Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
nhung-nam-do-ta-lam-dao-si.jpg

Những Năm Đó Ta Làm Đạo Sĩ

Tháng 2 8, 2025
Chương 120. Mùa xuân ấm áp Chương 219. Trận chiến cuối cùng
marvel-tu-thu-duoc-bat-ky-ky-bat-dau.jpg

Marvel: Từ Thu Được Bát Kỳ Kỹ Bắt Đầu

Tháng 2 26, 2025
Chương 308. Chung cuộc cuộc chiến (3) Chương 307. Chung cuộc cuộc chiến (2)
bat-dau-thu-duoc-bai-van-chuong.jpg

Bắt Đầu Thu Được Bài Vân Chưởng

Tháng mười một 25, 2025
Chương 448: Trên trời dưới đất, duy ngã độc tôn (đại kết cục) Chương 447: So kiếm, so với ý
than-hao-ra-mat-tuyet-my-nu-tong-giam-doc-cang-la-thong-gia-tu-be.jpg

Thần Hào: Ra Mắt Tuyệt Mỹ Nữ Tổng Giám Đốc, Càng Là Thông Gia Từ Bé!

Tháng 1 25, 2025
Chương 250. Lễ thành! Chương 249. Biển hoa!
mang-theo-manh-sung-di-tim-bao

Mang Theo Manh Sủng Đi Tìm Bảo

Tháng 10 22, 2025
Chương 467: Kết quả. Chương 466: Thanh Hỏa tiên thành phía trước chiến đấu.
vua-ke-thua-chuc-toc-truong-danh-dau-vo-dich-tu-vi.jpg

Vừa Kế Thừa Chức Tộc Trưởng, Đánh Dấu Vô Địch Tu Vi!

Tháng 2 4, 2025
Chương 369. Chương cuối Chương 368. Như trước sâu không lường được
do-de-deu-la-dai-ma-dau.jpg

Đồ Đệ Đều Là Đại Ma Đầu

Tháng 1 22, 2025
Chương 756. Đều cho vi sư xéo đi! Đại kết cục, tung hoa Chương 755. Dạ Bắc: May mắn ta thuần thục!
ngu-thu-tat-ca-deu-la-than-thoai-cap-theo-tru-ma-ve-dao-bat-dau.jpg

Ngự Thú Tất Cả Đều Là Thần Thoại Cấp, Theo Trừ Ma Vệ Đạo Bắt Đầu

Tháng mười một 29, 2025
Chương 491: Tử vong cũng là tân sinh (chương cuối) Chương 490: Dung luyện quy tắc
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 333: Giặc giã hoành hành.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 333: Giặc giã hoành hành.

Mặt trời dần khuất bóng, trong tịnh xá đóng kín cuối cùng cũng ngừng tiếng bàn bạc. Trần Sư Hiền khoanh tay chăm chú nhìn tấm bản đồ nhỏ.

Nguyễn Huân bộ dáng nho nhã đứng lên tổng kết lại:

– Xin phép Vương gia và các vị đại nhân. Vậy là cuối cùng chúng ta có phương án đối phó. Thứ nhất, chọn nơi hiểm yếu, núi cao rừng sâu để tạm lánh. Biện pháp này dù giúp đám tay chân tạm tránh được sự truy quét của quan binh, tụ lại một chỗ giúp chúng có khả năng chống chọi tốt hơn nhưng cũng tạo cớ cho triều đình dùng đại quân vét sạch một mẻ. Chúng ta không có ý chống lại triều đình nên đây là hạ sách, chưa đến vạn bất đắc dĩ thì không thể làm.

– Thứ hai là rời bỏ địa bàn, trốn sự truy quét của quan binh. Nhưng đồng thời ta cũng phải ăn miếng trả miếng. Với triều đình ta không thể làm căng thì thời điểm này, Trần Quốc Toản cũng không tiện gây ra động tĩnh lớn. Thế thì chúng ta sẽ hướng mũi dùi vào tất cả các thương đội, cửa hiệu, xe hàng của chính hắn hoặc có liên quan tới Hoài Văn vương để ra tay. Trần Quốc Toản lợi dụng quan binh đánh ta, thì ta lợi dụng “giặc cướp” để làm hắn kiệt quệ. Đây là cuộc chiến tiêu hao mà chúng ta phải chấp nhận. Lợi thế duy nhất là đối phương không thể công khai nhắm vào chúng ta, còn ta thì có thế. Đây là thượng sách.

– Ngoài ra, phương án thứ ba cũng là biện pháp dự phòng mà Trí Viễn đại sư đã nêu ra. Khi tình thế bất lợi, chúng ta có thể lệnh cho vây cánh bên ngoài xé lẻ, tán mát đi khắp nơi. Đồng thời xuống tóc vào chùa “tu tập” một thời gian để tránh sóng gió, chờ gió yên biển lặng mới tính tiếp.

Trí Viễn vẫn chắp tay niệm phật trước ngực khẽ khom người gật đầu nói:

– Đúng thế, khắp hang cùng ngõ hẻm ở Đại Việt, kể cả những nơi rừng thiêng nước độc cũng đều có chùa của phật môn trấn trụ. Che chở cho vài ngàn “phật tử” không thành vấn đề.

Đưa mắt nhìn xung quanh một lượt, Trí Viễn, Mạc Thúy đều đã thể hiện rõ quyết tâm; Nguyễn Huân dù không phản bác nhưng trên mặt còn đầy toan tính; Đặng Nguyên là người còn lưỡng lự chưa quyết có thể thấy rõ. Trần Sư Hiền lên tiếng quyết đinh:

– Nếu vậy, chúng ta thống nhất kế hoạch sẽ là như thế. Mọi người nên nhớ, nếu để tên tiểu tử Trần Quốc Toản tự tung tự tác, sớm muộn gì ruộng đất của chúng ta không bị tịch biên thì cũng chịu đủ loại sưu thuế. Đây là thiệt hại kinh khủng tới quyền lợi của gia tộc chúng ta, chưa kể nếu lần này chúng ta nhún nhường, tương lai sẽ không đong đếm được sẽ bị dồn ép thêm những gì nữa. Vì vậy chúng ta cần kiên định, vững vàng tới cùng, không thể lùi dù là một bước.

Vẻ mặt xung quanh dần ngưng trọng, Trần Sư Hiền lên tiếng khích lệ:

– Trên hết, với căn cơ sâu dày của gia tộc chúng ta, có cả Phật môn được hỗ trợ bởi đông đảo phật tử thì ta không tin một tên tiểu tử, một vương gia dù với căn cơ lớn mạnh tới đâu có thể đối chọi được. Phần thắng nhất định sẽ thuộc về chúng ta.

Cả hội đã cùng bước lên chung một con thuyền thì không thể xuống giữa chừng. Khi đã nắm giữ quá nhiều bí mật của nhau thì dù tự nguyện hay không tất cả đều phải nhắm mắt bước tiếp. Đáp lại ánh mắt như thăm dò của một vị vương gia, người có thân phận cao nhất trong phòng, tất cả đều biết phải tự giác thể hiện quyết tâm và sự đồng lòng của mình.

Khi màn đêm buông xuống, con người bên trong đã rời đi, căn phòng cuối cùng cũng trở lên yên lặng. Trí Viễn ngồi trong căn nửa sáng nửa tối nhìn ánh nến lập lòe khắp Tịnh Quang tự đầy trầm ngâm. Chính điện cao lớn được thắp sáng chưng, tiếng gõ mõ, mùi hương chưa bao giờ dứt. Bên ngoài, mỗi cánh sen dưới bức tượng quan âm bằng đồng ngoài sân cũng được điểm bằng những ngọn nến đang lay lắt trong gió. Dưới sân mười tám cây nến đẽo từ đá nguyên khối cũng có nến soi sáng.

Phật môn ở Đại Việt có thể nói đang trong thời kỳ rực rỡ nhất từ trước tới nay, tăng chúng tới hàng vạn, phật tử không thể thống kê nổi. Nếu đồng lòng, Trí Viễn tin tưởng không thế lực nào có thể dám ngang nhiên thách thức phật môn. Phật giáo sẽ ở vị thế độc tôn. Hắn bất ngờ hướng về bóng tối phía trước hỏi nhỏ:

– Thế nào rồi? Lão Tịnh Huyền, Tuệ Tĩnh và thiền phái Trúc Lâm có chịu thay đổi suy nghĩ không?

Từ bóng tối, Vô Ngôn lặng lẽ bước ra không một tiếng động như một bóng ma. Bộ dáng này của hắn xưa nay chưa bao giờ thay đổi, ngay trong Tịnh Quang tự cũng ít người biết sự hiện diện của hắn. Điều khác biệt duy nhất là trên mặt hắn xuất hiện thêm một vết sẹo mới lành. Vô Ngôn chỉ lắc đầu, khẽ khom người đáp lại rồi hai tay đưa ra một phong thư, nói ngắn gọn:

– Bẩm đại sư, vẫn không có gì thay đổi. Lão ấy đã bế quan, bỏ ngoài tai chuyện thế sự.

Trí Viễn thoáng cau mày gấp thư lại thở ra như buông xuôi nói:

– Đám cổ hủ cứng đầu này. Vì sao chúng luôn muốn Phật môn phải an phận, chịu sự quản thúc của Triều đình trong khi chúng ta có thể giành quyền tự quyết về tay? Vì sao Tăng ni, phật tử cứ phải kham khổ tu hành? Thôi bỏ đi, nếu chúng đã quyết tâm đứng ngoài chuyện này, thì chúng ta cũng rạch ranh giới với chúng. Chỉ mình chúng ta cũng đã quá đủ, không cần bọn chúng tham gia nữa. Đợi ngày sau, khi chuyện này qua đi cũng là lúc Yên Tử không còn là trung tâm phật giáo của Đại Việt nữa, Tịnh Quang tự sẽ thay thế Yên Tử, làm đầu tàu dẫn dắt tăng chúng cứu khổ cứu nạn.

Sau ngày hôm đấy ít lâu, giặc cướp đua nhau nổi dậy, hoành hành khắp nơi. Nhưng đều chỉ là những vụ dựa vào núi sông mà cướp bóc nhỏ lẻ dọc đường sau đấy đám cướp lại lặn mất tăm mất tích, không hề có chút dấu hiệu của việc tụ tập, chiếm cứ địa bàn, công khai chống đối.

Ít ai để ý, hoặc cố tình không để ý tới điều kỳ lạ hơn nữa là: nạn nhân của các vụ cướp ít nhiều đều liên quan tới Hoài Văn vương. Chỉ cần có liên quan tới Trần Quốc Toản thì không chỉ những thương đội nhỏ lẻ mà ngay cả những thương đội lớn cũng đều chịu uy hiếp.

Kể cả người không ai ngờ tới nhất cũng đang bị cướp, chỉ có điều Trưởng Tôn Hào chắp tay sau lưng thong dong nhìn đội thuyền của mình bị cướp sạch, thủy thủ thì bị bắt giam ngồi la liệt ở bãi biển.

Trước cửa vịnh trên đảo Thanh Lân (Đảo Chàng Sơn cũ, được Trần Kính đổi tên) hai mươi thương thuyền của Trưởng Tôn Hào neo kín mặt vịnh, từng chiếc tuần tự ghé vào cầu tàu tạm để chất từng bao vải bố chứa lương thực, từng thùng hàng được đóng gói cẩn thận lên thuyền và cả người nữa. Hắn nheo mắt nhìn đoàn thuyền ngăn nắp hỏi lại thanh niên rắn rỏi bên cạnh:

– Tốp cuối cùng rồi, La Tát Đản, sẵn sàng chưa? Đừng quên lời dặn của ta, dù đám thủy thủ kia đều không thân không thích, chúng có biết mất ở Danak cũng không ai quan tâm. Nhưng ngươi cũng phải cẩn thận, cố gắng khống chế các huynh đệ đừng tiếp xúc với người ngoài. Ta chỉ lo chuyện tin tức và làm ăn, còn lại Giải Phược Quân phải dựa vào ngươi. Nhưng phải nhớ thời khắc chưa tới tuyệt không được manh động, kẻo làm hỏng kế hoạch của cậu chủ. Nói trước, khi có chuyện xảy ra, ta cũng không ngần ngại thí mạng các ngươi để giữ an toàn cho những người còn lại đâu.

La Tát Đạt mặc bộ vải bố te tua, đi chân đất, ống quần sờn rách giống với đám thủy thủ đi biển kia. Trước lời cảnh báo có phần vô tình của Trưởng Tôn Hào, La Tát Đản không tỏ ra ngạc nhiên mà thản nhiên gật đầu đáp lại:

– Đã hiểu. Ngươi yên tâm, các huynh đệ đều hiểu rõ, có gia đình ở phía sau, sẽ không có chuyện Giải Phược quân tự tung tự tác làm càn đâu.

– Vậy được, ta qua gặp lão Đặng một chút rồi chúng ta sẽ lên đường.

Trưởng Tôn Hào biết đây là bước quan trọng và nguy nhiểm nhất của kế hoạch thay mận đổi đào, dựa vào lời cam đoan của La Tát Đản, hắn cũng chỉ có thể tạm thời yên tâm một chút rồi rời đi tìm lão Đặng chưởng quầy.

Đặng chưởng quầy là người thay mặt vương phủ quản lý cơ ngơi ở Vân Đồn và Vạn Ninh. Những cửa hiệu mà người ngoài không ai biết chúng thuộc về Hoài Văn vương. Lão Đặng xưa nay cũng là người ra mặt để làm ăn với Trưởng Tôn Hào, nên họ không còn xa lạ gì nhau. Vì chuyến hàng thay mận đổi đào này đặc biệt hơn mọi lần, hàng hóa lại là lương thực. Dù là lương thực tồn đã ba năm thì cũng thuộc diện cấm, nên hàng được chở trực tiếp từ trong đất liền qua cửa Bạch Đằng tới thẳng đảo Thanh Lân để tránh tai mắt. Lão Đặng vì thế cũng phải theo tới đây.

Nhìn Trưởng Tôn Hào như con buôn chính hiệu đang mân mê nắm trà, còn nhấp vài sợi trong mồm nhai nhai rồi nuốt xuống. Lão Đặng vỗ vai căn dặn:

– Thế nào? Đây là hàng chúng ta tự sao, sắp tới sẽ thành hàng hóa chủ lực của vương phủ. Thiếu phu nhân dặn, phải dần dần đánh bật trà của nhà Minh để chiếm thị phần, kéo bằng được đám thương nhân buôn trà ngoại quốc tới Đại Việt, chuyện này phải dựa vào ngươi rồi. Quảng cáo cho tốt, Thiếu phu nhân muốn hút sạch bạc của đám thương nhân buôn trà, ngươi liệu mà làm, gần đây Vương gia đốt tiền kinh lắm.

Trưởng Tôn Hào đăm chiêu cảm nhận vị trà trong miệng một lúc rồi gật đầu cam đoan:

– Lão Đặng dặn Thiếu Phu nhân cứ yên tâm. Chất lượng trà rất tốt, so với nhà Minh không hơn không kém. Hào sẽ cố hết sức, chỉ cần lượng hàng có đủ là được.

Lão Đặng liền nở nụ cười thỏa mãn, rồi chợt nhớ ra lão dặn thêm:

– À phải, cậu chủ gần đây muốn thử đóng thuyền đi biển. Nhưng ngặt cái ở Đại Việt ít thợ có kinh nghiệm trong việc này. Chiêm Thành hơn hẳn chúng ta ở mảng này, ngươi lưu tâm một chút xem có thể kiếm được ít thợ lành nghề không?

Với việc này Trưởng Tôn Hào hơi nghiêng đầu nghĩ ngợi:

– Cháu sẽ lưu ý, nhưng khá khó đấy. Chiêm Thành quản lý thợ và các xưởng đóng thuyền rất chặt….

Ở xa, La Tát Đản nhìn bộ dáng nói chuyện đặc con buôn của Trưởng Tôn Hào, toàn thân cũng toát ra độc mùi mùi tiền, nếu không biết thì không ai có thể ngờ hắn là gián điệp. Nhủ cây tăm trong miệng xuống, La Tát Đản cảm thán:

– Dưới tay tên vương gia kia, dường như loại người gì cũng có, quái nhân cũng nhiều. Không biết trong tay hắn còn những quân bài gì nữa.

Hắn nói xong nhưng không có ai đáp lại, La Tát Đản dùng mũi chân đá vào đít Lạt La Tạ Đốn đang thẫn thờ cau mày hỏi:

– Sao thế? Ngươi vẫn nhớ vị vương gia kia à? Ngươi vốn dĩ đâu vướng bận gì? cuộc sống ở Ngự Thiên của ngươi rất thoải mái, cũng không cần đi cùng bọn ta đâu.

Lạt La Tạ Đốn đầy tâm sự, không có vẻ vô tư như trước, hắn lắc đầu đáp:

– La Tát Đản, ngươi là người bạn duy nhất của ta. Ta không bỏ mặc ngươi mạo hiểm làm nhiệm vụ một mình được. Không phải ta nhớ cậu chủ và cuộc sống ở Ngự Thiên. Ta chỉ đang lo lắng, cậu chủ có nhiều kẻ thù như thế, liệu có xảy ra vấn đề gì không?

La Tát Đản tròn mắt nhìn Tạ Đốn như không tin vào tai mình, rồi hắn ngửa cổ cười một tràng dài nói:

– Hahaha, từ khi nào ngươi lại đi lo lắng cho vương gia nhiều tới vậy? Tạ Đốn, yên tâm đi, ta thấy vương gia của chúng ta là loại yêu nghiệt chứ không giống người nữa rồi. Hắn để mặc kẻ thù đối phó vì hắn chưa muốn ra tay mà thôi, đợi hắn thực sự ra tay thì tin rằng đám kia sẽ phải tối tăm mặt mày. Khỏi cần ngươi lo. Kìa, ngươi nhìn xem, đám người bên dưới lại bắt đầu rồi đấy. Ngươi đã thấy ở đâu coi hải tặc như món hời thế kia chưa?

Đại Việt Sử Ký Toàn Thư, năm Long Khánh thứ nhất (1373) giặc cướp đua nhau nổi dậy, (Long Khánh – niên hiệu của Duệ Tông Hoàng Đế khi lên ngôi)

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

van-da-chi-chu.jpg
Vạn Dạ Chi Chủ
Tháng 2 3, 2025
bat-dau-di-bien-bat-hai-san-ta-that-khong-co-muon-lam-hai-vuong
Bắt Đầu Đi Biển Bắt Hải Sản: Ta Thật Không Có Muốn Làm Hải Vương
Tháng 12 18, 2025
ep-ta-nhap-ma-ta-thanh-ma-ton-roi-cac-nguoi-khoc-loc-noi-gi
Ép Ta Nhập Ma, Ta Thành Ma Tôn Rồi Các Ngươi Khóc Lóc Nỗi Gì?
Tháng 10 27, 2025
thien-co-dieu-tham.jpg
Thiên Cơ Diệu Thám
Tháng 1 25, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved