Chương 343: Lựa chọn của Phùng Mặc Lăng 3.
Phùng Mặc Lăng là người tham vọng, từ ngày nếm trải mùi vị quyền lực hắn lại càng thèm khát quyền lực hơn nữa. Đặc biệt là từ khi tiếp xúc với Trần Hiếu, hắn nhận ra bản thân thật sự có thể bằng cách này hay cách khác để leo lên vị trí cao hơn. Có điều hiện tại, con đường quan lộ của Phùng Mặc Lăng đang có một hòn đá tảng chắn đường. Thứ mà hắn vắt óc suy nghĩ cũng không tìm ra cách để vượt qua vì xuất phát điểm thấp của bản thân.
Nếu chức Bách Hộ, Thiên Hộ mà lão Phùng từng lĩnh qua có thể dễ dàng đạt được nhờ công trạng thì vị trí chỉ huy sứ chỉ huy Khâm Châu vệ của Lý Ngạn Thành lại là câu chuyện hoàn toàn khác. Người ta có thể dễ dàng bố trí thay thế một vị Bách hộ, Thiên Hộ trong vệ sở chứ không thể dễ dàng thay thế một vị chỉ huy đứng đầu cả một vệ lớn như Khâm Châu.
Phùng Mặc Lăng muốn tiếp tục thăng tiến thì bắt buộc phải leo lên chức chỉ huy sứ. Giống như một cửa ải trên con đường tiến quân vậy, muốn chiếm ải phải làm cho kẻ giữ ải phải rời đi bằng mọi cách. Phùng Mặc Lăng muốn lên Chỉ huy sứ cần đồng thời hai điều kiện, một là có công lao đủ lớn để được đề bạt, hai là cái ghế chỉ huy sứ phải bị bỏ trống.
Công trạng đủ lớn không phải quá bất khả thi, nhưng đợi ghế chỉ huy sứ bị bỏ trông là nan đề khó giải với Phùng Mặc Lăng cũng không phải là thứ mà hắn có thể quyết định. Để điều kiện này xảy ra, Lý Ngạn Thành hoặc phải bị cắt chức hoặc được thăng chức.
Bị cắt chức thì quá khó, Lý Ngạn Thành làm quan đã lâu, có bè phái chống lưng, Vương Kiều Nhuệ cùng hắn và các quan viên lớn nhỏ ở Khâm Châu lợi ích bền chặt đan xen, muốn nhổ một người lại phải nhổ cả cụm. Phùng Mặc Lăng tự thấy việc này quá sức với hắn.
Nếu Lý Ngạn Thành thăng chức, cái ghế Chỉ huy sứ đúng là sẽ được bỏ trống, nhưng sẽ không có chuyện cái ghế này được chuyển cho người ngoài. Người tiếp quản sẽ lại hoặc là thân tín của Lý Ngạn Thành hoặc là người của bè đảng được nâng đỡ. Kể cả Phùng Mặc Lăng có chen chân vào được bè đảng này thì cũng phải nhẫn nhịn chờ tới lượt. Vì trước hắn còn tới bốn vị Thiên Hộ khác đang đặt chỗ chờ tới lượt, không có 15 đến 20 năm thì đừng mơ mộng vô ích. Phùng Mặc Lăng không đủ kiên nhẫn và thời gian để làm chuyện ngồi chờ sung rụng như thế. Hơn nữa, lời nhắc thời kỳ “Điểu tận cung tàn” vẫn văng vẳng trong suy nghĩ của hắn.
Nghĩ tới việc bản thân vừa mạo hiểm chặt đứt quan lộ để đổi lấy câu trả lời gần như vô tri vô giác, Phùng Mặc Lăng không ngần ngại tuốt đao kề lê cổ Trần Hiếu, nghiến răng truy hỏi:
– Ta còn tưởng ngươi có ý tưởng cao siêu gì? Ngươi ngu ngốc hay thật sự không biết đứng sau Hải Vân bang là những ai? Động vào chúng người chết sẽ là ngươi. Cho dù có diệt được bọn chúng đi chăng nữa, thì ai dám tấu công trạng này lên? Xem ra, việc ta giết ngươi bây giờ để quay về lối cũ mới là thượng sách.
Trái ngược với vẻ hoảng hốt của Cô Nhi bang mới lóp ngóp bò dậy, Trần Hiếu bình tĩnh đưa tay ra hiệu cho họ dừng lại, bản thân đối diện với Phùng Mặc Lăng đằng đằng sát khí không chớp mắt hỏi:
– Người khác không nhìn thấy cơ hội ở Hải Vân Bang vì sợ thế lực quan lại địa phương. Ngài cũng nhìn không ra, chẳng lẽ ngài cũng sợ đám Vương Kiều Nhuệ, Lý Ngạn Thành?
Phùng Mặc Lăng nhíu mày chưa hiểu ẩn ý bên trong vẫn nói thách thức:
– Sợ? Nếu sợ thì ta còn đứng ở đây sao? Ngươi còn được ba hoa thế này à?
Trần Hiếu thỏa mãn với câu trả lời mỉm cười đáp:
– Triều đình đang ra sức dẹp bỏ tham nhũng, nói trắng ra là cái cớ để Hoàng Đế muốn trảm sát công thần, bè phái đang lũng đoạn. Nếu vậy, ngoài công trạng, ngài không nhìn ra tác dụng của Hải Vân bang ư?
Phùng Mặc Lăng thoáng suy nghĩ rồi có chút kinh ngạc thốt ra kèm theo đầy nghi hoặc:
– Ý ngươi là diệt Hải Vân bang để tìm chứng cứ chúng cấu kết với quan viên Khâm Châu rồi hạ bệ bọn chúng? Nhưng ai sẽ tấu công trạng này lên? Chỉ là một Hải Vân Bang nho nhỏ, triều đình không để vào mắt. Chuyện tới Tuần Phủ là tối đa, ai biết được, khi tin tức tới tay Tuần Phủ, người bị trị tội là đám quan viên hay là chúng ta? Ngươi không phải ngu ngốc tin rằng Tuần Phủ là ngươi công chính liêm minh đấy chứ?
Trần Hiếu chỉ mỉm cười đáp không đầu không đuôi:
– Phùng đại nhân, mục tiêu của ngài là chức Chỉ Huy sứ, vậy Vương Kiều Nhuệ sẽ tấu công lao này lên cho chúng ta.
Phùng Mặc Lăng hơi ngớ ra, rồi bừng tỉnh như đã tìm được tiếng nói chung, hắn thỏa mãn thu đao về ôm mặt cười lớn:
– Hahaha Trần Hiếu, ngươi đúng là đồ ranh mãnh. Nước đi này cũng có thể nghĩ ra. Nghĩ tới đây, còn gọi cả ta tới thì hẳn ngươi cũng tính cả rồi chứ? Thời cơ xuất binh, lý do xuất binh,? Ta không tin Lý Ngạn Thành sẽ cho ta cơ hội dẫn binh đi dẹp Hải Vân Bang. Nói cả ra đi.
Trần Hiếu vẫn một dạng mỉm cười tự tin đáp:
– Ngay khi Lý Ngạn Thành rời Khâm Châu chúng ta sẽ ra tay. Tiểu nhân dự tính cũng chỉ tầm cuối năm mà thôi.
Phùng Mặc Lăng ngặc nhiên hỏi ngay:
– Dựa vào đâu ngươi cho rằng Lý Ngạn Thành sẽ rời Khâm Châu?
Trần Hiếu khom người tới gần hơn nói nhỏ:
– Cuộc bình loạn người Miêu sắp tới có một nhánh quân hướng tới Long Châu và Thượng Tư Châu. Đại nhân hẳn sẽ đoán ra mục đích của nhóm quân này.
Phùng Mặc Lăng cau mày khó hiểu:
– Người Miêu sinh sống chủ yếu ở Quý Châu và Hồ Nam. Ở Quảng Tây có cũng chỉ có chút ít ở phía Tây Bắc. Nếu đại quân xuất động cả Long Châu và Thượng Tư Châu ở phía nam, tức mục tiêu sẽ là tàn dư của Đại Chu? Đây là quân cơ đại sự, từ đâu ngươi có tin tức này?
Trần Hiếu nhún vai đáp:
– Tiểu nhân từng nói với ngài rồi, vào đúng người, thông tin chính là sức mạnh. Thanh lâu tửu quán, quán cóc ven đường nếu biết tận dụng, đâu đâu cũng là thông tin hữu ích cả.
Phùng Mặc Lăng hơi chúi người nhìn xoáy vào mắt Trần Hiếu:
– Ba hôm trước, Cự phú, quan viên của Khâm Châu mở tiệc chiêu đãi Binh Bộ Chủ Sự ở thuyền Hoa trên Khâm Giang. Ngươi lấy được tin tức này từ chỗ thuyền hoa của lão Hàn?
Thấy Trần Hiếu im lặng không đáp, Phùng Mặc Lăng hừ mũi coi khinh nhưng không giấu nổi tò mò:
– Bọn chúng mang cả quân cơ đại sự tới kỹ viện bàn bạc cơ à? Lũ ngu xuẩn. Chỉ béo bở cho tên gian xảo nhà ngươi. Nếu vậy là ngươi nhắm tới lão Hàn ngay từ đầu mới cho bọn trẻ tới đó làm việc? Lợi dụng cả bọn trẻ, ngươi khá khốn nạn đấy. Nhưng sao lại là lão Hàn? Vì hắn là người được Vương Kiều Nhuệ chống lưng à?
Trần Hiếu tỉnh bơ kêu oan:
– Đại nhân quá khen, chỉ là trùng hợp thôi? Bọn trẻ ở đó thực sự được chăm sóc rất tốt đấy mới là chủ đạo. Lão Hàn đấy cũng là kẻ rất thức thời, ngoài chút làm ăn thì không dính dáng quá sâu tới bè lũ Vương tri châu. Xem ra cũng tính đường rút ra khi có biến. Vừa khéo, tiểu nhân có thể lợi dụng ít nhiều. Tương lai có thể….
Phùng Mặc Lăng thừa hiểu Trần Hiếu muốn tiến cử lão Hàn với hắn. Nhưng hiện tại, thân hắn còn lo chưa xong thì hơi đâu mà lo cho người khác. Phùng Mặc Lăng tỏ ra nóng vội phất tay ngắt lời Trần Hiếu hỏi:
– Bỏ qua vụ lão Hàn, chuyện này khi sự thành ta sẽ lưu ý. Giờ nói rõ hơn vụ người Miêu và tàn dư đại Chu đi.
Trần Hiếu cúi đầu thưa vâng rồi tiếp tục câu chuyện:
– Người Miêu ngàn năm qua chỉ là viên sỏi dưới giày Đế Quốc, ít lâu lại nổi dậy đòi quyền lợi nhưng chưa bao giờ là vấn đề lớn. Đại Chu thì khác, để lâu sẽ là mối uy hiếp lớn hơn rất nhiều vì lòng người Giang Triết vẫn còn nhớ ơn Ngô Vương năm xưa. Bọn chúng đang tập hợp người mỗi lúc một đông, triều đình đến lúc thu lưới rồi. Khâm Châu gần Long Châu và Thượng Tư Châu, đại quân viên chinh, Khâm Châu Vệ bắt buộc sẽ phải cử người theo đại quân, áp tải lương thảo. Mà kể cả trên không yêu cầu, đây là công trạng lớn, Lý Ngạn Thành cũng sẽ không bỏ qua cơ hội mà tìm cách xin đi theo. Thời cơ của chúng ta cũng chỉ có lần này mà thôi.
Phùng Mặc Lăng ánh mắt như sáng lên nhìn ra thời cơ nhưng vẫn còn băn khoăn:
– Có điều, nếu mọi chuyện như ngươi nói thì Hải Vân Bang lớn mạnh, chúng có tới hơn nghìn người. Chúng ta lấy đâu ra lực lượng để tiêu diệt bọn chúng?
Nói tới đây, Trần Hiếu lại thẳng người vô cùng tự tin:
– Cướp có đông mấy thì vẫn là cướp. Chỉ cần đầu lĩnh bị diệt thì đám còn lại không đáng là gì, chúng sẽ quay ra cắn xé lẫn nhau mà thôi. Huống hồ chúng là hải tặc, trên bờ chỉ là mấy con cá mắc cạn. Nếu đại nhân tin tưởng, chọn cho tiểu nhân 200 thuộc hạ trung thành của ngài để tiểu nhân huấn luyện. Hai tháng sau, khi thời cơ tới, Hải Vân bang sẽ thành vật trong túi của đại nhân.
Phùng Mặc Lăng hơi nhẩm gõ ngón tay vào cán đao nghĩ ngợi chốc lát rồi gật đầu ưng thuận đáp:
– Được, vậy chuyện này làm theo ý ngươi. Vài ngày nữa ta sẽ giao người cho ngươi. Làm cho bí mật, chuyện còn lại ta sẽ xử lý. Làm được việc này, tương lại địa vị của ngươi ở Khâm Châu có ta đảm bảo.
– Tạ đại nhân. Tiểu nhân sẽ không để ngài phải thất vọng.
Phùng Mặc Lăng quay người muốn bỏ đi, nhưng chợt nhớ ra gì đó, hắn hơi quay lại nhắc nhở:
– Còn nữa, có lẽ ngươi cũng biết, trong thời gian tới ta dù không bị hạ bệ nhưng sẽ có chút khó xoay xở, ngươi phải tự lo lấy thân. Cẩn thận Khương Dật Phong, hắn không dễ đối phó đâu.
Trần Hiếu chỉ cúi chào đáp lại theo bóng lưng của Phùng Mặc Lăng đang rời đi, hắn thực ra đã cạn kiệt sức lực, chỉ muốn nằm bẹp xuống.
——————-
Trong lúc đó, bên bờ Khâm Giang, đứng trước mặt hai người Tô Thiên Trì và Hàn Thiên Dực bầm dập, Lý Ngạn Thành chắp tay sau lưng nhìn ánh bình minh vừa lên thở ra một hơi nói với người của mình bên cạnh:
– Phùng Mặc Lăng là kẻ tham vọng nhưng hữu ích. Ta còn từng nghĩ sẽ quan sát thêm một thời gian rồi cất nhắc hắn về dưới trướng. Nhưng xem ra là không được rồi. Ngươi, tới báo với Vương tri châu: Tạm thời chưa thể đụng vào Phùng Mặc Lăng, hắn có công tích hộ thân, động vào bây giờ không tốt cho chúng ta. Thời gian này chúng ta phải tập trung vào cuộc viễn chinh sắp tới, đợi lập được phen công lao này, khi trở về ta sẽ giải quyết hắn.
– Thuộc hạ tuân lệnh!
Đợi thuộc hạ của mình rời đi, Lý Ngạn Thành nói với Khương Dật Phong đang hầu bên cạnh:
– Phùng Mặc Lăng có thể tha, còn kẻ tên Trần Hiếu kia không thể để yên cho hắn hoành hành được. Bắt đầu từ hai kẻ kia đi, ngươi biết mình cần làm gì chứ?
– Tiểu nhân hiểu. Tạ đại nhân.
Khương Dật Phong vái chào rồi mỉm cười nham hiểm, tức thì, hai thân tín của hắn túm cổ áo của Tô Vân Trì và Hàn Thiên Dực kéo ngược xuống dòng Khâm Giang lạnh buốt mặc họ có vùng vẫy ra sao.