Chương 348: Làm loạn Khâm Châu 2.
Ngày thứ hai, tin tức vẫn không ngừng lan rộng bất chấp mọi nỗ lực ngăn cản. Ngày càng nhiều người nghĩ rằng kẻ bày trò là đám người Khương Dật Phong. Cái còn thiếu bây giờ chỉ là chút chứng cứ để chứng minh mà thôi.
Số vụ ẩu đả trên đương phố Khâm Châu ngày càng tăng, nếu ngày đầu nạn nhân chủ yếu là người của các bang phái, thì sang ngày thứ hai, càng thêm nhiều người không liên quan bị vạ lây. Điều lạ nhất là tới hiện tại, quan phủ vẫn nhắm mắt làm ngơ trước những vụ ẩu đả, chỉ khi có người bị thương, nằm bẹp một chỗ mới được vài quan binh tới giải nguy nhưng thủ phạm thì chẳng bao giờ bị bắt.
Trong một kho hàng ngoài bến cảng, Khương Dật Phong nhìn mấy chục tay chân người ngợm bầm dập quỳ dưới đất mà mắt đỏ dừ, nắm tay hắn siết lại khiến các khớp hằn lên trắng ởn. Khương Dật Phong gầm gừ truy hỏi:
– Nói vậy, các ngươi ở trong thành đều bị đám Cô Nhi Bang lùa vào bẫy? Đám tiểu thương hôm nay vẫn cứng đầu không chịu đổi phe dù hôm qua đã bị đập phá hàng quán? Tin đồn vẫn đang đổi hướng, hướng mục tiêu sang chúng ta?
Một tên quỳ hàng đầu, mặt mũi bầm tím gian nan nói:
– Bẩm thủ lĩnh, tình hình đúng là thế. Bọn chúng ra tay sớm hơn chúng ta, cứ như ngay khi Trần Hiếu bị bắt chúng đã chia ra hành động. Hôm nay chúng ta dù đông người hơn nhưng vẫn không chiếm được ưu thế nào.
Đám thuộc hạ bầm dập dưới đất cúi gằm mặt không dám ngẩng đầu. Những tưởng dễ ăn khi Cô Nhi bang mới trải qua trận chiến lớn, địa bàn chưa ổn định, Trần Hiếu thì bị bắt nhưng tình hình lại không thuận lợi như Khương Dật Phong nghĩ. Hắn cau mày khó hiểu, Cô Nhi bang nhẽ ra giờ như rắn mất đầu, phải hoảng loạn, tan đàn xẻ nghé mới đúng. Hắn quay đầu lại hỏi đám thân tín phía sau:
– Trong Cô Nhi Bang còn nhân vật nào có thể tàm thời thay Trần Hiếu chỉ huy người của hắn không?
Một tên thân tín bước ra chắp tay nói:
– Thủ lĩnh, có thể người đó là Trịnh Tẩu. Kẻ từng cầm đầu một nhóm Khất cái, đã đầu nhập với Cô Nhi bang cách đây ít lâu.
Khương Dật Phong nhíu mày:
– Là con ả ăn mày ở thành Tây đó?
– Vâng, ngoài ả ra không còn ai khác đủ uy tín thay Trần Hiếu lúc này.
Khương Dật Phong nghĩ ngời rồi quay lại nhìn đám thuộc hạ dưới đất hỏi:
– Nếu thế, chỉ cần diệt được ả nữa là xong chuyện? Hôm nay, các ngươi có ai nghe tới tung tích của ả không?
Đám chân tay nhìn nhau rồi lắc đầu quầy quậy. Lão Khương hừ mũi khinh thường:
– Hừ, chỉ là một ả đàn bà. Xem ra bọn chúng biết ở thế yếu nên đã lẩn trốn như đám chuột nhắt rồi. Đã thế, chúng ta không làm chuyện vô ích nữa. Người đâu, huy động tất cả người của ta, chia hai đầu đông tây vào thành, tối nay chúng ta san bằng Miếu hoang, xem chúng còn trốn được đi đâu?
– Vâng thưa thủ lĩnh.
Đám thuộc hạ xung quanh lớn tiếng hô hào vô cùng tự tin vào thực lực của mình. Cả đám dần tản đi tập hợp người của mình trở về để chuẩn bị cho hành động tiếp theo.
Suy nghĩ của Khương Dật Phong thực ra không hề sai, Cô Nhi Bang nếu không có Trịnh Tẩu thì rất có thể đã không biết phải làm gì trong tình huống này, bị đám người của lão Khương nuốt trọn chỉ là vấn đề thời gian. Hắn cũng nghĩ đúng khi Cô Nhi bang hiện tại thực sự ai cũng còn mình mẩy ê ẩm, chẳng thể chịu nổi thêm một trận chiến trực diện, nên Trịnh Tẩu buộc phải chia ra, lợi dụng sự thông thuộc địa bàn lẩn trốn che dấu tung tích. Cái khó của Khương Dật Phong là tin đồn, những câu chuyện lan truyền hai ngày nay khiến hắn không thể lập tức dụ dỗ một phần đám tay chân của Tô Vân Trì và Hàn Thiên Dực về phe mình, Nếu có đám này dẫn đường, hắn sẽ dễ dàng hành động hơn nhiều.
Thời gian cũng không dư dả cho Khương Dật Phong, quan viên chỉ có thể nhắm mắt làm ngơ một thời gian, nếu kéo dài quá lâu, hoặc tình hình vượt quá giới hạn, quan phủ sẽ buộc phải nhúng tay can thiệp để ổn định tình hình. Nếu có thể túm được Trịnh Tẩu có thể giúp họ Khương giải quyết vấn đề nhanh chóng. Có điều dường như không ai biết Trịnh Tẩu đang nơi đâu cả.
Một nha sai to béo trở về nhà, vừa qua cửa hắn đã lớn tiếng nói vọng vào nhà:
– Phu nhân, có cơm chưa? Dọn cơm cho ta, ta đói tới hoa mắt rồi.
Vừa đóng cánh cổng lại, vị nha sai theo thói quen bắt đầu lột bộ đồ nha sai trên người ra vắt lên cây sào tre ngoài sân cho bay mùi, vừa đi tới giếng lấy nước rửa tay, hắn vừa thao thao bất tuyệt:
– Mẹ nó, nàng biết không, cả đời làm cai ngục, lần đầu tiên ta gặp một tên cứng đầu cứng cổ tới vậy. Đánh cả ngày hắn vẫn không thèm kêu lấy một tiếng. Tên đó không còn là người nữa rồi, càng đánh ta càng cảm giác như mình đang đánh vào tảng đá vậy. Có làm thế nào cũng vô ích, đánh nữa huynh đệ bọn ta chỉ tổ tốn sức….
Thao thao bất tuyệt kể chuyện mãi mà không có tiếng đáp lại hắn, vị nha sai kỳ quái tiến về phía gian nhà vẫn có ánh đèn dầu leo lắt:
– Phu nhân, nàng có nghe ta nói không? Hôm nay sao thế, có phải ốm rồi….
Vừa mở cửa bước vào, vị nha sai liền bị kéo mạnh vào trong nhà, cánh cửa liền bị đóng sầm lại. Nha sai còn chưa kịp nhìn rõ đối phương là ai, đang định vùng dậy kháng cự thì tiếng phụ nữ trong trẻo cất lên khiến hắn khựng lại:
– Quan gia, mừng ngài về nhà, bọn ta chờ ngài đã lâu.
Nhìn vợ con ngồi co ro trong góc giường, khiến hắn phải bình tâm lại. Nhìn Trinh Tẩu ngồi ở bàn chắn trước giường, hai bên còn hai tên trai tráng khác hộ vệ, nha sai nhíu mày cố giữ bình tĩnh hù dọa:
– Cô là ai? Ta dù là nha sai nhưng cũng là người của quan phủ. Cô có biết động vào người của quan phủ có hậu quả gì không?
Trịnh Tẩu ánh mắt vô cảm nhìn vị nha sai, tay thì chống cây dao ngắn xoay xoay trên bàn như đùa nghịch nhẩn nha nói:
– Quan phủ vô cớ bắt thủ lĩnh của bọ ta. Chính là người tên Trần Hiếu mà hôm nay ngài thỏa sức đánh đập đó. Theo ngài, nếu thủ lĩnh bọn ta có mệnh hệ gì thì ta có quan tâm tới hậu quả nữa không?
Vị nha sai thấy đối phương không nói chơi, bốn tên trai tráng xung quanh cũng thở nặng nề như đang kìm nén cảm xúc, hắn lạnh sống lưng, mặt trắng bệch nuốt khan một ngụm hỏi:
– Cô là Trịnh Tẩu? Cô muốn gì? Ta chỉ là nha sai cỏn con phụ trách quản tù nhân, chỉ làm việc theo lệnh, những thứ khác ta hoàn toàn không biết, cũng không phải do ta muốn.
Trịnh Tẩu mỉm cười, tay trái đẩy lên một thỏi bạc trắng, tay phải đẩy con dao lên mỉm cười nói:
– Quan gia, ta không vòng vo nữa, ở đây có hai thứ. Chọn thứ nào là tùy ngài. Ta sẽ không yêu cầu ngài làm chuyện gì quá đáng. Tin rằng ngài hiểu ý nghĩa của chúng. Giờ ngài chọn đi, bên trái hay bên phải?
Chọn bạc là phải thực hiện yêu cầu gì đó cho đối phương hoặc lịch sự hơn là được nhờ vả. Chọn dao thì rõ ràng quá rồi, chết lúc nào không hay. Dù là người của quan phủ, nhưng nha sai tự biết mình chỉ là loại tép riu, chẳng đáng để ý đến, lương bổng thì thấp, chỉ thi thoảng kiếm chác được chút ít của người tới thăm tù. Người như hắn đừng mong được bảo vệ, còn đám giang hồ này thì nhan nhản khắp nơi, lại nhớ lâu thù dai, không khó để tưởng tượng ra hậu quả của bản thân nếu chọc tức đối phương. Nếu hắn chết, có khi chỉ được ném cho nắm tiền là coi như xong chuyện.
Vị nha sai không mất quá lâu suy nghĩ, hắn rón rén tiến tới cầm lấy thỏi bạc, cẩn thận hỏi lại:
– Cô muốn ta làm gì? Chỉ cần không trái chức trách, cô biết đấy, việc của ta là đánh người, đôi khi trước mặt mấy vị đại nhân, ta không thể không đánh. Nên với vị thủ lĩnh tên Trần Hiếu đó, ta cũng chỉ là bất đắc dĩ. Mong cô hiểu cho.
Trịnh Tẩu bấu tay để dằn nỗi lo trong lòng, miệng mỉm cười hòa nhã hơn:
– Quan gia lựa chọn đúng đắn lắm. Ngài cũng yên tâm, mấy vị nha sai khác cũng đều lựa chọn như ngài cả, ai cũng có phần, ngài không cần lo lắng. Đánh hắn là chức trách ngài phải làm, ta không ý kiến nhiều. Chỉ mong ngài nhẹ tay một chút và giúp ta để ý tới chuyện ăn uống, an nguy của hắn. Đừng để hắn ăn những thứ “không sạch sẽ” của người khác đem tới, ngài hiểu ý ta chứ?
Nha sai hiện rõ vẻ hoảng hốt trên mặt, hắn biết rõ đối phương muốn nói tới chuyện gì. Không ngờ việc đi xa tới thế, hắn nói vội vã:
– Chẳng lẽ cô sợ có người muốn ám hại hắn?
Trịnh Tẩu thì nhẩn nha tới cớt miếng vải buộc miệng của vợ con nha sai ra, mặc cho họ chạy tới núp sau lưng vị nha sai. Nhìn gia đình đang run rẩy của họ, Trịnh Tẩu mỉm cười khó đoán nói:
– Ta chỉ đề phòng trước thế thôi. Quan nhân, thức ăn cho Trần Hiếu từ mai sẽ có người mang tới. Còn lại phải nhờ ngài rồi. Xong việc, bọn ta sẽ hậu tạ ngài chu đáo.
Vị Nha sai gian nan nuốt khan một cái liên gật đầu lia lịa. Trịnh Tẩu không có ý định ở lại lâu, vừa định rời đi thì Tiểu Miêu rón rén hé cửa bước vào, ghé tới tai nàng nói nhỏ:
– Trịnh Tẩu, Du Liêu đại ca bảo đệ tới báo, đám Khương Dật Phong đang chia hai đường đánh tới miếu hoang. Còn nữa, mấy huynh đệ lần ra tung tích tên Kỳ Tử rồi, mọi người đang lùng vị trí chính xác của hắn.
Trịnh Tẩu bông nhiên đanh mặt lại, mắt đầy sát khí như muốn giết người, nàng nghiến răng tức giận gằn giọng:
– Đi dẫn ta tới chỗ tên Kỳ Tử.
– Vậy còn miếu hoang, tỷ không tới đó à?
Trịnh Tẩu chỉ muốn nhanh chóng tìm được tên nhân chứng Kỳ Tử, nên lắc đầu đáp:
– Không cần, nơi đó giao cho Lão Què và đám Phạm Tráng. Tiểu Miêu, nói cho ta địa điểm tên Kỳ Tử, còn đệ, tới tìm Lão Què, bảo thúc ấy cứ theo kế hoạch mà thực hiện. Làm cho dứt khoát, đừng tiếc của. Chúng ta cần Khâm Châu càng loạn càng tốt.