Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
tha-cau-chu-thien-tu-bo-lac-bat-dau-quat-khoi.jpg

Thả Câu Chư Thiên: Từ Bộ Lạc Bắt Đầu Quật Khởi

Tháng 1 25, 2025
Chương 285. Vô tận thiên đạo chết, người thả câu Chương 284. Gặp lại, siêu thoát
one-piece-ta-la-hau-can-hoang-de-la-cai-quy-gi-vay.jpg

One Piece: Ta Là Hậu Cần, Hoàng Đế Là Cái Quỷ Gì Vậy

Tháng 12 3, 2025
Chương 436: Cuối cùng Poneglyph Chương 435: Nhất vô giải Thần Tị
truc-tiep-ban-cong-phap-ta-mo-ra-tu-tien-thoi-dai.jpg

Trực Tiếp Bán Công Pháp, Ta Mở Ra Tu Tiên Thời Đại

Tháng 2 1, 2025
Chương 506. (thật kết cục) phiên ngoại 2: Thủy chung gặp phải khiêu chiến Chương 505. Phiên ngoại 1: Thí Thiên chưa vong
phan-phai-ta-la-chu-thien-chi-chu-tai-ach-chi-nguyen

Phản Phái: Ta Là Chư Thiên Chi Chủ, Tai Ách Chi Nguyên

Tháng 10 4, 2025
Chương 734: Chư thiên chi chủ, Tai Ách Chi Nguyên Chương 733: Nhân Tổ chi danh cũng bị phong tỏa, ngươi còn thủ đoạn nào nữa
nam-thu-nhat-dai-hoc-thuc-tap-nguoi-chay-toi-749-thu-nhan-quai-vat

Năm Thứ Nhất Đại Học Thực Tập, Ngươi Chạy Tới 749 Thu Nhận Quái Vật

Tháng 12 26, 2025
Chương 1131: Khoe của sư gia, tự ti Thuế lão muốn đích thân ra tiền tuyến, kiếm tiền, tích lũy vốn liếng! Chương 1130: Quan môi truyền bá, để Đại Hán thiên hạ, lần nữa nhận biết Lục Đỉnh, hắn đáng giá!
lay-gia-luyen-that-tu-thon-phe-chan-long-bat-dau-thanh-than.jpg

Lấy Giả Luyện Thật: Từ Thôn Phệ Chân Long Bắt Đầu Thành Thần

Tháng mười một 29, 2025
Chương 189: Vương Chung Vu Long ( đại kết cục) Chương 188: Thần du! Tỏa Sơn quan bên ngoài cảnh tượng, thế giới chân tướng
dau-la-chi-than-cap-lua-chon.jpg

Đấu La Chi Thần Cấp Lựa Chọn

Tháng 1 21, 2025
Chương 640. Thần Đế đồ ma! Thần cấp lựa chọn! Chương 639. Cường địch! Chiến!
ma-ton-trung-sinh-van-dinh-van-gioi

Ma Tôn Trùng Sinh, Vấn Đỉnh Vạn Giới!

Tháng 12 22, 2025
Chương 731: Lĩnh ngộ thôn phệ pháp tắc! Chương 730: Bế quan bốn mươi năm!
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 357: Đám cưới của Đại Lực.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 357: Đám cưới của Đại Lực.

Trịnh Tẩu nữ tính trong bộ váy xếp dài xanh nhạt cùng áo khoác lặng lẽ đứng bên bến thuyền ở Khâm Giang. Mái tóc đen thuôn mượt tới ngang lưng khẽ khẽ bay trong gió. Khuôn mặt xinh xắn nhưng Trịnh Tẩu không giấu nổi nét lo lắng, ánh mắt nàng không thể rời khỏi cuộc nói chuyện của Trần Hiếu và Phùng Mặc Lăng trong tiểu đình.

Thuyền đã cập bờ đón họ đi nhưng Trần Hiếu vẫn chưa thể rời khỏi cuộc nói chuyện, Đại Cẩu ăn mặc tươm tất cũng biết chuyện hệ trọng, nó ngước mặt lên lo lắng hỏi:

– Yên Chi tỉ, liệu có phải Trần Hiếu đại ca sẽ lại bị Phùng Mặc Lăng kéo vào chuyện gì đó nguy hiểm không?

Mấy tháng bình yên ngắn ngủi vừa qua làm bọn trẻ cho rằng mọi chuyện đã tới hồi kết, nhưng Trịnh Tẩu biết lòng tham của con người là không đáy, cám giỗ của quyền lực là vô hạn, Phùng Mặc Lăng tuyệt đối sẽ không dừng lại. Việc Trần Hiếu bị kéo vào chuyện này là không thể tránh khỏi, nàng thừa biết vì Cô Nhi bang, Trần Hiếu cũng không thể đứng ngoài. Trịnh Tẩu lo lắng nhưng mỉm trấn an nó:

– Yên tâm, không sao đâu. Trần Hiếu rất bản lĩnh, sẽ không có nguy hiểm gì đâu. Nếu có thì cũng có chúng ta ở đây, cùng lắm thì chúng ta cao chạy xa bay.

Đại Cẩu một năm qua không phải lăn lộn kiếm ăn, bảo vệ em gái đã bớt đi phần hoang dã, nhưng khi nghe tới có chuyện với Trần Hiếu hay em gái, bản tính của nó lại quay về. Ánh mắt nó lại hằn lên vẻ hoang dại như sẵn sàng liều mạng, lông tóc dựng ngược như con thú xù lông để hù dọa kẻ thù, hàm răng nhỏ khẽ nhe ra như sẵn sàng cắn bất cứ kẻ nào phạm vào người thân của nó. Nó rít lên qua kẽ răng như con thú gầm gừ:

– Kẻ nào động vào huynh ấy, động vào gia đình của chúng ta, đệ sẽ liều mạng với hắn. Dù có là Phùng Mặc Lăng hay Hoàng Đế tới đây, đệ cũng không sợ.

Trịnh Tẩu mỉm cười xoa xoa đầu Đại Cẩu cưng chiều:

– Phải, chúng ta là gia đình, cho dù là Hoàng Đế tới đây cũng không thể tùy tiện động vào người nhà của chúng ta. Nhưng việc Trần Hiếu nói thời gian nữa các đệ phải học chữ không phải chuyện đùa đâu. Hắn đã cất công tìm thầy về dạy, các đệ đừng có thoái thác nữa.

Đại Cẩu nói tới chuyện học chữ này mặt lại ỉu xìu buồn bã:

– Đệ biết, nhưng đệ chỉ muốn đi cùng Trần Hiếu. Nếu vào học đệ không thể đi theo huynh ấy thường xuyên nữa.

Trịnh Tẩu hếch cằm trắng muốt của mình về phía tiểu đình nói:

– Tương lai sẽ có rất nhiều kẻ địch lợi hại cần phải đối phó. Muốn giúp được Trần Hiếu, trước hết các đệ phải học được chữ nghĩa để hiểu được suy nghĩ của những kẻ như Trác Kỳ hay Phùng Mặc Lăng cái đã. Nếu không, dù có dũng cảm tới mấy, chúng ta cũng không phải đối thủ của những kẻ xảo quyệt kia.

Đại Cẩu nhíu cặp mày nhìn về tiểu đình gật đầu quyết tâm rồi cứ lặng lẽ đứng đó cùng Trịnh Tẩu chờ đợi.

Tới khi dần về chiều tà, cuối cùng Phùng Mặc Lăng và Trác Kỳ cũng rời đi, Trần Hiếu thở phào một hơi, cố nặn ra vẻ mặt tươi tỉnh bước về phía chiếc thuyền nhỏ ở bến. Đại Cẩu chỉ chờ có thế đã lao vọt lại đi bên cạnh hắn luôn mồm thúc giục hắn đi cho nhanh. Còn chưa kịp mở lời, Trịnh Tẩu đã tiến tới hỏi:

– Mọi chuyện thế nào rồi? Lão Phùng có làm khó ngươi không?

Trần Hiếu lắc đầu:

– Mọi chuyện vẫn ổn. Có lẽ ta sẽ phải đi xa một chuyến.

Nhìn vẻ mặt lo lắng của Trịnh Tẩu, Trần Hiếu bông đùa:

– Không sao đâu, chỉ là đi đàm phán, việc đơn giản thôi. Ngày vui của Uyên Nương và Đại Lực, chúng ta đi đón lũ trẻ thôi kẻo muộn. Hôm nay cô xinh lắm, ta thấy từ nay về sau cô không cần mặc nam trang nữa đâu. Những bộ đồ thế này hợp với cô hơn.

– Ừm.

Trịnh Tẩu từ vẻ mặt lo lắng chuyển thành ửng đỏ ngại ngùng cúi mặt nhìn xuống đất vì lời khen bất ngờ. Nhìn vẻ bẽn lẽn này, Trần Hiếu còn chưa kịp có cảm xúc gì thì Đại Cẩu ở bên đã lay lay tay hắn hỏi nhỏ:

– Đại ca, đại ca. Vậy còn tỷ tỷ ca kỹ kia thì sao? Huynh tính bỏ mặc người ta à?

Đại Cậu vừa dứt lời đã bị Trịnh Tẩu nhéo tai, bỏ hết vẻ nữ tính mà rít lên:

– Trẻ con nhiều chuyện. Chúng ta mau lên thuyền thôi kẻo muộn.

Mặc Đại Cẩu la oai oái với tay cầu cứu, Trần Hiếu chỉ lắc đầu cười không dám can dự vào rồi từ từ theo xuống chiếc thuyền nhỏ đang neo đậu.

Mấy tháng qua, sau khi cật lực dựng được mái nhà cho riêng mình cạnh miếu hoang cũ, Đại Lực giữ đúng lời hứa của mình liền đem sính lễ tới hỏi cưới Uyên Nương một cách đàng hoàng, náo nhiệt. Hôm nay là ngày diễn ra lễ thành hôn, Trần Hiếu dẫn theo Đại Cẩu tới thuyền Hoa của lão Hàn đón đám Tiểu Bao về để chúng tham gia tiệc cưới. Trịnh Tẩu dưới sự thúc giục của Uyên Nương cuối cùng cũng tìm được lý do muốn tận mắt thấy đối thủ của mình để đi theo mới thành ra tình thế này.

Mặc kệ những u ám của Khâm Châu, Trần Hiếu đứng ra tổ chức đám cưới cho Đại Lực và Uyên Nương vô cùng linh đình. Cả một góc Tây thành bị tiếng chiêng trống làm cho inh ỏi, hoa giấy nhuộm đỏ cả mặt đất.

Đại Lực to lớn cưới trâu lại được cả nghé, hắn một tay cõng Uyên Nương trong bộ đồ tân nương rực rỡ, một tay bế theo đứa bé gái kháu khỉnh của Uyên Nương hớn hở bước qua cổng căn nhà mới xây trong tiếng chúc tục của hàng trăm người. Đại Lực cười ngờ nghệch không biết làm gì khác ngoài luôn mồm “Đa tạ! đa tạ”.

Cô Nhi bang từ những kẻ xa lạ giờ như huynh đệ một nhà, những bàn tiệc được bày đầy sân, sang cả khu miếu hoang đang ngổn ngang xây dựng, phải kéo dài ra tận ngoài đường mới đủ chỗ chứa. Những tiểu thương hộ dân xung quanh cũng góp mặt, với họ, từ khi có Cô Nhi bang, trị an khu phố tốt hơn hẳn, phố Tây nghèo nàn trước đây dần thành mỏ vàng chờ được khai phá.

Tiểu Bao với hai má phính phính, tóc búi củ tỏi, diện chiếc váy hồng xinh xắn được Trần Hiếu bế trên tay đi khắp nơi, khiến Đại Cẩu nổi máu ghen liên tục túm chân nó muốn kéo xuống. Đại Cẩu ghét Trần Hiếu duy nhất việc Tiểu Bao luôn đòi hắn bế trước chứ không phải nó. Nhưng nó cũng chẳng thể làm gì, Tiểu Bao không chịu xuống nó cũng đành thôi, nó còn đang sợ níu chân mạnh làm Tiểu Bao bị đau.

Vì cả hai tân lang tân nương đều không còn phụ mẫu, lão Què lớn tuổi nhất được họ kéo ra để làm lễ bái như trưởng bối trong nhà. Uyên Nương bạo dạn, giỏi quán xuyến, từ hồi về Cô Nhi bang chưa một lần nhỏ lệ, không ngờ khi làm xong lễ giao bái cô như thành cô gái mới lớn. Bẽn lẽn, mắt nhòe đi khi nhận được lời chúc từ mấy huynh đệ khất cái.

Mấy tháng qua vất vả, giờ có thời gian để xả hơi, bữa tiệc trở nên ầm ĩ, vui nhộn tràn ngập tiếng nói cười vui vẻ. Giới giang hồ nhiều tạp kỹ, đủ loại tiêu khiển được bày ra để phục vụ bữa tiệc.

Bữa tiệc nhiều nhất có lẽ là đám ma men, Trần Hiếu là lão đại bị chuốc rượu liên tục, Trịnh Tẩu ban đầu còn vì giữ vẻ nữ tính mà không nói. Về sau, đám huynh đệ bê chén mời tới tấp làm Trần Hiếu không kịp ngừng, Trịnh Tẩu bắt họ phải uống với đám Thiết Bát, Cửu Tứ, Tiểu Vũ một hàng ba bàn rượu trước rồi mới tới Trần Hiếu. Còn không thì nàng thẳng thừng chỉ tay, trợn mắt quát “biến về”.

Thẩm Du Liêu chứng kiến lễ thành hôn xong không hiểu chạy đi đâu mất, rồi hắn thình lình thở hồng hộc, tay dẫn theo một cô gái trẻ đẹp, bẽn lẽn núp sau lưng. Hắn thở dốc bước nhanh tới trước mặt Trần Hiếu:

– Trần Hiếu, ta cũng muốn tổ chức lễ thành hôn. Tân nương của ta đây.

Bữa tiệc ầm ĩ thoáng im bặt vì lời của Thẩm Du Liêu. Hắn nghiêng người, hai tay bám lấy vai cô gái đưa lên trước như để tiếp thêm tự tin để khoe cô với tất cả mọi người. Vài người nhận ra cô, bát rượu trên tay rơi xuống vỡ nát rồi thất thần hô lên:

– Thẩm Du Liêu, đây chẳng phải tiểu thiếp thứ tám của lão Hổ à?

– Du Liêu, huynh điên rồi. Biết lão Hổ là ai không?

Vài người vui tính hơn thì vỗ bàn cười lớn sảng khoái hô lên:

– Chẳng lẽ huynh vừa chạy đi cướp tiểu thiếp của người ta? Haha hảo hán, huynh đúng là hảo hán.

– Huynh đệ, được lắm, gan lắm. Trước đây, bọn ta hiểu nhầm huynh đệ rồi.

Thẩm Du Liêu thấy cô gái e thẹn muốn bỏ chạy liền lấy thân mình che cho cô gái bé bỏng, trừng mắt với xung quanh:

– Thanh Nhi là thanh mai trúc mã của ta, nàng ấy bị lão Hổ ép mua về. Tất cả im đi, Trần Hiếu, chuyện này có được không?

Thấy Thẩm Du Liêu không giống nói đùa, tất cả bỗng im bặt đổ dồn ánh mắt về Trần Hiếu. Nhưng hắn chưa kịp cất tiếng thì Phạm Tráng đã từ cổng chạy vào tấu:

– Trần Hiếu, lão Hổ đang dẫn người tới đây.

Xung quanh lại chuyển ánh mắt ra ngoài cổng, vài người lớn tiếng gầm gừ:

– Ngày vui của huynh đệ ta, dám kéo người tới. Dù có là cự thương thì sao? Huynh đệ, đi, chúng ta ra ngoài xem chúng dám làm gì?

– Đúng, đi, đi, mẹ nó, sợ gì chứ?

Giữa đám đông nhốn nháo, Trần Hiếu khẽ hắng giọng nhưng không để ý lắm tới lão Hổ đang kéo tới mà bình tĩnh hỏi Thẩm Du Liêu:

– Du Liêu, huynh muốn làm lễ cưới luôn hay đợi ngày sau? Đêm dài lắm mộng, ta thấy nhà Đại Lực còn thừa một gian, cho huynh mượn cũng không phải chuyện gì to tát. Bữa tiệc cũng mới bắt đầu, nhạc sư còn đó, nếu huynh muốn chúng ta cử hành hôn lễ luôn cũng không thành vấn đề.

Đại Lực bước ra sảng khoái vỗ ngực ồm ồm nói:

– Phải đấy, Du Liêu. Cưới vợ phải cưới liền tay. Chọn ngày không bằng gặp ngày. Dọn dẹp một chút, rồi tổ chức luôn đi. Nương tử của ta còn một bộ váy tân nương, đem cho Thanh Nhi luôn.

Thẩm Du Liêu mặt mày rạng rỡ nhìn sang Thanh Nhi, chỉ đợi cái đầu hơi khẽ gật hắn đã mừng rỡ ôm lấy cô quay lên một vòng hồ hời:

– Được, vậy ta cũng làm lễ cưới luôn tại đây.

Trần Hiếu như chỉ chờ có thế liền bật dậy hồ hởi, liên tục giao phó:

– Hay lắm, hay lắm. Các huynh đệ, mỗi người một chân một tay, dọn dẹp một chút. Yên Chi, đem Thanh Nhi giao cho Uyên Nương, bảo cô ấy nhanh chóng biến Thanh Nhi thành tân nương thật đẹp cho ta. Còn Phạm Tráng, đệ chịu khó ra gặp lão Hổ, bảo lão ấy, chỗ kho hàng cũ cạnh bến cảng giao cho lão ấy, coi như quà bù đắp cho chuyện này.

Cả buổi tiệc lại nhốn nháo dọn dẹp để chuẩn bị cho lễ cưới mới. Những kho hàng cũ cạnh bến cảng luôn là thứ mà đám cự thương như lão Hổ thèm muốn. Trịnh Tẩu hiểu rõ lão Hổ sẽ còn lấy làm mừng vì món hời này, nên nàng không lo lắng phản ứng của lão Hổ mà chỉ băn khoăn:

– Trần Hiếu, dù chỉ là thỏa thuận ngầm, nhưng trong những nơi này có một phần không ít của đám quan viên. Lý Ngạn Thành còn chưa bị bắt, vội vàng xử lý những thứ này liệu có sao không?

Trần Hiếu nhìn cảnh vui nhộn trước mắt thích thú rồi hai tay phủi vài bông tuyết trên vai Trịnh Tẩu, tự tin nói:

– Yên Chi, cô yên tâm, ta tìm hiểu được khá nhiều thông tin về đám Thái Ngạn Văn. Chuyến này, Lý Ngạn Thành dù không bị áp giải về chịu tội thì muốn sống trở về được cũng là kỳ tích. Hơn nữa, chúng ta làm cho lão Phùng nhiều như thế, chút tài sản này có là gì. Để lão ấy đau đầu một chút cũng tốt.

Trái ngược với tâm trạng thoải mái của Trần Hiếu, thì ở nơi xa Lý Ngạn Thành tay siết chặt phong thư, nghiến răng đầy uất hận rít lên:

– Chết tiệt. Lũ khốn nạn, thù này không báo, Lý Ngạn Thành thề không làm người.

—————————

P/s: Chương này ban đầu định khai thác nhiều hơn về tình cảm và tình hình Khâm Châu hiện tại nhưng thôi, cố đẩy nhanh để kết arc này trong vài chương tới. Hôm trước đăng 2 chương, bác nào chưa đọc chương 355 thì quay lại đọc bù đi. Cứ cố viết đăng tầm 2 chương 1 ngày là toàn bị đọc sót chương. Rầu vcđ.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

danh-su-he-thong-ta-day-hoc-thanh-nho-kiem-tien
Danh Sư Hệ Thống: Ta, Dạy Học Thành Nho Kiếm Tiên!
Tháng 12 21, 2025
tam-quoc-bia-do-dan-luu-phong-dot-kich-nguoc-con-duong.jpg
Tam Quốc: Bia Đỡ Đạn Lưu Phong Đột Kích Ngược Con Đường
Tháng 4 30, 2025
bat-dau-thu-sat-tuon-ra-nhat-kiem-vo-huyet-phung-tich-pham
Bắt Đầu Thủ Sát, Tuôn Ra Nhất Kiếm Vô Huyết Phùng Tích Phạm
Tháng 12 20, 2025
da-tung-ta-muon-lam-nguoi-tot.jpg
Đã Từng, Ta Muốn Làm Người Tốt
Tháng 1 20, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved