Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
marvel-hogwarts-phu-thuy.jpg

Marvel Hogwarts Phù Thủy

Tháng 1 19, 2025
Chương 898. Đại kết cục: Tất cả khởi nguyên Chương 897. Thôn phệ Chthon
dai-hoang-kiem-de

Đại Hoang Kiếm Đế

Tháng 12 25, 2025
Chương 1881: Thiên Nhân không thể xem xét Chương 1880: chết bên trong lấy sống
tien-dao-chi-to-ta-co-the-chiet-xuat-van-vat

Tiên Đạo Chi Tổ, Ta Có Thể Chiết Xuất Vạn Vật

Tháng mười một 10, 2025
Chương 1548: Đi càng thêm rộng lớn thiên địa nhìn một chút. Chương 1547: Chương cuối chi chiến.
ma-toc-qua-yeu-lam-sao-bay-gio.jpg

Ma Tộc Quá Yếu Làm Sao Bây Giờ

Tháng 5 13, 2025
Chương 670. Thiên Môn mở, nhập thần giới ( đại kết cục ) Chương 669. Mạnh nhất luân hồi giả, khởi đầu mới
vo-hiep-tu-man-cap-than-cong-he-thong-bat-dau-vo-dich.jpg

Võ Hiệp: Từ Mãn Cấp Thần Công Hệ Thống Bắt Đầu Vô Địch

Tháng 2 4, 2025
Chương 428. Trảm sát sáu tôn thiên người, nhất thống thiên hạ! Đại kết cục dưới Chương 427. Trảm sát sáu tôn thiên người, nhất thống thiên hạ! Đại kết cục bên trên
nguoi-tai-toriko-tu-nau-nuong-puffer-whale-bat-dau.jpg

Người Tại Toriko: Từ Nấu Nướng Puffer Whale Bắt Đầu

Tháng 2 8, 2025
Chương 172. Ăn hết NEO!! Tìm tới Vùng Đất Cuối Cùng!! - FULL Chương 171. Giết không chết ngươi, vậy liền ăn hết ngươi!!
thai-hoang-thon-thien-quyet

Thái Hoang Thôn Thiên Quyết

Tháng 12 25, 2025
Chương 4246: Có hoa không quả Chương 4245: Sư bá
toan-cau-duy-nhat-nguoi-choi-bat-dau-giao-hoa-dua-len-nu-hon-dau

Toàn Cầu Duy Nhất Người Chơi, Bắt Đầu Giáo Hoa Đưa Lên Nụ Hôn Đầu

Tháng 10 21, 2025
Chương 443: Lưu Đế sinh ra Chương 442: Dệt Huyền Cơ bản thể
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 349: Khâm Châu hỗn loạn.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 349: Khâm Châu hỗn loạn.

Kỳ Tử là quân cờ vô cùng quan trọng của Khương Dật Phong, nhưng nếu được chọn hắn muốn giết quách kẻ này đi cho xong. Có điều hiện giờ, hắn cần bảo vệ, cần cất giữ quân cờ này cho cẩn thận, ít nhất là tới khi Khương Dật Phong chiếm được Khâm Châu.

Kỳ Tử là kẻ được thuê để tố cáo với quan phủ kẻ giết Tô Vân Trì và Hàn Thiên Dực là Trần Hiếu. Là nhân chứng quan trọng để có thể khép tội Trần Hiếu. Nhưng, điều làm Khương Dật Phong khó chịu là quan phủ lại chỉ đồng ý đem Trần Hiếu ra xét xử khi hắn đã chiếm được Khâm Châu, chỉ vì lo ngại chuyện trị an của Khâm Châu trong thời gian nhạy cảm sắp tới.

Đấy là lý do, Kỳ Tử bị Khương Dật Phong đem đi giấu, còn Trịnh Tẩu lại ra sức cho người của mình tìm tung tích của y. Nên ngay khi nghe tin tìm ra dấu vết của Kỳ Tử, Trịnh Tẩu không ngần ngại tới thẳng địa điểm được báo về bất chấp chuyện ở miếu hoang thế nào.

Một kho hàng bình thường như bao kho hàng khác ven bờ Khâm Giang. Vừa tới nơi, Trịnh Tẩu ngồi xuống ẩn mình dưới gốc cây liễu nhìn vào kho hàng vừa gặng hỏi:

– Cửu Tứ, kho hàng ngươi nói là cái kia?

