Chương 332: Ngậm bồ hòn làm ngọt
Lễ Đăng Cơ của tân đế ngày càng đến gần, những tin tức tốt được giới văn nhân ủng hộ thành chủ đề bàn tán khắp làng xóm. Lưu dân vẫn tìm tới quan phủ để được hỗ trợ đi khai hoang, chẳng còn mấy ai để ý tới vụ giết người cướp của ở Thái Nguyên.
Đường lên lễ chùa vẫn lườm lượp người hành hương, từ người dân lầm lũi tới người phú quý đều đủ cả. Thậm chí, còn có thể bắt gặp những đoàn giá có cả tán lọng lộng lẫy, kéo đủ già trẻ lớn bé trong nhà cùng đi.
Cảnh vật xung quanh những ngôi chùa bề thế vẫn vậy, khác đôi chút là thi thoảng xuất hiện một số cánh đồng vì thiếu người nhận khoán mà tới giờ vẫn chưa kịp cấy vụ lúa mới. Cảnh nhà sư cặm cụi dưới ruộng đồng cũng dần theo đấy mà xuất hiện.
Cung Chính vương Trần Sư Hiền dẫn cả vợ con cùng đoàn dài tùy tùng chiếm hết cả khoảng sân lớn trong chùa, người hành hương khác vì thế đều bị chặn hết ở bên ngoài. Sư trụ trì trực tiếp ra tiếp đón, trực tiếp làm lễ bái phật trong gian chính của chùa. Từng mâm lễ đầy ắp, hương khói nghi ngút cùng tiếng tụng kinh trầm trầm từ hàng trăm nhà sư kêu cầu tài lộc, phú quý,… cho gia đình Cung Chính vương tràn ngập khắp ngôi chùa nguy nga.
Để lại vợ con thăm thú chùa chiền, Trần Sư Hiền theo lời mời của sư trụ trì về tịnh xá. Đợi chú tiểu dâng trà lên, Trí Viễn tay lần tràng hạt tay ra dấu mời:
– Vương gia, mời ngài dùng trà.
Trần Sư Hiền nhận chén trà, đợi chú tiểu ra ngoài mới lên tiếng.
– Trí Viễn đại sư, ngồi đi. Hôm nay ta tới đây, đại sư hẳn phải hiểu chúng ta còn chuyện khác để nói chứ? Chúng ta vào thẳng chuyện chính đi.
– Vương gia, vậy bần tăng xin được nói thẳng. Bần tăng hiểu lo lắng của ngài nên đã cho người đi theo sát mọi động tĩnh ở Ngự Thiên, làng Hoài, Lạng Sơn nhưng hiện tại vẫn không thấy phía bọn chúng có động tĩnh gì. Gia binh của chúng không rời đất phong một bước. Bần tăng cho rằng tên Hoài Văn vương không phải là kẻ sẽ nằm im chịu trận, chắc chắn chúng đang mưu tính gì đó mà chúng ta chưa đoán ra. Tình hình này là điều khá đáng ngại, vậy nên hôm nay bần tăng đã mời thêm Thiêm Phán Đặng Nguyên và hai vị tướng quân Mạc Thúy, Nguyễn Huân tới để cùng bàn bạc. Chắc hẳn họ cũng sắp tới nơi rồi.
Trần Sư Hiền thoáng cau mày:
– Nói vậy là họ Đỗ và họ Lê đã chọn phe bên kia?
Trí Viên khẽ lắc đầu nuối tiếc:
– Dạ phải, nếu có hai họ Đỗ, Lê thì thực lực của chúng ta sẽ mạnh hơn rất nhiều. Nhưng cũng còn điều may mắn, họ hiện tại chỉ đứng bên ngoài mà chưa chính thức ra mặt ủng hộ phía bên kia. Xem ra cũng là đang chờ thời xem biến mà thôi.
Trí Viễn dứt lời thì ngoài cửa có chú tiểu chắp tay nói vọng vào:
– Bẩm thầy, bên ngoài có ba vị đại nhân tìm gặp thầy.
– Mau mời họ vào.
Trí Viễn quay ra nói với chú Tiểu xong rồi quay lại nói với Trần Sư Hiền:
– Vương gia, bọn họ tới rồi.
Đặng Nguyên, Mạc Thúy, Nguyễn Huân mỗi người đều mặc áo choàng tới gót chân, đầu đội nón lá, tới tịnh xá mới lần lượt cởi ra bước vào vái chào:
– Chúng hạ quan khấu kiến vương gia.
– Được rồi, được rồi. Ngồi cả đi, chúng ta có nhiều chuyện cần bàn bạc đây.
Đợi ba người Đặng Nguyên, Mạc Thúy, Nguyễn Huân ngồi xuống, trà nước được rót, Trần Sư Hiền ngồi ở chủ vị mới cất giọng:
– Ba vị cũng biết mục đích chúng ta gặp nhau ở đây rồi. Ta cùng Trí Viễn đại sư khi nãy đã trao đổi qua, tới giờ phía Ngự Thiên vẫn không có động tĩnh gì. Điều này quá bất thường, ta muốn nghe ý kiến của mọi người về tình hình hiện tại.
Đặng Nguyên chắp tay nói trước:
– Bẩm vương gia, theo hạ quan nghĩ, có thể phía Hoài Văn vương không muốn gây động tĩnh lớn trong thời gian sắp tới lễ Đăng cơ. Vì suy cho cùng, thời điểm này bất kỳ vụ bắt bớ, tin đồn nào xảy ra cũng đều gây nên náo loạn không cần thiết. Thậm chí, có thể gây phản ứng tiêu cực từ triều đình và Hoàng Thái tử. Như thế, không chỉ chúng ta mà chính hắn cũng có nhiều tai hại. Nên rất có thể hắn phải chấp nhận ngậm bồ hòn làm ngọt.
Mạc Thúy cũng chắp tay nói:
– Đặng đại nhân nói có lý. Nhưng trên quan điểm của võ tướng mà nói, tình hình yên ắng hiện giờ chính là khoảng lặng trước đại chiến. Quốc Toản là một võ tướng, rất có thể hắn chỉ là đang chuẩn bị lực lượng để ra tay mà thôi.
Nguyễn Huân thêm vào: – Mạc Thúy tướng quân nói đúng. Không nên thấy bọn chúng không có động tