Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
thuc-tinh-that-bai-ta-tai-tan-thu-thon-ben-trong-loai-yeu-quai

Thức Tỉnh Thất Bại, Ta Tại Tân Thủ Thôn Bên Trong Trồng Yêu Quái!

Tháng 12 26, 2025
Chương 842: Đùa chó chơi Chương 841: Liếm cẩu đăng tràng
yeu-long-co-de

Yêu Long Cổ Đế

Tháng mười một 12, 2025
Chương 7388: Cung nghênh bệ hạ trở về! ! ! (Đại Kết Cục) Chương 7387: Chí Cao!
say-ruou-mat-khong-che-bi-ep-cuoi-gap-kinh-vong-dai-tieu-thu.jpg

Say Rượu Mất Khống Chế, Bị Ép Cưới Gấp Kinh Vòng Đại Tiểu Thư

Tháng 5 22, 2025
Chương 544. Đại kết cục Chương 543. Ba năm như một ngày
tuc-cau-hao-mon.jpg

Túc Cầu Hào Môn

Tháng 2 26, 2025
Chương 1083. Chương cuối nhất thuộc về hắn truyền kỳ! Chương 1082. Bi kịch Anh Hùng
black-myth-wukong-cuop-doat-thien-phu-tu-nhi-lang-than-bat-dau.jpg

Black Myth: Wukong: Cướp Đoạt Thiên Phú, Từ Nhị Lang Thần Bắt Đầu

Tháng mười một 25, 2025
Chương 140:vô thiên ý muốn kết hợp, cầm xuống Địa phủ! « cầu từ đặt trước toàn bộ đặt trước Chương 140: Tam giới chấn động,
ta-tuu-kiem-tien-thuc-son-danh-dau-nam-tram-nam.jpg

Ta! Tửu Kiếm Tiên, Thục Sơn Đánh Dấu Năm Trăm Năm

Tháng 1 24, 2025
Chương 550. Hoan nghênh đạo hữu, giáng lâm Tiên Vẫn đại lục! Chương 549. Cửu Thải Thôn Thiên Mãng, ta Sở Phong để ngươi đi rồi sao?!
cb394574ad8b1826b03f3ce5eb0f5a4f

Hogwarts: Từ Liệp Ma Nhân Trở Về Harry

Tháng 1 15, 2025
Chương 476. Có lẽ có một ngày, chúng ta cuối cùng rồi sẽ trùng phùng Chương 475. Ngoài ý liệu trùng phùng
vot-thi-nhan

Vớt Thi Nhân

Tháng 12 20, 2025
Chương 498:. 4 Chương 498:. 3
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 339: Nhất cự ly, nhì thủ đoạn.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 339: Nhất cự ly, nhì thủ đoạn.

Miếu hoang, những mái nhà lụp xụp, mục rống đều bị phá dỡ để thay bằng những gian nhà mới san sát làm chỗ nghỉ. Một nơi hoang vu, u ám sau một năm đã biến thành nơi trú ngụ cho hơn hai trăm người. Ít ai có thể ngờ tới sự biến đổi này, ngay cả những thành viên trong Cô Nhi bang cũng thế. Đám trẻ đều không dám nghĩ có ngày chúng có một nơi để quay về sau chuyến lê la ngoài đường như trước đây.

Hôm nay là ngày đặc biệt, Khất Cái bang cũng tụ họp về đây khiến miếu lại càng thêm đông đúc. Dù giá rét đầu mùa đã thổi tới, tiếng gió rít gào trên đầu, không khí trong miếu lại nặng nề khó tả. Người quấn băng tay buộc áo, người thít đai lưng cho gọn gàng, người vuốt ve cây gậy chống nạng, người lau chùi đoản côn,… Tất cả đều lúi húi như chuẩn bị cho một chuyện hệ trọng sắp tới, chẳng mấy ai muốn mở mồm ra nói chuyện.

Tiểu Miêu rón rén hòa lẫn vào trong đám đông như muốn người ta quên đi sự hiện diện của nó thì bất ngờ bị một bàn tay mềm mại nhéo tai xách ngược lên trách mắng:

– Tiểu Miêu, đệ làm gì ở đây? Đây không phải chỗ cho trẻ con chơi.

“a a đau đau, cẩn thận đứt tai đệ” Tiểu Miêu ôm tai la hét lên đau đớn, ắn mắt lưng tròng ngước nhìn người phụ nữ xinh đẹp nhưng hung dữ trước mặt, cố lấy can đảm cự cãi:

– Uyên Nương, bỏ đệ ra, đệ không nói chơi. Đệ tám tuổi rồi, không còn là trẻ con nữa.

Uyên Nương chống nạch nhìn Tiểu Miêu giãy giụa, mím môi rít lên:

– Lại còn cãi à? Đến sợi lông tơ còn chưa mọc mà thích ra vẻ người lớn à? Ra đấy ai trông các đệ được. Ngoan ngoãn ở nhà đi.

Sau câu nói của Uyên nương, xung quanh bông nổi lên đủ tiếng cười cợt, trêu ghẹo đám nhỏ, phá tan hết sự căng thẳng nãy giờ:

– Hahaha phải đấy Tiểu Miêu, đợi c*** mọc lông đã rồi muốn làm gì cũng được.

– Hahaha Uyên Nương, bên kia còn mấy đứa chưa mọc lông đang trốn kìa?

Tiểu Miêu đỏ mặt hai tay theo phản xạ ôm lấy hạ bộ, háng cũng tự động khép lại, nó nghiến răng bực tức muốn cự cãi, nhưng chưa kịp lên tiếng thì Đại Cẩu bị chỉ điểm không chịu được đã cướp lời:

– Bọn ta nhỏ nhưng có võ. Còn nhớ cái này không? Khà khà, sao nào? Bao nhiêu người lông lá đen xì mà vẫn bị đám không lông bọn ta bắn cho biêu đầu rồi?

Hưởng ứng theo Đại Cẩu, mưới mấy đứa trẻn tay chân vung vẩy ná cao su cười chế giễu lại đám người lớn bên dưới. Tiêu Miêu nhân cơ hội vùng thoát khỏi tay Uyên Nương chạy về phía Đại Cẩu, vừa chạy nó vừa hét:

– Phải đấy, ai dám cười bọn ta, bọn ta sẽ bắn cho biêu đầu. Bao gồm cả đám thành Đông lẫn thành Bắc.

Vài khất cái từng bị đám trẻ bón hành ở ngõ số 7 nghe tiếng cười của chúng thì bống im bặt, tiếng cười của người khác ở xung quanh như lại hướng thêm vào càng làm những khất cái này điên tiết. Cửu Tứ cũng từng ăn vài viên, hắn sắn tay áo nghiến răng đi tới rít lên:

– Ám toán người khác được một lần lại cho rằng vẻ vang lắm. Tiểu Miêu, quay lại đây, lão tử cho đệ biết tay. Mới vài tháng mà đã biết hùa theo kẻ khác rồi. Còn đám nhóc các ngươi cứ đợi đấy, để lão tử bắt được thì cả đám liệu hồn.

Đại Cẩu, Tiểu Miêu và đám trẻ con chổng mông xoa xoa vài cái trêu tức Cửu Tứ rồi ù té bỏ chạy vào trong. Cả Miểu hoang liền ồn ào tiếng đuổi bắt, cả tiếng cười cợt của người đứng hóng trò vui.

Uyên Nương hò hét theo lũ trẻ con đã ù té chạy loạn đầy bất lực, rồi bực bội đi về phía Trịnh Tẩu đang đờ đẫn chẳng để ý tới chuyện xung quanh trách móc:

– Trịnh Tẩu, cô không định quản bọn nhỏ à? Để chúng đi theo thật à?

Trịnh Tẩu thoáng giật mình nhìn về phía ồn ào rồi nhoẻn miệng đáp:

– Cũng đâu có cản được tụi nó. Không có người trông trừng, để bọn nó lại phía sau có khi còn đáng lo hơn, ai biết được kẻ địch có vòng ra sau lưng bọn ta hay không?

Uyên Nương giận dỗi ngồi xuống bên cạnh trách:

– Nữ nhi đã ít, sao chỉ có mình ta phải chăm bẵm cả lũ trẻ thế này. Trần Hiếu chết tiệt.

Nhưng Trịnh Tẩu như không nghe thấy lại đờ người ra. Uyên Nương thừa hiểu tâm trạng phụ nữ nên huých nhẹ vào vai, hếch hàm về phía Trần Hiếu đang ngồi ở lan can quấn lại ống tay áo hỏi:

– Hắn là khúc gỗ, cô sao lại đi thích một khúc gỗ làm gì cho khổ tâm.

Trịnh Tẩu thoáng bối rối, cau mày làm như khó chịu nói:

– Cô nói linh tinh gì vậy. Ai thích ai?

Uyên Nương bĩu môi:

– Nhìn thoáng qua là ta đã biết. Lại còn chối, trên mặt cô hiện rõ mấy chữ “ta thích Trần Hiếu” kia kìa?

