Chương 341: Lựa chọn của Phùng Mặc Lăng.
Trong nội thành quản lý vũ khí rất nghiêm, những thứ như đao kiếm, cung nỏ đều bị quản chặt. Các bang phái vì thế hình thành nên quy tắc, có tranh chấp cũng chỉ dùng nắm đấm, tới tối đa cũng chỉ là gậy gộc và gạch đá nói chuyện. Vì nếu dùng tới những thứ dao dựa, cung kiếm, khi xảy ra án mạng triều đình bắt buộc sẽ truy lùng những nơi tàng trữ những vũ khí này để ngừa phản loạn, đảm bảo trị an cho thành trấn. Còn không, dù có bị gạch đập vỡ đầu, bị bóp cổ tới chết thì cũng chỉ tới lượt bộ khoái, bộ đầu ra mặt điều tra, quy kết băng đảng tranh đấu là hết chuyện.
Vì thế, băng đảng đánh nhau, để hạ gục được một người cần tốn rất nhiều sức lực. Khi chưa thể khiến đối phương kiệt quệ thì đừng hòng bỏ đi, ăn đấm lại vùng lên, bị đá bay lại bò dậy lao tới là bình thường.
Trừ những tên cục súc có sức vóc hơn người như Đại Lực hay Thiết Bát. Một đấm của Đại Lực đủ khiến một tên bị văng mạnh vào tường bất tỉnh nhân sự. Một quật của Thiết Bát đủ khiến một tên phải ôm người đau đớn lăn lộn dưới mặt đất. Hai tên đi cạnh nhau tạo thành một mũi tiến lên khó có thể cản nổi cho tới khi gặp đối thủ ngang tầm về sức vóc.
Dưới đất, trận chiến trở nên hỗn loạn, đâu đâu cũng thấy kẻ địch, thấy cả người mình trộn lẫn với nhau. Tiểu Vũ, Cửu Tứ như con trạch luồn lách đi chữa cháy khắp nơi.
Trịnh Tẩu hai tay cầm hai đoản côn bên phải quật đầu tên này, lại cúi người né đòn rồi quật vào lưng tên bên trái, cố hết sức để đuổi theo Trần Hiếu. Mới lơ là một tý, một cái nạng vọt qua mặt nàng quật thẳng tên đang bổ nhào tới từ phía sau bay ngược về. Lão Què nhìn Trịnh Tầu còn chút bần thần cằn nhằn:
– Trịnh Tẩu, giữa trận chiến con đừng mất tập trung, nguy hiểm lắm.
Trịnh Tẩu nhướn mày nhìn về phía trước nói với lão Què:
– Què thúc, Trần Hiếu cách xa quá, nếu hắn có mệnh hệ gì thì chúng ta cũng tiêu đời. Ta phải đuổi kịp để hỗ trợ hắn.
Phạm Tráng từ đâu lao tới, đá bay một tên trước mặt, hắn thở hổn hển áp lưng vào lão Què, nuốt khan vài hơi cố nói:
– Què thúc, thúc không sao chứ. Bọn này đông quá.
Lão Què nhìn Trịnh Tẩu lo lắng trước mặt động viên:
– Vậy được, để lão và tiểu tử này mở đường, Trịnh Tẩu, con theo sau yểm hộ bọn ta. Phạm Tráng, chúng ta lên.
Từ cuộc chạm trán lần trước, được chiến đấu cạnh lão Què, Phạm Tráng đều rất phấn khích. Với cơ thể tàn khuyết, hắn khâm phục thân thủ cùng nghị lực của lão ấy. Phạm Tráng cười nhăn nhở gật đầu hứng khởi rồi lao vọt lên trước.
Dưới mái hiên, Thẩm Du Liêu chạy qua chạy lại giữa các dãy nhà, khi chắc chắn ngoài chiến trường chính, miếu hoang phía sau không còn nguy hiểm gì, hắn quay lại nói với đám Đại Cẩu đang nhấp nhổm dưới mái nhà:
– Các đệ có thể lên được rồi. Nhớ núp cho kỹ, đừng để bọn chúng nhắm vào. Ta canh gác cho.
Đám trẻ con ánh mắt đầy quyết tâm gật đầu cái rụp cam đoan:
– Du Liêu đại ca yên tâm. Bọn đệ luyện tập cho ngày này nhiều lần rồi, sẽ không có vấn đề gì đâu.
Đại Cẩu nói xong liền hứng khởi dẫn bọn trẻ mon men theo bóng mái hiên dần tiếp cận lại gần cuộc chiến. Chỉ ít lâu sau, những tiếng la thất thanh thi thoảng lại vang lên sau mốt tiếng rít xé gió của đạn sỏi đạn đá do bọn chúng bắn ra.
Tô Vân Trì nóng mắt nhìn cuộc chiến hỗn loạn phía trước, dù quân số của chúng đông hơn gấp đôi nhưng lại chẳng chiếm được lợi thế. Hắn nghi hoặc hỏi Hàn Thiên Dực:
– Lão Hàn, đám Khương Dật Phong tới giờ vẫn chưa thấy đâu, chẳng lẽ chúng bội tín?
Hàn Thiên Dực cũng chưa biết phải trả lời thế nào thì ở phía trước, Trần Hiếu túm cổ một tên ném sang bên. Khi đã nhìn rõ đối phương, Trần Hiếu gằn giọng nói về phía trước:
– Tô Vân Trì, Hàn Thiên Dực đừng đợi nữa. Khương Dật Phong không tới được đâu. Hơn nữa, có tới thì thứ hắn nhắm vào là đợi chúng ta cùng trọng thương để hốt trọn một mẻ, làm ngư ông đắc lợi. Các ngươi vẫn còn ngây thơ trông đợi vào sự giúp đỡ của hắn?
Đúng lúc này, Trịnh Tẩu cùng Phạm Tráng, lão Què cùng đuổi kịp, thoát li được chiến đấu mà tới bên cạnh Trần Hiếu. Trịnh Tẩu lên tiếng hỏi thăm:
– Trần Hiếu, vẫn ổn chứ?
– Ta ổn, còn cô?
Trịnh Tẩu gật đầu ra hiệu không sao, Trần Hiếu yên tâm ánh mắt không rời vào đối phương chờ đợi động tĩnh tiếp theo.
Hàn Thiên Dực nhíu mày như đấu tranh nội tâm, mất một lúc hắn thở hắt ra rồi vỗ vai Tô Vân Trì bước tới nói:
– Giờ này Khương Dật Phong còn chưa tới, xem ra Trần Hiếu nói đúng. Tô Vân Trì, chúng ta vẫn chiếm ưu thế, cứ tập trung giải quyết kẻ trước mặt này trước đã, tính sổ với họ Khương để sau.
Tô Vân Trì bực bội nhổ một bãi sang bên cạnh gằn giọng:
– Cần chó gì tên xảo trá họ Khương. Hai chúng ta cũng đủ rồi. Lão Hàn, chúng ta cùng lên. Giết!!!
Tô Vân Trì, Hàn Thiên Dực dứt lời liền dẫn nốt số tay chân thân tín còn lại gia nhập vào trận chiến. Trần Hiếu cũng không do dự căn dặn đám lão Què trước khi lao lên:
– Lão Què, chỗ này nhờ lão. Phạm Tráng, lên với ta. Giết!!!
Cuộc chiến diễn ra tới một canh giờ vẫn chưa có dấu hiệu kết thúc, lại lần nữa bị đẩy lên cao trào với sự tham gia của Tô Vân Trì và Hàn Thiên Dực. Còn Khương Dật Phong, hắn vốn đang hăm hở tiến vào Khâm Châu nhưng giờ mắt hắn nổi lên từng tia máu vì tức giận.
Để lại hàng trăm trai tráng lực lưỡng ở sau lưng, Khương Dật Phong bước tới trước hai bước truy vấn:
– Thiên Hộ đại nhân, giờ giới nghiêm chưa tới, chúng tiểu nhân cũng không mang thứ gì cấm kỵ. Cớ sao không thể nhập thành?
Trước cổng Tây Khâm Châu, Phùng Mặc Lăng trong bộ quân phục, hông dắt đao nghiêm nghị nói:
– Trời đã tối, Khương Dật Phong ngươi dẫn theo hàng trăm trai tráng, hầm hầm tiến vào nội thành Khâm Châu để làm gì?
Khương Dật Phong cố nặn ra nụ cười đáp:
– Thiên Hộ đại nhân, chúng tiểu nhân chỉ muốn vào thành đi dạo, thăm thú phố phường rực rỡ đèn hoa mà thôi. Chẳng lẽ lại không được ư?
Phung Mặc Lăng nhếch môi cười nói:
– Tây thành là khu phố toàn người lao động ở, trộm cắp cũng lắm, nơi đây trị an phức tạp, các ngươi đông người kéo đến, ta không thể cho vào.
Khương Dật Phong vẫn nhún nhường nói:
– Nếu vậy chúng tiểu nhân chia nhỏ ra để vào liệu có được chăng?
Phùng Mặc Lăng vẫn cương quyết:
– Đường phố Tây thành buổi tối không đèn không đóm, làm gì có chỗ để thăm thú. Muốn thăm quan, ta khuyên các ngươi nên vòng ra thành Đông mà vào.
Như chợt nhớ ra gì đó, Phùng Mặc Lăng hơi à lên nói:
– À phải, cũng sắp tới giờ giới nghiêm, e rằng đi vòng lại không kịp. Hay là các ngươi quay về, ngày mai hãy vào thành.
Khương Dật Phong không thể nhịn được nữa, lớn giọng:
– Lão Phùng, là ông cố tình ngăn cản bọn ta? Quan phủ không can thiệp vào tranh đấu bang hội nếu vẫn tuân thủ quy tắc. Chẳng lẽ ông thiên vị, đứng về phe kẻ mới tới kia?
Phùng Mặc Lăng mặt lạnh như tiền đáp:
– Là ta đang ngăn cản không cho các người vào thành. Thế thì đã sao?
Không khí xung quanh trở nên căng thẳng, nhưng Khương Dật Phong không chịu lùi bước, hắn gằn giọng rít lên khe khẽ:
– Bang hội bọn ta có quyền lợi không ít của các ngài. Trong đó có cả Vương đại nhân và Lý Chỉ huy sứ. Cái này là ngại tự ý phá vỡ quy tắc, sẽ ra sao nếu tiểu nhân tấu chuyện này với hai vị đại nhân đây.
Đối mặt với đám người hùng hổ đang siết tay căm phẫn như muốn lao tới, nhìn mình với ánh mắt không mấy thiện cảm, Phùng Mặc Lăng mặt tối sầm, hai tay chắp sau lưng, đầu hơi cúi thấp bước tới gần Khương Dật Phong.
Hắn ngước mặt, ánh mắt lạnh lẽo đến chết người nhìn thẳng vào mắt đối phương, sát ý tỏa ra không thèm giấu giếm, lão Phùng giọng lạnh băng:
– Ngươi đang thách thức hay muốn đe dọa quan viên triều đình?
Các binh sĩ phía sau lập tức rút đao, chĩa giáo, giương cung hướng về đám Khương Dật Phong chờ hiệu lệnh. Không khí như đặc quánh lại tới ngộp thở, mọi âm thanh như chìm xuống, chỉ còn hơn thở nặng nề và tiếng gió rít tê tái. Phùng Mặc Lăng phá vỡ bầu không khí bằng câu nói thách thức:
– Ngươi, một tên xã hội đầu đường xó chợ, mới đứng đầu bến cảng được vài năm đã thực sự cho rằng bản thân ở trước mặt Vương tri châu và Lý chỉ huy sứ sẽ được họ bảo vệ à? Nếu ngươi tự tin thế thì tới đi cho ta xem.
Khương Dật Phong mắt đỏ dừ tức giận, răng hắn nghiến ken két cố gắng áp nộ khí trong lồng ngực xuống để giữ tỉnh táo suy nghĩ. Hắn cũng tiến thêm một bước tới gần lão Phùng gằn giọng nói nhỏ:
– Phùng Mặc Lăng, ngươi đừng quên bản thân cũng chỉ là kẻ mới nổi lên trong số quan viên nhờ chút công trạng mà thôi. Chuyện ngày hôm nay chưa xong đâu.
Rồi bất ngờ Khương Dật Phong chủ động lùi ra vái chào:
– Vậy Phùng Thiên Hộ, chúng tiểu nhân xin cáo từ.
– Các huynh đệ, chúng ta rút!
Phùng Mặc Lăng đợi đám Khương Dật Phong rời đi mới quay trở vào hạ lệnh:
– Tới giờ giới nghiêm, người đâu đóng cổng thành. Phó tướng, thay ta chỉ huy, không có lệnh của ta không cho ai ra vào. Còn các ngươi, theo ta vào trong tuần tra.
– Rõ thưa chỉ huy.
“kẹt kẹt, Rầm” cánh cổng nặng nề đóng sầm lại trước mặt, Phùng Mặc Lăng cau mày đầy suy tư lẩm bẩm:
– Trần Hiếu, hi vọng ngươi có câu trả lời thật thoả đáng cho chuyện này.
Nói rồi, lão Phùng dẫn theo vài thân tín tiến vào trong Tây thành để tuần tra.