Cửu Tứ gật đầu đáp:

– Dạ phải. Hôm qua người ta thấy hắn đi tới bến thuyền rồi mất tích từ đó. Chiều nay, đám người của Khương Dật Phong huy động gần hết để kéo tới miếu hoang. Duy chỉ có nơi này là đám tay chân của hắn vẫn ở yên tại chỗ, không thay đổi. Thế nên rất có thể Kỳ Tử đang bị nhốt ở đây.

Trịnh Tẩu gật đầu đã hiểu, rồi rút cặp đoản côn ở thắt lưng ra không chần chừ ra lệnh:

– Vậy thì cứ đánh vào là biết. Các huynh đệ, chúng ta lên. Cửu Tứ, ngươi vòng ra sau, đừng để kẻ nào chạy thoát.

– Vâng. Trịnh Tẩu cẩn thận.

Trịnh Tẩu chỉ gật đầu đáp lại, rồi dẫn theo sau người khác lao thẳng tới cửa nhà kho, dường như không thèm giấu diếm động tĩnh của mình.

Phía nhà kho, khi phát hiện có kẻ đang lao nhanh tới, bốn tên tay cầm trường côn canh gác chỉ về phía Trịnh Tẩu truy hỏi:

– Kẻ tới là ai? Đây là kho của thủ lĩnh Khương Dật Phong. Còn không dừng lại đừng có trách.

Thấy đối phương vẫn hằm hằm lao tới không có ý định dừng lại, đám lính canh liền báo động:

– Kẻ địch tập kích. Huynh đệ đâu, có kẻ địch tập kích.

Tức thì không biết từ đâu, xung quanh kho kéo ra mười mấy tên nữa. Chiếm ưu thế quân số hơn hẳn, giúp đám người của họ Khương tự tin ùa lên đón đánh.

Tiếng hò hét đánh đấm bên ngoài liền bùng lên, ập vào trong phá vỡ không gian yên ắng khiến vài kẻ bên trong trở nên hoảng loạn. Kỳ Tử dáng người còi cọc, mặt quắt tai dơi, hắn vội vã hỏi:

– Chết tiệt, tiếng gì thế? Có phải bọn Cô Nhi bang đánh tới rồi không? Chúng ta phải rời khỏi đây thôi. Nhanh lên.

Một tên khác nhíu mày:

– Ngươi vội cái gì? Thủ lĩnh dẫn người tới bản doanh của bọn Cô Nhi rồi. Chúng lo đối phó còn chưa nổi, người đâu mà đánh đến đây. Có thì cũng chỉ là vài tên mà thôi, không phải hoảng lên.

“Rầm, rầm” liên tiếp tiếng cơ thể bị đánh bay đập vào cánh cửa bằng gỗ của nhà kho như tiếng trống thúc vào lồng ngực Kỳ Tử. Vốn là con nghiện cờ bạc, hắn trốn quan binh, trộn nợ nhiều nên nhạy cảm với nguy hiểm. Chân hắn dần lùi lại, nhân lúc ba tên tay chân của họ Khương đang chú ý về phía cánh cổng, hắn liền co giò chạy ngược ra sau, tìm tới cánh cửa phía sau hòng tìm lối thoát:

– Kẻ không vì mình trời tru đất diệt. Mặc kệ, ta phải giữ mạng mình trước.

Đám tay chân cũng vội vã:

– Mẹ nó, Kỳ Tử. Đuổi theo, đừng để mất dấu hắn.

——————————-

Trong khi đó, nội thành Khâm Châu, Khương Dật Phong dẫn theo phần lớn người của mình kéo tới miếu hoang. Người của hắn đông tới nỗi, gần như đủ sức vây kín lấy ngôi miếu. Việc Cô Nhi Bang ngoan cố chống cự lại lẩn như trạch khiến Khương Dật Phong không thể chờ đợi thêm được nữa. Hắn tin rằng, Cô Nhi Bang sẽ phải bằng mọi cách giữ lấy miếu hoang, đây sẽ là cơ hội để hắn ra tay đè bẹp lực lượng của Trần Hiếu.

Khương Dật Phong nhếch miệng cười đắc ý:

– Người đâu, đập nát ngôi miếu này ra cho ta. Tất cả xông lên.

– Giết!!!!!

Đám người bên ngoài gân cổ hò hét inh ỏi cả một góc Tây Thành. Người dân xung quanh bị chúng làm giật mình tỉnh giấc, bình thường bang hội đấu đá vẫn có tiết chế, nhưng lần này ồn ào hơn hẳn. Biết lớn chuyện, cả góc Tây Thành ai ai cũng phải bò dậy, hồi hộp nghe ngóng mọi động tĩnh bên ngoài.

Cánh cửa miếu hoang bị thân cây hất tung đánh đổ cái rầm. Khương Dật Phong đằm đằm sát khí dẫn người của mình ùa vào sân miếu, bốn xung quanh người của hắn cũng đang dùng đủ thứ dụng cụ leo tường trèo vào trong.

Nhưng trái với mong đợi, miếu hoang chẳng có mấy người, lại còn đang tán loạn chạy sâu vào trong miếu. Đã thế, một lão Què chạy không nổi còn hét cố vào trong:

– Là thằng ngu Khương Dật Phong. Tất cả chạy đi.

Khương Dật Phong khóe miệng giật giật, mắt bỗng đỏ lòm, hắn vung tay về phía trước căm tức hét lên:

– Đừng để chúng chạy, bắt hết bọn chúng lại. Ta phải băm vằm bọn chúng ra. Giết!!!

Khí thế đang hăng, thấy đối phương lại chẳng có mấy mống, người của họ Khương liền dũng mãnh thi nhau kéo ùa vào trong. Nhưng vừa qua khoảng sân trước, vẫn là tiếng lão Què đấy cười sảng khoái, lên tiếng chế giễu:

– Haha Đúng là thằng ngu Khương Dật Phong. Cho các ngươi thành cá nướng.

Nói rồi, lão Què như phát điên quăng ngọn đuốc trên tay xuống như muốn tự thiêu chính mình cùng ngôi miếu. Rồi thêm nhiều đốm nửa khác được nhóm lên, Ngọn lửa bùng lên nuốt chửng gian chính rồi nhanh chóng lan ra xung quanh, dù thế lửa không quá mạnh nhưng cũng đủ thắp sáng cả một góc trời.

Người của họ Khương bối rối:

– Thủ…thủ lĩnh. Sao chúng lại tự đốt bản doanh của mình? Giờ chúng ta phải làm sao?

Khương Dật Phong nghiến răng thở phì phò như con trâu, hắn không thể tính tới điều này. Khi nhìn thấy vài bóng đen đang lợi dụng hoảng loạn để phá vây thoát ra ngoài, hắn liền bất chấp:

– Mặc kệ, đuổi theo bọn chúng. Bắt hết chúng lại, truy hỏi xem người của Cô Nhi bang đang trốn ở đâu.

——————————

Ánh lửa bùng lên khiến tất cả kinh hoàng, cả thành Khâm Châu như bừng tỉnh.

Người cẩn thận thì hò hét thu dọn đồ đạc sẵn sàng rời thành để bảo vệ tài sàn, người điên chút thì cho rằng Khâm Châu bị kẻ địch công hãm, dù hỏi kẻ địch là ai thì hắn lại chẳng biết.

Người có chức trách thì vội vàng mang theo bộ quần áo xộc xệch hò hét gọi người đi dập lửa, mùa khô nếu để lửa lan ra thì hậu không biết biết sẽ tới mức nào. Thủy xa được quan binh, nha dịch đẩy bằng chết hướng về nơi ngọn lửa đang bùng cháy.

Người dân Tây thành hò hét gọi nhau đem xô ra xách nước dập lửa, xen kẽ là tiếng chửi rủa:

– Bọn ngu Khương Dật Phong phóng hỏa trong thành rồi. Mau dập lửa, mau dập lửa.

Thêm cả, đám người của Khương Dật Phong hò hét đuổi ráo riết khắp ngang cùng ngõ hẻm rồi cùng với người của Cô Nhi bang xảy ra xô xát ở mọi nơi.

Tất cả tạo lên một Khâm Châu hỗn loạn chưa từng thấy.

Còn người tỉnh táo, biết rõ nội tình chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi mà chửi.

Vương Kiều Nhuệ mặc bộ đồ ngủ vội vã leo lên tầng ba tòa lâu trong hoa viên của mình, hắn bấu tay vào bậu cửa, căm tức rít lên:

– Khương Dật Phong, dám phóng hỏa trong thành. Ngươi là thằng ngu.

Vương Kiểu Nhuệ lại quay ra sai người hầu:

– Người đâu, chuẩn bị quan phục,… à thôi, chuẩn bị xe ngựa, đưa ta tới thành Tây.

Ở góc khác, theo binh sĩ dẫn lên vọng gác, tận mắt thấy ngọn lửa đỏ rực một góc thành, Lý Ngạn Thành siết tay nghiến răng gằn giọng:

– Đi, đi gọi thằng ngu Khương Dật Phong tới đây. Bảo người của hắn trở về bến cảng. Huy động toàn doanh, tuần tra trên phố, kẻ nào thừa cơ gây rối thì bắt toàn bộ.

Cả Khâm Châu hỗn loạn hiện tại có lẽ chỉ có duy nhất một người đang mừng thầm với hình ngọn lửa hừng hực trong mắt. Dù bản thân gần như đang bị giam lỏng, Phùng Mặc Lăng mỉm cười bí hiểm:

– Làm tốt lắm, cuối cùng ta cũng được ra ngoài rồi.

Lão Phùng lại quay sang thân tín phía sau:

– Người đâu, triệu tập bộ hạ theo ta ra ngoài dập lửa.

Với lý do này, Phùng Mặc Lăng tự tin không còn kẻ nào dám cản đường hắn chỉ vì chút nghi kỵ.

Ngoài bờ Khâm Giang, Kỳ Tử bị lôi xềnh xệch trên mặt đất la liệt đám tay chân của Khương Dật Long đang lăn lộn rên rỉ đau đớn. Tới trước mặt Trịnh Tẩu, Cửu Tứ dễ dàng quăng Kỳ Tử tới trước mặt nàng rồi cúi đầu nói:

– Trịnh Tẩu, tóm được Kỳ Tử rồi. Đúng là hắn đã chuồn lối cửa sau.

Nhìn ánh đỏ phía sau tường thành, Cửu Tứ hồ hởi:

– Trịnh Tẩu, đám Lão Què thành công rồi?

“Ừm” Trịnh Tẩu khẽ gật đầu lạnh nhạt rồi tới trước mặt Kỳ Tử đang run rẩy giọng vô cảm hỏi:

– Kỳ Tử, cho ngươi cơ hội. Ngươi đã thấy ai dìm chết Tô Vân Trì và Hàn Thiên Dực?

Kỳ Tử run rẩy không rõ vì rét hay vì sợ, hắn cụp mắt xuống đất không dám nhìn thẳng vào Trịnh Tẩu. Lắc đầu gian nan, Kỳ Tử ấp úng:

– Ta,….ta….ta….

– Nói!

Cửu Tứ bực bội quát lên rồi đá cho Kỳ Tử một cái khiến hắn dúi mặt xuống đất. Nhưng Kỷ Tử vẫn ngoan cố:

– Ta mà nói, Khương Dật Phong sẽ giết ta mất.

Hắn vừa dứt lời, Trịnh Tẩu từ trên cắm đoản côn xuống như trời giáng, tức thì ngón trỏ của Kỷ tử gãy gập làm ba đoạn.

“a a a a” Kỳ Tử vừa hét lên đau đớn, đã lại bị một cây đoản côn khác thọc thẳng vào mồm, khiến hắn phải ngắt tiếng. Mắt Trịnh tẩu quyết liệt nhìn hắn như muốn lập tức xe xác Kỳ Tử, gằn giọng:

– Ngươi cho rằng chỉ thằng ngu Khương Dật Phong mới dám giết ngươi còn ta thì không? Chọn đi, chết ngay bây giờ hay lên công đường đổi lời khai làm chứng?

Cho Kỳ Tử chút suy nghĩ, Trịnh Tẩu lại nói tiếp:

– Ta biết kẻ giết Tô Vân Trì và Hàn Thiên Dực không ai khác chính là Khương Dật Phong. Nhưng ta không cần ngươi tố cáo hắn là thủ phạm, chỉ cần đổi lời khai để minh oan cho Trần Hiếu là đủ. Xong việc, ta sẽ thu xếp cho ngươi rời Khâm Châu. Thế nào?

Kỳ Tử ôm ngón tay gãy gập, mắt trợn tròn ú ớ gian nan gật đầu. Trình Tẩu hừ nhẹ đứng dậy giao phó:

– Cửu Tứ, giải hắn tới chỗ lão Phùng. Lão ấy tự có biện pháp.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ca-toa-dai-son-deu-la-ta-bai-san
Cả Tòa Đại Sơn Đều Là Ta Bãi Săn
Tháng 12 23, 2025
tro-tan.jpg
Tro Tàn
Tháng 12 3, 2025
ta-tao-phan-vuong-gia-trieu-hoan-chu-thien-lap-thien-dinh
Ta, Tạo Phản Vương Gia, Triệu Hoán Chư Thiên Lập Thiên Đình
Tháng mười một 1, 2025
bat-dau-phat-tuc-phu-ta-biet-co-hoi-nhieu.jpg
Bắt Đầu Phát Tức Phụ, Ta Biết Có Hơi Nhiều
Tháng 1 23, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved