Chương 345: Vào đại lao.
Đại Cẩu cùng đám trẻ con ngày nào cũng lang thang trên phố, bến chợ để nghe ngóng tin tức. Bọn chúng cũng là những người luân chuyển tin tức hiệu quả nhất, chẳng mấy ai để ý tới đám trẻ lang thang như tui nó, nên mọi động tĩnh trên phố đa phần đều do tụi nhỏ đem về sớm nhất.
Tiếng Đại Cẩu gây náo loạn cả khu miếu hoang, Uyên Nương vội bước ra sân đón đầu nó hỏi:
– Đại Cẩu, rốt cuộc có chuyện gì? Bình tĩnh nói cho rõ ràng xem nào?
Đại Cẩu còn không kịp thở, nó nuốt khan muốn vùng ra chạy vào trong nhưng vẫn bị giữ lại. Nó cố hít một hơi nói:
– Nguy rồi, quan phủ sắp tới. Uyên Nương, Trần Hiếu đại ca đâu, bảo huynh ấy mau trốn đi.
Uyên Nương chưa rõ đầu cuối câu chuyện cũng trở nên sốt ruột:
– Hắn ở trong, nhưng mọi chuyện là sao? Sao tự nhiên quan phủ tới bắt hắn?
– Đại Cẩu, rốt cuộc có chuyện gi?
Nghe ồn ào, Trần Hiếu cùng Trịnh Tẩu đều tiến ra ngoài sân nghe ngóng. Thấy Trần Hiếu, Đại Cẩu vùng tới, chỉ tay về phía sau vội vàng nói:
– Sáng nay, người ta thấy xác Tô vân Trì và Hàn Thiên Dực nổi lên ở bờ Khâm Giang. Cả Khâm Châu đang đồn ầm lên là do huynh giết họ để cướp địa bàn. Có người còn tố cáo tận mắt thấy huynh giết họ rồi ném xuống Khâm Giang để phi tang. Quan phủ đang tới đây bắt người rồi, huynh mau trốn đi.
– Vô lý, rõ ràng hôm qua cả Hàn Thiên Dực và Tô Vân Trì sau cuộc chiến đều rời đi. Khi đó chúng còn sống rành rành. Đây rõ ràng là vu khống.
– Đúng thế, từ đó tới giờ chúng ta luôn ở cùng nhau, sao mà ra Khâm Giang giết bọn họ được.
– Đi, chúng ta ra ngoài xem nói cho rõ ràng…
Cả miếu hoang trở nên nhốn nháo hỗn loạn, mỗi người nói một câu chuyện nhưng rõ ràng ai cũng biết đây là chuyện bịa đặt. Vài người tỉnh táo hơn khuyên giải:
– Trần Hiếu, hay là ngươi tạm lánh đi đã, hiện giờ lộ mặt chỉ có bất lợi.
– Đúng thế, Trần Hiếu, quan phủ không nghe chúng ta giải thích đâu, cứ tạm lui đi, bọn ta tạm thời trông coi địa bàn cho.
Trịnh Tẩu ánh mắt đầy lo lắng vội bước ra ngăn hỗn loạn lại rồi cảnh báo Trần Hiếu:
– Tất cả bình tĩnh đã. Càng lúc này càng cần tỉnh táo. Trần Hiếu, đây rất có thể là thủ đoạn gắp lửa bỏ tay người của Khương Dật Phong. Chúng ta cân nhắc cho kỹ, quan phủ đứng về phía chúng, thứ chúng nhắm vào là ngươi và cả địa bàn Khâm Châu.
Trần Hiếu gật đầu đồng thuận đáp:
– Cô nói đúng, đây hẳn là trò của Khương Dật Phong rồi. Đại Cẩu, khi đệ quay về quan phủ tới đâu rồi?
Thẩm Du Liêu cũng từ ngoài vượt qua bờ tường hổn hển thay Đại Cẩu trả lời:
– Cách đây ba con phố. Chưa tới một khắc nữa họ sẽ tới đây. Có rất nhiều quan binh phía sau nữa, Trần Hiếu, cẩn thận có bẫy.
Xung quanh không khỏi bất ngờ thốt lên:
– Chúng đến nhanh quá, xem ra không muốn ta kịp trở tay.
Trần Hiếu cau mày nghĩ ngợi rồi quả quyết:
– Không chạy được đâu. Sóng gió lần này chỉ có thể đương đầu mà thôi. Thẩm Du Liêu, nhờ ngươi mang tình hình ở đây báo lại với Phùng Mặc Lăng, lão ấy chắc cũng bị giám sát rồi, nên hãy cẩn thận, tìm cơ hội thích hợp. Lão ấy sẽ tìm được cách cứu ta thôi.
Trần Hiếu quay sang nói tiếp với Trịnh Tẩu và Đại Cẩu:
– Trịnh Tẩu, trong lúc ta vắng mặt, mọi chuyện trong Khâm Châu đành nhờ cô và các huynh đệ trông giữ. Khương Dật Phong kiểu gì cũng gây sự và tìm cách lôi kéo người cũ của họ Tô và họ Hàn. Nếu không thể kéo họ về phe ta, ít nhất cũng có thể giữ họ ở thế trung lập.
– Đại Cẩu, hãy lợi dụng huynh đệ khất cái và đám trẻ con lan truyền tin tức về tình hình lúc Tô Vân Trì và Hàn Thiên Dực rời đi. Kể cho sinh động vào, ta muốn khắp Khâm Châu đều bàn tán về chuyện này.
Trịnh Tẩu vô thức níu lấy ống áo của Trần Hiếu lo lắng thốt ra:
– Nhưng còn …..
“Rầm” Chưa kịp nói hết câu, đám bộ khoái đã phá cửa miếu xông vào. Tên bộ đầu đi trước bước thẳng tới, hơn mười bộ khoái phía sau nhanh chân dàn hàng ngang chắn lấy cổng. Bị đông người của Cô Nhi bang chắn trước mặt chúng vẫn không chút sợ hãi, còn tỏ ra hống hách như chỉ chờ phản ứng mạnh của người trong miếu. Tên bộ đầu đứng ra quát lớn:
– Phụng lệnh của Tri Châu đại nhân, bọn ta tới tróc nã phạm nhân. Kẻ nào là Trần Hiếu, mau ngoan ngoãn bước ra đây.
Đám Đại Lực, Phạm Tráng đứng hàng đầu không có ý định lùi bước, vẫn cứ lì lợm đứng chắn đường đám nha sai. Phạm Tráng gầm gừ:
– Các ông gọi ai là phạm nhân? Có chứng cứ chưa mà đã tự ý kết tội người khác?
Tên Bộ đầu nhếch môi khinh thường, bước thêm một bước, tay đặt cán đao gằn giọng truy hỏi:
– Các ngươi như thế này là đang muốn chống đối quan viên triều đình?
Đám bộ khoái phía sau liền tuốt gươm loang loáng, chỉ chờ người trong miếu có phản ứng là chúng lao lên.
Thẩm Bát nắm tay co duỗi, nghiến răng ken két nhìn chằm chằm vào Bộ đầu:
– Cậy làm chó săn cho quan phủ mà hống hách? Ngươi nghĩ ta không dám?
Bộ đầu nhếch môi khinh thường:
– Được, các ngươi đông người, thế thì ra tay đi cho ta xem.
Tình hình mỗi lúc một căng thẳng, Thẩm Du Liêu lại biến mất từ bao giờ, Trần Hiếu vỗ vỗ tay trấn an Trịnh Tẩu, căn dặn cả Uyên Nương:
– Yên tâm, ta đi vài hôm sẽ về, không lâu đâu. Uyên Nương, chăm sóc lũ trẻ hộ ta.
Xong việc, hắn lớn tiếng hét về phía trước:
– Các vị quan sai, có Trần Hiếu ở đây.
Trần Hiếu rẽ đám đông ra tự tin đi về phía trước, tới sau lưng Đại Lực và Phạm Tráng, hắn phải gằn giọng nhắc nhở họ:
– Hai người cẩn thận, đừng để mắc mưu. Chúng ta mà manh động, tin rằng các vị quan sai đây sẽ có cớ giết sạch chúng ta. Tránh ra.
Đại Lực, Phạm Tráng và mấy huynh đệ hàng trên cùng lưỡng lự rồi cũng phải mím môi nhẫn nhịn tránh sang một bên. Trái ngược lại, vị bộ đầu trước mặt vỗ tay bôm bốp khen đểu:
– Tỉnh táo lắm, ta còn đang trông đợi phản ứng của đám du côn các ngươi đây. Nhưng thật thất vọng, không ngờ các ngươi lại chỉ là lũ hèn như thế.
– Ngươi….
Trần Hiếu nghiêng mặt lườm Thẩm Bát một cái khiến hắn phải nuốt lại cục tức. Rồi quay sang vị bộ đầu, chủ động đưa hai tay ra ngoan ngoãn cười nói:
– Để Bộ Đầu đại nhân phải thất vọng rồi. Chút mưu hèn kế bẩn này thật không khó để nhìn ra. Chiêu này chỉ lừa được trẻ con mà thôi.
Bộ đầu bị nói đểu dù bực tức nhưng trước hàng trăm con mắt hắn không làm được gì. Hắn nghiến răng ra lệnh:
– Hừm, mồm mép khéo lắm. Để ta xem, vào đại lao rồi ngươi còn múa mồm được không? Người đâu, giải hắn đi.
Trần Hiếu liền bị đám bộ khoái dùng cùm xích lại, áp giải về phía phủ nha bỏ lại sau lưng tiếng gọi nhí nhố không ngớt.
Hắn đi rồi, tất cả con mắt hướng về phía Trịnh Tẩu chờ đợi:
– Trịnh Tẩu….Trịnh Tẩu….Chúng ta phải làm gì đây.
– Có cần cướp tù không?
Trình Tẩu dù bồn chồn, lo lắng, đầu ngón tay bị vò nát, nhưng vẫn cố tỏ ra kiên định, còn trừng mắt với tên ngu định tổ chức cướp tù, nàng nhíu mày bình tĩnh nói:
– Yên tâm Trần Hiếu đã dự liệu từ trước rồi, chỉ không ngờ với cách thức ra tay và chuyện xảy ra nhanh hơn hắn nghĩ thôi. Việc chúng ta có thể làm bây giờ là không để địa bàn rơi vào tay Khương Dật Phong, chờ hắn quay về. Được rồi, chúng ta không có nhiều thời gian, bắt tay vào làm việc thôi.
Trần Hiếu bị giải đi, không qua xét hỏi cứ thế bị tống thẳng vào đại lao. Vừa tới đại lao ẩm mốc, tối tăm, mùi hôi thối đã xộc lên tận óc, hắn đã biết bản thân sắp gặp phải chuyện gì. Đối mặt với chuyện này, hắn nhếch môi thầm than:
– Lần cuối mình ăn đòn là khi nào nhỉ?
Hai nha sai cứ thế chẳng nói chẳng rằng, buộc chân tay Trần Hiếu vào cây cột gỗ rồi bắt đầu dùng roi quất túi bụi. Roi vung lên chan chát, mỗi nhát roi là một vết rách trên người, chỉ sau một khắc, cả người Trần Hiếu đã nhoe nhoét máu. Đám nha sai vẫn chẳng chịu nói một câu, chẳng hỏi điều gì cho hành động của mình, Trần Hiếu cũng chẳng hé răng kêu lấy một tiếng. Chỉ có tiếng roi chát chúa là vang lên đều đều trong ngục tối.
Quất roi cho đã, hai tên nha sai còn có dấu hiệu thở dốc, Trần Hiếu vừa gục đầu thiếp đi thì bị một chậu nước lạnh buốt pha muối làm hắn bừng tỉnh. Toàn thân đau nhức, bỏng rát khiến hắn phải nghiến răng, gồng cứng cổ để chịu đựng. Vẫn không chịu kêu một tiếng, hắn gầm gừ về phía mấy tên nha sai:
– Tới màn tiếp theo rồi à? Làm nhanh đi cho xong chuyện.
Hai tên nha sai nhin nhau ngạc nhiên trước độ gan lỳ của Trần Hiếu, mỗi tên lại vác ra một cây gậy đầu dẹp, đứng hai bên thay nhau quật từng nhát vào bụng Trần Hiếu.
“Bộp bộp” Quần áo ướt dính bết vào người càng làm cho mỗi cú đập của gậy thêm phần đau rát. Trần Hiếu cố gồng cứng cơ bùng của mình lên để chịu đựng từng đòn đánh. Cái trò đánh trước hỏi sau của quan phủ này hắn không còn lạ gì. Chỉ sau khi cho ăn đòn nhừ tử, bẻ gãy ý chí của phạm nhân mới bắt đầu đến màn tra hỏi thực sự của đám quan lại.
Trần Hiều nhân trận đón nhớ lại lần bị đánh thừa sống thiếu chết vì cái tội muốn ám sát Quốc Toản, so với bị gia binh cục súc của Hoài Văn vương tẩn, hai tên này yếu như sên. Hăn nhủ cục máu ra bên cạnh, mắt lườm lườm gằn giọng với hai tên nha sai:
– Các ngươi ốm đói à? Mạnh tay lên, nhanh nhanh để ta gặp vị đại nhân bên ngoài cho sớm chợ.
– Vẫn còn mạnh miệng.
Tên nha sai to béo cảm thấy bị sỉ nhục, hắn trừng mắt nghiến răng đầy hung ác hết sức vung gậy lên cật lực giáng xuống.
“Bốp bốp bốp” tiếng vỗ tay khô khốc từ bóng tối trong nhà lao vang lên ngăn tiên nha sai lại kèm theo tiếng khen ngợi:
– Đúng là không hổ với danh tiếng, hiếm có kẻ nào gan lì, lọc lõi như ngươi. Bảo sao ngươi có thể đoạt lấy nội thành Khâm Châu nhanh chóng như vậy.