Trịnh Tẩu bất giác đưa tay sờ lên trán rồi tự ngượng vì hành động ngốc nghếch của mình. Uyên Nương thì phì cười đưa tay tới cổ tay Trịnh Tẩu vừa lộ ra trêu:

– Không thích hắn thì miếng vải rách này cô còn giữ làm gì? Đưa cho ta đi nhóm bếp.

Vội rụt tay lại tránh khỏi bàn tay của Uyên Nương đang đưa tới, Trịnh Tẩu kéo ống áo che đi mảnh vải quấn ở cổ tay nói lảng tránh:

– Ta giữ lại vì nó còn hữu ích. Cô đừng có mà đoán mò lung tung.

– Xì, không nhận thì thôi.

Uyên Nương bỉ bôi một câu rồi như chẳng đoái hoài tới Trịnh Tẩu nữa mà đưa mắt nhìn Đại Lực vạm vỡ đang dùng hai bàn tay thô kệch ôm giữ khư khư cái mũ lông trên đầu, mắt thì cảnh giác nhìn xung quanh như sợ bị cướp mất. Thi thoảng hắn còn vụng về phủi phủi chiếc mũ như sợ nó bị dính bẩn. Đại Lực quay lại thấy Uyên Nương đang nhìn mình cũng cười ngốc nghếch cúi đầu xấu hổ.

Không như mấy cô gái bị kìm kẹp bởi đủ thứ quy củ, Uyên Nương thích thú vẫy tay chào lại hắn, cứ vô tư mỉm cười, ánh mắt đầy yêu chiều chẳng đoái hoài tới xung quanh. Trịnh Tẩu ôm gối, gác cằm nhìn từng hành động thổ lộ tình cảm của Uyên Nương với Đại Lực tò mò hỏi:

– Cô không sợ người ta dị nghị à? Cô thật tốt số, người cô thương cũng thương lại cô.

Đại Lực thấy Trịnh Tẩu tò mò nhìn mình thì máy móc quay đi, hắn đi rồi Uyên Nương mỉm cười thể hiện ra bộ mặt ôn nhu hiếm có đáp:

– Ta sợ mất người mình thương hơn. Có những thứ phải tự mình cố gắng giành lấy trước khi bị kẻ khác giành mất. Ta tốt số vì ta đã cố gắng giành lấy thứ mà ta thích. Huống hồ, đàn ông vốn là lũ ngốc, nếu không thể hiện tình cảm của mình với họ thì họ sẽ chẳng bao giờ hiểu tấm lòng của nữ nhân đâu. Chỉ vì chút quy củ mà hai người thương nhau lại không tới được với nhau chẳng phải quá đáng tiếc ư? Về mặt này, ca kỹ bọn ta giỏi hơn các cô nhiều.

Trịnh Tẩu bỗng nhíu mày, giật mình hỏi:

– Cô đang cảnh báo ta không cẩn thận sẽ bị ca kỹ trên chiếc thuyền hoa đấy cướp mất Trần Hiếu ư?

Uyên Nương nghiêng đầu ngạc nhiên nhìn Trịnh Tẩu rồi khúc khích hỏi:

– Mới nãy cô còn chối đây đẩy cơ mà. Cô cũng nhận ra rồi ư? Cảm thấy bị uy hiếp rồi hả? Thì ra đây là điều làm cô thất thần thế này.

Trịnh Tẩu hơi ngớ người nhưng lời đã nói ra muốn thu lại cũng chẳng được, đành nhìn qua Trần Hiếu đang vô tư nói chuyện với đám Tiểu Vũ buồn bã thú nhận:

– Chắc là do giác quan của phụ nữ. Trần Hiếu luôn miệng nói chỉ muốn xem đám trẻ con sống thế nào, nhưng mỗi khi nữ nhân kia xuất hiện ánh mắt của hắn lại thay đổi.

Nhìn Trịnh Tẩu từ người quyết đoán mạnh mẽ giờ lại mất hết tự tin, Uyên Nương vỗ vai Trịnh Tẩu một cái rõ mạnh nhưng nàng không cười nổi. Trịnh Tẩu như chẳng thấy chút đau đớn, còn Uyên Nương ngược lại ôm tay xuýt xoa:

– á, tay ta. Phụ nữ nào như cô, thô kệch không khác gì nam nhi.

Thấy Trịnh Tẩu càng mất tự tin, Uyên Nương vội khuyên ngay:

– Haha Trịnh Tẩu, nhất ở cự ly, nhì mới tới thủ đoạn. Cô nghĩ mà xem, cô với ca kỹ kia ai tiếp xúc với Trần Hiếu nhiều hơn? Cô gần đây ngày ngày kè kè bên hắn, còn ca kỹ kia cả tháng may ra gặp mặt một, hai lần. Chỉ cần thêm chút chiêu số, người ta lấy gì mà bì với cô. Là cô đang tự cho rằng mình thua ca kỹ kia mà thôi.

Trịnh Tẩu còn ngớ ra chưa hiểu hết câu nói thì Uyển Nương đã hai tay xoay vai cô lại ngắm nghía cho kỹ rồi nói đầy ẩn ý:

– Ở với đám khất cái lâu quá, cô vẫn chưa nhận ra tiềm năm của bản thân đâu. Để đó cho ta.

Nói rồi, Uyên Nương dùng tay xoa khắp mặt mũi Trịnh Tẩu, vén tóc sang hai bên để lộ ra cái trán phẳng và cặp mày lá liễu, dùng cục than củi dưới đất kẻ kẻ lại cho ra nét. Lại thuận tay gỡ tung mái tóc rối bị buộc tạm bợ, rút lược từ eo chải chuốt vài đường cơ bản rồi búi lại cho gọn. Vài vết lem nhem trên mặt được Uyên Nương dùng khăn lau sạch để lộ ra làn da trắng mịn, đôi môi khô bị hai ngón tay quệt quệt chút mỡ đã trở nên mềm mại, còn chút hồng hồng.

Cái cổ áo cao bị Uyên Nương không thương tiếc phanh ra để lộ cái cổ cao, trắng cùng hai xương quai xanh đầy hấp dẫn. Trịnh Tẩu bị bất ngờ, nàng tròn mắt vội đưa tay lên túm lấy cổ áo kéo lại. Uyên Nương chỉ lườm nguýt một cái, ngón tay không cho Trịnh Tẩu cơ hội nào thọc vào khe áo, kéo căng làm tấm vải quấn ngực được nới lỏng ra. Tức thì ngực Trịnh Tẩu phồng nên như có hai quả bong bóng bị đè nén bên trong dần được thổi căng.

Trịnh Tẩu hốt hoảng chỉ kịp ôm lấy thân trên đã bị Uyên Nương kéo dậy, vuốt vuốt trang phục trên người vài đường cho thẳng. Xong việc, dù chỉ là biện pháp tạm thời, Uyên Nương nhìn tác phẩm của mình cũng không giấu được vẻ hài lòng đáp:

– Đẹp lắm. Cô đúng là kho báu chưa được khai quật đấy. Có gương ở đây cô cũng không thể nhận ra bản thân đâu.

Trịnh Tẩu mặt ửng đỏ vì lời khen, còn chưa biết phải làm gì tiếp theo, Uyên Nương đã dúi cái bánh bao vào tay nàng thì thầm:

– Đem cho hắn đi, đồ ăn là thứ chinh phục đàn ông tốt nhất.

Nói rồi, Uyên Nương không cho Trịnh Tẩu chút cơ hội nào lại gọi với về phía Trần Hiếu:

– Trần Hiếu, tới đây một lát. Trịnh Tẩu có chuyện cần bàn với ngươi.

Trịnh Tẩu luống cuống chỉ muốn chạy trốn, Uyên Nương láu cá đã đẩy nàng lên trước khi Trần Hiếu đang tiến tới.

Chẳng thể trốn được nữa, xung quanh cũng chẳng còn ai để dựa vào, Trịnh Tẩu cúi gằm mặt, bấn loạn bấu ngón tay, bấm ngón chân, cố gắng hết sức để giữ bản thân không chạy đi khi Trần Hiếu ngày càng tới gần.

– Trịnh Tẩu, cô gọi ta? Có chuyện gì thế? Uyên Nương mới đây đã đâu rồi?

Trịnh Tẩu ngập ngừng luống cuống không biết phải mở lời thế nào, thì lời Trần Hiếu đã thốt lên có chút kinh ngạc:

– Trịnh Tẩu, trông cô thật khác, Uyên Nương làm gì mà biến cô thành thế này?

Trịnh Tẩu giật mình trước câu hỏi của Trần Hiếu, không ngờ hắn nhận ra sự thay đổi của cô, ít nhất chứng tỏ bình thường hắn cũng quan sát cô cẩn thận. Bất giác Trịnh Tẩu ngước mặt đầy mong đợi, hỏi kỹ hơn:

– Trông ta khác? Là thế nào?

– Thì đ…

Trần Hiếu đang vô tư định đáp lại thì Tiểu Miêu tư bên chạy thế nào lại húc thẳng vào người hắn, khiến hắn phải bỏ dở câu nói. Cửu Tứ từ phía sau cười nham hiểm lao tới liền túm được cổ áo Tiểu Miêu cười gằn:

– Đệ chạy đi nữa cho ta xem. Ra đây ta …. Trịnh Tẩu? Cô là Trịnh Tẩu à?

Cửu Tứ tròn mắt khi nhìn thấy bộ dáng của Trịnh Tẩu, hắn không kìm được mà đơ người hỏi lại, tay cũng bất giác thả Tiểu Miêu ra. Tiểu Miêu cũng đớ người há miệng ra thốt lên:

– Trịnh Tẩu…. Tỷ đẹp thế?

Trịnh Tẩu mới ngẩng được mặt lên lại cúi rạp mặt xuống nhìn chân xấu hổ. Cửu Tứ thì trở lên hốt hoảng bỏ chạy hò hét như muốn khoe với cả miếu:

– Trịnh Tẩu là con gái….à không, là mỹ nh…

Tiếng của Cửu Tứ làm Trịnh Tẩu chột dạ, rít lên:

– Mẹ nhà ngươi Cửu Tứ, thế ra trước giờ ngươi coi ta là đàn ông à?

Trịnh Tẩu liền rút đoản côn dắt ở hông ném mạnh vào đầu Cửu Tứ khiến hắn ngã dúi dụi, bỏ dở luôn câu nói của hắn. Xử lý xong Cửu Tứ, chút lòng nữ nhân của nàng cũng như biến mất, Trịnh Tẩu đưa tay vò mặt như muốn xóa luôn vẻ nữ nhi của mình.

Xa xa lão què nhìn biểu hiện của Trịnh Tẩu thì lắc đầu thở dài, chút hi vọng trên mặt cũng biến mất.

Trần Hiếu định tiến tới tiếp tục câu chuyện thì Thẩm Du Liêu lại từ mái nhà đáp xuống, hối hả nói:

– Trần Hiếu, bọn chúng xuất phát rồi. Không thấy chúng phân binh, Tô Vân Trì và Hàn Thiên Dực đã hợp lại, đang kéo tới đây theo đường lớn.

Trần Hiếu gật đầu đáp lại:

– Xem ra chúng học khôn rồi, muốn lợi dụng tối đa ưu thế quân số của mình. Đây là biện pháp tốt cho chúng. Như thế cũng tốt, chúng ta không cần lo lắng sau lưng nữa, có thể toàn lực đối phó trược mặt.

Nhớ ra gì đó, Trần Hiếu quay lại hỏi Trịnh Tẩu:

– Trịnh Tẩu, khi nãy cô muốn nói gì?

Cảm nhận thời gian đã hết, Trịnh Tẩu đưa cái bánh vào tay Trần Hiếu, còn chút lo lắng hỏi:

– Ngươi có chắc Khương Dật Phong sẽ không tham gia vào trận chiến không?

– Chắc chắn. Hạt mầm đã gieo, lão Phùng sẽ không ngồi yên đâu.

Trần Hiếu gật đầu đầy tự tin để người xung quanh có thể yên tâm đối phó với kẻ thù trước mặt. Hắn vẫn vô tư như thế, vô thức tháo mảnh vải mới khổ sở quấn ở cổ tay ra đưa về phía Trịnh Tẩu, nhìn vào cái cổ cao trắng muốt ân cần nói:

– Cô mặc phong phanh như thế, không chịu được gió lạnh ngoài đường đâu. Nếu không chê bẩn thì cứ dùng tạm.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

chet-di-ky-uc-bat-dau-dien-cuong-cong-kich-ta.jpg
Chết Đi Ký Ức Bắt Đầu Điên Cuồng Công Kích Ta!
Tháng 4 28, 2025
xong-doi-bi-yandere-tai-phiet-ty-muoi-sao-lo.jpg
Xong Đời, Bị Yandere Tài Phiệt Tỷ Muội Sáo Lộ!
Tháng 2 21, 2025
tam-quoc-bat-dau-dieu-thuyen-giao-pho-cho-ta.jpg
Tam Quốc: Bắt Đầu Điêu Thuyền Giao Phó Cho Ta
Tháng 1 24, 2025
hinh-xam-thuc-tinh-bat-dau-trai-rong-phai-ho-lung-xam-tu-la.jpg
Hình Xăm Thức Tỉnh: Bắt Đầu Trái Rồng Phải Hổ Lưng Xăm Tu La
Tháng 1 23, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved