Chương 356: Cái đáng sợ của quyền lực.
Thành Khâm Châu, ngay ngày hôm sau khi tin Hải Vân Bang bị diệt truyền về cùng với Phùng Mặc Lăng, Vương Kiều Nhuệ và các quan viên Khâm Châu liền liên danh dâng tấu kể tội trạng của Chỉ huy sứ Khâm Châu vệ Lý Ngạn Thành. Kẻ đã cấu kết với hải tặc chiếm lĩnh cửa biển, cướp của giết người, buôn lậu hàng hóa, vũ khí. Trong tội trạng còn nêu, Lý Ngàn Thành nhờ vào chức vị chỉ huy sứ, nắm được tin tức quân cơ, nhiều lần thông báo trước kế hoạch của quan quân để giúp Hải Vân Bang tránh sự tróc nã của triều đình. Ngoài ra, lợi dụng sự ảnh hưởng của bản thân, hậu thuẫn cho Khương Dật Phong và đồng bọn giúp hải tặc tiêu thụ hàng hóa cướp bóc được. Cùng vô số tội trạng khác, tất cả đều trút hết lên đầu Lý Ngạn Thành.
Có sổ sách ghi lại làm chứng, đầu của Thủ Lĩnh Hải Vân bang cũng được gửi kèm tấu chương lên cho Án Sát sứ ty. Kết cục của chuyện này dường như đã được định đoạt ngay từ khi tấu chương được gửi đi. Nên trong lúc đợi kết quả, chỉ thị của Tuần Phủ và Án Sát Sứ, Vương Kiều Nhuệ cùng các quan viên đã đề bạt Phùng Mặc Lăng, người có công trong việc diệt hải tặc Hải Vân Bang và là người có chức cao nhất ở Khâm Châu vệ hiện tại, tạm thời lĩnh chức Chỉ Huy sứ Khâm Châu vệ để ổn định tính hình trị an.
Thậm chí, tấu chương vừa rời khỏi cổng phủ nha, khắp thành Khâm Châu đã đại loạn. Phùng Mặc Lăng lấy lý do truy bắt kẻ cấu kết với Hải Vân Bang đã tiếp quản lại Khâm Châu vệ, đồng thời điều người của mình cùng toàn bộ bộ khoái, bộ đầu trong thành tiến hành bắt giam người nhà, đồng bọn của Lý Ngạn Thành và băng nhóm của Khương Dật Phong. Hành động chớp nhoáng như đã có kế hoạch từ trước khiến không ai kịp trở tay.
Trong hai tuần ngắn ngủi, trừ Khương Dật Phong kịp bỏ trốn, gần ba nghìn người khác bị bắt giam vào đại lao, tất cả đều là vây cánh, bộ hạ cũ trong Khâm Châu vệ và người nhà của Lý Ngàn Thành. Quan viên Khâm Châu, đặc biệt là Vương Kiều Nhuệ đều rất tích cực, ngoan ngoãn phối hợp với Phùng Mặc Lăng, dường như không hề có ý chống cự.
Chuyện đấu đá bang hội mới qua, Khâm Châu lại được một phen loạn cào cào với đủ loại bàn tán, sau một tháng cuối cùng mọi chuyện cũng tạm lắng xuống. Sự biến mất của Khương Dật Phong khiến địa bàn bến cảng bị bỏ trống. Trần Hiếu với sự ngầm làm ngơ của Phùng Mặc Lăng dễ dàng từ từ tiếp quản lại địa bàn này. Dù còn cần nhiều thời gian để mọi thứ ổn định, đàn áp nốt những nhóm nhỏ muốn chống đối, nhưng Cô Nhi bang đã chính thức thành băng nhóm lớn nhất, có khẳ năng cai quản toàn bộ địa bàn Khâm Châu.
Mọi thứ thay đổi quá nhanh. Phùng Mặc Lăng từ một bộ đầu cỏn con nay đã thành Chỉ huy sứ Khâm Châu vệ, dù chỉ là tạm thời nhưng thêm công lao diệt Hải Vân bang thì vị trí này đã chắc chắn thuộc về hắn. Những người nắm giữ Khâm Châu trước kia như Lý Ngạn Thành thì còn đang ở biên ải tìm kiếm công lao cho mình mà không biết căn cơ của mình đã bị nhổ bỏ, tai họa còn đang giáng xuống. Vương Kiều Nhuệ có không ít phần trong việc làm ăn của Hải Vân bang giờ đây bị Phùng Mặc Lăng nắm thóp, chỉ đành thu mình, trước mắt phải ngoan ngoãn làm theo mọi việc mà lão Phùng yêu cầu để giữ mình chờ tai kiếp qua đi. Còn Khương Dật Phong về cơ bản, hắn sống nhờ bám vào Lý Ngạn Thành làm chỗ dựa, giờ chỗ dựa đổ thì hắn cũng ngã theo.
Sóng gió qua đi nhưng lòng người còn cần thêm thời gian để quay lại lối cũ, mọi thứ ở Khâm Châu như trở lại với vẻ tĩnh lặng hiếm hoi.
Khắp Khâm Châu được phủ bởi màu trắng của tuyết. Bên cảng thưa bóng thuyền buôn hơn rất nhiều phần vì sóng gió vừa qua, phần vì gió mùa sắp hết, thuyền nào cần rời đi thì đều rời đi cả. Nơi vốn nhộn nhịp ngày đêm, tiếng hò hét gọi thuyền ra vào không ngớt cùng dòng người hối hả thì nay lại thành nơi yên ắng tới kỳ lạ. Hàng liễu rủ vẫn khẽ đung đưa, dòng Khâm Giang phẳng lặng hứng từng bông tuyết nhẹ nhà rơi xuống rồi tan biến hoàn toàn. Từng cơn gió vẫn thổi nhưng không còn đem tới cảm giác tê buốt như đầu mùa.
Trần Hiếu không còn khoác bộ vải gai vá víu như trước, nay hắn mặc bộ áo bông sáng màu tươm tất, đầu đội mũ lông chồn mà chỉ người giàu mới dùng nổi, thư thái ngồi trong tiểu đình nhỏ bên bến thuyền lơ đãng nhìn cảnh sông hồ. Nhưng cứ lúc nào dành thời gian rảnh rỗi hiếm hoi để thả trôi suy nghĩ thì luôn có người tìm tới hắn.
– Thì ra kế hoạch của ngươi là thế này? Cái này nên gọi là mượn dao giết người hay mượn gió bẻ măng thì thích hợp hơn?
Cái giọng nhẩn nha nhưng ẩn giấu đầy nguy hiểm này Trần Hiếu chẳng quên được. Hắn không cần ngoái lại, đẩy chén trà nóng sang bên cạnh mời:
– Cấu kết với hải tặc, kết bè kết phái là bọn chúng tự làm, chuyện bung bét thì chúng phải chịu hậu quả thôi. Tiểu nhân chỉ là chớp lấy cơ hội tốt mà ông trời ban cho. Chủ bộ đại nhân. Cơn gió nào đưa đại nhân tới đây vậy?
Lão Trác Kỳ lọt thỏm trong bộ áo bông sậm màu chẳng đáng mấy tiền, bước loạt xoạt qua nền tuyết, lão nhẩn nha ngồi xuống ngắm nhìn Khâm Giang chỉ còn vài chiếc thuyền hoa đang qua lại. Lão cứ vô tư ngồi xuống nhận lấy chén trà đưa lên mũi cảm nhận mùi thơm của trà trước khi uống. Dùng tay vuốt chòm râu lưa thưa đang lay nhẹ trong gió của mình, dáng vẻ rất giống cao nhân nhìn thấu chuyện đời ung dung nói:
– Chẳng có cơn gió nào cả. Phủ nha ít việc, ta lang thang ngắm cảnh Khâm Giang thì gặp ngươi ngồi chình ình ở đây bèn ghé qua xin chén nước thôi. Còn ngươi thì sao? Khâm Châu bị ngươi đùa bỡn một phen khiến lòng người tán loạn, một đại nhân vật cắm rễ ở Khâm Châu mấy đời bị nhổ bỏ, gần ba nghìn người chịu cảnh lao tù, chỉ có ngươi ung dung ngồi đây thư thái ngắm nhìn cảnh vật. Đang tận hưởng thành quả của mình à?
Trần Hiếu nhếch môi cười nhẹ trước lời có chút mỉa mai, hắn chưa bao giờ hết đề phòng lão cáo già này:
– Trác Kỳ đại nhân quá lời. Tiểu nhân chỉ là ứng biến gặp thời mà theo thôi. Còn đại nhân, quan viên Khâm Châu dường như chỉ còn ngài giữ được vẻ thư thái. Ngài thật sự đứng ngoài vũng nước đục hay cũng gặp mời mà biến?
Lão Trác Kỳ dửng dưng đáp nhưng rất thật lòng nói ra những suy nghĩ của mình:
– Không có ngươi ra tay thì đám Vương, Lý cũng chỉ tồn tại thêm được vài năm mà thôi. Đám ngu xuẩn đấy không nhận ra mâu thuẫn của Hoàng Đế và các đại thần đang ngày càng tới đỉnh điểm. Chúng không mảy may nghi ngờ quyền lực không được phân chia rõ ràng giữa Hoàng Đế và các đại thần Trung thư tỉnh là do Hoàng Đế cố ý bày ra. Chúng vẫn cứ cố bám gấu áo bè đảng mà leo lên mà không biết thòng lọng đang được treo trên đầu chúng. Hoàng đế xuất thân bần hàn, nửa đời đói khổ khiến tính chiếm hữu sẽ lớn hơn người khác rất nhiều. Để dọn đường cho người nhà, hậu quả sẽ ập xuống đầu đám đại thần sớm thôi. Chùng đúng là hết khôn dồn đến dại.
Trần Hiếu quay ra chắp tay vái như cảm phục nói:
– Đại nhân thông tuệ, đúng là ngọa long tiềm phục, tiểu nhân muôn phần bái phục. Đám đại thần tiếng tăm lẫy lừng kia chẳng thể so với ngài.
Lão Trác Kỳ nhìn Trần Hiếu vẻ khinh bỉ phất ống tay áo nói:
– Ngươi không cần nịnh bợ hay tâng bốc ta. Mấy trò vặt này đừng làm với ta. Những đại thần kia không phải không đủ tài trí, mà đây chính là sự đáng sợ của lòng tham và sự cám dỗ của quyền lực. Người ở ngoài có thể nhìn ra nhưng đã bị cuốn vào vòng xoáy này, chẳng mấy ai còn giữ đủ tỉnh táo mà phán đoán những chuyện hiển nhiên này nữa. Tới khi nhận ra thì sự đã rồi.
– Hahaha không ngờ hai người có cùng quan điểm, cùng nhận định như thế. Vậy thì tốt rồi, bước tiếp theo của ta sẽ là thế nào?
Phùng Mặc Lăng dường như thích xen vào cuộc nói chuyện của người khác. Lão Phùng trong bộ giáp phục Chỉ huy sứ đạp trên tuyết vừa tiến tới tiểu đình vừa cười lớn sảng khoái nói xen vào. Hiện giờ lão Phùng chính là người quyền lực nhất ở Khâm Châu, cả Trần Hiếu và lão Trác Kỳ đều đồng thời đứng dậy vái chào:
– Bái kiến Chỉ Huy sứ đại nhân.
Phùng Mặc Lăng vẫn còn rất thích thú với lời chào chức vị mới này. Lão lại cười lớn một chập bước lại gần vui vẻ:
– Hahaha, cả hai người đứng lên đi. Trác Kỳ tiên sinh, tiểu tử này thế nào? Không làm ngài thất vọng chứ?
Lão Trác Kỳ mỉm cười tự nhiên, không còn dáng vẻ cao nhân như khi ở với Trần Hiếu nữa, lão thoải mái trước mặt Phùng Mặc Lăng gật đầu khen ngợi:
– Quả đúng như lời đại nhân nói. Tên này trẻ tuổi nhưng tâm tư kín đáo, suy nghĩ sâu xa, tiếp xúc vài lần hạ quan vẫn không nhìn ra vấn đề gì?
Trần Hiếu thoáng ngạc nhiên rồi vỡ lẽ:
– Thì Chủ bộ đại nhân có quen biết với Chỉ huy sứ? Uổng công tiểu nhân mỗi lần gặp ngài là lông tóc dựng ngược, lo lắng không thôi. Tiểu nhân thì có vấn đề gì chứ?
Phùng Mặc Lăng tâm trạng vui vẻ ngồi xuống, vừa cười vừa ra hiệu:
– Haha hai người ngồi cả đi. Đều quen biết nhau cả. Trần Hiếu, trước kia khi Khâm Châu còn đang loạn lạc, ta có cơ duyên giúp Trác Kỳ tiên sinh thoát nạn một lần. Cái chức bộ đầu của ta chính nhờ tiên sinh bố trí cho mà có, cũng từ đó mà ta gặp ngươi. Hai người đã quen biết cả rồi vậy ta không khách khí nữa. Trần Hiếu, tiếp theo ta lên nhắm tới chức vị nào? Ngươi có kế hoạch chưa?
Trần Hiếu tròn mắt ngạc nhiên không hiểu bản thân sao lại bị lôi vào chuyện này, cả người cứng đờ như chết đứng. Phùng Mặc Lăng thì chẳng quan tâm tới bộ dạng của hắn, lão Trác Kỳ thì hừ mũi nhếch miệng cười coi khinh như đã nhìn thấu hết gan ruột của hắn mà nói:
– Đừng giả bộ. Ngươi từng nói vị trí chưa đủ cao, vai trò chưa đủ quan trọng đều có thể dễ dàng bị đào thải. Lời này rất đúng, cũng là cái đáng sợ của quyền lực. Một khi đã bước vào con đường này thì không thể dừng lại, chỉ có thể tiến lên. Ta và ngươi cùng chung quan điểm không thể dựa vào bè cánh để leo lên, ngươi chắc chắn đã nghĩ tới chuyện này, cứ thử nói ra suy nghĩ của bản thân đi. Ta sẽ nói ý kiến của bản thân sau.
Trần Hiếu hết nhìn Trác Kỳ lại nhìn Phùng Mặc Lăng rồi như không thể trốn tránh, hắn thở dài bất lực rồi hít một hơi ưỡn thẳng lưng tự tin nói ra:
– Đại nhân nghĩ sao về vị trí Trấn Phủ Quảng Tây?
Phùng Mặc Lăng nổi hứng thú nhưng không nói, lão Trác Kỳ vẻ mặt ngạc nhiên nghiêng đầu hỏi:
– Ngươi nhắm tới chế độ thổ ty? Muốn thế phải có công dẹp yên mấy châu man di nổi loạn, mà triều đình đang tiến hành chinh phạt ngươi Miêu rồi? Chẳng lẽ ngươi cho rằng người Miêu sẽ thắng, triều đình sẽ thất bại?
Trần Hiếu vừa gật đầu khẳng định vừa lắc đầu phủ định nói:
– Đúng là ý kiến của tiểu nhân nhắm tới chế độ thổ ty. Triều đình sẽ thất bại một phần, người Miêu cũng sẽ thất bại, kẻ giành chiến thắng duy nhất là Thái Ngạn Văn và tàn dư Đại Chu. Diệt được Đại Chu, thời cơ của đại nhân sẽ tới.
Phùng Mặc Lăng nhìn Trác Kỳ dò ý rồi đầy nghi hoặc:
– Căn cứ ở đâu? Kể cả nếu đúng như lời ngươi nói, Triều đình có thông tin nội gián, có đại quân tinh nhuệ đông hơn phản tặc gấp mấy lần vẫn thất bại thì chúng ta lấy gì mà thành công?
Trần Hiếu nhìn sang Trác Kỳ, hắn không tin lão ấy không nhìn ra cơ hội này bèn nói:
– Chủ bộ đại nhân chắc hẳn cũng nghĩ tới. Đại Chu tây dựa vào Lương Vương, nam dựa vào rừng núi bạt ngàn mà cố thủ, lại có đám mãnh tướng cũ Đại Chu theo về. Năm qua chúng lớn mạnh nhanh hơn rất nhiều, chứng tỏ có nguồn hậu cần ổn định. Từ đó mà suy, diệt Đại Chu không thể chỉ dựa vào đại quân cường đại mà làm được. Quân chinh phạt lần này e rằng chỉ có ba phần thành công.
Trác Kỳ cũng hứng thú đặt chén trà xuống hỏi:
– Vậy thì chúng ta cần thứ gì để hạ được chúng?
Trần Hiếu thoáng suy tư đáp:
– Thứ cần nhất chính là sự ủng hộ của người Tày Nùng, họ có mối thù với đám Thái Ngạn Văn vì bị chèn ép khu vực sống. Đây là thứ đại nhân có thể lợi dụng. Cũng chính là mục đích của chính sách thổ ty, là cơ hội để leo lên vị trí Trấn Phủ.
Trác Kỳ trao đổi ánh mắt với Phùng Mặc Lăng đầy nghi hoặc, cả hai bất ngờ ngửa cổ ra cười lớn như giải được mối nghi ngờ trong lòng. Phùng Mặc Lăng hưng phấn vỗ đùi ba cái nói lớn:
– Hay lắm, hay lắm! Cả hai nói rõ hơn đi.
—————–
P/s: nay đăng 2 chương. Anh em đọc cả chương 255 trước đấy đi. Thi thoảng toàn có chương bị bỏ không đọc, buồn vãi.