Chương 338: Tác dụng của chiến tranh.
Chiến tranh đi kèm là binh đao khói lửa, là cảnh loạn lạc ly tán, là nghèo đói tan hoang, là xác chết đầy đồng ở nơi chiến sự xảy ra. Nhưng với một bộ phận khác, tác dụng của chiến tranh là vô cùng. Có nhóm người coi đây là thời cơ tranh thủ làm giàu hiếm có, có người lại coi đây là cơ hội thăng quan tiến chức cho bản thân, có người chỉ đơn giản là nhìn thấy một cách để trở mình.
Binh Bộ Chủ Sự chỉ là một quan văn cấp trung trong Binh Bộ, phụ trách hậu cần trong quân đội. Chức quan không phải là lớn, chỉ tới Chánh Ngũ Phẩm, so với Tri Phủ, Tri Châu chẳng hơn được. Nhưng quan trọng ở nhiệm vụ họ được giao đi kèm “Đốc Lý Quân Nhu Sứ” lại nắm giữ trọng trách lớn và vô vàn lợi ích phía sau.
Muốn phát động chiến tranh, thứ tiêu tốn nhất là tiền, rất nhiều tiền. Tiền để huy động quân đội, tiền trả thù lao cho binh sĩ; tiền thu mua lương thực; tiền chế tạo quân tư trang, binh khí; tiền cho dân phu; tiền sửa đường làm cầu,…. Mà Đốc lý quân nhu được quyền thu gom toàn bộ những thứ này để chuẩn bị cho đại quân xuất chinh. Mua từ ai, mua bằng nào, giá cả, chủng loại,….các loại sổ sách đều cần vị Đốc Lý Quân Nhu Sứ thông qua trước khi gửi tới Binh Bộ và triều đình.
Đấy là vì sao, vị Binh Bộ Chủ Sự lại được các cự thương giàu có ở Khâm Châu khúm núm săn đón, xu nịnh ở bến thuyền. Dù chức quan của vị Chủ Sự thấp nhưng lại được ưu ái ngồi ở vị trí chủ vị giữa khoang thuyền lớn vô cùng sa hoa.
Thảm lông cừu lún tới mắt cá được trải kín sàn, hàng trăm cây nến thơm được đốt như đốt tiến thắp sáng cả gian phòng lớn. Bốn xung quanh được che kín bởi rèm làm bằng những loại lụa thượng hạng. Đồ dùng trong căn phòng không bằng sứ Thanh Hoa thì cũng là gốm từ Ngũ đại danh diêu thời Tống, không mạ vàng thì cũng mạ bạc…. Dường như tất cả những gì tốt nhất, đắt tiền nhất, sang trọng nhất….đều được chủ nhân chiếc thuyền hoa đem ra phô bày cho căn phòng đặc biệt này.
Những mâm tiệc thịnh soạn, những loại rượu quý được bày lên, những điệu ca vũ góp vui giúp bữa tiệc huyên náo, tràn ngập tiếng chúc tụng lẫn nhau nhưng vẫn giữ được quy củ. Chỉ tới khi rượu quá ba tuần, dưới sự giúp đỡ của men rượu và các kỹ nữ, bữa tiệc mới dần trở nên thoải mái. Những tiếng chào hỏi, mời rượu riêng lẻ trở thành phổ biến trong bữa tiệc. Mọi con mắt dần lờ đi chỗ khác, người người dần lơ đãng cầm chén đi xa hơn về phía cuối gian phòng, vô tình kéo giãn khoảng cách với vị Binh Bộ Chủ Sự ngồi trên cùng, để lại một chút riêng tư cho hắn.
Ba người phú quý tranh thủ cơ hội, mang theo chén bước tới trước mặt chủ sự, nâng chén cao tới ngang tầm mắt rồi khom người vái:
– Chủ sự đại nhân, chúng tiểu nhân xin được kính đại nhân.
Chủ Sự cũng khách khí nâng chén lên mời lại:
– Ông chủ Mã, ông chủ Hoàng, ông chủ Đậu. Mời!
Vị Chủ Sự ngửa cổ uống sạch chén rượu rồi khà ra một hơi đầy sảng khoái. Đợi ba thương nhân phía dưới dùng ống áo rộng che kín rồi uống cạn chén rượu, Chủ Sự mới thong dong nói:
– Thời gian vừa qua nhờ có các vị giúp sức, việc thu gom lương thảo cho đại quân thuận lợi hơn rất nhiều. Lại giúp ta sớm hoàn thành nhiệm vụ mà triều đình giao phó. Vừa rồi, Khâm Sai Đại Thần của triều đình xuống kiểm tra, với chất lượng và khối lượng lương thảo thu gom được đều rất hài lòng, không tiếc lời khen ngợi. Việc này, mỗ phải cảm ơn các vị rồi.
Ba thương nhân phía dưới vội xua tay luôn mồm không dám nhận. Mã Đại vội đại diện bước ra vái nói:
– Chủ Sự đại nhân quá lời. Được góp sức cho Triều Đình, phân ưu cùng đại nhân là vinh dự của chúng tiểu nhân. Đây là nghĩa vụ chúng tiểu phân phải làm, nào dám kể gì tới công trạng.
Đợi vị Chủ Sự gật đầu hài lòng, Mã Đại khẽ lia mắt nhìn xung quanh, khi chắc chắn tất cả người khác đều đang không chú ý tới bọn hắn thì Mã Đại mới rón rén làm như khó xử nói:
– Có điều, thưa Chủ Sự đại nhân, thời gian vừa qua chúng tiểu nhân đã ra sức vét hết các kho bãi. Hiện giờ muốn mua lương thực mới đã trở nên có chút khan hiếm. Trong quá trình vận chuyển lại có một số bị dính chút ẩm mốc cần thêm thời gian để xử lý, có lẽ phải lấy cả lương từ trước năm kia đi địa phương khác đổi lương mới về mới đủ đáp ứng cho đại quân. Nên việc cấp lượng lương thảo tiếp theo e rằng có chút….
Chủ Sự không cần nghĩ nhiều thừa hiểu ý của đám Mã Đại, hắn ra vẻ nghĩ ngời rồi phất tay nói:
– Hừm, lộ binh và dân phu cũng không yêu cầu cao tới vậy. Lẫn một chút cũng không sao, không sao. Chuyển đi chuyển lại sẽ phát sinh nhiều chi phí không đáng. Bỏ qua đi.
Chủ Sự không nói rõ hắn ra nhưng ai cũng hiểu mánh khóe cả. Đám Mã Đại liền hồ hởi vái tạ:
– Đa tạ đại nhân thấu hiểu. Chúng tiểu nhân cam đoan việc thu gom lương thảo cho đại quân sắp tới không có vấn đề gì.
Nhận được câu trả lời ưng ý, tốp thương nhân này mặt mày rạng rỡ lui ra tốp khác lại tới nhăn nhó kể khổ theo kịch bản vô cùng quen thuộc:
– Chủ Sự đại nhân, Đại quân phạt bắc quả thực đã khiến tình trạng bông vải trở nên khan hiếm, việc làm áo giữ ấm cho đại quân nam chinh sắp tới đã bắt đầu có nhiều khó khăn. Tiểu nhân mạo muội đề xuất có thể dùng vật liệu khác như gai, đay làm áo giữ ấm để tạm khỏa lấp số lượng còn thiếu sắp tới. Xin đại nhân chứng cho?
Chủ sự với việc này không quá đắn đo, nhưng vẫn đăm chiêu nói:
– Điều ông chủ Sơn nói cũng không phải không được. Ngày trước khi bông vải chưa phổ biến, chẳng phải tổ tiên chúng ta vẫn dùng đay, gai làm đồ giữ ấm đấy sao? Miễn sao đủ giữ ấm là được, còn số bông vải có thể bù đắp sau.
Vị thương nhân to béo bên dưới nghe thế thì niềm nở vái tạ:
– Tiểu nhân tạ đại nhân thấu hiểu. Chúng tiểu nhân cam đoan sẽ không để các binh sĩ bị rét.
Quan Khâm Sai của triều đình mới rời đi, những mánh khóe bòn rút, kiếm tiền trong bộ máy quan liêu dần lộ diện. Quan trọng nhất là, đã có báo cáo của Khâm Sai Đại Thần gửi lên triều đình, xác nhận số quân nhu được thu gom đều đạt yêu cầu. Thế nên mọi thứ về sau nếu có chỉ là phát sinh, có vô vàn cách để biện bạch cho những sự cố xảy ra nếu bị phát hiện. Binh Bộ Chủ Sự không phải không biết những thứ sắp tới được đưa vào doanh trại ở tình trạng như thế nào, nhưng trước lợi lộc mang lại, chút khổ sở của binh sĩ hắn chẳng quan tâm.
Binh sĩ ngoài chiến trường chỉ là những nhân vật thấp cổ bé họng, chưa kể tới đội dân phu đi theo, dù đông đảo như tới tiếng nói cũng chẳng có. Chúng có kêu ca phàn nàn một chút cũng chỉ là tiếng hạc nơi đầm sâu, chẳng vang nổi tới trời.
Triều đình yêu cầu lương thực cấp cho quân đội phải là loại mới, lưu kho dưới ba năm. Nhưng binh sĩ, chưa kể tới dân phu đi theo, yêu cầu của họ không cao tới thế. Nói gì tới lương mới, họ chỉ cần ăn đủ no đã là mãn nguyện, cả đời binh dịch, số bữa no của họ còn chẳng có mấy, kể gì tới chút mùi hẩm mốc trong thức ăn?
Triều đình cũng quy định, áo mùa đông của binh sĩ may bằng vải dệt, bên trong độn bông để giữ ấm. Nhưng đâu có mấy binh sĩ, dân phu quan tâm bên trong áo là gì? Đủ giữ ấm đã là phúc đức, không đủ ấm thì đốt chút lửa hay chui rúc vào lều trại chật trội bù lại là xong. Kêu lên quan trên khéo còn bị lột mất tới mảnh vải cuối cùng. Trên chiến trường, mạng người rẻ mạt, việc đứng ra đòi hỏi quyền lợi đôi khi là việc làm vô cùng mạo hiểm.
Các thương nhân đã thành thạo chuyện này như đã trải qua vô số lần. Họ sẵn sàng làm không công, thậm chí vui vẻ làm lỗ vốn để cấp những thứ tốt nhất ở giai đoạn đầu, cuối cùng cũng chỉ đợi tới thời khắc này để hốt lại một mẻ lớn.
Dĩ nhiên, quyền lợi đi kèm cho các quan viên từ địa phương tới trung ương cũng chẳng thể thiếu. Vị Chủ Sự hay các thương nhân ở đây bàn bạc chỉ là đại diện cho những đường dây lợi ích phía sau.
Độc chiếm cái bánh kiểu gì cũng dẫn tới diệt vong, chỉ có chia ra nhiều người cùng ăn mới là cách làm hiệu quả, lâu bền nhất. Người làm ăn sảnh sỏi không ai không hiểu nguyên tắc này.
Thế nên, cứ lần lượt từng thương nhân tiến lên giành lấy miếng bánh của mình đã lui xuống hết, Vương Kiều Nhuệ – Tri châu Khâm Châu, Lý Ngạn Thành – Khâm Châu vệ Chỉ Huy sứ mới ra mặt tiến tới họp bàn cùng vị Binh Bộ Chủ Sự.
Cùng là quan viên, nội dung họ trao đổi ngắn gọn hơn, chỉ tập trung vào những thứ cấp thiết khác. Còn quyền lợi của họ, về cơ bản họ không cần nói tới, những thương nhân ở đây sẽ đảm bảo điều đó.
Vị Chủ Sự nâng chén lên hướng về Vương Kiều Nhuệ khách khí:
– Vương đại nhân, thời gian qua mọi thứ thuận lợi, đều phải nhờ tới sự giúp đỡ của ngài và những thương nhân do ngài tiến cử. Thời gian dài sắp tới, còn rất nhiều việc cần họ chung tay. Chén này, hạ quan kính đại nhân. Hi vọng chúng ta có thể thuận lợi hoàn thành nghĩa vụ triều đình giao phó.
Vương Kiều Nhuệ là Tri Châu nhưng quyền không khác gì Tri Phủ nhờ tầm quan trọng của Khâm Châu, phẩm bậc còn cao hơn Binh Bộ Chủ Sự một bậc. Dù thế họ Vương vẫn tỏ ra khiêm nhường nâng chén khách khí nói:
– Không dám không dám. Nhiệm vụ của triều đình, ta không dám lơ đãng, chỉ có thể dốc hết sức tiến cử trong khả năng. Chủ Sự đại nhân là người được triều đình tin tưởng giao phó trọng trách, sau này còn cần Chủ Sự chiếu cố nhiều.
Vui vẻ uống cạn chén rượu với Vương Kiều Nhuệ, vị Binh Bộ Chủ Sự nhìn sang Chỉ huy sứ Lý Ngạn Thành đang trầm ngâm chờ tới lượt. Ngoài tiền bạc, hắn thừa hiểu mong muốn của đối phương là gì. Phụ trách vận chuyển quân nhu tới tiền phương sắp tới sẽ phụ thuộc vào Lý Ngạn Thành, nên vị Chủ Sự cũng nâng chén khách khí, không ngại để lại một chút ân tinh mà nói mách nước:
– Chỉ Huy Sứ đại nhân, sắp tới việc vận chuyển quân nhu tới Thượng Tư Châu và Long Châu sẽ có nhiều vất vả và vô cùng quan trọng. Phòng giặc cướp đều phải nhờ vào đại nhân rồi.
Lý Ngạn Thành chỉ nghe thế mắt liền sáng rực như thấy quan lộ của mình mở rộng, giọng hắn ồm ồm khách khí nói:
– Không xá gì, không xá gì. Việc này chỉ xin Chủ Sự đại nhân tiến cử thêm.
Cả ba thỏa mãn uống thêm tuần rượu trước khi giàn ca kỹ lần nữa thướt tha đi vào. Tiếng nhạc du dương từ đầu bữa tiệc thay bằng điệu trống dồn dập, sau một hồi tạm lắng, bữa tiệc bây giờ mới thực sự bắt đầu.
Đằng sau vách gỗ với những rèm lụa mỏng, đám Uyển Nhi trong trang phục lộng lẫy đang chờ đợi tới tiết mục của mình. Nghe một ca kỹ bê khay trống báo về, Uyển Nhi quay lại nghi hoặc hỏi Tú Nhi:
– Khi nãy em cũng nghe tới Long Châu và Thượng Tư châu đúng không?
Tú Nhi đang mải cài nốt cây trâm bạc gật đầu đáp:
– Vâng, phía em nghe khá rõ hai nơi này. Xem ra là địa điểm….
“Suỵt” chị cả Thu Mai đưa tay lên miệng ra hiệu cho mấy chị em nhỏ tiếng lại, rồi ghé mắt qua khe cửa xem động tĩnh bên ngoài thuyền hoa. Xác nhận không có ai nghe nén bọn họ rồi mới đáp:
– Nếu thế thì khả năng hai nơi này khá quan trọng, cứ chuyển tin tức này cho ông chủ rồi chuyển tới Trần Hiếu, để hắn tự sắp xếp. Còn các muội, tập trung vào tiết mục của mình đi, hôm nay toàn nhân vật lớn, đừng để lộ ra sơ hở gì.