Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
than-phong

Thần Phong

Tháng 12 27, 2025
Chương 574: Lão gia, chúc mừng phát tài Chương 573: Chiêu Tài Hồ
pho-ban-cua-ta-luu-hanh-toan-cau.jpg

Phó Bản Của Ta Lưu Hành Toàn Cầu

Tháng 1 21, 2025
Chương 159. Về nhà đi! Chương 158. Thẩm phán · xuống
do-thi-toi-cuong-tien-nhan-chu-ba.jpg

Đô Thị Tối Cường Tiện Nhân Chủ Bá

Tháng 1 21, 2025
Chương 400. Đại kết cục Chương 399. Long Khiếu Thiên lửa giận
bat-dau-ngheo-tung-toc-truong-che-tao-chu-thien-manh-nhat-de-toc.jpg

Bắt Đầu Nghèo Túng Tộc Trưởng, Chế Tạo Chư Thiên Mạnh Nhất Đế Tộc

Tháng 1 24, 2025
Chương 200. Huyền thần cũng không phải là điểm cuối cùng, cũng là vừa mới bắt đầu Chương 199. Tiên Linh Tông quy thuận
dau-la-ta-vo-hon-so-dieu

Đấu La: Ta Võ Hồn Pidgeot

Tháng mười một 7, 2025
Chương 352: Thần vị truyền thừa, phi thăng Thần giới ( Đại kết cục ) Chương 351: Hủy diệt, là vì tốt hơn tân sinh!
trong-sinh-2000-thanh-mai-giao-hoa-18-tuoi.jpg

Trọng Sinh 2000, Thanh Mai Giáo Hoa 18 Tuổi

Tháng 2 1, 2025
Chương 607. Tiểu Hi Hi, chúng ta kết hôn a! Chương 606. Cố giáo hoa: Cái gì? Có?
marvel-chi-vo-han-hac-diem.jpg

Marvel Chi Vô Hạn Hắc Điếm

Tháng 1 18, 2025
Chương 132. Đại Kết Cục Chương 131. Bạch Hoàng Hậu
cuop-ta-cong-tich-ta-nam-thang-sau-cac-nguoi-lai-gap.jpg

Cướp Ta Công Tích, Ta Nằm Thẳng Sau Các Ngươi Lại Gấp

Tháng 12 24, 2025
Chương 359:: Đạo lý là cùng giảng đạo lý người giảng, không nói đạo lý người, có khác. . Chương 358:: Ma Tôn đại nhân đích thân tới?
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 336: Hải Vân bang.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 336: Hải Vân bang.

Đợi Sa Mu Đà tạm lui ra, Lão Đầu quay ra hỏi Đặng chưởng quầy:

– Ngài nghĩ sao?

Đặng chưởng quầy nheo mắt nhìn theo bóng lưng của Sa Mu Đà rồi nghiêng đầu chép miệng nói:

– Bộ dáng của hắn thì đúng là người Diệp Điều rồi, thái độ của hắn khi nãy cũng cho thấy hắn không nói dối. Nhưng ý muốn của hắn đúng là phạm vào điểm đáng lo nhất của chúng ta.

Lão Đầu đồng thuận:

– Đúng thế, hắn không cần hàng hóa, đến bản thân cũng nguyện ở lại, chỉ xin cho thuyền viên được rời đi đúng là quá đáng ngờ.

Đặng chưởng quầy gật đầu ngay:

– Đúng thế, chúng ta không thể mạo hiểm được. Lão Đầu, theo ta trước mắt cứ giữ hắn ở lại quan sát một thời gian xem thế nào.

Lão Đầu ái ngại lắc đầu:

– Như thế cũng không ổn. Người của chúng ta trên đảo chỉ tới 400, so với số nô lệ được giải cứu và tù binh hải tặc đã ngang bằng nhau. Chúng ta vẫn phải thường xuyên dẫn người ra biển săn hải tặc để huấn luyện tân binh, lại vừa lo chuyện bảo vệ canh gác trên đảo. Đảo Thanh Lân quá lớn so với quy mô hiện tại của chúng ta, nếu tù binh nhiều hơn sẽ rất khó quản lý được. Quá rủi ro.

Đặng chưởng quầy hiểu ra, vẻ mặt đăm chiêu nói:

– Thì ra là thế. Ta chỉ thạo chuyện làm ăn, việc trị an, luyện quân này đúng là không hiểu lắm, nhờ lão nói ta mới biết. Chuyện này xem ra không dễ giải quyết như ta tưởng.

Đặng chưởng quầy đi đi lại lại suy nghĩ chợt lão đấm tay “a” lên một tiếng hớn hở nói:

– Đúng rồi, việc gì khó chúng ta cứ đưa tới nhờ Cậu chủ giải quyết là được.

Vài tân binh xung quanh há mồm kinh ngạc với ý tưởng này, cậu chủ của họ xưa giờ luôn bắt người dưới chủ động giải quyết công việc. Nhiều cái Quốc Toản chỉ lên định hướng còn người dưới thì nương thế mà làm rồi báo cáo lại là được. Có thấy ai đùn việc ngược về cho Cậu chủ thế này đâu?

Lão Đầu kinh nghiệm sống đa dạng, lão nghiêng đầu nghi hoặc hỏi lại:

– Ý ngài là chúng ta chuyển hết đám người này cho cậu chủ?

Đặng chưởng quầy chưa hết phấn khích:

– Đúng thế, không chỉ người mà cả hàng hóa luôn. Người thì để giải nguy cơ cho chúng ta, vào Ngự Thiên rồi, chúng có là gián điệp thì thêm vài năm nữa cũng chẳng thoát đi đâu được. Còn hàng thì để cậu chủ xem xét có thể làm ăn được không? Biết đâu đây lại là cơ hội tốt cho Ngự Thiên.

– Đúng đúng, Ngự Thiên có nhà giam xịn lắm.

Đám tân binh phấn khích hưởng ứng, nhưng lão Đầu thì thực tế hơn truy hỏi:

– Nhưng Đại Việt trước giờ không cho thương nhân ngoại quốc vào nội địa. Chưa kể thuyền của họ ăn nước sâu, không thích hợp di chuyển ở sông. Muốn thế phải kiếm cho họ chiếc Mông Đồng để chở hàng vào.

Đặng chưởng quầy xem nhẹ vấn đề này, tự tin nói:

– Không sao, chuyến này trở về Vân Đồn ta sẽ nói chuyện với Lê Giốc, rồi gửi thư xin ý kiến cậu chủ. Tin rằng hai vấn đề này không khó giải quyết. Trong thời gian đó, đánh nhờ lão và huynh đệ thủy quân coi chừng bọn chúng vậy.

Lão Đầu trên mặt vẫn còn nhiều băn khoăn, nhưng cũng thấy biện pháp này là ổn thỏa nhất nên liền giao phó:

– Được, cứ làm theo cách này đi. Đinh Tứ, trong thời gian này ngươi cùng vài huynh đệ để mắt tới đám Sa Mu Đà. Dẫn cả Răng Sún theo, cần gì thì bảo hắn truyền đạt cho.

Đinh Tứ là em út trong bốn anh em họ Đinh đã đi theo Quốc Toản từ Yên Tử. Lần đầu được giao nhiệm vụ riêng, hắn có chút hồ hởi chắp tay khom người vái:

– Vâng, con đã rõ. Vậy con xin lui ra ngoài trước.

Lão Đầu chỉ gật đầu ưng thuận cho đám tân binh lui ra ngoài, đợi một lát khi chỉ còn hai người trong gian nhà chính, Đặng chưởng quầy tiến tới hỏi:

– Lão Đầu, dường như người có tâm sự. Rốt cuộc có chuyện gì khiến lão lo lắng thế?

Lão Đầu thở hắt ra một hơi lo lắng nói:

– Là đám hải tặc Hải Vân bang. Ta có thể nhận thấy chúng đang cố ý dò tìm vị trí của chúng ta. Vị trí đám hải tặc bị tập kích ngày càng gần Thanh Lân đảo hơn. Vụ mới nhất chỉ cách chúng ta hai ngày đường. Có thể đây là ý đồ của chúng chứ không phải ngẫu nhiên. Như thế, ngày chúng tìm ra căn cứ của ta không còn xa nữa. Bọn chúng đông đảo, nếu không sớm chuẩn bị e rằng ta khó mà đối phó lại.

Đặng chưởng quầy chợt vỗ vỗ đầu như tự trách rồi lục tìm đồ trong người, làm như hối lỗi nói:

– À đấy, lão xem đầu óc của ta. Dạo này bận mải hàng hóa cho Trưởng Tôn Hào, khi lão về ta cũng quên béng mất. Cậu chủ có gửi thư cho lão, việc này người đã có sắp xếp rồi. Một thời gian nữa mọi chuyện sẽ ổn, mọi người có thể yên tâm.

– Cậu chủ có cách giải quyết rồi?

Chỉ cần giải quyết được Hải Vân bang thì mọi chuyện sẽ đơn giản đi nhiểu, đám hải tặc khác chưa phải là mối uy hiếp với Thanh Lân đảo. Lão Đầu mừng rỡ vội lấy phong tư mở ra xem nhưng lại đầy nghi hoặc, càng xem vẻ mặt lão càng lộ rõ vẻ kinh ngạc rồi bất giác thốt lên:

– Người Minh sẽ trừ Hải Vân bang thay chúng ta?

Đáp lại, Đặng chưởng quầy chỉ tủm tỉm mỉm cười gật đầu.

Phải biết, nhà Minh từ khi thành công đuổi nhà Nguyên về phía bắc, trừ khu vực trung tâm quyền lực thì các châu quận xung quanh còn một khoảng trống quyền lực rất lớn. Nhà Minh thuở đầu không được lòng sĩ phu, nhiều sĩ phu vì không muốn làm quan cho nhà Minh thậm chí có người tự chặt tay, phế chân hay vào núi ở ẩn không ra.

Với tàn quân nhà Nguyên cũng thế, nhiều nhóm tàn quân thà trốn lên núi, ra biển làm cướp cũng không muốn quy hàng, phần vì họ sợ nhà Minh trả thù.

Từ tình thế đó, những năm đầu nhà Minh, giặc cướp nổi lên khắp nơi. Đau đầu nhất là nạn cướp biển hoành hành, Oa Khấu tồn tại từ lâu còn chưa thể giải quyết, nay lại thêm tàn quân nhà Nguyên tản mát khiến vấn đề càng thêm phức tạp.

Đại Minh ngay từ ngày đầu đã cố gắng truy quét giặc cướp, đẩy bọn chúng dần dạt ra vùng biên giới. Tình hình dần cải thiện nhưng để trị tận gốc thì chưa, với những châu quận xa trung tâm quyền lực thì càng không thấy mấy hiệu quả. Phần vì giặc cướp thông thạo địa hình, dễ dàng lẩn trốn quan binh truy bắt, phần vì không thiếu những toán cướp có móc ngoặc với quan lại, hào phú địa phương. Lợi ích đan xen, khó mà nhổ tận gốc.

– Hải Vân bang cũng là một trong những toán cướp đó, chúng vốn là vài nhóm tàn quân thủy quân nhà Nguyên tập hợp lại. Hoạt động mạnh ở vùng biển phía nam Đại Minh. Ban đầu chúng dường như chỉ muốn trốn chạy khỏi nhà Minh nên khá rụt rè, nên còn chút dáng dấp quân dịch, nhưng hiện giờ có vẻ chúng thuần túy là một ổ cướp rồi. Người ta đồn rằng hang ổ của chúng ở ngay vùng đầm lầy ven biển giữa Khâm Châu và Liêm Châu. Quan quân đã nhiều lần tổ chức vây bắt, truy quét bọn chúng nhưng đều ra về công cốc. Có thể do vùng này rộng lớn, sông ngòi lắm, đầm lầy nhiều, nên chúng dựa vào đấy mà lẩn trốn. Hừm, cũng có thể chúng thông đồng với quan phủ từ trước, quan quân ra trận chỉ là hình thức cho có mà thôi. Đám bị bắt đem về báo cáo thành tích toàn là hạng tôm tép, còn những con cá lớn như Hải Vân bang thì chẳng bị làm sao.

Trần Hiếu một thân áo gai đã sờn ngồi ôm gối trên một tảng đá bên bờ sông, nói một thôi một hồi hắn nhủ ngọn cỏ trong miệng ra, ánh mắt vẫn không rời khỏi dòng Khâm Giang trước mặt. Trịnh Tẩu mặc bộ vải thô sậm màu, mái tóc cài cây trâm gỗ đơn giản ngồi kế bên nghi hoặc nhìn hắn hỏi lại:

– Nói vậy là ngươi cho rằng Hải Vân bang có quan hệ với quan viên ở Khâm Châu?

Trần Hiếu kéo vạt áo lại để che đi khe hở đang bị mấy cơn gió lạnh tận dụng luồn vào trong người rồi gật gù nói:

– Đúng thế. Điều này gần như là chắc chắn.

Trịnh tẩu nhận chén trà nóng từ tay Trần Hiếu, dùng hai tay ôm lấy để xua đi cảm giác lạnh buốt. Lại càng thắc mắc hơn:

– Dù là thế thì chuyện này liên quan gì tới kế hoạch của chúng ta?

Trần Hiều mỉm cười đáp lại ngắn gọn:

– Liên quan chứ, chúng sẽ là động lực lớn để thúc đẩy kế hoạch của chúng ta.

Nhìn đôi môi hơi tím đi của Trịnh Tẩu, Trần Hiếu chép miệng than phiền:

– Rét thế này rồi, sao cô không về đi, còn cố chấp ngồi ngoài này?

Trịnh Tẩu đang co ro ôm gối, lập tức ưỡn lưng thẳng dậy kiên cường lắc đầu nói:

– Bươn trải giang hồ mấy chục năm, chút gió rét này có xá gì. Đại chiến sắp tới, lòng ta còn nhiều nghi hoặc muốn hỏi ngươi cho rõ.

Trần Hiếu nhếch môi cười rồi nói giọng mỉa mai:

– Cô mới ngấp nghé 20 thì lấy đâu ra “Bươn trải giang hồ mấy chục năm”? Cô cộng cả kiếp trước vào thành tích của mình à? Có việc gì thì cô hỏi nhanh rồi về đi. Cẩn thận lại ốm lăn ra đấy, chúng ta lại thiếu người chăm sóc cô.

Nghe tiếng gió đầu mùa rít gào từng cơn, hàng liễu bên sông như oằn mình chịu đựng từng đợt gió, Trần Hiếu mồm mỉa mai, tay thì cởi cái khăn nâu buộc ở cổ tay ra đưa về phía Trịnh Tẩu thờ ơ nói:

– Nếu không chê bẩn thì cô có thể dùng tạm.

Trịnh Tẩu thoáng ngỡ ngàng, đôi má bị gió cứa cho ửng đỏ, cả người đờ ra không biết phải làm gì. Tới khi Trần Hiếu có ý định thu tay lại nàng mới giật lấy chiếc khăn sờn rách nhanh chóng quấn vào cổ. Hít vài hơi lấy lại bình tĩnh, cái rét cũng như bị đuổi đi xa giúp hơi thở của nàng đều đặn hơn, giọng Trịnh Tẩu dần bình thản hỏi tiếp:

– Nếu vậy, cuộc chiến tranh giành địa bàn ba hôm nữa với Tô Vân Trì ở thành đông và Hàn Thiên Dực ở thành Bắc vẫn tiến hành ư? Chưa kể Khương Dật Phong ở bến cảng có thể sẽ nhúng tay vào. Bọn chúng đều đang ngứa mắt với ngươi. Chúng ta không có đủ thực lực để đối phó với với cả ba tên cùng lúc.

Trần Hiếu nhẩn nha cố xé cái bánh nướng khô khốc trong tay rồi đưa cho Trịnh Tẩu một nửa, hắn mỉm cười đáp lại tự tin:

– Việc đó còn tùy thuộc vào thông tin mà Thiết Bát mang về.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nam-xuyen-nu-cac-nhan-vat-nam-chinh-deu-yeu-toi-nghe-len-gia-tieng-long
Nam Xuyên Nữ: Nam Chính Nhóm Đều Yêu Đến Nghe Lén Gia Tiếng Lòng
Tháng 12 24, 2025
nguoi-cung-ta-dam-luan-tu-tien-ta-han-huyen-voi-nguoi-khoa-hoc-ky-thuat
Ngươi Cùng Ta Đàm Luận Tu Tiên, Ta Hàn Huyên Với Ngươi Khoa Học Kỹ Thuật
Tháng mười một 12, 2025
rac-ruoi-hoang-tu-vi-sao-phai-buoc-ta-lam-hoang-de.jpg
Rác Rưởi Hoàng Tử: Vì Sao Phải Buộc Ta Làm Hoàng Đế?
Tháng 1 22, 2025
tam-quoc-vo-song-lu-bo-nhan-cha-cang-nhieu-ta-cang-manh.jpg
Tam Quốc: Vô Song Lữ Bố, Nhận Cha Càng Nhiều Ta Càng Mạnh
Tháng 1 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved