Chương 355: Điểm yếu của Trần Hiếu.
Xác chết la liệt kéo dài từ cổng thủy trại rồi dần chất thành đống trước hiên nhà chính, khiến vài tân binh trong Khâm Châu Vệ không khỏi kinh hãi, nhiều tên không chịu được mùi chiến trường mà ôm bụng nôn thốc nôn tháo. Điều Trần Hiếu quên tính đến, trong đám hải tặc có cả một phần từng là thủy quân của nhà Nguyên. Đám này từ kỷ luật tới tinh thần của chúng hơn hẳn đám khác nên trận chiến trở nên khốc liệt hơn dự đoán.
May mắn là số lượng này không quá lớn, trang bị chênh lệch lại thêm sự chỉ huy bài bản của Trịnh Tẩu khiến bọn chúng dù có liều chết cũng không thay đổi được điều gì.
Trong gian nhà chính mùi máu càng nồng nặc,xác chết trải kín sàn với muôn hình vạn trạng khiến nền nhà luôn dính dính nhớp nhác bởi máu cùng đủ vương vãi, từ mảnh cơ thể tới đồ đạc, thức ăn thừa.
Tên thủ lĩnh bị quan binh trói lại, Trần Hiếu thì đang được băng bó kín vai bên trái, Trịnh Tẩu nhìn vết xẻ dọc vách gỗ cùng thanh trảm mã đao mắc kẹt còn đang cắm đó. Phần lưỡi của thanh trảm mã đao cắm dưới sàn còn một thanh đao khác bị chém tới cong đi biến dạng. Chút đó cũng khiến nàng nhíu mày khi tưởng tượng ra tình huống nguy hiểm lúc đó. Tên thủ lĩnh như đã cam chịu số phận, hắn hừ mũi nói với nàng:
– Tên đấy thật đúng là kẻ điên đúng không?
Trịnh Tẩu chỉ liếc mắt nhìn hắn không nói, tên thủ lĩnh lại tiếp tục kể:
– Trong tình huống đó mà hắn dám buông một đao đặt cược trảm mã đao của ta sẽ bị đao của hắn và tấm ván mỏng manh kia cản lại. Bản thân thì liều lĩnh vì muốn bắt sống ta mà lao tới dùng vai gánh lấy lưỡi trảm mã đao. Chỉ thiếu chút nữa là vai hắn đã bị ta chẻ đôi rồi. Ta chưa từng gặp kẻ nào liều lĩnh như thế, chẳng lẽ hắn là tên điên? Nhưng rõ ràng vì thế mà ta đã thua.
Trần Hiếu đã cầm được máu, hắn lên tiếng cắt ngang lời tên thủ lĩnh:
– Để tồn tại trong giang hồ, liều lĩnh là không thể thiếu. Yên Chi cô nương, sao cô lại tới được đây?
Trịnh Tẩu nhìn chằm chằm vào vai Trần Hiếu nhíu mày lo lắng:
– Ta không yên tâm nên cải trang đi theo thôi. Hắn nói đúng, Trần Hiếu, ngươi liều lĩnh quá. Nhỡ ngươi có mệnh hệ gì, Cô Nhi bang phải làm sao?
Trần Hiếu mỉm cười không coi vết thương ở vai ra gì đáp:
– Nơi này nguy hiểm, chẳng phải cô cũng liều lĩnh đi theo đấy thôi. Nhưng chẳng phải nhờ có cô gánh vác mà Phạm Tráng có thể chuyên tâm đi làm việc khác đấy ư? Mà nói tới chuyện này, cảm ơn cô Yên Chi, nhờ có cô mà thiếu sót của ta không thành thảm họa. Cô cừ lắm.
– Phải, cô gái, ta đã nghe người của mình kể lại, cô thật sự rất cừ.
Phùng Mặc Lăng lạnh lùng bước xuyên gian nhà ngổn ngang xác chết xen vào cuộc nói chuyện bên trong. Giọng lão âm u đầy vẻ hiềm nghi khiến Trịnh Tẩu dường như có điều bối rối, Trần Hiếu liền nén đau đứng dậy che phía trước nàng khom người vái:
– Phùng đại nhân, ngài đến rồi.
Phùng Mặc Lăng nhìn tên thủ lĩnh bị trói gô bên cạnh, lại nhìn qua Trịnh Tẩu ở phía sau rồi xem vết thương sâu của Trần Hiếu gật đầu khen ngợi:
– Không ngờ ngươi đã thực sự thành công. Ta phải công nhận ngươi cũng rất lợi hại. Còn cô, ta thật sự rất tò mò về thân phận của cô đấy? Ngươi thì sao? Không tò mò chút nào à? Một nữ nhân điều binh khiển tướng đâu ra đó thì thân phận không thể đơn giản được đúng không?
Trần Hiếu chỉ mỉm cười đáp:
– Cô ấy không nghi ngờ thân phận của tiểu nhân thì sao tiểu nhân phải tò mò về thân thế của cô ấy? Thời kỳ loạn lạc mới qua, đám cô nhi như tiểu nhân còn ít sao? Hiện giờ chúng tiểu nhân nương tựa lẫn nhau, cùng chung mục đích mà là điều cốt yếu, quá khứ thế nào không còn quan trọng nữa.
Phùng Mặc Lăng nhếch môi hừ nhẹ rồi chuyển chủ đề:
– Hừm, khéo mồm lắm. Xem ra ngươi muốn bảo vệ nàng ta. Vậy thì tùy ngươi. Được rồi, thủ lĩnh của Hải Vân bang đã bị bắt, vậy sổ sách mà ta cần đầu? Chúng ta chuyển sang bước tiếp theo chứ?
Trần Hiếu mỉm cười chỉ tay ra bến thuyền vẫn đang đỏ lửa bên ngoài đáp:
– Đại nhân xem. Sổ sách, tài sản của Hải Vân bang tin rằng đều trên chiếc thuyền lớn nhất kia, tiểu nhân xin giao lại cho ngài. Có cả tên thủ lĩnh và số sổ sách cùng tài sản này tin rằng đại nhân đã biết phải làm gì. Chuyện này đại nhân là chuyên gia, tiểu nhân thật không dám múa rìu qua mắt thợ. Mọi thứ tùy đại nhân định đoạt.
Phùng Mặc Lăng ánh mắt không giấu nổi vẻ hưng phấn nhưng hắn vẫn kìm lại để hỏi Trần Hiếu:
– Giao hết cho ta? Vậy phần của ngươi và người của mình thì sao?
Trần Hiếu không do dự đáp ngay:
– Tiểu nhân không cầu gì, hiện giờ chỉ muốn nhanh về Khâm Châu ngủ một giấc. Xin đại nhân cho một chiếc thuyền nhỏ để tiểu nhân cùng mấy huynh đệ Cô Nhi bang có thể quay về Khâm Châu trước.
Phùng Mặc Lăng kinh ngạc hỏi lại:
– Công của ngươi rất lớn, ngươi thật sự không cần gì?
Trần Hiếu kiên trì lắc đầu:
– Dạ không, tiểu nhân chỉ muốn về gặp bọn trẻ, cùng chúng quây quanh nồi cháo nóng, cùng mấy huynh đệ làm chén rượu ấm. Thế là đủ rồi. Tương lai đại nhân còn tiến xa nhưng tiểu nhân chỉ muốn yên yên ổn ổn mà sống cùng đám mồ côi.
Phùng Mặc Lăng nhìn Trần Hiếu như dò xét một hồi rồi bỗng ngửa cổ cười lớn thỏa mãn tới cực điểm:
– Haha khá lắm, khá lắm. Trần Hiếu ơi là Trần Hiếu, kẻ hiểu ta nhất không ai ngoài ngươi. Ta thật sự rất thích ngươi. Được, người đâu, đưa cho họ một chiếc thuyền, để bọn họ rời đi.
Có lão Phùng hạ lệnh, đám binh sĩ vòng ngoài mới bỏ cảnh giác, dần mở ra một lối đi cho đám Trần Hiếu.
Phùng Mặc Lăng ra tay thật sự rất triệt để, hắn không để lại bất kỳ một tù binh nào. Từ hải tặc cho tới nô lệ hay kỹ nữ chỉ cần trong tầm mắt đều lập tức thành cái xác lạnh lẽo dưới đồ đao của đám binh sĩ. Mọi ngóc ngách trong thủy trại vẫn đang bị lật tung, cánh đồng lau sậy bên ngoài cũng bị tươi dầu đốt sạch để xóa mọi dấu vết. So với trận hỏa hoạn ở bến thuyền thì lần này ánh lửa còn dữ dội hơn nhiều lần.
Bỏ lại mặt đất tràn ngập xác chết, cùng mùi da thịt bị đốt cháy khét lẹt, khi thấy người của mình đã lên đủ chiếc thuyền nhỏ để rời đi, Trần Hiếu mới thoát lực ngồi xuống dựa vào cột buồm nghỉ ngơi, chẳng thèm nhìn tới thủy trại kia nữa.
Đại Lực thì không quá để ý tới đám lửa cháy phía sau, chỉ có Cửu Tứ, Thiết Bát là nhìn đám cháy đầy luyến tiếc mặc kệ vết thương khắp người. Tiểu Vũ còn hoa chân múa tay kể về đống tài sản hắn thấy trên thuyền càng họ ôm đầu tiếc rẻ.
Thiết Bát đấm đầu bôm bốp mấy cái không hiểu nổi liền quay ra truy hỏi như khóc tới nơi:
– Trần Hiếu, sao chúng ta lại bỏ về? Chúng ta lập công lớn như thế, mất bao nhiêu công sức như thế, đem về vài rương bạc cũng được mà? Sao lại chỉ được cho chiếc thuyền rách này?
Trần Hiếu vai còn đang thấm đầy máu, mới nhếch miệng cười một cái định trả lời thì cảm giác đau buốt đã khiến hắn nhăn mặt đau đớn. Trịnh Tẩu từ khoang thuyền lấy ra một bình nước, đá vào mông Cửu Tứ, Thiết Bát đang tiếc tiền một cái mắng:
– Hai ngươi là bọn ngốc. Thử động vào một món đồ trên đó mà xem, Phùng Mặc Lăng có băm các ngươi ra không? Còn ở đó mà tiếc tiền?
Nói xong, nàng lại ngồi xuống bên cạnh Trần Hiếu ân cần rót nước ra bát đưa cho hắn:
– Trần Hiếu, uống đi cho lại sức.
– Cảm ơn cô Yên Chi.
Trần Hiếu uống hớp nước như lậy lại chút sức lực nói kỹ hơn:
– Đúng thế. Chưa kể chúng ta động vào đồ của hắn hay không thì hắn cũng đã thực sự muốn giết chúng ta để diệt khẩu rồi. Thứ hắn cần là chứng cứ để khống chế đám Vương Kiều Nhuệ và quan viên ở Khâm Châu rồi leo lên cái ghế Chỉ Huy sứ. Nhưng vẫn còn nhiều biến số, và chúng ta là một trong những biến số đó. Chúng ta biết quá nhiều chuyện của lão ấy. Khi nãy, ta cảm nhận rõ Phùng Mặc Lăng thật sự đã muốn ra tay giết chúng ta chứ không phải đùa đâu.
– Thật ư? Mẹ nó, thằng khốn nạn. Chúng ta làm bao nhiêu việc cho hắn mà hắn lại còn muốn giết chúng ta diệt khẩu?
“Rầm” Thiết Bát, Cửu Tứ căm tức đấm mạnh vào sàn thuyền để phát tiết rồi nhìn về phía thủy trại đỏ rực mà chửi bới. Tiểu Vũ ở mạn thuyền hừ nhẹ nói với hai tên đấy:
– Đấy là lý do Trần Hiếu luôn nhắc: Đám quan viên chỉ đang lợi dụng chúng ta, hết giá trị thì điểu tận cung tàn.
Tiểu Vũ thì nghĩ ngợi một chút rồi thắc mắc:
– Nhưng nếu thế thì sao hắn lại tha cho chúng ta? Ngươi đã làm gì?
– Hừm, chẳng làm gì cả. Ta nhắc lại cho Phùng Mặc Lăng nhớ là hắn đang nắm điểm yếu lớn nhất của ta mà thôi. Khi nào hắn còn nắm giữ thứ này thì không cần lo bị ta đâm sau lưng? Với lại, lão ta cảm thấy ta còn giá trị nên phải giữ lại thôi.
Còn Trịnh Tẩu thì bỏ qua hai tên ngốc đó mà nhìn thẳng vào Trần Hiếu để hỏi:
– Là Cô Nhi bang à? Chính vì thế mà khi nãy ngươi nhắc tới lũ trẻ và mấy huynh đệ?
– Ừm. Chỉ cần Cô Nhi Bang còn ở Khâm Châu, ta quả thật chẳng thể thoát khỏi ma trảo của hắn. Điều này Phùng Mặc Lăng rõ hơn ai hết.
Trần Hiếu trả lời mà nhẹ bẫng, vì quả thực hắn coi Cô Nhi bang bây giờ như người nhà của mình. Phạm Tráng có lẽ hiểu rõ nhất nên chẳng lấy gì làm ngạc nhiên, cứ vô tư khoác vai Đại Lực cùng mong ngóng trở về với lũ trẻ. Còn hai tên Cửu Tứ, Thiết Bát hiểu ra, khuôn mặt có nhiều nét khó tả quay mặt đi để che giấu cảm xúc.
Tuyết đầu mùa lác đác rơi, chiếc thuyền vẫn lướt nhẹ ngược dòng Khâm Giang tiến về Khâm Châu tạo cảm giác yên bình hiếm hoi. Tất cả đồng điệu cùng yên lặng ngắm nhìn sông núi buổi đêm, đầu mỗi người đều chìm trong suy nghĩ của riêng mình. Trịnh Tẩu ôm gối suy tư ngồi cạnh Trần Hiếu, mắt đờ đẫn nhìn bông tuyết đang từ từ rơi xuống, nàng vô thức đưa tay hứng lấy. Bông tuyết liền tan đi chỉ còn giọt nước, lòng bàn tay khẽ truyền tới cảm giác lạnh buốt, Trịnh Tẩu đầy suy tư:
– Trần Hiếu, ngươi thật sự không quan tâm tới thân phận của ta à?
Trần Hiếu cũng đang ngẩn người ngắm tuyết, hắn cứ vô tư trả lời:
– Nói không tò mò thì không đúng, nếu cô không muốn kể thì ta cũng không hỏi tới. Với lại, để ta đoán. Nếu cô thật sự mang họ Trịnh, lại có khả năng điều binh khiển tướng như thế, nhưng lại đang sống như lẩn trốn thế này thì rất có thể là hậu duệ của tướng môn nào đó. Có thể là triều đại cũ, có thể là thế lực cũ. Ở Quảng Tây thì ta thấy có đại tướng Trịnh Hữu Đức dưới trướng Hán vương năm xưa. Nhưng mọi thứ này đều không còn quan trọng nữa. Cô của hiện tại đang kết vai sát cánh cùng ta mới là điều đáng quý nhất.
Trịnh Tẩu quay sang nhìn Trần Hiếu vẻ mặt hỗn độn, vừa ngạc nhiên, vừa cảm kích:
– Ngươi không sợ thân thế của ta sẽ mang tới phiền phức cho ngươi ư?
Trần Hiếu cũng quay sang lắc đầu, vẫn một vẻ vô tư bình thản:
– Không có, yên tâm, dù mai cô có công khai thân phận của mình, có bị quan phủ truy lùng thì ta cũng đứng về phe của cô. Với lại, nói đúng ra thì quen ta khiến mọi người bị kéo vào nhiều loại phiền phức mới đúng.
Trịnh Tẩu cả đời lẩn trốn, hành tầu giang hồ không dám nhắc tới một từ về thân thế của mình, không ngờ Trần Hiếu lại chấp nhận dễ dàng như thế. Ngay cả khi hắn đã đoán ra thân thế của cô. Trịnh Tẩu nhất thời cảm động, như tìm được chỗ dựa khác ngoài lão Què, nàng bất giác nghiêng đầu gối lên vai Trần Hiếu, cùng yên lặng nhìn những bông tuyết đang rơi xuống dòng Khâm Giang đen ngòm.
Trần Hiếu khá bất ngờ, nhưng không biết nên làm sao đành để kệ. Tới khắc sau khi vai lại hơi nhói lên, hắn mới ngập ngừng nói:
– Yên Chi cô nương, hình như ta đang bị thương?
Trịnh Tẩu lần này mặc kệ, không quan tâm tới vết thương của hắn nữa. Giọng lí nhí trong cổ họng oán trách:
– Im đi, cứ ngồi yên đó, tên ngốc.