Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
van-toc-xam-lan-toan-dan-tham-chien-ta-luu-thu-phia-sau.jpg

Vạn Tộc Xâm Lấn: Toàn Dân Tham Chiến, Ta Lưu Thủ Phía Sau

Tháng mười một 25, 2025
Chương 518, tiếp xuống, đây mới thật sự là phản kích chi chiến! Chương 517, cột sáng xung kích, óng ánh ngàn vạn đạo
he-thong-troi-sinh-phan-cot-sang-tao-ma-cong-qua-quy-suc.jpg

Hệ Thống Trời Sinh Phản Cốt, Sáng Tạo Ma Công Quá Quỷ Súc

Tháng 1 23, 2025
Chương 351. Trở về Chương 350. Tây Du trên đường quá tịch mịch, tìm khỉ đùa nghịch!
ta-doc-si-nu-de-khuyen-ta-lanh-tinh.jpg

Ta, Độc Sĩ, Nữ Đế Khuyên Ta Lãnh Tĩnh!

Tháng 12 3, 2025
Chương 546: Đại kết cục. Chương 545: Trong thiên hạ này, có năng lực như thế cũng chỉ có Chu Vương.
tuyet-the-vo-hiep-he-thong.jpg

Tuyệt Thế Võ Hiệp Hệ Thống

Tháng 2 3, 2025
Chương 1343. Tiêu sái hồng trần Chương 1342. Lịch sử mê khói
tron-lan-tan-the-mot-minh-thanh-tien

Trộn Lẫn Tận Thế, Một Mình Thành Tiên

Tháng mười một 8, 2025
Chương 657: Cũng không phải là đích · hết (2) Chương 657: Cũng không phải là đích · hết (1)
toan-dan-cau-sinh-chi-co-ta-co-the-giet-quai-bao-bao-ruong.jpg

Toàn Dân Cầu Sinh: Chỉ Có Ta Có Thể Giết Quái Bạo Bảo Rương

Tháng 12 24, 2025
Chương 462: Tiến vào dãy núi Chương 461: Dung luyện huyết nhục tinh hoa
theo-hong-nguyet-bat-dau.jpg

Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Tháng 1 26, 2025
Chương 892. Thời đại mới sẽ tổng tới Chương 891. Trở thành thần, sau đó cự tuyệt ngươi
tan-the-bat-dau-phuc-che-thien-phu-tao-thanh-nu-de.jpg

Tận Thế: Bắt Đầu Phục Chế Thiên Phú, Tạo Thành Nữ Đế!

Tháng 1 24, 2025
Chương 133. Đại kết cục Chương 132. Song năng lực giả Hà Trạch Thành
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 346: Hỏi cung.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 346: Hỏi cung.

Trần Hiếu chẳng cần nhìn rõ mặt đốt phương cũng biết người tới là ai, hắn quay sang nhủ một bãi đỏ lòm cho thoáng họng rồi nhếch môi cười khinh bỉ nói:

– Lão Khương, ngươi bắt tay với quan phủ mưu hại người khác để hòng chiếm lấy địa bàn. Dùng mưu hèn kế bẩn thế này, ngươi không sợ người giang hồ cười cho à? Sau này Khương Dật Phong ngươi xem ra khó mà có chỗ đứng trên giang hồ rồi.

Từ hành lang hẹp của nhà lao, dáng vẻ cao lớn của Khương Dật Phong dần lộ diện kèm theo điều cười đắc ý khó ưa:

– Còn phải để xem kết quả của chuyện này thế nào đã. Ngươi cũng đâu có tư cách để nói ta. Nếu ngươi không bắt tay với Phùng Mặc Lăng thì địa bàn Khâm Châu đã thuộc về ta, chuyện cũng đâu có tới nước này.

Trần Hiếu ngửa mặt loang lổ máu của mình cười lớn đáp:

– Hahaha lão Khương, có trách thì trách ngươi ngu. Ai bảo ngươi không vào thành từ sớm, nửa đêm nửa hôm còn dẫn mấy trăm người vào thành thì ai cho ngươi qua cổng? Lão Phùng cũng coi là làm đúng chức trách thôi.

“Bốp” Khương Dật Phong khóe miệng hơi giật, hắn bật nhanh tới bất ngờ đấm một cú cực mạnh vào bụng khiến Trần Hiếu gò người nôn thốc nôn tháo. Giọng Khương Dật Phong rít lên đầy căm tức:

– Vẫn còn mạnh mồm? Nhóc con hạ được mấy tên vô dụng mà đã vênh váo, để ta xem ngươi ở trong này còn đắc trí được bao lâu?

Trần Hiếu đợi nôn xong tới giọt cuối cùng vẫn không coi cú vừa rồi ra gì, hắn nhếch môi khinh thường nhìn đối phương chế nhạo:

– Cú đấm thì được lắm, nhưng ngươi đúng là loại ngu ngốc lão Khương ạ. Ngươi tưởng rằng chăm chỉ đi theo đám quan viên làm mấy chuyện bẩn tay là có thể yên thân ư? Chưa đâu, tới lúc nào đó, ngươi sẽ bị cắt như cái đuôi vô dụng, như miếng thịt thừa mà thôi. Thật uổng công ngươi lăn lộn giang hồ mấy chục năm mà chút đạo lý này cũng không hiểu.

Khương Dật Phong nhíu máy nhưng rồi nhìn Trần Hiếu như kẻ ngoan cố chỉ đang cố gắng vùng vẫy, hắn nhếch miệng mỉa mai:

– Càng cứng miệng càng chứng tỏ ngươi đang lo sợ công sức của mình đổ sông đổ bể. Không có ngươi, đám bên ngoài chỉ là con sâu cái kén. Khâm Châu không trước thì sau cũng thuộc về ta thôi. Còn ngươi, xem ra khó mà có thể sống mà ra khỏi đây rồi. Nể ngươi còn trẻ tuổi, chết thế này thì thật đáng tiếc, chỉ cần ngoan ngoãn giao địa bàn Khâm Châu ra cho ta, bảo người của ngươi ngừng chống đối thì ta sẽ xin các vị đại nhân tha cho ngươi. Lại cho ngươi làm đầu lĩnh Tây thành. Thế nào, hấp dẫn chứ?

Trần Hiếu phụt cười:

– Hahaha Khâm Châu thuộc về ngươi? Cười chết ta rồi. Khương Dật Phong à, chửi ngươi ngu thật không oan. Ngươi biết vì sao bang phái giang hồ và quan phủ có thể tồn tại song song sống ký sinh lẫn nhau hàng ngàn năm qua không? Đấy là vì quy tắc, mọi người đều tuân thủ quy tắc. Còn ngươi, ngươi ngu ngốc đi phá vỡ quy tắc giang hồ, thay vì quyết đấu sòng phẳng, ngươi mượn tay quan phủ ám hại ta. Sau sự việc như vậy, ngươi cho rằng giang hồ còn nghe ngươi không? Ngươi không tuân thủ quy tắc thì mong gì người ta chơi theo luật với ngươi? Ngươi vốn đã là con cá trên thớt mà đòi các bang phái phải nghe ngươi để làm tay sai ư? Ngu, Khương Dật Phong ngươi ngu lắm.

Bị chọc tức, Khương Dật Phong nghiến răng nghiến lợi, mặt tím tái, mắt hằn lên từng tia máu vì tức giận, hắn vung nắm đấm lên nhắm thẳng vào cái mặt nhăn nhở của Trần Hiếu rít lên:

– Ranh con, láo toét,….

– Dừng lại, Khương bang chủ, giờ thăm tù nhân đã hết rồi. Mời ngài đi ra để hạ quan thẩm vấn tù phạm.

Khương Dật Phong khựng người lại, hơi thở hắn nặng nề khiến người rung lên từng đợt. Nắm đấm đang hướng tới Trần Hiếu vẫn không chịu hạ xuống. Giọng quan cách ở phía sau lại vang lên như nhắc nhở hắn:

– Khương bang chủ. Ngài chưa nghe thấy sao?

Khương Dật Phong buộc phải nuốt cục tức xuống, hắn bực bội hạ nắm đấm, phủi tay quay người cảnh cáo Trần Hiếu:

– Để rồi xem, đám chân tay của ngươi có thể cầm cự được bao lâu. Khi đã lấy được Khâm Châu, ta sẽ quay lại cho ngươi thứ ngươi đáng được nhận. Đến lúc đó đừng trách ta ức hiếp trẻ nhỏ.

Khương Dật Phong muốn bước đi, nhưng Trần Hiếu chưa chịu buông tha cho hắn, Trần Hiếu nói với theo:

– Khương Dật Phong, ta cá với ngươi, ngươi không thể chiếm được Khâm Châu. Còn ta, chỉ cần ngươi chưa lấy được bịa bàn Khâm Châu, quan phủ cũng sẽ không giết ta. Chỉ cần thêm vài ngày, ta sẽ được thả thôi. Kèo này, ngươi không thắng nổi đâu. Hahaha.

Khương Dật Phong mặt tối sầm, giọng đầy ác ý:

– Được thôi, như ý của ngươi.

Khương Dật Phong nói xong chẳng thèm đoái hoài tới điệu cười đắc ý của Trần Hiếu, chỉ chào qua loa vị quan viên đang chờ ở cửa nhà lao rồi nhanh chóng bỏ đi như gấp rút quay về để chuẩn bị cho màn trả thù của mình.

Một vị quan mình dong dỏng, để râu dài, quần áo gọn gàng thay Khương Dật Phong bước vào ngục giam, trái ngược với vẻ quan cách hay lớn lối của quan lại, lão thong dong bước vào, giọng điềm nhiên truyền tời:

– Hừm, ngươi cố tình chọc tức Khương Dật Phong? Muốn lợi dụng tay chân của hắn khuấy cho nước đục để tạo thuận lợi cho mình à? Còn trẻ tuổi mà nham hiểm tới mức này, ngươi học từ ai vậy?

Bộ dáng của lão từ tốn lại khiến giác quan Trần Hiếu liên tục báo động hắn phải cảnh giác:

– Trác chủ bộ đại nhân quá lời. Tiểu nhân lang bạt giang hồ, mỗi lựa chọn đều là sống hoặc chết. Đối với kẻ địch đôi khi không thể tỏ ra yếu thế. Mỗi lần yếu thế là bị đối phương lấn án, vì thế tình cảnh có tệ tới đâu tiểu nhân cũng không thể chùn bước được. Muốn sống thì phải tiếp tục dấn tới thôi, đây là bất đắc dĩ.

Vị chủ bộ nhẩn nha ngồi xuống cái ghế do nha sai bê tới, lão phất tay cho người lui ra mới từ tốn nói:

– Lý do hợp lý lắm, rất kín kẽ. Nếu ta doán không nhầm, dựa theo tính cách của Khương Dật Phong khi quay về hắn sẽ cho tay chân cưỡng chế các tiểu thương, trà lâu tửu quán nhỏ phải theo hắn, lùng sục đồng bọn của ngươi. Khâm Châu sẽ xảy ra một phen náo loạn. Mà càng loạn lại càng có lợi cho ngươi trong thời điểm nhạy cảm này. Đúng không?

Trần Hiếu bị nhìn thấu tâm can, hắn cười khổ giọng nịnh bợ:

– Chút mưu mẹo giang hồ đúng là chỉ có thể lừa đám đồng loại ít học, không thể qua mắt các đại nhân.

– Hừm, không cần nịnh bợ, cũng không cần tự hạ thấp mình. Thực ra ngươi không chọc tức Khương Dật Phong ở đây thì hắn cũng không còn lựa chọn nào khác. Thời gian của hắn đúng là không còn nhiều, đồng đội của ngươi đã hành động rất nhanh.

Trần Hiếu mỉm cười:

– Thế thì thật may mắn cho tiểu nhân.

Lão Chủ bộ phất ống tay áo, ngả người ra chiếc ghế tựa, nhìn chằm chằm Trần Hiếu truy hỏi:

– Không nói chuyện phiếm nữa. Nói đi, ngươi cấu kết cùng Phùng Thiên Hộ từ bao giờ? Tại sao Phùng Thiên Hộ ra tay giúp ngươi giữ người Khương Dật Phong lại? Ngoài lợi ích ra, ngươi còn âm mưu gì không?

Trần Hiếu mỉm cười nói việc chẳng liên quan:

– Tiểu nhân còn tưởng đại nhân sẽ hỏi về việc giết Tô Vân Trì và Hàn Thiên Dực, ép tiểu nhân phải nhận tội?

Lão Chủ bộ mỉm cười dửng dưng đáp:

– Chân tướng thế nào, chúng ta đều biết rõ. Ta không làm việc thừa hơi đó, về cơ bản mạng sống của ngươi không phụ thuộc vào việc ngươi có nhận tội hay không. Đừng vòng vo nữa, trả lời câu hỏi của ta đi, quan hệ của ngươi với Phùng Thiên Hộ là gì?

Trần Hiếu thở ra như hết sách với lão cáo già trước mặt, giọng hắn thành thực:

– Tiểu nhân biết Phùng Thiên Hộ từ khi ngài ấy còn làm Bộ Đầu. Quan hệ thì cũng chỉ như Thẩm Sứt, Tô Vân Trì, Hàn Thiên Dực trước kia mà thôi, theo đúng quy tắc giang hồ. Còn việc Phùng Thiên Hộ ngăn cản Khương Dật Phong thì rất đơn giản. Hắn có đến tiểu nhân cũng không chịu thua, trừ khi giết được tiểu nhân, bằng không trận chiến sẽ kéo dài tới ngày hôm sau, Tây thành có thể sẽ bị một phen hỗn loạn nếu Khương Dật Phong không chịu rút đi khi trời sáng. Hắn phá quy tắc can thiệp vào nội thành thì đừng mong tiểu nhân tuân thủ quy tắc giang hồ. Tiểu nhân đã nói như thế với Phùng Thiên hộ, Không ngờ ngài ấy đồng ý ngăn cản Khương Dật Phong.

Lão Chủ Bộ chúi người về trước nghi hoặc:

– Lời ngươi khai và lời lão Phùng nói với Lý Chỉ huy sứ tương đồng với nhau, ngươi thông đồng từ trước đúng không?

Trần Hiếu nhún vai có chút mệt mỏi đáp:

– Đại nhân nghĩ nhiều rồi, đơn giản đấy chỉ là sự thật thôi ạ.

Trạc Kỳ Chủ bộ tỏ ra hứng thú nhìn thật kỹ Trần Hiếu gặng hỏi:

– Kỳ quái thật, kẻ hành tẩu giang hồ ta đã gặp vô số, chẳng thiếu kẻ thông minh giảo hoạt. Nhưng để lọc lõi như ngươi thì chưa từng thấy. Cách hành xử thì không nghi ngờ gì ngươi từng bươn trải giang hồ nhiều năm, nhưng ta cứ có cảm giác ở ngươi có một cái gì đó khác. So với kẻ khác, suy tính của ngươi rất bài bản. Ta không bao giờ tin một đứa trẻ chỉ dựa vào chút kiến thức trên giang hồ có thể dễ dàng lợi dụng tình hình chính sự, mối quan hệ giữa các thế lực, quan viên và cả tâm lý dân chúng để làm lợi thế cả. Đây là kiểu suy tính của kẻ dụng binh: biết chờ thiên thời, giành địa lợi, đoạt nhân hòa. Giang hồ không dạy những thứ này.

Trần Hiếu nghe mà lòng như lửa đốt, giọng của lão Trác Kỳ chủ bộ như mũi dao từ từ tiến vào tâm can của hắn. Đang lúc muốn mở mồm phân trần, Trác Kỳ dơ tay ngăn hắn nói lại:

– Nhưng điều tra về thân phận của ngươi thì lại như tờ giấy trắng, cứ như ngươi mới từ dưới đất chui lên từ hơn một năm trước. Chiếm nửa Khâm Châu đã lâu mà vẫn mặc áo gai, ăn bánh nướng qua ngày, đối đãi với người xung quanh rất tốt. Ngươi có vẻ không quan tâm tới tiền bạc, nhưng lại liện tục liều chết mở rộng địa bàn. Trần Hiếu, ta rất tò mò, ngươi thật sự là ai? Mục đích của ngươi đến Khâm Châu là gì?

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dao-nguoc-tay-du-ta-quan-am-nam-sinh-nu-tuong
Đảo Ngược Tây Du, Ta Quan Âm Nam Sinh Nữ Tướng
Tháng mười một 6, 2025
hunter-x-hunter-ta-chet-roi-nhung-cung-bien-manh-len
Hunter X Hunter: Ta Chết Rồi Nhưng Cũng Biến Mạnh Lên
Tháng 12 23, 2025
dai-duong-sieu-thi-bat-dau-que-cay-cay-khoc-ly-the-dan.jpg
Đại Đường Siêu Thị: Bắt Đầu Que Cay Cay Khóc Lý Thế Dân
Tháng 1 21, 2025
tam-quoc-chi-dai-thai-giam.jpg
Tam Quốc Chi Đại Thái Giám
Tháng 1 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved