Chương 344: Thủ đoạn của Uyên Nương.
Từ sau lưng, bàn tay nhỏ của Trịnh Tẩu đỡ lấy lưng tiếp thêm chút sức lực để Trần Hiếu không gục xuống, rồi đưa ra một nhánh rễ cây nhỏ cho Trần Hiếu nhắc nhở:
– Nhai đi, thứ này sẽ giúp ngươi hồi sức. Ngươi đã gắng gượng tới mức này rồi, đừng để hắn thấy ngươi gục xuống.
Trần Hiếu gật đầu cảm kích:
– Trịnh Tẩu, cảm ơn cô.
Đợi Trần Hiếu nhóp nhép nhai rễ cây như đã hồi được chút sức lực, Trịnh Tẩu có chút lo lắng nhắc lại với hắn:
– Trần Hiếu, lần này chúng ta đã thành công. Nhưng Khương Dật Phong quả thực rất khác biệt với đám họ Tô họ Hàn. Tên họ Khương nắm giữ bến cảng lâu năm, quan hệ rất rộng, thế lực cũng lớn. Hắn như tay chân với đám Lý Ngạn Thành vậy, so với chúng thì đám họ Tô họ Hàn chỉ như cướp vặt. Lời cảnh báo của Phùng Mặc Lăng đúng lắm, ngươi phải cẩn thận với hắn.
Trần Hiếu khá ngạc nhiên khi thấy sức mình nhanh chóng hồi phục, hắn vẫn một vẻ tự tin đáp:
– Yên tâm, xử lý Khương Dật Phong không cần chúng ta ra tay.
Trịnh Tẩu vẻ mặt ngạc nhiên nhìn Trần Hiếu, nhưng khi thấy vẻ mặt như nắm chắc mọi thứ mình cần làm này thì nàng chẳng còn lo lắng nào nữa. Người bây giờ ngạc nhiên lại là Trần Hiếu, giác quan như sống lại, hắn không quen với thứ mềm mềm đang vô tình chạm vào bắp tay hắn. Mùi da thịt của nữ nhân kèm chút mùi mồ hôi khiến hắn khó tả cảm giác của mình.
Trần Hiếu khéo léo quay người để tách lưng mình ra khỏi người Trịnh Tẩu dò hỏi chuyển chủ đề:
– Thứ rễ cây thần kỳ vừa rồi là gì vậy? Nhai một lúc ta thấy khoe ngay rồi. Cô còn không? Cho các huynh đệ một ít.
Trịnh Tẩu vì lo lắng, vẫn vô tư không nhận ra đụng chạm vừa rồi, cử chỉ thoải mái đáp lại:
– Chỉ là nhân sâm thôi. Ai cũng có phần rồi, Uyên Nương cho mang tới nhiều lắm.
Trần Hiếu quay lại nhìn xung quanh, đúng là ai cũng đang nhóp nhép nhai cả. Nãy giờ còn nằm lăn lóc mà giờ ai lấy bắt đầu tự đi lại, mừng rỡ kéo nhau về miếu hoang cả. Hắn há mồm kinh ngạc hỏi:
– Ta nghe nói thứ này rất đắt? Ở đâu mà Uyên Nương có nhiều thế?
Trịnh Tẩu che miệng cười vì bộ dáng hiếm có của Trần Hiếu đáp dễ dàng:
– Chiếm nửa cái Khâm Châu mấy tháng qua, ngươi biết mình nhiều tiền thế nào không? Ngươi lại chẳng tiêu gì, chỉ lo chuyện ăn mặc là chính. Chút nhân sâm này đã là gì, ở nhà Uyên Nương chất đống thuốc trị thương, có cả đại phu chờ sẵn rồi kia.
Trần Hiếu gãi đầu có chút xấu hổ, chuyện ăn ở, tiền nong này hắn học theo Quốc Toản, cứ giao phó hết cho Uyên Nương nên cũng chẳng biết rõ. Chợt nhớ ra, hắn lo lắng nhìn Trịnh Tẩu hỏi thăm:
– Trịnh Tẩu, còn cô thì sao? Vết thương ở eo thế nào? Khi nãy còn thấy cô ôm eo chịu đau đánh với lão Hàn.
Chút quan tâm của Trần Hiếu khiến Trinh Tẩu cúi gằm mặt xuống đất giấu đi nụ cười tủm tỉm vui sướng. Nàng không ngờ giữa cuộc chiến căng go, hắn vẫn để mắt tới nàng. Trịnh Tẩu lắc đầu quầy quậy nhẹ giọng đáp:
– Ta không sao. Khi nãy chỉ đau chút thôi. Chúng ta cũng về miếu hoang đi, trời sắp sáng rồi.
Trần Hiếu gật đầu đáp ứng, cùng với Trịnh Tẩu là tốp cuối quay về. Tới miếu hoang, Uyên Nương quả thật rất giỏi chăm sóc người khác. Những nồi cháo lớn thơm phức đặt khắp sân, thuốc men được chuẩn bị sẵn, đại phu cũng được mời về để chữa trị. Việc mời đại phu về không quá khó với Uyên Nương, một phần vì tiền không thiếu, một phần vì cách làm của Trần Hiếu khá được lòng hộ dân và các tiểu thương. Từ ngày hắn nắm quyền, trị an tốt hơn hẳn.
Người bị thương nằm lăn lóc, trừ ai bị nặng tới bất tỉnh nhân sự thì tinh thần đều rất tốt. Trần Hiếu băng bó qua loa, khi đã tạm ổn thì hắn gần như lập tức bắt tay vào việc tiếp quản địa bàn của thành Đông và thành Bắc.
Khi mọi thứ ở miếu đã dần ổn, Uyên Nương thấy biểu hiện kỳ quái của Trịnh Tẩu ở nhà trong thì lần mò tìm tới tán gẫu:
– Tâm hồn treo ngược cành cây, tự ngồi cười một mình thế này nếu không điên thì là đang thương nhớ ai đó. Kể đi, ta tư vấn cho. Ngoài đấy Trần Hiếu đã làm gì mà cô ra nông nỗi này?
Trịnh Tẩu giật mình xấu hổ lại nghiêm mặt chối:
– Đâu có, không có chuyện gì cả.
Uyên Nương bĩu môi chê nói giận dỗi:
– Không muốn kể thì thôi. Ta cũng chẳng thèm. Có điều, không nhờ ta bày cách, tương lai Trần Hiếu bị ca kỹ kia hớp hồn đừng có quay lại trách ta là được.
Uyên Nương định bỏ đi thật, lời nói của nàng ấy làm Trịnh Tẩu giật mình, theo phản xạ đưa tay ra kéo lấy váy níu lại. Uyên Nương chỉ chờ có thế liền ngồi thụp xuống ôm gối ghé sát vào hóng:
– Đây, kể đi. Chuyện là thế nào?
Trịnh Tẩu mặt đỏ bừng, khó khăn lắm mới dần mấp máy được môi để thủ thỉ kể lại chuyện trên chiến trường, chuyện Trần Hiếu để ý tới vết thương của nàng.
Uyên Nương ở bên càng nghe càng há mồm kinh ngạc hỏi lại:
– Thế là cô cứ thế cùng hắn đi về đây?
Trịnh Tẩu khó hiểu với câu hỏi của Uyên Nương, nàng tròn mắt gật đầu đáp:
– Đúng thế. Không đi về đây thì đi đâu.
Uyên Nương tay chân co quắp dơ lên muốn đánh nhưng lại hạ xuống vì nhớ ra có đánh thì người đau là cô chứ không phải Trịnh Tẩu. Uyên Nương khổ sở kêu trời trách móc:
– Trời ơi, bà cô của tôi ơi, cô không thể tỏ ra mình yếu đuối được một tý à? Nhẽ ra lúc đó cô phải tỏ ra đau đớn, kiệt sức ngã vào lòng để hắn bế hoặc cõng cô về chứ? Cơ hội tối thế sao lại cứ nhông nhông đi về là thế nào? Nhất cự ly, nhì thủ đoạn. Cự ly cô đã có, thêm tý chút thủ đoạn là xong rồi. Trời ơi là trời.
Tưởng tượng việc để Trần Hiếu cõng hay bế làm Trịnh Tẩu như bốc hỏa, tưởng như có khói bốc trên đầu luôn rồi. Trịnh Tẩu vội lắc đầu giữ lấy tỉnh táo, xua tay chối đây đẩy:
– Không được, không được. Hắn khi đó yếu muốn đứt hơi, sức đâu mà cõng theo người khác. Với lại ta đâu có đau tới thế, giả vờ giả vịt để làm gì?
Uyên Nương vỗ trán giọng đầy bất lực:
– Trời ạ, nữ nhi đôi khi phải tỏ ra yếu đuối để nam nhân có cơ hội làm chỗ cho nữ nhân dựa vào. Làm cái này cả hai cùng thích, nữ nhân được dựa dẫm vào người mình thương, còn nam nhân được hưởng hư vinh của kẻ mạnh. Phải ta khi đó, ta đã nhũn người ra để hắn không bế không được rồi. Trời ơi, cô phung phí cơ hội thế này thì sao mà thắng nổi ca kỹ kia?
Trình Tẩu hơi trầm ngâm gác cằm lên đầu gối, mấy chuyện nữ nhi này nàng không thể hiểu được, cũng tự thấy bản thân thật sự không bằng ca kỹ kia nên rất tự ti. Uyên Nương nhìn bộ dạng này chợt vùng tới ngồi trước mặt động viên:
– Yên tâm, có tỉ tỉ đây, Trần Hiếu không chạy thoát được đâu. Cứ để đó cho ta.
Nói rồi, Uyên Nương ấn đầu cho Trịnh Tẩu đổ ngược ra tấm phản, tay nhanh chóng kéo áo Trịnh Tẩu lên để lộ ra cái bụng phẳng lừ.
– Uyên Nương, cô làm gì đấy?
Trịnh Tẩu hốt hoảng ôm lấy cái áo bị lột lên muốn kéo xuống thì bị Uyên Nương trừng mắt mím môi nói:
– Yên nào, để yên đấy cho ta. Việc này mà thành từ nay phải gọi ta là tỉ tỉ nghe chưa?
Uyên Nương vơ vội miếng vải, ấn vào chỗ vết bầm bằng lòng bàn tay ở eo Trịnh Tẩu, rồi cứ phơi cái bụng ra đó nàng quay ra ngoài hét lên:
– Trần Hiếu, Trần Hiếu, mau tới đây. Trịnh Tẩu có chuyện rồi.
Giọng Uyên Nương vọng ra làm bên ngoài trở nên hối hả, vài khất cái gần cửa nghe tin Trịnh Tẩu có chuyện cũng lóp ngóp cố bò dậy để vào xem. Lão Què ở cửa liền cầm nạng gõ cho mỗi tên một cái chửi:
– Đồ ngu, người ta gọi Trần Hiếu, không gọi ngươi. Ở yên đấy mà chữa trị cho mình đi.
Cửu Tứ theo bản năng cũng định chạy vào, thấy lão Què lại tự nhớ tới cái u sau đầu, hắn vội kéo ngược Tiểu Miêu giật ngược lại nhắc nhở:
– Tiểu Miêu, đứng yên đừng làm loạn. Chuyện này chúng ta không hiểu, đừng can dự vào.
Trần Hiếu vừa vọt qua cửa đã hối hả hỏi:
– Uyên Nương, Trịnh Tẩu có chuyện gì thế?
Uyên Nương vỗ vào cái tay đang lần mò muốn kéo áo xuống. Nhìn Trịnh Tẩu bối rối nằm dưới phản, Uyên Nương nháy mắt hóm hỉnh một cái rồi quay ra với vẻ hối hả nói:
– Vết thương tái phát, ngươi thay ta giữ cho chặt. Ta đi tìm đại phu, tìm thuốc chườm cho nàng ấy.
Trần Hiếu ú ớ chưa biết thế nào, vừa mới tới gần đã bị Uyên Nương kéo tay tới ấn lên miếng vải trên bụng, còn bản thân thì chạy tọt đi mất.
Không phải chưa từng nhìn da thịt phụ nữ, Trần Hiếu từng ở Đại Việt thì việc thấy cả tấm lưng trần của phụ nữ không phải chuyện hiếm, nhưng lần này thấy cái bụng phẳng lừ, trắng muốt của Trịnh Tẩu khiến hắn có chút ngại ngùng không dám đối diện. Hơi nhìn lảng đi chỗ khác, hắn gặng hỏi:
– Trịnh Tẩu, vết thương của cô sao rồi?
Trịnh Tẩu cũng ngại tới chín mặt, nàng từ từ rón rén như kẻ trộm đưa tay dần dần kéo vạt áo che đi bụng mình, Ngại ngùng trả lời:
– Vẫn còn đau một chút thôi. Chắc cũng không quá nghiêm trọng.
Dù nói thế, nhưng Trần Hiếu thực sự giữ miếng vải rất nghiêm túc. Không gian bên trong gian nhà trở nên yên ắng tới mức có thể nghe được hơi thở của đối phương, bên ngoài cũng tự dưng yên tĩnh như tạo cơ hội cho họ nói chuyện.
Trần Hiếu dù ngại không biết phải nói gì, nhưng nghĩ tới chặng đường vừa qua hắn thật sự cảm kích, giờ mới có điều kiện để nói lời cảm ơn:
– Trịnh Tẩu, cảm ơn cô. Nếu không có cô, bọn ta đã không thể đi được tới ngày hôm nay.
Trịnh Tẩu nhìn sâu vào mắt Trần Hiếu rồi mỉm cười đáp lại:
– Không cần cảm ơn. Chúng ta vốn là những kẻ lang thang, tương lai định sẵn đã mờ mịt, cuộc sống hiện giờ nhờ có ngươi, bọn họ mới dần có chút hi vọng. Ở đây, tất cả đều đang chiến đấu vì tương lai của mình.
Có câu chuyện dẫn dắt, Trình Tẩu hay Trần Hiếu đều trở nên tự tin hơn, cơ thể căng cứng dần được thả lỏng. Tiếng trò chuyện dần thoải mái, thi thoảng xen lẫn vài tiếng cười vui vẻ.
Bên ngoài cửa có lão Què canh gác không ai có thể làm phiền người bên trong, Uyên Nương ghé tai cố gắng nghe trộm tự cười khúc khích. Ai làm ồn đều bị nàng trừng mắt quát mắng. Duy chỉ có Đại Cẩu không biết sống chết, mỗi lần xuất hiện nó lại chạy như ma đuổi, vừa tới cổng đã hò hét náo loạn:
– Trần Hiếu, Trần Hiếu đại ca. Lớn chuyện rồi, lớn chuyện rồi.