Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
konoha-chi-ninja-nhan-sinh.jpg

Konoha Chi Ninja Nhân Sinh

Tháng 1 23, 2025
Chương 447. Hậu ký Chương 446. Takeda Shuichi thời đại!
hong-lau-manh-nhat-cam-y-ve-ta-mot-tay-che-troi

Hồng Lâu: Mạnh Nhất Cẩm Y Vệ, Ta Một Tay Che Trời!

Tháng 10 21, 2025
Chương 401 Long trọng hôn lễ, một tay che trời!【 Đại kết cục 】 (2) (2) Chương 401 Long trọng hôn lễ, một tay che trời!【 Đại kết cục 】 (2) (1)
van-long-than-ton.jpg

Vạn Long Thần Tôn

Tháng 2 3, 2025
Chương 2684. Bản hoàn tất cảm nghĩ Chương 2683. Trở lại tứ vực
toan-dan-vong-du-bat-dau-gap-tram-lan-phan-thuong.jpg

Toàn Dân Võng Du Bắt Đầu Gấp Trăm Lần Phản Thương!

Tháng mười một 25, 2025
Chương 527: Kết cục sau cùng Chương 526: Nhẹ nhõm xông phá chiến tuyến lỗ hổng
81979bf3abcf9d0a7211f3473b3c2754

Ai Bảo Ngươi Năng Lực Như Thế Dùng?

Tháng 1 15, 2025
Chương 842. Phiên ngoại ai mới thật sự là sổ hộ khẩu một tờ Chương 841. Ba ngàn đại giới luân hồi chủ
nhuc-than-thanh-thanh-tu-ngu-cam-hi-bat-dau.jpg

Nhục Thân Thành Thánh, Từ Ngũ Cầm Hí Bắt Đầu

Tháng 2 8, 2025
Chương 191. Đại kết cục Chương 282. Tiên Vương Thập Phương Bá Thế Lục
ta-o-tokyo-sang-tao-do-thi-truyen-thuyet.jpg

Ta Ở Tōkyō Sáng Tạo Đô Thị Truyền Thuyết

Tháng 2 24, 2025
Chương 183. Đại kết cục Chương 288. Bổ sung sau quy tắc mới
chu-thien-mang-theo-kratos-giet-xuyen-van-gioi.jpg

Chư Thiên: Mang Theo Kratos Giết Xuyên Vạn Giới

Tháng 1 18, 2025
Chương 406. Đại kết cục Chương 405. Bàn Cổ, trở về Hi Lạp mọi việc
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 347: Làm loạn Khâm Châu.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 347: Làm loạn Khâm Châu.

Khâm Châu, ngay từ khi Trần Hiếu bị bắt, đủ loại tin đồn cũng lan tràn khắp nơi, thành chủ đề bàn tán ở mọi ngóc ngách. Từ trà lâu, tử quán, gánh hàng rong, bến chợ,….đâu đâu cũng thấy người nói về chủ đề này.

– Này, ngươi biết tin gì chưa? Nghe nói trong một đêm, hai tên thủ lĩnh Tô Vân Trì ở thành Đông và Hàn Thiên Dực ở thành Bắc bị người ta đánh bầm dập rồi đem dìm chết ở Khâm Giang đấy.

Trong trà quán ven đường, một trung niên lân la tới gần người bạn của mình hóng chuyện:

– Ta có nghe nói rồi. Thế là thật à? Nghe nói là do đấu đá các bang phái, hung thủ hình như là tên thủ lĩnh trẻ tuổi mới nổi Trần Hiếu ở thành Tây.

Lại thêm người khác nói xen vào:

– Phải, phải, hình như có người chứng kiến, tố giác, chính mắt ta thấy sáng nay hắn bị quan phủ áp giải về đại lao. Xem ra hắn đúng là hung thủ rồi, không ngờ còn trẻ mà dã tâm lớn tới vậy.

Một tiều phu đi ngang qua, nghe được câu chuyện thì hừ mũi tức tối, hạ gánh củi xuống nói xen vào cuộc bàn luận:

– Toàn đồn nhảm linh tinh. Hôm qua ba bang phái đúng hẹn giải quyết tranh chấp theo quy củ giang hồ. Xong việc, Tô Vân Trì và Hàn Thiên Dực còn nhận thua tâm phục khẩu phục rồi dẫn người rời đi. Khi đó bọn chúng vẫn còn sống sờ sờ, các người thử nghĩ xem, giết chúng làm gì cho mang họa?

Người trong quán liền chỉ tay truy hỏi:

– Sao nhà ngươi biết Trần Hiếu không cho người đuổi theo giết người trừ hậu họa?

– Hắn nói không sai đâu, sáng sớm đầu canh năm, ta còn thấy đám Tô Vân Trì, Hàn Thiên Dực rời đi lúc cổng thành vừa mở. Làm gì có ai đi theo hắn, mà ngươi không thấy, họ Tô họ Hàn đã nhường địa bàn rồi còn ai ngu ngốc đi đuổi theo giết người để mang họa không?

Có tiếng nói ủng hộ, Tiều Phu lại đứng ra tiếp tục nói:

– Đúng thế, nhà ta ở ngay gần con phố xảy ra trận đánh đó. Sao ta lại không biết? Ba bên đánh nhau rất sòng phẳng, giữ đúng nghĩa khí giang hồ, không dùng chút thủ đoạn đê hèn nào. Đám người của Trần Hiếu cũng bị đánh tơi tả, thừa sống thiếu chết. Sức đâu mà kéo ra ngoài Khâm Giang giết người. Ngươi không thấy, canh năm họ Tô họ Hàn rời khỏi công thành mà giờ Mão quan binh đã tới bắt người à? Cả ba tên đấy đều là nam tử hán, trận chiến oanh liệt đó ta khó có thể quên. Các ngươi đừng đồn nhảm mà hắt nước bẩn lên danh tiếng người ta.

Xung quanh “ồ” lên những tiếng kinh ngạc. Ngày đông giá rét, việc đồng áng chẳng còn bao nhiêu, đám đông nghe ồn ào dần tụ họp lại muốn nghe chuyện:

– Trận chiến đấy thế nào?…..Huynh đài, có thật ngươi chứng kiến tất cả à?…. Kể lại một chút đi.

Mỗi khi có một chủ đề bàn luận sôi nổi, luôn là dịp tốt để làm ăn, ông chủ trà lâu nhanh nhạy bê ra một ấm trà mời, lại dúi vào tay tiều phu một nắm tiền hớn hở nói:

– Người huynh đệ, chỗ củi này ta mua hết, mua luôn số củi ngày hôm nay ngươi có thể chặt. Chỉ cần huynh đệ ở đây, kể rõ lại mọi chuyện được không? Đây, trà cho người huynh đệ giải khát đây.

Tiều phu cười hớn hở với dịp may hiếm có, hắn không ngại gật đầu hứng khởi, nhận số tiền đút ngay vào ngực áo. Chủ quán thì nhiệt tình đon đả đón hắn tới gần cửa quán rồi quát tiểu nhị:

– Tiểu nhị, đem bàn ghế bánh trái ra đây, để vị huynh đệ đây kể chuyện. Mở hết các cửa ra cho mọi người cùng nghe.

Có sân khấu cho riêng mình, vị tiều phu nhập tâm, hắn dứng lên bàn gỗ cao, phanh áo ngực ra hứng lấy gió rét để tả lại khung cảnh hùng tráng khi đó:

– Đêm qua, giữa màn đêm tĩnh mịch, từng cơn gió lạnh rít gào như những lưỡi dao sắc bén cứa vào da thịt,…

Ở dưới, một tên sốt ruột gân cổ nói xen vào:

– Bỏ qua đi, bỏ qua râu ria đi, ngươi kể vào đoạn chính đi.

Đám đông xung quanh vì cảm xúc bị tên dở hơi xen vào, liền trừng mắt quát:

– Câm mồm, chuyện của nhà ngươi à?……

– Không nghe thì cút…..Cái loại phá đám.

Nhiều khách trong quán còn tiện tay vớ bánh vớ quả ném túi bụi. Đồ ăn dù để ăn hay để ném gà ném chó thì vẫn phải tính tiền. Vì thế, nhìn đồ đạc bánh trái của mình bị ném tan nát, chủ quán càng cười híp mắt sung sướng, liên tục thúc người làm đem thêm bánh trái ra tiếp tế.

Tiều phu được cổ vũ, hắn dơ dơ tay ra hiệu cho xung quanh lấy lại im lặng rồi tiếp tục nhập tâm vào câu chuyện:

– Phía bên này, ba trăm Hán tử Cô nhi bang đằm mình trong giá rét, mặc gió cuốn lên bụi mù cũng không thể lấn át được ý chí hừng hực của họ, những ánh mắt chằm chằm như rực cháy chờ đời kẻ địch sắp tới. Phía bên kia, từ bóng tối, sáu trăm Hán tử theo sau Tô Vân Trì và Hàn Thiên Dực hùng dũng bước ra để quyết một trận sống mái……

Nhờ giọng kể đầy khí thế của Tiều phu, chẳng mấy chốc, trước cửa quán đã tụ tập đông nghịt người nghe truyện. Tới những đoạn cao trào, nhờ tiều phu thêm mắm dặm muối, khiến người nghe bấu tay, mím môi, tròn mắt căng thẳng chờ đợi từng tình tiết tiếp theo. Càng nghe lại càng cuốn.

Người tới nghe ngày càng đông, nhưng không chỉ có mỗi tiều phu đang kể chuyện, cách đấy ba con phố, trước một cháo quẩy, một Khất Cái cũng đang làm điều tương tự. Hôm nay, không ai chê hắn bẩn, chỉ hận không thể tới gần hơn để nghe cho rõ từng câu từng chữ.

Khắp Khâm Châu, đâu đâu cũng có những nhóm người đang tụ tập hóng chuyện như vậy. Câu chuyện được thêu dệt đủ kiểu nhưng tựu chung vẫn là mô tả cuộc chiến tranh giành địa bàn vừa qua là của những hảo hán hào hiệp, tràn đầy đầy nghĩa khí giang hồ y như những câu chuyện được truyền tụng xưa nay. Những du hiệp hành hiệp trượng nghĩa luôn là thần tượng của những người có chút máu phiêu lưu.

Tình hình ngày càng mất kiểm soát, một nhóm sáu bảy tên trai tráng vạm vỡ bộ dáng du côn nóng mắt xen vào một nhóm đang tụ tập nghe chuyện như thế, tách họ ra quát tháo:

– Giải tán đi, giải tán đi. Đừng ở đây nghe kể lung tung.

Đám đông bị làm phiền liền quay ra chỉ chỏ hỏi:

– Các ngươi là ai? Sao tới đây phá rối.

Mấy tên du côn cũng không phải dạng vừa, ai chỉ chỏ là chúng liền trợn mắt quát mắng dọa nạt. Người xung quanh thấy bọn này hung hãn cũng không dám quá lời, nhưng một tiếng chửi bất bình từ sau lưng liền vang lên:

– Ê, mấy con chó của Khương Dật Phong.

– Mẹ nó, muốn….

“Bốp” một tên đi sau cùng mồm rủa định quay lại tìm chủ nhân câu chửi vừa rồi, nhưng còn chưa kịp làm gì, cây gậy trúc không chút kiêng nể đập thẳng vào trán hắn gãy tan nát.

Mặc tên bị mình đập đang ôm đầu loang máu đau đớn, một thanh niên trẻ tuổi nhâng nháo hét lên:

– Mấy con chó của Khương Dật Phong, có giỏi thì bắt ông mày thử xem. Nếu không, thì cút về bến cảng mà bới cá sống qua ngày.

Nói xong, thanh niên trẻ tuổi liền cong mông chạy ù té mất. Đám du côn nghiếng răng tức tối quát rồi đuổi theo:

– Nhãi con, có chạy đằng trời.

Trong đám đông đang nghe chuyện, vọng ra tiếng trẻ con chỉ tay vào đám du côn mới chạy đi chửi:

– Thì ra là mấy con chó của Khương Dật Phong, các ngươi có tật giật mình, sợ chuyện xấu mình làm bị phanh phui đúng không?

Có người dẫn dắt, đám đông bất ngờ hùa theo, tay chỉ, mồm nhủ một bãi nước bọt khinh bỉ:

– Đúng thế, mấy con chó của Khương Dật Phong. Các ngươi có tật mới giật mình.

– Đúng thế, chắc chắn do đám chó Khương Dật Phong dở trờ.

Chỉ chờ có thế, dần dần câu chuyện bị chuyển hướng, tất cả những ai hiếu chuyện đều cho rằng chuyện này là do Khương Dật Phong bày ra. Không chút nghi ngờ dù chẳng có chứng cứ rõ ràng.

Đám du côn đuổi theo thanh niên trẻ không chịu buông. Xuyên qua không biết bao nhiêu con phố, rẽ cả vào ngõ ngách rồi những con hẻm nhỏ. Tới con hẻm cụt, thấy con mồi ở ngay trước mắt, đám du côn chống gối thở lấy hơi, cười gằn ác ý:

– Chạy nữa đi. Hôm nay mày tới số rồi con.

– Ê, mấy con chó ngu của Khương Dật Phong.

Đang lúc đắc ý nhất, trên đầu tường của con hẻm cụt, tiếng mỉa mai vang lên trên đầu. Đám du côn vừa ngửa mặt lên nhìn, thì Thiết Bát cùng vài khất cái đã nhảy bổ xuống đầu chúng.

Trong con hẻm tối, tiếng đánh đấm, tiếng la hét vang lên inh ỏi, nhưng chẳng thể truyền nổi ra những con phố huyên náo bên ngoài.

