Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
ta-co-mot-ban-quy-than-sach

Ta Có Một Bản Quỷ Thần Sách

Tháng mười một 3, 2025
Chương 1032: Đại kết cục! Chương 1031: Quyết chiến (xong)
dan-gian-di-van-ghi-chep-hai-ha-am.jpg

Dân Gian Dị Văn Ghi Chép Hai: Hạ Âm

Tháng 3 6, 2025
Chương 410. Lời cuối sách Chương 409. Ca chưa xác định, Đông Phương Bạch
toan-dan-chuyen-chuc-phap-gia-ta-thit-uc-diem-the-nao

Toàn Dân Chuyển Chức: Pháp Gia Ta Thịt Ức Điểm Thế Nào

Tháng 10 25, 2025
Chương 370: Chiến đến chương cuối (hết trọn bộ) Chương 369: Tô Ma lần thứ nhất bị đè lên đánh!
cao-vo-he-thong-lat-tay-kien-tri-lien-co-the-vo-dich

Cao Võ: Hệ Thống Lật Tẩy, Kiên Trì Liền Có Thể Vô Địch!

Tháng 10 12, 2025
Chương 531: Thần minh lâm thế (hết trọn bộ) Chương 530: Dốc toàn bộ lực lượng
pokemon-chuong-mon-nhan.jpg

Pokemon Chưởng Môn Nhân

Tháng 1 21, 2025
Chương 1. Sách mới « không khoa học ngự thú » đã thượng truyền Chương 0. Hoàn thành cảm nghĩ
pokemon-thu-nguyen-tu-thien-vuong-bat-dau.jpg

Pokemon Thứ Nguyên: Từ Thiên Vương Bắt Đầu

Tháng 2 23, 2025
Chương 47. Ca ca Chương 46. Không có kẽ hở Pheromosa!
dan-dau-toan-thon-lot-vay-online-che-tao-thu-nhat-tai-chinh-thon

Dẫn Đầu Toàn Thôn Lột Vay Online, Chế Tạo Thứ Nhất Tài Chính Thôn

Tháng 10 30, 2025
Chương 106: Tín dụng đen online các lão bản cũng không có chiêu! (đại kết cục) Chương 105: Ai có thể thật liều mạng a?
vo-hiep-phan-phai-boss-chi-lo.jpg

Võ Hiệp Phản Phái Boss Chi Lộ

Tháng 2 4, 2025
Chương 290. Đại kết cục Chương 289. Hủy diệt
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 358: Chết có giá trị.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 358: Chết có giá trị.

Trong suốt gần hai tháng công hãm liên tục, quân Minh cuối cùng cũng phá được lớp tường lũy thứ ba do quân Chu dựng lên. Nhưng theo những gì nội gián từng báo về. Trước mắt quân Minh chỉ còn lớp tường lũy cuối cùng trước tiến vào một thung lũng nhỏ, nơi quân Chu đặt đầu não. Nên dù chiến đấu liên miên, thương vong lên tới vài nghìn, cùng với lượng hậu cần sung túc bất ngờ của quân Chu, mùa khô lại sắp qua, tình thần binh sĩ có phần sa sút nhưng đám tướng lĩnh như Phùng Tín Dũng và Lý Ngạn Thành đều biết thời cơ lập công đã rất gần.

Đúng giai đoạn then chốt, Lý Ngạn Thành nhận được tin tức bản thân bị đâm sau lưng, trong doanh của mình, ngay trước mặt những bộ hạ thân tín, hắn siết nhàu lá thư trong tay, hàm răng nghiến tới loang lổ máu, hắn uất hận rít lên:

– Vương Kiều Nhuệ, Phùng Mặc Lăng, đám súc sinh. Ta thề, phải tự tay băm vằm các ngươi ra!

Đám thân tin xung quanh biết được vụ việc trở nên hốt hoảng, gia đình của bọn chúng chắc chắn cũng đã bị liên lụy. Cả đám nhìn về Lý Ngạn Thành hối thúc cầu cứu:

– Chủ tướng….chủ tướng….chuyện này….chuyện này không thể nào.

– Chủ tướng…..giờ chúng ta phải làm sao? Người nhà của chúng ta sẽ thế nào?

– Không được,…hay là chúng ta quay về, cứu họ ra?

– Đúng, đúng. Giờ chúng ta quay về may ra vẫn còn kịp.

Lý Ngạn Thành mắt đỏ dừ cios giữ chút lý trí quay về nhìn đám thân tín gằn giọng:

– Im mồm hết đi. Đừng to tiếng để lộ chuyện này ra làm loạn lòng quân, Khâm Châu vệ giờ là vốn liếng cuối cùng của chúng ta. Người nhà của ta cũng như các ngươi, đều bị bắt cả. Chúng ta ở đây hốt hoảng chỉ làm mọi việc thêm rối, vừa không cứu được họ mà đến cơ hội báo thù cũng không có. Hiểu chưa?

Đám thân tín siết tay chịu đựng, nhìn nhau định thần lại rồi cùng yên lặng lấy lại bình tĩnh, ánh mắt trở lên khát máu hơn bảo nhau:

– Đúng, chúng ta không cứu được người nhà thì cũng phải báo được thù.

Một tên Thiên Hộ bước lên trước chắp tay quy củ nói:

– Chủ tướng, vậy chúng ta nên làm thế nào? Tin tức này e rằng cũng sắp tới tai Phùng chủ soái, khi đó e rằng Khâm Châu vệ muốn cựa mình cũng khó.

Lý Ngạn Thành cau mày, cố kìm nén cảm xúc nóng giận trong người để giữ đầu óc tỉnh táo suy nghĩ, hắn nói:

– Chuyện này đã vỡ nở, đưa đầu về là chui vào chỗ chết. Chúng ta phải rời khỏi đây, âm thầm quay về Khâm Châu tìm cách cứu người nhà ra mới là thượng sách.

– Nhưng bằng cách nào? Doanh trại nhiều tai mắt, tự ý rời doanh sợ rằng chưa kịp đi chúng ta đã bị tội chém đầu….

Đám thân tín còn đang bàn bạc thì từ bên ngoài có tiếng tiểu binh truyền lệnh hô lên:

– Báo!!!! Phùng Chủ Soái triệu tướng quân tới lều bàn bạc việc quân.

Lý Ngạn Thành đưa tay ra hiệu cho đám thân tín yên lặng rồi bước ra cửa đáp lại tiểu binh:

– Lý Ngạn Thành tuân lệnh! Huynh đệ, ngươi về trước, ta vào chỉnh trang một chút sẽ tới yết kiến chủ soái ngay.

– Vâng!

Tiểu binh chắp tay cúi rạp người thưa rồi quay người rời đi không chút biểu lộ khác thường. Lý Ngàn Thành liên quay vào trong, các thân tín đứng cả xung quanh đặt đầy nghi vấn:

– Chủ tướng, liệu có phải Phùng chủ soái đã biết tin tức này muốn dụ ngài tới để bắt lấy không?

– Phải đấy, chủ tướng. Cẩn tắc vô áy náy. Hay là chúng ta trốn luôn đi.

Lý Ngạn Thành cau mày đắn đo rồi dơ tay ngăn lời đám thân tín lại nói:

– Không được. Giờ bỏ chạy chỉ có đường chết. Chuyện còn chưa rõ ràng, cứ bình tĩnh. Ta sẽ tới soái trướng một chuyến xem sao. Các ngươi ở lại, bảo huynh đệ trong doanh âm thầm chuẩn bị đi. Sẵn sàng đợi lệnh của ta. Cần thiết thì chúng ta liều một phen.

– Chúng thuộc hạ lĩnh mệnh.

Đám thuộc hạ của Lý Ngạn Thành đồng thời chắp tay vâng lệnh rời đi, đầu tên nào cũng bộn bề suy nghĩ. Lo lắng cho người nhà nhưng bọn chúng cũng hiểu để tin tức tới được đây thì chuyện đã xảy ra hơn một tháng trước rồi. Giờ có vội vàng cũng vô ích. Trận mạc rèn luyện cho chúng khả năng bình tĩnh trước mọi vấn đề, bản lĩnh kìm nén cảm xúc để giữ đầu óc tỉnh táo nghĩ ra biện pháp hợp lý nhất. Chúng biết hiện tại chúng cần ưu tiên tìm cách rời khỏi đây để giữ mạng trước, sau đấy mới tính tới chuyện tiếp theo được.

Lý Ngạn Thành cũng định thần, lấy lại vẻ mặt bình thản mọi ngày tới soái trướng. Hắn bình tĩnh ở cửa lều soái khom người hô lớn:

– Bẩm Chủ soái, Lý Ngạn Thành chỉ huy sứ Khâm Châu vệ cầu kiến.

– Lý chỉ huy, vào đi!

Tiếng gọi từ trong lều vọng ra, Lý Ngạn Thành thầm hít sâu một hơi lấy can đảm bước vào lều, trong lòng đã sẵn sàng đối mặt với chuyện sắp tới. Nhưng không giống với lo lắng trong lòng, trong soái trướng chỉ có Phùng Tín Dũng và hai vị phó tướng khác đang đứng trước một tấm bản đồ lớn đăm chiêu suy nghĩ về kế hoạch tác chiến.

Lý Ngạn Thành bước tới chắp tay vái:

– Chủ soái! Người cho gọi thuộc hạ!

Phùng Tín Dũng ngẩng mặt một chút rồi phất tay vời hắn lại gần nhẩn nha nói:

– Phải. Gọi ngươi tới ta có chuyện muốn giao phó đây.

– Xin chủ soái giao phó, mạt tướng lắng nghe.

Phùng Tín Dũng gật đầu hài lòng đưa ra một cuộn da dê nói:

– Ngươi xem đi, đây là tin tức từng được nội gián bên ta báo về. Tấm bản đồ này viết rõ giữa lũy thứ hai và lũy thứ ba có một lối mòn bí mật có thể vòng ra phía sau lưng đám phản tặc. Đường đi hiểm trở nên sau khi chiếm được lũy số hai ta không định sử dụng biện pháp này. Nhưng tình hình chiến sự kéo dài, hậu cần của chúng ta ngày càng khó khăn. Đối phương không ngờ lại có lượng vật tư lớn hơn dự tính rất nhiều, cung nỏ chúng bắn ra cứ như mưa. Với tình thế này việc nhanh chóng từ chính đạo phá được lũy thứ tư trước khi tuyết tan, mùa mưa bắt đầu là bất khả thi. Vì vậy, ta muốn giao ngươi dẫn người của mình theo đường mòn này tập kích sau lưng đám phản tặc. Tuy có nguy hiểm nhưng là thời cơ tốt để làm nên công trạng, trong khi đó, đại quân sẽ tiếp tục công hãm lũy thứ tư để thu hút sự chú ý của kẻ địch, tạo cơ hội cho ngươi thâm nhập.

Phùng Tín Dũng nhìn Lý Ngạn Thành thăm dò:

– Trước khi tới đây ta được dặn lưu ý trao cơ hội cho ngươi. Thế nào? Nhiệm vụ này ngươi dám nhận không? Nếu không, ta sẽ phái người của mình đảm nhận.

Lý Ngạn Thành mở cuốn da dê ra xem, tấm bản đồ với những nét vẽ ngoằn ngoèo. Một lối đi nhỏ bằng nét mực mảnh được chú thích bên trái chính đạo, vòng qua ba dãy núi trước khi vòng được ra sau lưng quân Chu. Hành quân theo con đường này, chỉ cần kẻ địch sắp xếp phục binh thì không khác gì lao đầu vào chỗ chết nhưng với hắn có lẽ lại là cơ hội lớn. Thoáng nghĩ ngợi hắn liền quỳ một gối chắp tay quả quyết:

– Đa tạ chủ soái tin tưởng. Thuộc hạ thề chết cũng không phụ lòng chủ soái.

Phùng Tín Dũng cười hài lòng rồi nghiêm mặt hạ lệnh:

– Lệnh Lý Ngạn Thành dẫn Khâm Châu Vệ canh năm theo đường mòn vòng ra lưng phản tặc. Lệnh đại quân di chuyển lên phía trước, tiếp tục tấn công đồn lũy thứ tư, thu hút sự chú ý của kẻ địch.

– Chúng thuộc hạ lĩnh mệnh.

Đám tướng tá trong lều đều đồng loạt quỳ xuống hô lớn nhận lệnh đầy khí thế, Lý Ngạn Thành mang theo tấm da dê cũng nhanh chóng cáo lui về doanh của mình điểm binh. Bước chân hắn mỗi lúc một nhanh như cảm nhận được nguy hiểm của bản thân đang ngày càng tới gần.

Về tới doanh, hắn không còn lén lút nữa mà công khai hạ lệnh:

– Toàn quân chuẩn bị quân trang, mang theo lương thực cho ba ngày. Đêm nay chúng ta sẽ xuất phát.

Khâm Châu vệ tất thảy đều ngớ người với mệnh lệnh bất ngờ, không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng thấy bộ dạng gấp rút của Lý Ngạn Thành, tất cả vẫn ngoan ngoãn lục ục quay về lều thu dọn đồ đạc theo lệnh.

Phía bên ngoài, quân Minh như cũng hưởng ứng theo hành động của họ, công tượng, cùng đội tiên phong bắt đầu từ hậu quân tiến lên vượt qua tường lũy thứ ba mới bị công hãm, vượt qua mặt đất ngổn ngang tiến lên phía trước để chuẩn bị lập doanh trại mới.

Doanh trại của quân Minh hiện giờ như con trường xà, bắt đầu từ lũy thứ nhất kéo dài tới mười dặm dọc theo đường núi. Lập trại mới không nhổ bỏ trại cũ, như một chuỗi liên châu. Đây là cách Phùng Tín Dũng xây dựng để đối phó với mối lo bị tập kích giữa núi rừng bạt ngàn, dù điều này làm chủ lực của hắn bị phân tán một phần nhưng là cách hiệu quả để giữ lấy đường lui.

Vào trong lều chính của mình, Lý Ngạn Thành một lần nữa trải tấm bản đồ ra xem rõ địa thế, càng xem lông mày hắn càng nhíu chặt khó chịu. Tới mức hắn bực bối đấm bàn cái rầm gằn giọng:

– Tất cả chỉ là một đường chết. Khốn kiếp, kẻ nào cũng muốn nhắm vào cái mạng của ta, là các ngươi đang ép ta làm phản?

Đám thân tin hiện giờ mới từ ngoài đi vào, chứng kiến cả doanh đang hôi hả thì tò mò về kết quả của chuyến đi tới soái trướng hỏi:

– Chủ tướng. Kế hoạch là thế nào vậy ạ?

Lý Ngạn Thành mắt đằng đằng sát khí hạ quyết tâm:

– Chúng ta hiện tại chỉ còn một đường. Ngày mai, tất cả theo ta. Chúng ta phải tìm được đường sống ở chỗ chết.

Đám thân tín dù chưa hiểu rõ đầu cuối, nhưng tình thế của chúng thế nào chúng cũng tạm rõ. Bao năm theo Lý Ngạn Thành hưởng đủ lợi ích, tay chúng đều nhúng chàm cả, nên giờ đâm lao phải theo lao. Cả đám đều nhất quyết làm theo ý của Lý Ngạn Thành.

Trái ngược với đám Lý Ngạn Thành, Phùng tín Dũng âm trầm từ đại doanh nhìn về phía doanh của Khâm Châu vệ đầy suy tính. Tay hắn còn đang cầm lá thư có dấu của Ngũ Quân Đô Đốc Phủ. Phó tướng của hắn nét mặt nhiều băn khoăn cẩn thận dò hỏi:

– Chủ soái, lệnh của Ngũ Quân Đô Đốc Phủ đã nói rõ, chúng ta để Lý Ngạn Thành đi như thế này liệu có vấn đề gì không?

Phùng Tín Dụng cười lạnh:

– Tướng tại ngoại, quân mệnh hữu sở bất thụ. Hắn đáng chết, nhiều người mong hắn chết, nhưng hãy để cái chết có chút giá trị. Truyền lệnh, ngày mai lập tức dồn sức tấn công phản tặc.

(Tướng tại ngoại, quân mệnh hữu sở bất thụ: Tướng bên ngoài, có thể không theo lệnh vua)

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dai-duong-sieu-thi-bat-dau-que-cay-cay-khoc-ly-the-dan.jpg
Đại Đường Siêu Thị: Bắt Đầu Que Cay Cay Khóc Lý Thế Dân
Tháng 1 21, 2025
vo-hiep-vo-han-rut-the.jpg
Võ Hiệp Vô Hạn Rút Thẻ
Tháng 2 4, 2025
ty-ty-mat-tich-hac-khoa-ky-huyet-do-chu-thien-van-toc.jpg
Tỷ Tỷ Mất Tích, Hắc Khoa Kỹ Huyết Đồ Chư Thiên Vạn Tộc
Tháng 2 26, 2025
one-piece-quyen-ngu-thien-ha.jpg
One Piece: Quyền Ngự Thiên Hạ
Tháng 2 12, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved