Chương 340: Trước trận chiến.
Giữa con đường lớn ở Tây Thành, bỏ xa chốn phồn hoa nhộn nhịp nhất, nơi hai bên chỉ là những dãy nhà không một ánh nến san sát của dân lao động. Hàng trăm người đứng chắn giữa đường chờ đợi thứ sắp xuất hiện ở bóng đen phía trước.
Những cơn gió mùa làm người ta phải gai người, cố gắng lắm mới khiến đám đông không run lên vì rét. Tâm trạng hồi hộp khiến hơi thở nặng nề, từng làn khói trắng thoát ra từ miệng như làn sương mờ bao phủ trên đầu họ. Một áp lực vô hình khó tả nhưu đang đè nén đám đông.
Đại Lực không quan tâm tới cái rét, cũng chẳng tỏ ra căng thẳng, hắn gấp gọn chiếc mũ lông rồi dùng tấm giấy dầu nhăn nheo gói lại cẩn thận trước khi nhét vào lồng ngực. Thiết Bát nhìn hắn chế giễu:
– Ngươi coi trọng cái mũ đấy còn hơn bản thân à? Rét thế này còn không nỡ dùng? Sau chuyến này có định cưới nàng ta không?
Đại Lực vỗ vỗ cái mũ đã nằm yên trong ngực mỉm cười hạnh phúc:
– Đợi mọi chuyện êm xuôi, ta sẽ hỏi cưới nàng ấy. Ta không để nàng ấy chịu thiệt thòi đâu, phải làm thật long trọng. Ngươi có tới uống rượu mừng không?
Thiết Bát đổi cái chén sắt của mình sang tay trái, vỗ vai Đại Lực trêu hắn:
– Phải tùy thuộc vào thành ý của người?
Đại Lực quay lại muốn nổi giận, Thiết Bát vội làm hòa:
– Trêu ngươi thôi. Đương nhiên phải uống rồi, thế nên chúng ta nhất định phải sống.
– Bọn ta có được mời không?
Xung quanh vài huynh đệ nói xen vào muốn nhận phần. Đại Lực quay đầu nhìn xung quanh một lượt rồi sảng khoái đáp:
– Đương nhiên, tất cả huynh đệ chúng ta không thể thiếu một ai.
Lão què nghe câu chuyện hứa hẹn tương lai của đám Đại Lực, ánh mắt trở nên yêu chiều nhìn Trịnh Tẩu ở hàng đầu đầy mong chờ. Nhưng thấy Trần Hiếu ngu si không hiểu tâm ý của nữ nhân thì quay sang mắng nhiếc Phạm Tráng bên cạnh lão:
– Tiểu tử, sau chuyến này bảo người anh em của ngươi một chút. Trần đời sao có đứa ngu như hắn, người thương ngay bên cạnh mà không nhận ra?
Phạm Tráng nhăn nhó không hiểu chuyện gì, than:
– Què thúc thúc, sao tự dưng người nổi giận với con, người nói gì con không hiểu? Trần Hiếu thông minh thế sao lại thành kẻ ngu rồi? Người lo lắng trận chiến sắp tới à? Thúc yên tâm, có con ở đây, không kẻ nào động được vào thúc đâu.
Lão Què bực bôi, đưa cái nạng lên quất vào bắp chân Phạm Tráng một cái quát:
– Không ngờ ngươi cũng ngu như nó. Lo mà giữ thân đi, gặp kẻ nào khó nhai quá thì bảo ta, lão Què này sẽ giúp ngươi một cước.
Bỏ ngoài tai mấy tiếng xì xầm, sờ cái ót sưng vù của Cửu Tứ khiến hắn méo mặt đau đớn Tiểu Vũ nhăn nhở thăm dò:
– Cứu Tứ, ngươi đắc tội gì với Trịnh Tẩu mà để nàng ta ra tay nặng thế này?
Cửu Tứ nhìn bóng dáng của Trịnh Tẩu cứ có cảm giác đang bị ánh mắt của nàng theo sát, hắn nổi hết gai ốc lên vội chối đây đẩy:
– Không có gì, ngươi đừng lắm mồm nữa. Ta không biết gì hết.
Tiểu Vũ khoác vai hắn, ánh mắt cũng nhìn chằm chằm vào Trịnh Tẩu tiếp tục thăm dò muốn cậy mồm Cửu Tứ:
– Trước khi ngươi ăn đòn, ta nghe loáng thoáng “Con gái” rồi “mỹ nhân” gì đó? Chỗ huynh đệ với nhau, có bí mật gì thì nói đi, ta đảm bảo giữ kín chuyện này cho ngươi. Có phải ngươi nói Trịnh Tẩu là mỹ nhân không?
