngạn Thành, chỉ huy của Khâm Châu vệ? Làm sao để ta tin lời này là thật? Ngươi có gì để chứng minh thân phận không?

Lý Ngạn Thành lấy từ thắt lưng ra quan điệp của Khâm Châu vệ đưa cho tiểu binh phía trước để đem tới nói:

– Có quan điệp ở đây, mời tướng quân xem qua.

Chiêu Giang xem món đồ đúng là đồ thật nhưng chưa hạ đề phòng hỏi kỹ hơn:

– Vì sao ngươi lại đầu hàng Đại Chu vào lúc này. Chẳng phải quân Minh các ngươi đang giành nhiều lợi thế đó sao?

Lý Ngạn Thành chắp tay khom người thành khẩn:

– Bẩm tướng quân, vì tới đây mạt tướng được biết hậu duệ của Ngô Vương còn ở nơi này. Hoàng đế Chu Minh lại một bộ dạng hẹp hòi, đối với những vùng cũ, người cũ của Ngô Vương lại càng phân biệt đối xử, thuế luôn chịu cao hơn nơi khác. Chúng mạt tướng cảm ân đức Ngô vương năm xưa, bèn dẫn huynh đệ theo về như bỏ tối theo sáng. Thuộc hạ xin tự mình dẫn đường, vòng ra sau tập kích kho lương quân Minh, chặn đường lui của chúng thì tất phá được. Đại công sẽ thành. Xin tướng quân dẫn tiến cho.

Trước lời dụ dỗ Chiêu Giang nhíu mày vẫn bình thản, không tỏ ra vội vã, hắn hỏi rõ hơn:

– Lâm trận làm phản, các ngươi không sợ người nhà của mình bị liên lụy?

Lý Ngạn Thành vẫn một bộ dạng nghiêm túc, tự tin:

– Bẩm tướng quân, chỉ cần phao tin đám thuộc hạ bị phục kích tại đây, toàn quân bị diệt là có thể tạm thời bảo toàn tính mạng người nhà. Chuyện qua đi, mạt tướng sẽ tìm cách quay về đón họ tới hội họp sau.

Chiêu Giang bỗng đổi sắc mặt đầy giận giữ rút đao ra chỉ về phía Lý Ngạn Thành lớn giọng mắng:

– Ngôn trung tín, hành đốc kính. Kẻ mà vừa mới gặp đã nói dối thì lấy đâu ra thiện ý. Kế hoạch quá nhiều sơ hở, xưa nay ta chỉ nghe kẻ vì người nhà mà bị uy hiếp, chưa nghe kẻ tự yên tự lành đặt người nhà vào nguy hiểm. Cho dù có làm đại sự cũng là lo cho người nhà đi trước rồi bản thân mới đi sau. Ngươi đang nói dối. Khi các ngươi đặt chân tới đây đã là một bước qua Quỷ Môn quan rồi, còn giấu diếm ta sẽ không nương tay nữa. Cho ngươi cơ hội cuối cùng để nói ra mọi chuyện, bằng không hôm nay đừng tên nào mong được sống.

Chiêu Giang dứt lời vài binh sĩ sau lưng hắn liền tuốt đao chờ lệnh, trên sườn núi chim chóc cũng bay lên tán loạn cho thấy rất đông người mai phục bên trên đã động. Có điều người bên dưới không biết, Chiêu Giang gây động tĩnh vừa để uy hiếp đối phương vừa tạo cơ hội cho người của mình lặng lẽ di chuyển ra phía sau. Đề phòng trường hợp xấu nhất, không để quân Minh có thể tán loạn bỏ chạy.

Đám quân Minh bên dưới giật mình hốt hoảng, mặt tái nhợt vì vừa mệt sau chặng đường dài, vừa căng thẳng trước tình hình biến đổi nhanh chóng. Vài tên Thiên Hộ cũng theo phản xạ đặt tay lên chuôi đao. Tình hình căng thẳng tới ngộp thở, mọi gió lay cỏ động hiện giờ đều có thể châm ngòi cho cuộc chiến mà quân Minh cầm chắc thất bại. Giữa lúc đó, Lý Ngạn Thành thở dài một hơi lên tiếng xua không gian yên tĩnh đáng sợ đó, giọng hắn chua chát đầy bất lực cùng hận thù ẩn giấu bên trong:

– Tướng quân quả nhiên phi phàm. Chúng mạt tướng thực sự đã bị dồn tới bước đường cùng. Không giấu gì tướng quân, đám mạt tướng tới đây chinh chiến sa trường thì ở nhà lại bị đám cẩu quan đâm sau lưng. Tài sản bị tịch biên, người nhà già trẻ lớn bé của chúng mạt tướng đều bị bắt vào đại lao chờ ngày xử tội. Còn bản thân Khâm Châu vệ thì bị giao cho nhiệm vụ đâm đầu vào chỗ chết. Ai chẳng biết nhiệm vụ này chỉ là giương đông kích tây, ép quân Chu phải điều một phần chủ lực đi khỏi chính đạo. Tạo cơ hội cho đại quân công thành đoạt trại.

Lý Ngạn Thành ngẩng mặt vừa giận giữ lại kèm chút háo hức đầy khí thế để thuyết phục Chiêu Giang:

– Nhưng chỉ cần ngài và ta cùng phối hợp đánh vào hậu quân, quân Minh sẽ bị gậy ông đập lưng ông. Đầu đuôi phối hợp sẽ không khó khăn để diệt sạch toàn bộ chủ lực của Phùng Tín Dũng. Đồng thời lan ra tin tức Khâm Châu vệ cũng bị diệt toàn bộ trong trận chiến, đám mạt tướng sẽ có cơ hội âm thầm quay về cứu người nhà ra, trả thù đám cẩu quan ở Khâm Châu rồi cùng tới đây mưu đại sự. Có sự bổ sung của Khâm Châu vệ, Đại Chu sẽ mạnh thêm nhiều phần, hoàn toàn có thể tiến lên chiếm cả phú Bách Sắc làm căn cứ, từ từ giành lại thiên hạ. Xin tướng quân thành toàn, mạt tướng nguyện dẫn đường, khi sự thành chúng ta mang theo công lao tới ra mắt Thế Tử cũng chưa muộn.

Chiêu Giang nhìn Lý Ngạn Thành khom người vái thành khẩn như đã xác minh được mọi nghi vấn, hắn thỏa mãn mỉm cười:

– Haha khá lắm nói rất đúng. Xem ra ngươi đúng là Lý Ngạn Thành. Đây thực sự là đường sống duy nhất của các ngươi. Có các ngươi về đúng là Đại Chu sẽ mạnh lên nhiều. Chỉ có điều….

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

deu-song-lai-ta-tat-ca-deu-muon-khong-qua-muc-di.jpg
Đều Sống Lại, Ta Tất Cả Đều Muốn Không Quá Mức Đi
Tháng 1 20, 2025
ta-vo-dao-tu-hoc-sinh-treo-len-danh-danh-giao-cac-lo-thien-kieu
Ta Võ Đạo Tự Học Sinh, Treo Lên Đánh Danh Giáo Các Lộ Thiên Kiêu
Tháng mười một 11, 2025
dai-hai-tac-chi-toi-cuong-lao-su.jpg
Đại Hải Tặc Chi Tối Cường Lão Sư
Tháng 1 20, 2025
the-bai-cua-ta-co-the-vo-han-hop-thanh.jpg
Thẻ Bài Của Ta Có Thể Vô Hạn Hợp Thành
Tháng 1 26, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved