Chương 350: Kết cục.
Khâm Châu có một đêm tán loạn, chỉ tới khi Khâm Châu Vệ xuất quân vừa hỗ trợ dập lửa, vừa lo trị an mới khiến tình hình dịu xuống. May mắn nhất có lẽ là Miếu hoang khá biệt lập với khu dân cư, thế gió lại không lớn, lửa dù thiêu rụi cả miếu nhưng cũng chỉ có thêm vài hộ xung quanh đó bị ảnh hưởng. Hậu quá không quá lớn.
Buổi sáng ló rạng, Khâm Châu không còn dáng vẻ tấp nập vốn có, tiếng rao mua bán rộn ràng biến mất. Không khí vẫn còn mùi khét thoang thoảng. Trên phố đâu đâu cũng thấy binh lính mặt mày nhem nhễ khói lửa vẫn đang theo nhóm tuần tra. Những khuôn mặt mệt mỏi, ánh mắt đờ đẫn xuất hiện ở khắp nơi, nhưng chỉ cần thấy đám người của Khương Dật Phong bị kéo đi thì ánh mắt liền trở nên quyết liệt, đầy vẻ căm tức, nhiều người bạo gan ném vài viên đá về phía chúng để xả giận. Người dân trong Khâm Châu từ giờ không mấy ai còn ưa hắn nữa, nếu không muốn nói họ đã hoàn toàn căm hận Khương Dật Phong.
Khương Dật Phong dù bất mãn, cằn nhằn vài câu nhưng vẫn nghe lời Lý Ngạn Thành răm rắp. Không ai rõ Lý Ngạn Thành nói những gì, nhưng có thể chắc chắn câu chuyện không vui vẻ. Chỉ biết sau đó, Khương Dật Phong uất hận phải dẫn người của mình được nhanh chóng rút ra ngoài bến cảng. Người ta thấy hắn ở cổng thành Đông đấm vào tường mấy phát tới bàn tay đầm đìa máu để xả giận, ánh mắt nhìn vào Khâm Châu vừa tiếc nuối, vừa như hận thù.
Việc binh sĩ Khâm Châu vệ liên tục tuần tra đảm bảo trị an là điều không mấy người thích thú. Các hoạt động buôn bán bị giới hạn, giờ giới nghiêm cũng sớm hơn ngày thường. Mà tình hình này không phải ngày một ngày hai là xong. Dường như toàn bộ tiểu thương, cự phú trong Khâu Châu đều bị ảnh hưởng vì hành động này.
Duy chỉ có Trần Hiếu trong đại lao dường như chẳng suy nghĩ gì, dù thân thể tàn tạ vì ăn đòn, hắn vẫn cố ngoi dậy, vô tư ăn phần cơm ít ỏi mà chẳng ra sao của đại lao. Vừa mới đưa miếng bánh đầy mùi mốc lên định cắn thì vị nha sai hốt hoảng lao tới:
– Đừng ăn, đừng ăn. Gia gia ơi, tối qua tiểu nhân chẳng phải đã nói với ngài rồi sao. Từ giờ ngài đừng tùy tiện ăn đồ trong đại lao nữa, thức ăn của ngài, ta sẽ mang tới tận nơi. Ngài tùy tiện thế này, nhỡ có làm sao thì ta cũng đi đời với bà chằn kia mất. Xin gia gia đây để ý cho.
Nhìn vị nha sai quắn quýt, Trần Hiếu mỉm cười trấn an:
– Bánh này không có độc đâu, chỉ có chút mốc mà thôi. Kẻ muốn hại ta, chưa kịp nghĩ tới bước này đâu.
Vị nha sai béo không nói nhiều, hắn giằng lấy cái bánh mốc vứt vào trong góc, rồi bày đồ ăn mình mang theo ra. Tay làm, mồm nói liến thoắng:
– Bà chằn kia cảnh cáo ta không để ngài xảy ra mệnh hệ gì rồi. Ngài chỉ đau bụng đi ỉa có khi ta toi mạng cũng nên. Vậy ngài thương cho đám sai dịch bọn ta với. Đây đồ của ngài đây, ăn xong thì ngài chịu khó để ta trói lên cột, bôi tý máu gà vào, giả vờ đau đớn một tí để mấy đại quan bỏ qua cho. Cô ấy bảo ta có thể tiếp tục đánh ngài, nhưng nói với bộ dạng đó thì ai dám chứ?
Trần Hiếu nhìn bộ dáng của nha sai cười khổ, Trịnh Tẩu có vẻ làm hơi quá tay vì an nguy của hắn. Nha sai đưa lên món bánh nướng mà Trần Hiếu khoái khẩu, hắn còn chu đáo kẹp rau và thịt băm xào mỡ hành vào giữa.
Trần Hiếu cắn một miếng mà mỡ tràn ra cả hai bên mép, vừa nhóp nhép nhai hắn vừa nói:
– Ngươi thực sự có thể đánh ta. Chức trách của ngươi thôi mà. Không ai trách ngươi vì ngươi làm đúng chức trách cả.
Nha sai vẫn quỳ trước cửa phòng giam, tay vẫn chăm chỉ chuẩn bị đồ ăn cho Trần Hiếu, mồm bĩu môi than:
– Ta chẳng giám. Bọn ta chỉ là hạng tôm tép, mạng sống cả nhà còn đó, ta chẳng dại mà đắc tội với các vị.
– Hắn không nói ngoa đâu, ngươi thực sự có thể đánh hắn. Ai chứ tên này thì ta có thể khẳng định hắn sẽ không chấp vặt ngươi.
Tiếng nói đủng đỉnh phía sau khiến tên nha sai rụng rời chân tay, hắn quỳ mọp xuống dán mặt dưới đất run rẩy:
– Chủ…chủ bộ đại nhân. Chuyện này…chỉ là…chỉ là….
Trác Kỳ không quá để ý tới chuyện này, lão cũng thừa biết việc nha sai vẫn nhận đưa cơm đưa nước bên ngoài vào để kiếm thêm chút tiền nhưng cũng chẳng thèm quản:
– Chỉ là ta đến sớm mới được thấy món bánh nướng kẹp mỡ hành này? Trần Hiếu, ngươi sống trong này mà vẫn có vẻ thảnh thơi quá nhỉ? Không bù cho người dân Khâm Châu có một đêm tán loạn ngoài kia.
Trái ngược với Nha sai miệng lưỡi cứng đơ, run rẩy dưới đất, Trần Hiếu bình thản cố trở mình để ngồi đối diện với lão Trác Kỳ. Miệng vẫn nhai miếng bánh thơm phức nhẩn nha nói:
– Chủ bộ đại nhân không biết vì sao hôm nay lại tới sớm thế này? Chắc hẳn ngài cũng chưa ăn sáng. Nha sai quan nhân, Trác chủ bộ không để ý tới mấy chuyện này đâu, ngài nhanh đem ghế tới, cũng mời chủ bộ đại nhân một cái bánh nướng đi.
Thấy Trác Kỳ không có ý phản đối, vị nha sai đánh liều mang ghế tới, dâng lên cái bánh nước kẹp mỡ hành không ngờ lão Trác nhận lấy thật làm hắn thở phảo một hơi.
Cho nha sai lui ra, Trác Kỳ chỉ giữ mình ở lại đối mặt với Trần Hiếu, lão cũng vừa ăn, vừa nhâm nhi tách trà để nói chuyện:
– Tính ra mấy món đơn giản, không cần cầu kỳ như thế này lại ngon nhất. Được rồi, Trần Hiếu, ta rất tò mò. Ngay từ đầu các ngươi đã tính đốt miếu hoang à? Ngươi thừa biết việc này quá mạo hiểm, dù không phủ nhận kế hoạch của các ngươi đã thành công mỹ mãn.
Trần Hiếu tỏ ra ngạc nhiên:
– Chủ bộ đại nhân, việc này rõ ràng do Khương Dật Phong làm, cả thành đã đồn ầm lên rồi. Sao đại nhân lại quy cho đám tiểu nhân tự đốt nhà của mình?
Trạc Kỳ hừ mũi coi khinh:
– Ta tới đây chỉ vì lòng hiếu kỳ và hứng thú của bản thân. Không phải thẩm vấn. Ngươi có thể yên tâm mà nói chuyện thẳng thắn với ta. Hơn nữa, ta biết các ngươi tự đốt nhà của mình thì đã sao? Quan trọng là người Khâm Châu nghĩ gì và họ tin ai là kẻ phóng hỏa. Khương Dật Phong chuyến này có nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa được nỗi oan này. Ta có nói ra chân tướng cũng chẳng ai tin. Ta từng nói rồi, mạng sống của ngươi phụ thuộc vào việc ai làm chủ địa bàn Khâm Châu. Xem tình hình này thì họ Khương không thể làm được rồi. Giờ thì ngươi nói được rồi chứ?
Trần Hiếu nghi hoặc nhìn lão hỏi:
– Đại nhân tới đây không phải theo phân công của Tri châu đại nhân hay ai khác? Đây không phải là thẩm vấn à?
Trác Kỳ cười, nâng ly trà lên nhấp rồi nhẩn nha nói:
– Bọn họ còn đang bận rộn ổn định Khâm Châu, không ai quan tâm tới ngươi đâu.
Trần Hiếu thở phảo mỉm cười trả lời:
– Tiểu nhân cần một miếng đất để xây nhà cho bọn trẻ. Vốn tự phá miếu đi cũng được nhưng như thế lại hơi tốn công và lãng phí. Tận dụng làm được việc gì hay việc đó. Còn việc cháy lan thì ngài yên tâm, chuyện này đám tiểu nhân có nghĩ tới, cũng kiểm soát trước rồi. Đêm qua cũng không có gió, nên mới có thể ra tay.
Trác Kỳ nét mặt hứng thú:
– Ngươi không tiếc tiền à? Ta không nhầm thì trong miếu các ngươi đã dựng khá nhiều gian nhà rồi. Bảo ta các ngươi kịp di tản đồ đạc thì ta không tin, hơn nữa làm thế đâu thể qua mắt người khác?
Trần Hiếu vô tư nhún vai:
– Có cô nương nói, tiểu nhân mới biết bản thân có rất nhiều tiền. Chút tiền bạc đâu quan trọng bằng việc này, thất bại là chết, còn tiền hết lại có thể kiếm được. Bên nặng bên nhẹ, đại nhân rõ mà.
Trác Kỳ tròn mắt như không tin vào tai mình, rồi lão cười lên vui vẻ:
– Haha Trần Hiếu, riêng việc xem nhẹ tiền tài là ngươi đã hơn đứt đám khác rồi. Ngươi còn leo cao là điều dễ hiểu. Vậy, nói cho ta bước tiếp theo của ngươi đi. Ngươi có định đốt vài kho hàng ngoài bờ Khâm Giang của họ Khương không? Dù sao cái cớ cũng có rồi. Hắn đốt nhà của ngươi, chẳng lẽ ngươi không được đốt lại vài kho hàng? Tạo thêm hỗn loạn bên ngoài nữa, ép quan phủ phải can thiệp.
– Đại nhân đừng thử tiểu nhân nữa. Đấy đúng là nước cờ tiểu nhân giữ lại, nhưng tiểu nhân không định làm trừ khi bất đắc dĩ. Làm thế khác nào đi vào vết xe đổ của Khương Dật Phong. Đây là bước leo thang sự việc không đáng, sự việc sẽ không còn là vấn đề giữa các bang hội nữa. Làm thế chỉ khiến cả hai cùng kéo nhau vào chỗ chết mà thôi. Tiểu nhân ngu gì mà làm.
Trác Kỳ bỗng ngửa mặt cười lớn:
– Haha Nói chuyện với người thông minh thật dễ chịu. Nói vậy là ngươi còn chừa đường để thâu tóm cả bến cảng? Haha ngươi cũng tính tới thời điểm để ra tay rồi chứ gì? Ngươi biết trước đại nhân vật sắp tới?
Trần Hiếu thật sự thấy không muốn cũng không giấu nổi lão Trác Kỳ, bèn thừa nhận:
– Đại nhân, vật tư được thu gom thành núi, đại quân sẽ sớm xuất chinh. Kiểu gì sắp tới cũng có người tới đốc quân. Vậy nên, tiểu nhân đành đánh liều, cược thời điểm này các vị quan nhân không dám để tình trạng lộn xộn của Khâm Châu kéo dài. Đây là thứ duy nhất tiểu nhân dựa vào để giữ mạng mình.
Khuôn mặt già nua của Trác Kỳ đầy hưng phấn, cười tươi phấn khích:
– Haha, Ngươi cược thắng rồi. Nể tình ngươi thẳng thắn, ta cho ngươi biết một tin mà có lẽ ngươi đang chờ đợi. Đêm hôm qua, binh sĩ bắt được một kẻ tên Kỳ Tử, tên này vì trộm vặt trong lúc hỗn loạn mà bị bắt. Khi tới nhà lao, không ngờ hắn lại nhận ra kẻ khác đang bị giam là người đã giết họ Tô và họ Hàn. Haha việc này chỉ là trùng hợp thôi nhỉ?
Nói xong, như đã thỏa mãn, lão Trác đứng dậy muốn rời đi, còn nói với lại:
– Nói chuyện với ngươi thật sự rất thích, hơn hẳn cuộc sống nhạt nhẽo trước kia của ta. Có lẽ sắp tới ta cần chú ý hơn tới ngươi để cuộc sống đỡ nhàm chán. Được rồi, ta phải đi, ngươi tranh thủ nốt mấy ngày bị giam trong này mà vui chơi đi.
Lão Trác Kỳ làm Trần Hiếu vừa sợ vừa tò mò. Hắn vội chồm dậy, ôm lấy song phòng giam cố nói với theo:
– Khoan đã, Chủ bộ đại nhân, nể tình mấy ngày vừa qua, tiểu nhân có thể hỏi ngài một câu không?
Trác Kỳ, đan hay tay sau lưng quay lại gật đầu đáp:
– Được, hỏi đi? Một câu thôi.
Trần Hiếu nuốt nước bọt, lựa chọn câu cần nhất hỏi:
– Đại nhân thông thái hơn hẳn người thường, không lý gì lại chỉ làm một chủ bộ nhỏ nhoi được. Đại nhân là quân sư sau màn của Vương tri châu hay đại nhân chỉ đơn giản là chán việc ra làm quan. Hoặc chăng ngài đang lẩn trốn điều gì?
Trác Kỳ thích thú chỉ chỉ tay vào Trần Hiếu nói:
– Đồ ranh mãnh, cho hỏi một câu, mà ngươi hỏi thành một tràng. Nhưng tính ra vẫn là một câu. Được rồi, chuyện này chẳng phải quá rõ à? Chẳng phải cũng vì thế mà ngươi không kết bè với đám quan viên như thằng ngu Khương Dật Phong đấy sao? Câu trả lời như thế đã đủ chưa?
Lão Trác Kỳ nói xong liền vui vẻ rời đi, bỏ lại Trần Hiếu ngẩn tò te ngồi bệt dưới nhà giam ẩm ướt.