Xung quanh, vài tên hóng chuyện cũng ghé tai vào nghe rồi gật đầu hưởng ứng:
– Phải đấy, Cửu Tứ. Bọn ta không kể với ai đâu.
Cửu Tứ nghiến răng nổi đóa hét lên:
– Lũ các ngươi nghĩ ta ngu lắm phải không? Tính dụ trẻ con ăn cứt gà à?
Bên dưới ồn ào, tiếng Cửu Tứ thì vang vọng, Trình Tẩu quay xuống trừng mắt nhắc nhở:
– Cửu Tứ, đừng làm ồn nữa.
Nhìn Cửu Tứ sợ sun cả vòi, Đại Cẩu cùng vài đứa trẻ con núp dưới mái ngói, giấu mình vào bóng tối, cổ đứa nào cũng đeo một ná cao su, nó lắc đầu ngao ngán chê đám đông bên dưới rồi than vãn:
– Người lớn là một lũ ngốc. Chuyện đơn giản thế mà không nhìn ra ư? Chúng ta lớn lên liệu có ngốc như họ không?
Đám trẻ xung quanh đưa tay lên bịt mồm cười, không ai đáp lại lời nó cả. Đại Cẩu huých nhẹ vào hông Tiểu Miêu ngồi bên cạnh hỏi:
– Ngươi thì nghĩ sao? Trịnh Tẩu của ngươi có thắng nổi không? Ta gặp tỷ tỷ ca kỹ tên Uyển Nhi kia rồi. Bàn tay thon thả mềm mại như nhung, làn da trắng mịn chẳng tỳ vết, cả người toát ra mùi hương quyến rũ tự nhiên, giọng nói thánh thót như vành khuyên, ánh mắt….
Vừa nói, Đại Cẩu còn uống éo miêu tả làm Tiểu Miêu bực bội quay lại quát:
– Đại Cẩu, im đi. Trịnh Tẩu là nhất, Trần Hiếu ngu si không biết trân trọng thì thiệt cho hắn. Hắn không xứng với Trịnh Tẩu.
Trần Hiếu bị chê, làm Đài Cẩu nghiến răng, tức tới mắt long sọc rít lên:
– Phì, Trần Hiếu đại ca từ tay trắng chiếm nửa cái Khâm Châu, sắp tới sẽ nắm cả Khâm Châu trong tay, không việc gì là không biết. Lại tốt với người già trẻ nhỏ, là anh hùng thời nay. Trịnh Tẩu của ngươi tay thô da ráp, nấu cháo còn không xong, lấy gì đòi xứng với Trần Hiếu đại ca nhà ta.
Tiểu Miêu không chịu thua kém, nó gầm gừ gằn giọng như muốn cắn người:
– Ngươi không nghe à? Trần Hiếu là tên ngốc, hắn mới không xứng với người tốt như Trịnh Tẩu.
Hai đứa bé nhìn nhau căm thù như muốn lao vào nhau cắn xé. Thẩm Du Liêu cốc đầu cho mỗi đứa một cái để chúng trật tự lại dùng âm gió nói:
– Đừng làm loạn. Đối phương tới rồi.
Từ bóng tối trước mặt, tiếng bước chân rầm rập của hàng trăm con người truyền tới đánh bay mọi câu chuyện phiếm. Khi hai bên cách nhau còn 50 bước, không khí dần trở nên yên lặng chỉ còn tiếng gió cuốn lá cây xào xạc.
Hàng trên cùng, hai gã đại hán nổi bật nhất bước ra, quét mắt nhìn một lượt lực lượng của Trần Hiếu. Tô Vân Trì trẻ tuổi, dáng vẻ cao lớn, hắn chỉ tay quét một vòng lớn giọng cười chế giễu:
– Trần Hiếu, dựa vào gần 300 con người ít ỏi này mà muốn thống nhất địa bàn Khâm Châu? Là ngươi ngu dốt hay ngạo mạn cho rằng anh hùng thiên hạ đều là chó gà?
Hàn Thiên Dực với chòm râu dài ngang ngực cũng tiến tới phụ họa nhưng vẫn muốn hòa giải:
– Trần Hiếu, năm thế lực ở Khâm Châu xưa nay nước sông không phạm nước giếng. Từ ngày ngươi tới, năm chỉ còn bốn làm cả Khâm Châu náo loạn. Nhưng giờ dừng tay vẫn còn kịp, nếu ngươi ở đây thề giữ nguyên địa bàn hiện tại, chúng ta lại rút về tiếp tục làm hàng xóm tốt của nhau như bao năm qua. Đây là cơ hội cuối cùng của ngươi, Trần Hiếu.
Trần Hiếu phía đối diện nhìn qua bên cạnh. Đợi nhận được cái gật đầu cùng ánh mắt tin tưởng của Trịnh Tẩu, hắn lặng lẽ bước lên ba bước. Trần Hiếu ưỡn ngực hướng về đối phương nói lớn:
– Lão Tô, lão Hàn, ta muốn hỏi một câu. Hai người lên làm lão đại của thành Bắc, thành Đông được bao lâu rồi?
Hàn Thiên Dực cau mày nghi hoặc chưa hiểu dụ ý của Trần Hiếu thì Tô Thiên Trì đã nóng tính bước lên trước truy hỏi:
– Ngươi có dụ ý gì?
Trần Hiếu nhún vai thản nhiên đáp:
– Chắc hẳn cũng chỉ mới ba tới bốn năm đúng chứ? Đời lão đại trước các ngươi cũng tương tự, chỉ được vài năm là sẽ mất ghế. Đấy là tất yếu khi địa bàn bị chia năm xẻ bảy, là quy luật mạnh được yếu thua trên giang hồ. Chỉ cần có kẻ mạnh xuất hiện, hoặc đám cầm quyền không còn hài lòng với lợi ích các ngươi mang lại thì các ngươi cũng dễ dàng bị thay thế mà thôi. Muốn lâu dài chỉ còn cách cho đám cầm quyền thấy chúng ta là duy nhất, không thể tùy tiện tìm người thay thế chúng ta. Muốn vậy, địa bàn phải hợp nhất để phát huy sức mạnh tới cực đại.
Hàn Thiên Dực mất kiên nhẫn nghi hoặc hỏi lại:
– Nói vậy là ngươi nhất định không chịu lui về, nhất định muốn chiếm địa bàn của bọn ta?
Tô Vân Trì không đợi Trần Hiếu nhiều lời thêm, hắn chỉ tay, bộ mặt hung dữ quát:
– Nhiều lời vô ích. Nếu đã vậy, không cho ngươi một bài học thì ngươi không biết trời cao đất dày. Các huynh đệ, Giết!
Trần Hiếu nghiêm mặt lẩm bẩm:
– Đúng là không thể nói lý giữa chiến trường được.
Dứt lời, hắn vọt lao lên trước tiến về phía đám đông đang ùa tới, Trịnh Tẩu, Phạm Tráng, Đại Lực,…. đều bất ngờ nhưng nhanh chóng gầm thét lao tới phía trước.
– Các huynh đệ, Giết!
Trần Hiếu bước chân nhanh dần, nhanh dần rồi vọt tới trước. Hắn tung người đạp bay kẻ đi đầu, người vừa đáp xuống lại đấm gục tên khác. Bước chân vẫn không chịu dừng lại, vừa tiến thêm, hắn cúi người tránh nắm đấm tên bên trái lại liên tiếp tung đấm móc vào cằm tên bên phải. Bị một đấm vào mặt, hắn oằn người chịu đựng rồi trả cho đối phương một đòn vào bụng, khiến đối phương gập người nôn ra ồng ộc.
Không gian đường phố rộng mở, không có bất kỳ địa lợi nào được tận dụng làm lợi thế, hai bên đan cài chỉ dựa vào võ lực và ý chí của bản thân để tranh hơn thua với đối phương.
Trong bóng tối, chỉ chớp mắt, hàng trăm con người ùa vào nhau không một chút nhân nhượng. Cả con phố bị tiếng hò hét, kêu la bao trùm. Những dãy nhà bên đường ở giữa tâm trận chiến chỉ có thể đóng cửa cài then không ai dám ló mặt. Băng đảng thanh toán, trước khi có kết quả, quan phủ chẳng bao giờ can thiệp đã thành giao ước. Người trong nhà chỉ biết đưa tay lên bịt mồm run rẩy đợi mọi chuyện qua đi.
Vì vậy, chỉ bước thêm vài con phố, những âm thanh ồn ào một góc Tây thành, nơi cả ngàn con người đang sống mái với nhau cũng biến mất khỏi Khâm Châu hoa lệ, rực rỡ ánh đèn đủ màu sắc như hai thế giới riêng biệt.