Chỉ tới khi đám tay chân của Khương Dật Phong nằm bẹp dí trên mặt đấy, Thiết Bát mới dừng tay đứng thẳng dậy, ngửa cổ thở lấy hơi hắn ra lệnh cho các khất cái xung quanh:

– Các huynh đệ, tới mục tiêu tiếp theo.

Ngay từ buổi chiều ngày đầu tiên, Khương Dật Phong muốn nhân cơ hội địa bàn Khâm Châu chưa ổn định, đã cho tay chân của mình chia thành từng nhó tỏa ra khắp thành vừa để lùng sục thân tín của Trần Hiếu, vừa để sức ép buộc các tiểu thương đổi phe, phải chọn sự bảo hộ của họ Khương.

Đổi lại, Trịnh Tẩu vừa cho người phát tán câu chuyện, lại cũng cho người giăng bẫy khắp nơi, lợi dụng sự thông thuộc đường đi lối lại, nhử từ nhóm một vào bẫy để xử. Lại cho người đi dặm trước với những tiểu thương.

Tại một hiệu bánh màn thầu, ông chủ vì không chịu thừa nhận đám họ Khương là thủ lĩnh địa bàn, cửa hiệu bị bọn chúng quậy phá tanh bành, bánh mới hấp nóng hổi lăn đầy đất. Đám du côn phá phách một lúc lại bị một nhóm nhỏ dụ đi theo cách quen thuộc. Đợi chúng rời đi, Đại Cẩu từ trong đám trẻ lang thang đang mót những chiếc bánh dưới đất, nó chỉ phủi chút đất qua loa rồi vẫn cho bánh vào miệng nhai ngon lành. Tiến tới phía ông chủ đang chửi với theo đám du côn, Đại Cẩu đưa ra một nén bạc nói chắc nịch:

– Ông chủ Tạ, như Trịnh Tẩu đã hứa. Đây là tiền bồi thường cho việc cửa tiệm bị quấy phá. Ông yên tâm, đám kia tý nữa sẽ bị người của Cô Nhi bang xử đẹp. Mai chúng tới, Cô Nhi bang sẽ lại xử lý chúng cho ông chủ. Chỉ cần không theo họ Khương, cửa hiệu thiệt hại bao nhiêu, Trịnh Tẩu sẽ bồi thường toàn bộ. Xong chuyện sẽ còn tới cảm tạ ông chủ thêm.

Ông chủ hiệu bánh nhận thỏi bạc giá trị còn bằng mấy ngày bán hàng của lão, lão khách khí:

– Được, Đại Cẩu yên tâm. Trịnh Tẩu giữ lời, bọn ta sẽ giữ tín, hơn nữa so với người khác, bọn ta đều quý Trần Hiếu. Ấy, bánh dưới đất bẩn cả rồi, để ta lấy bánh mới cho các cậu.

Đại Cẩu vội xua tay, ăn tiếp cái bánh ngon lành:

– Ông chủ Tạ lhỏi lo. Lương thực không thể bỏ phí. Những thứ này bọn ta từng mơ cũng chẳng được. Ông chủ Tạ, cũng nhờ ông chủ chuyển lời tới những hộ quanh đây, điều kiện vẫn thế.

Đại Cẩu, ăn nốt cái bánh, vẫy tay chào ông chủ Tạ, nó lại luồn lách giữa đám đông tới cửa hiệu bị đập phá tiếp theo.

Ngày hôm nay, khắp Khâm Châu vốn yên bình, người ta thấy những nhóm người rượt đuổi nhau mà không hiểu rõ nguyên nhân, chỉ thấy đường phố bị quậy cho láo loạn, hàng quán cũng bị ảnh hưởng. Trước kia, mỗi ngày chỉ có vài ba vụ xô xát, hôm nay, đám người ôm đầu máu bị khiêng đi khiêng lại không đếm xuể.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

toan-cau-nhan-loai-thu-nho.jpg
Toàn Cầu Nhân Loại Thu Nhỏ
Tháng 2 1, 2025
dai-duong-mo-dau-ca-man-bi-ly-nhi-thuong-cuoi-cao-duong.jpg
Đại Đường: Mở Đầu Cá Mặn, Bị Lý Nhị Thưởng Cưới Cao Dương
Tháng 1 20, 2025
tam-quoc-thu-bien-gioi-bon-nam-vien-thieu-quan-do-ho-cuu-mang.jpg
Tam Quốc: Thủ Biên Giới Bốn Năm, Viên Thiệu Quan Độ Hô Cứu Mạng
Tháng 1 25, 2025
thu-toc-vo-danh.jpg
Thứ Tộc Vô Danh
Tháng 1 25, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved