Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
phap-su-thien-tai-cung-anh-hung-ngay-ngo.jpg

Pháp Sư Thiên Tài Cùng Anh Hùng Ngây Ngô

Tháng 2 27, 2025
Chương 390. Hồi cuối Chương 389. Ta tại nhân gian đều vô địch
nan-doi-nam-trong-lang-thoi-gian-that-khoai-hoat

Nạn Đói Năm: Trong Làng Thời Gian Thật Khoái Hoạt

Tháng 12 24, 2025
Chương 460: cực đoan thời tiết, cảm giác xảy ra đại sự...... Chương 459: đến ca nơi này tới qua ngày tốt lành đi!
ultraman-tiga-darkness-giang-lam-chu-thien.jpg

Ultraman Tiga Darkness Giáng Lâm Chư Thiên

Tháng 2 20, 2025
Chương 633. Bản hoàn tất cảm nghĩ cùng sách mới Chương 631. Phiên ngoại đại kết cục ( xuống )
dung-de-cho-han-lam-hoat-hinh-nua.jpg

Đừng Để Cho Hắn Làm Hoạt Hình Nữa

Tháng 2 12, 2025
Chương 352. Này chính là Hoạt hình mị lực Chương 351. Vì rồi một nữ nhân!
dai-mong-son-hai-chi-su-thi-chien-dich.jpg

Đại Mộng Sơn Hải Chi Sử Thi Chiến Dịch

Tháng 2 24, 2025
Chương 205. Thiên lý truyền âm Chương 204. Trước giờ đại chiến
hunter-ta-that-khong-phai-la-tru-niem-su.jpg

Hunter: Ta Thật Không Phải Là Trừ Niệm Sư

Tháng 1 17, 2025
Chương 628. Phiên ngoại: Hắc Ám Đại Lục · tầm mắt chỗ đến (2) Chương 627. Phiên ngoại: Hắc Ám Đại Lục · tầm mắt chỗ đến (1)
ta-se-mai-tang-chung-than.jpg

Ta Sẽ Mai Táng Chúng Thần

Tháng 2 24, 2025
Chương 477. Bắt đầu Chương 476. Diệt thế chi dạ
phan-phai-bat-dau-diet-bach-nguyet-quang-ca-nha

Phản Phái: Bắt Đầu Diệt Bạch Nguyệt Quang Cả Nhà

Tháng mười một 13, 2025
Chương 504: Chương cuối (đại kết cục) Chương 503: Vô địch Nhân Hoàng, trấn áp hết thảy
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 337: Lợi thế của Khất Cái.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 337: Lợi thế của Khất Cái.

Qua hàng ngàn năm phát triển, Khất Cái là loại không bao giờ biết mất khỏi xã hội, cho dù có là đỉnh cao thịnh thế. Có thể dễ dàng tìm thấy ở bất cứ nơi đâu những người rách rưới, tóc tai bù xù và hôi hám mang theo những cái bát sứt mẻ lê lết bên đường. Từ các hang cùng ngõ hẻm nhơ nhớp hay những nơi xa hoa lộng lẫy, từ bến bãi, chợ thuyền nhốn nháo hay cả những nơi cơ mật, không đâu là không thấy Khất Cái có thể tới lui, lảng vảng.

Khất Cái chỉ là hạng thấp kém, dường như ai cũng có thể dễ dàng trà đạp, nhục mạ một tên ăn mày. Nhưng kỳ lạ ở chỗ, càng phú quý, càng quyền thế, càng hiểu chuyện lại càng không muốn quá nặng tay với những Khất Cái, đánh đập một chút rồi cho vài đồng tiền thì được.

Càng kỳ lạ hơn, Khất Cái có thể lân la, len lỏi tới khắp mọi nơi để xin ăn, đôi khi phạm điều cấm kỵ, tới những nơi bị cấm đoán. Nếu là người thường có khi đã bị kéo đi chém đầu, nhưng vì là Khất Cái nên có thể họ chỉ bị quát mắng, chửi bới, xua đuổi hoặc chịu vài cú đá là xong chuyện.

Ít người để ý tới lợi thế này của Khất Cái. Chuyện giống như đã ăn sâu vào tiềm thức của con người thời đại này, đã trở thành phản xạ tự nhiên, là việc làm hiển nhiên khi nhìn thấy một đám Khất Cái hôi hám, rách rưới, lấm lem đang lê la mặt đất kiếm ăn.

Một văn quan bộ dạng nho nhã, vén rèm xe ngựa nhìn đám đông khất cái bên ngoài đam đằm mình trong giá rét đầu mùa, thi thoảng lại xúm vào mót chút thóc lúa rơi vãi dưới nền đất. Dù thừa biết quanh đây chẳng có kẻ thù uy hiếp, Hắn vẫn cau mày hắng giọng mắng binh sĩ canh gác bên cổng doanh trại đầy quan cách:

– Doanh trại quân đội là trọng địa, sao lại cho kẻ lạ tới gần thế này. Mau đuổi chúng đi.

Thập trưởng, chỉ huy của nhóm quân đang gác cổng bị trách mắng liền khom người, hai tay ôm giáo vái sâu rồi rối rít nói:

– Vâng thưa Chủ sự đại nhân, tiểu nhân đuổi bọn chúng đi ngay.

Rồi hắn lại quay ra binh sĩ của mình quát:

– Các ngươi còn đứng đó? Mau đuổi đám khất cái đi.

Bỗng dưng bị trách mắng, binh sĩ liền quay ra gân cổ quát, xua đuổi, thi thoảng đá đít vài Khất Cái đang bò dưới đất để trút giận.

Nhưng chính vị quan kia khi thấy khất cái sợ hãi tản đi vài bước, hắn đã thỏa mãn lòng hư vình liền đóng rèm lại mà không có thêm động thái gì, chỉ thờ ơ thúc giục tùy tùng:

– Lên đường đi.

Xe ngựa lại tiếp tục lên đường. bỏ lại tiếng ý ới quát tháo phía sau. Nhưng tiếng ồn cũng chỉ kéo dài thêm một lúc, thấy quan trên đã đi xa hơn trăm bước, vị Thập trường phủi tay nói với binh lính của mình:

– Thôi, dừng tay đi, đừng làm việc vô ích nữa.

Vài tiểu binh nghe thế cũng ngước lên nhìn xe ngựa đã rời đi thì xoa tay bỏ dở công việc quay về cổng doanh trại. Bọn chúng chỉ có chục người làm nhiệm vụ gác cổng, có cố đuổi mấy chục khất cái kia thế nào cũng chỉ được chốc lát, vì cái ăn những kẻ kia sẽ lại sớm quay về vị trí cũ chầu chực.

Binh sĩ quay về hàng, mắt nhìn theo xe ngựa, tới bên cạnh Thập trưởng của mình nói mỉa:

– Đội trưởng, vị Binh Bộ Chủ Sự kiêm Đốc lý quân nhu này có vẻ thích quan cách. Toàn bắt chúng ta làm những việc không đâu.

Tiểu binh khác bên cạnh nói chen vào:

– Phải đấy, quanh đây làm gì còn kẻ địch nào. Toàn mượn bóng mượn gió để ra oai với tiểu tốt chúng ta.

Thập trưởng quắc mắt nhìn bọn chúng kết thúc câu chuyện không hay rồi nói:

– Hắn trên Binh Bộ chỉ là quan văn lo hậu cần hành chính, chắng nói được ai. Tới đây thì khác, người ta là quan, phải có việc để lấy uy với tiểu tốt chúng ta là đúng rồi. Đừng lèm bèm nữa, quay về hàng canh gác đi. Ở đây tai vách mạch rừng, cẩn thận tay chân của lão nghe thấy, chúng ta lại bị đem ra thị uy.

Đợi các binh sĩ lui về, những Khất Cái lại theo thói quen dần lân la tới gần con đường dẫn vào doanh trại. Chỉ chực chờ những chiếc xe ngựa chở đầy những bao tải gai đi qua để mót những thứ rơi vãi.

Thiết Bát hòa lẫn vào đám đông liên tục nhẩm tính rồi nói với tiểu tử bên cạnh:

– Quay về báo với Trần Hiếu, hôm nay có 800 xe, khoảng 4000 thạch lương vào doanh trại rồi. Tổng cộng tháng qua đã chuyển tới gần mười vạn thạch lương. Hắn tự biết cân nhắc.

Tiểu tử chỉ gật nhẹ đầu đáp lại rồi từ từ lủi mất, Thiết Bát liền dặn dò người xung quanh:

– Chúng ta duy trì tới tối rồi cũng rút về miếu hoang.

Để tiện cho việc vận lương, doanh trại quân đội được lập bên ngoài Khâm Châu, cách bờ Khâm Giang chỉ vài dặm ngắn ngủi về phía Tây.

Đứa bé nhận được tin tức rồi nó nhanh chân như con sói nhỏ, chạy như bay theo bờ Khâm Giang hướng về phía đô thị sầm uất. Trời dần ngả bóng, những lồng đèn dần được thắp lên dọc bờ sông, nhất là những Thuyền Hoa trên Khâm Giang như thức dậy sau một ngày ngủ yên, chúng lại càng lộng lẫy. Đứa bé mắt nhìn chiếc thuyền hoa lớn nhất đầy mong chờ, còn chân cứ chạy như tự biết chính xác nó cần đi tới đâu.

Bên bờ Khâm Giang, cuộc nói chuyện của Trần Hiếu với Trịnh Tẩu vẫn chưa kết thúc. Nhìn ánh mắt của hắn chăm chú nhìn chiếc thuyền hoa lớn nhất trên Khâm Giang vừa sáng đèn, từng bóng hồng yểu điệu dần hiện ra, những bộ váy kèm dải lụa xúng xính khiến người khác có thể dễ dàng tưởng tượng ra mùi son phấn đầy kích thích. Trịnh Tẩu chống tay vào cằm, hơi nhíu mày tò mò hỏi:

– Ngươi thích cô nương nào trên chiếc thuyền hoa đó à? Ta để ý thấy lần nào có dịp ngồi bên bờ Khâm Giang này ngươi đều rất chăm chú nhìn chiếc thuyền hoa đó.

Trần Hiếu hơi ngớ ra nhìn Trịnh Tẩu, nét mặt còn đầy vẻ bất ngờ với suy nghĩ kia của nàng, rồi hắn phì cười lắc đầu:

– Không phải.

Hắn bất giác vừa nói, ngả người tới gần, rồi để Trịnh Tẩu nhìn theo hướng ngón tay mình chỉ tới, vô tư nói:

– Cô nhìn thấy mấy nhóc tỳ kia không? Giờ này, trước khi có khách tới là lúc duy nhất mấy đứa nhỏ được lên sàn thuyền, cũng là thời gian duy nhất được nhìn thấy bọn chúng. Ta phải xem cho kỹ để về tả cho bọn trẻ ở nhà nghe. Ta mà không tả được Tiểu Bao hôm nay mặc bộ váy thế nào, có vui vẻ không là Đại Cẩu nó càm ràm hành hạ ta mấy ngày liền ngay. Thế nên phải căng mắt ra mà nhìn.

Trịnh Tẩu bao năm qua sống với một đám nam nhân cũng không có vấn đề gì, hôm nay trong khoảnh khắc Trần Hiếu xích lại nàng có chút ngại ngùng khó tả. Nhìn thấy mấy bóng dáng nhỏ đi đi lại lại như lời hắn nói, không hiểu sao nàng lại thấy nhẹ lòng. Trịnh Tẩu vờ gạt tay hắn chuyển hướng câu chuyện:

– Rồi rồi, thấy rồi, đừng chắn tầm nhìn của ta nữa. Ta còn tưởng ngươi đang nhắm tới cô nương nào trên chiếc thuyền hoa của lão Hàn. Cẩn thận đấy, không thiếu đại nhân vật của Khâm Châu có lợi lộc trên đó đâu.

Trần Hiếu chỉ nhún vai ra hiệu đã hiểu, nhưng Trịnh Tẩu như rơi vào trầm tư ôm gối hỏi:

– Trần Hiếu, chúng ta đã nắm trong tay gần một nửa địa bàn của nội thành Khâm Châu, đã thành thế lực đủ lớn để tự bảo vệ người của mình. Đám trẻ đã sống rất tốt so với trước kia. Liệu có thật sự phải mạo hiểm để giật lấy toàn bộ địa bàn của Khâm Châu hay không? Ngươi không có ý định dừng lại ư? Liệu việc này có quá sức không?

Trần Hiếu trước câu hỏi của Trịnh Tẩu cũng trở nên tâm trạng, bộ dáng nghiêm túc nhìn xa xăm đáp lại:

– Thế này vẫn chưa được. Khi nào chúng ta còn chưa đủ lớn thì tới một lúc nào đấy chúng ta vẫn có thể bị thay thế bởi kẻ khác mạnh hơn. Giống như Thẩm Sứt năm xưa bị ta thay thế vậy. Sức mạnh của chúng ta không phải ở nắm đấm, mà là ở thông tin chúng ta thu thập được.

Trần Hiếu hếch hàm về phía vài đại nhân vật đang di chuyển tới bến thuyền rồi nói tiếp:

– Thứ những tên quan viên kia quan tâm chỉ là chúng ta còn giá trị với chúng hay không? Khi có kẻ khác tới và cho chúng nhiều lợi ích hơn thì chúng lại sẵn sàng bán rẻ chúng ta không chút áy náy. Đấy là quy luật mạnh được yếu thua trên giang hồ. Vì vậy, chúng ta nhất định phải là độc nhất ở Khâm Châu, để không kẻ nào có thể dễ dàng thế chỗ chúng ta, để không tên quan viên nào có thể đem chúng ta đi bán. Khi đó ta mới tạm yên tâm.

– Nhưng ….

Trịnh Tẩu muốn hỏi thêm thì một tiểu tử chạy như bay lao thẳng vào Trần Hiếu, nó còn chưa kịp thở đã luôn mồm hỏi:

– Trần Hiếu…. Trần Hiếu…. anh thấy Tiểu Bao không?…. Nó mặc váy màu gì?…. Nó có bị bắt nạt không?…. Có phải làm việc gì nặng nhọc không?

Trần Hiếu gian nan đẩy đầu Đại Cẩu ra, cố chen vào những câu nói ngắt quãng của nó:

– Có, có… ta có thấy Tiểu Bao…. Nay nó mặc váy màu mận, có cả áo khoác lông cừu…. Yên nào, yên nào, đệ như thế ta kể làm sao.

Chỉ mấy câu như thế đã đủ khiến Đại Cẩu cười lên hạnh phúc, nó bình tĩnh hơn, mắt ngước nhìn lên trời như cố hình dung ra bộ dạng của Tiểu Bao theo lời kể của Trần Hiếu, chút mệt nhọc trong người nó chẳng để ý đến nữa. Đợi đến khi nó tự thỏa mãn bằng trí tưởng tượng của mình, thì lời Trần Hiếu bên cạnh mới lại lọt vào tai nó:

– Thế nào rồi? Đừng có quên luôn thông tin đệ mang về cho ta đấy. Thiết Bát bảo sao?

Đại Cẩu trở về với hiện tại, nó đáp lại bằng những con số ngắn gọn:

– Hôm nay 800 xe, 4000 thạch lương. Cả tháng gần đạt 10 vạn thạch.

– Nhiều…nhiều vậy?

Trịnh Tẩu tỏ ra kinh ngạc, còn Trần Hiếu thì nhẩm tính:

– Nếu chỉ kho lương Khâm Châu đã vậy thì rõ rồi, đại quân xuất chinh không dưới 10 vạn, chiến dịch kéo dài ít nhất hai năm. Thời cơ của chúng ta tới rồi.

Trần Hiếu quay sang Đại Cẩu giao phó:

– Đại Cẩu, ta cần đệ tới chỗ lão Phùng một chuyến, chuyển lời của ta tới lão ấy.

Đại Cẩu rất thích bản thân có tác dụng, đợi nó vỗ ngực tự tin rời đi, Trần Hiếu đứng thẳng dậy trên mỏm đá, chống hai tay bên hông nhìn bị Binh Bộ Chủ sự đang được các quan viên, cự thương săn đón ở bến thuyền lại mỉm cười nói với Trịnh Tẩu:

– Trịnh Tẩu, về câu hỏi lúc nãy. Trận chiến thống nhất địa bàn nội thành Khâm Châu của chúng ta hiện giờ có câu trả lời rồi. Nguồn sức mạnh lớn nhất của chúng ta cũng tới rồi.

Trịnh Tẩu dù chưa rõ thứ sức mạnh Trần Hiếu nói lấy từ đâu ra, nhưng nhìn bộ dáng tự tin kèm chút oai phong này của hắn khiến nàng cũng không mấy do dự tham gia vào trận chiến sắp tới.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

cac-su-de-deu-la-dai-lao-vay-ta-chi-co-the-bat-hack.jpg
Các Sư Đệ Đều Là Đại Lão, Vậy Ta Chỉ Có Thể Bật Hack
Tháng 4 15, 2025
tram-than-ta-hac-vuong-nguoi-phat-ngon-bat-dau-thoi-gian-khong
Trảm Thần: Ta Hắc Vương Người Phát Ngôn, Bắt Đầu Ngôn Linh Thời Gian Linh
Tháng mười một 10, 2025
di-tien-liet-truyen
Dị Tiên Liệt Truyện
Tháng 10 30, 2025
bat-dau-luu-day-bac-luong-danh-dau-than-ma-lu-bo
Bắt Đầu Lưu Đày Bắc Lương, Đánh Dấu Thần Ma Lữ Bố
Tháng 12 25, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved