Chương 335: Phòng gian tế.
Phía đám tân binh coi như xong, Lão Đầu chống tay uể oải đứng dậy nhìn về phía đuôi thuyền hếch hàm nói:
– Nhưng xem ra chuyến này chúng ta trở về công cốc rồi. Không ngờ đám thương nhân này có thể cầm cự đến lúc chúng ta tới, cũng có chút bản lĩnh đấy. Với mấy kẻ kiên cường thế này, cậu chủ hay thả chúng đi lắm.
Từ cuối đuôi thuyền, một người dáng vẻ cao lớn, rắn rỏi, làn da đen cháy của dân đi biển, mái tóc đen quăn tít bết dính thành từng cục. Dù cả người cũng mấy chỗ quấn băng, mặc máu đỏ vẫn thấm ra ngoài, hắn vùng vẫy hò hét thứ ngôn ngữ kỳ lạ không ai hiểu. Chỉ thấy hắn sống chết muốn tiến lại mũi thuyền nơi lão Đầu đang đứng.
Đám tân binh liền tiến tới cản hắn ta lại, còn Răng Sún khẽ tới bên cảnh báo:
– Lão Đầu, hắn nói chúng ta có thể giữ hàng hóa lại, chỉ xin được giữ mạng sống cho các thuyền viên. Có vẻ chúng nghĩ ta cũng là hải tặc như đám kia. Nhưng lão Đầu, người cẩn thận có trá. Đám hải tặc bị bắt hôm nay với đám hôm trước là cùng một bọn trong Hải Vân bang. Đám này bị chúng ta phục kích vài lần, chưa lần nào có thương nhân trụ được lâu như thế. Điều này quá đáng ngờ. Bọn Hải Vân bang hẳn đang tìm cách để biết chỗ ẩn náu của ta, người cẩn thận đối phương cố tình trà trộn.
Lão Đầu thoáng ngạc nhiên khi Răng Sún có thể hiểu được thứ ngôn ngữ kia, lại càng bất ngờ khi hắn có thể suy đoán được nhiều thứ không ngờ. Nhưng lão không thể hiện quá nhiều, chỉ gật đầu ra hiệu đã hiểu rồi hướng cổ về phía người kia ra lệnh:
– Để hắn tới. Xem hắn muốn nói gì? Răng Sún, ngươi hiểu thì phiên dịch đi.
————————-
Thêm vài ngày lênh đênh, quay về đảo Thanh Lân, hang ổ cũ của đám hải tặc ở phía tây bắc hòn đảo đã thành một ngôi làng nhỏ với cả trăm nóc nhà, có lũy gỗ bao quanh, có binh sĩ canh gác. Từ xa có thể dần nhận ra một số ngành nghề bắt đầu manh nha, dễ thấy nhất là ngư nghiệp với hàng đống lưới đánh cá được giăng phơi phía bờ biền và nghề nấu muối với những cột khói trắng nghi ngút trong một góc làng.
Ngọn núi sau lưng có thể thấy một tháp canh đặt cao hơn hẳn cây cối xung quanh. Đảo Thanh Lân rất lớn, có rất nhiều vịnh phù hợp để định cư, neo đậu tàu thuyền. Vài trăm người trú đóng ở đây còn chưa đủ để lấp đầy một góc vịnh. Vì vậy, những tháp canh như thế này luôn được ưu tiên dựng đê để quan sát động tĩnh xung quanh hòn đảo.
Trở về tới bờ biển, vừa kịp lúc gặp nhóm Trưởng Tôn Hào rời đi, lão Đầu phất tay cho tân binh tiếp tục đưa người và hàng hóa xuống thuyền còn bản thân bước lại chào hỏi:
– Các ngươi phải đi rồi à?
Đám Trưởng Tôn Hào khom người vái chào:
– Bác Đầu, người đã về. Gió bắc thổi rồi, bọn con phải lên đường đây. Không thể trì hoãn thêm nữa, kẻo bọn chúng sinh nghi.
Lão Đầu gật đầu lia mắt nhìn vài tên người Chiêm bị trói thành hàng đang lầm lũi bước lên thuyền thì lo lắng hỏi:
– Đã tra ra hết đám gian tế chưa? Chuyện này ngươi phải thật cẩn thận, Ngạc Đốn là lão hồ ly, không dễ để lừa được hắn đâu.
Lão Đầu cả đời ở Hóa Châu, lão nhiều lần được chứng kiến sự lợi hại của đám người ở Danak, với kế hoạch này lão lo lắng mãi không yên. Nhưng Trưởng Tôn Hào vẫn bộ dạng nho nhã, mỉm cười tự tin đáp:
– Bác yên tâm. Chuyện này con đã có dự tính, kể cả chưa tra ra hết gian tế cũng đã có biện pháp đối phó. Chỉ cần qua ải này sẽ không còn vấn đề gì cần lo lắng nữa.
– Được, vậy không cản trở các ngươi thêm nữa, ta vào tìm Đặng chưởng quầy đây, chúc các ngươi thuận buồm xuôi gió.
Lão Đầu tránh người sang một bên, cho đoàn người và hàng hóa của Trưởng Tôn Hào đi qua. Từ bờ biển, nhìn đoàn thuyền rời đi trong lòng lão rất nhiều suy nghĩ hỗn độn, nhưng phần nhiều là phấn khích và tiếc nuối. Mấy chục năm lay lắt ở Hóa Châu, phần lớn cuộc đời binh nghiệp của lão phải căng mình thụ động đối phó với sự cướp phá của quân Chiêm nhiều hơn là được tính kế đối phương. Lần hiếm hoi Đại Việt có ý định đem quân qua thanh toán với quân Chiêm cách đây bốn năm thì bị đánh cho tơi bời, chủ tướng bị giết, còn giữ được thành Hóa Châu đã là kỳ công của Phạm Phúc và thủy quân. Lão chẳng thể ngờ được, mấy tháng ngắn ngủi gần đây, bản thân lão lại được thấy một bức tranh hoàn toàn khác thế này.
– Lão Đầu, nghe nói lão đang muốn tìm ta?
Đang mải mê suy nghĩ, có tiếng gọi kéo lão Đầu lại với thực tại. Biết người tới là Đặng chưởng quầy, lão liền chắp tay chào:
– Đặng chưởng quầy, may mà ta về kịp. Đúng là ta có chuyện muốn trao đổi với ngài, chúng ta vào trong rồi nói.
Để mặc cho đám tân binh và các thủy thủ thu xếp công việc còn lại. Lão Đầu sánh vai cùng Đặng chưởng quầy bước vào trong làng. Vào gian nhà chính ở giữa làng, nghe lão Đầu thuật lại toàn bộ mọi chuyện, Đặng chưởng quầy nghi hoặc hỏi lại:
– Nói vậy là thương buôn đấy tự xưng là Chiêm Lạt Sa Mu Đà, là thương buôn từ Diệp Điều tới. Còn lão thì không chắc hắn có phải là người của đám hải tặc trá hàng hay không?
Lão Đầu hạ chén trà trên tay rồi gật đầu đáp:
– Đúng thế. Câu chủ xưa nay không giết tù binh được cứu từ ổ cướp ra, việc này đã ăn sâu vào tâm trí của các binh sĩ nên ta không dám tùy tiện giết người trừ hậu họa. Hơn nữa, nếu đối phương thực sự là thương buôn từ Diệp Điều tới, biết đâu đây lại thành món ân tình, sau này sẽ có lợi cho kế hoạch phát triển ngoại thương của cậu chủ?
Đặng chưởng quầy đắn đo một chút rồi gạt đi nói:
– Lão nói đúng lắm. Trước hết, chúng ta cứ thử nói chuyện với hắn thêm lần nữa, xem hắn phản ứng thế nào rồi quyết định hướng xử lý cũng chưa muộn.
Lão Đầu quay ra phía cửa gọi:
– Đinh Tứ, mang Răng Sún và Chiêm Lạt Sa Mu Đà tới đây.
Đinh Tứ chắp tay vái trở ra, chỉ thoáng sau hắn đã quay lại cùng hai người được nói tới. Răng Sún thì đã quá quen thuộc, Chiêm Lạt Sa Mu Đà sau vài ngày đi cùng dù chưa hoàn toàn yên tâm nhưng đã bình tĩnh hơn, hắn đặt tay lên ngực cúi chào rồi nói một tràng.
Răng Sún ở bên thuật lại: “- Bái kiến đại nhân, tại hạ là Chiêm Lạt Sa Mu Đà, là thương nhân tới từ Vương quốc Majapahit xin được ra mắt đại nhân”.
Đặng chưởng quầy nghi hoặc nhìn Sa Mu Đà rồi quay sang Răng Sún hỏi:
– Hắn không biết nói tiếng Hán?
Răng Sún không cần dịch lại đã lắc đầu nói:
– Bẩm, hắn không nói được ạ. Trên thuyền tiểu nhân đã từng hỏi hắn việc này.
Đặng chưởng quầy không nói không rằng, khuôn mặt bỗng tối sầm lại ra lệnh:
– Người đâu, lôi hắn ra ngoài chém đầu.
Xung quanh còn đang ngơ ngác chưa hiểu gì, nên hành động bị chậm chạp, Đặng chưởng quầy lại chỉ thẳng vào Sa Mu Đà tiếp tục mắng:
– “Ngôn trung tín, hành đốc kính” kẻ mà vừa mới gặp đã nói dối thì lấy đâu ra thiện ý. Trong đời, ta từng gặp không ít thương nhân từ Diệp Điều (Java) không ai là không biết nói tiếng Hán để làm vốn liếng. Chỉ là nói được ít hay nhiều mà thôi. Làm gì có thương buôn nào đến tự giới thiệu cũng không biết như tên này. Lôi hắn ra ngoài chém đầu.
Xung quanh còn lưỡng lự chưa quyết, đổ dồn về nhìn lão Đầu như cầu cứu. Răng Sún thì đứng chôn chân không biết phải làm gì, lão Đầu thì chỉ làm thinh như không thấy. Đặng chưởng quầy vẫn nghiêm mặt, nhìn Sa Mu Đà dò xét. Tới một lúc, thấy Sa Mu Đà dù có chút bối rối vì không khí kỳ lạ xung quanh và thái độ ác liệt của Đặng chưởng quầy, nhưng hắn không có vẻ hoảng hốt.
Đặng chưởng quầy hơi giãn mặt ra chỉ tay vào Răng Sún:
– Ngươi dịch cho hắn nghe!
Đợi Răng Sún dịch lại, Sa Mu Đà giờ mới vội trở lên hốt hoảng, liên tục xua tay giải thích rồi nhìn Răng Sún như cầu cứu.
Răng Sún nghe một hồi thì thuật lại:
– Bẩm, hắn bảo bản thân đi chuyến này là lần đầu tới phương bắc. Thương đội này vốn là do cha hắn điều hành, còn hắn thích luyện võ và lo việc buôn bán trong vương quốc hơn. Dạo gần đây cha hắn sức khỏe yếu hắn mới phải đi thay. Vốn trong đoàn có lão gia nhân theo hầu lâu năm giúp hắn phiên dịch, nhưng lão đã bị hải tặc hại chết. Hắn xin thề lời này là thật, nếu đại nhân vẫn không tin thì cứ chém đầu hắn, hàng hóa có thể lấy nhưng chỉ xin hãy cho thuyền viên của hắn một chiếc thuyền để đem đầu hắn quay về cố hương, báo tin cho người nhà.
Lão Đầu nghe tới đây thì hơi nhíu mày, còn Đặng chưởng quầy ngược lại lại hòa hoãn hơn nói:
– Cứ cho lời ngươi nói là thật, thì yêu cầu thả người của ngươi bọn ta cũng không thể chấp thuận được.
Sa Mu Đà ngước lên đầy nghi hoặc hỏi:
– Tại sao? Đại nhân, bọn ta chỉ mong có người quay về báo tin cho người ở nhà mà thôi. Chẳng lẽ lấy hàng hóa thôi vẫn chưa đủ? Nếu thế, đại nhân cứ để bọn họ trở về, giữ ta ở lại làm con tin, nếu có thể chờ thêm một thời gian, ngài có thể lấy thêm được tiền chuộc mà ngài mong muốn.
Đặng chưởng quầy dơ tay ra ngắt lời:
– Sa Mu Đà, trước hết ta không phải đại nhân gì cả, trên ta còn có người khác quản lý. Thứ hai, ngươi tới đây, nhìn thấy ngôi làng này thì hẳn phải nhận ra bọn ta không phải hải tặc rồi. Ngược lại, hải tặc là đối tượng bọn ta nhắm tới. Như Răng Sún, người phiên dịch cho ngươi cũng từng là hải tặc bị bọn ta bắt giữ, giờ hắn đã giúp ích cho bọn ta rất nhiều.
Răng Sún vừa nghe, vừa dịch theo cho Sa Mu Đà nghe, bản thân hắn còn gật đầu cam đoan bản thân từng là hải tặc. Đợi Sa Mu Đà đã hiểu, Đặng chưởng quầy lại tiếp tục lên tiếng:
– Đám hải tặc hãm hại các người không phải là toán hải tặc đầu tiên bị bọn ta đánh giết. Hiện giờ, bọn ta và đám hải tặc đã có thù oán với nhau. Đám hải tặc ngày nay rất hùng mạnh, nhà Minh đang bị chúng quậy tưng bừng, lợi thế duy nhất của bọn ta là hành tung bí mật của mình. Vì thế, bọn ta phải giữ bí mật mọi lúc, dù là nguy cơ nhỏ nhất cũng phải bị dẹp bỏ. Hàng hóa của ngươi không phải là vấn đề. Ngươi hiểu ý ta chứ?
Sa Ma Đà hiểu ra, hắn gật đầu cau mày nghĩ ngợi rồi nói đầy bế tắc:
– Nói vậy, tại hạ có thể hiểu các ngài là quan binh. Còn đám tại hạ đã vô tình vướng vào cuộc chiến này, vì vậy trước khi nó kết thúc, để đảm bảo an toàn, đám tại hạ không thể rời đi?
Lão Đầu yên lặng nãy giờ mới gật đầu xác nhận:
– Đúng vậy, chuyện cũng gần như là thế.
Sa Ma Đà vẻ mặt buồn bã, muốn níu lại chút hi vọng, hắn ngước mặt lên hỏi:
– Đại nhân, cuộc chiến này còn diễn ra trong bao lâu nữa?
Đặng chưởng quầy hòa nhã hơn, thành thực đáp:
– Một năm, năm năm hay mười năm. Thú thực là ta cũng không chắc. Điều này hoàn toàn phụ thuộc vào chủ nhân của ta nghĩ gì, mục tiêu của ngài ấy tới đâu. Dù thế nào, kết quả với các người vẫn không đổi, nhất thời ta không thể để các người rời đi. Nhưng cũng không cần quá tuyệt vọng. Chủ nhân của bọn ta là người phi phàm, ngài ấy có thể sẽ có câu trả lời thỏa đáng nhất cho các người. Còn lại, tạm thời cứ yên tâm ở đây, sẽ không ai rắp tâm hãm hại người hay hàng hóa của ngươi. Nơi này cũng không tệ lắm đâu.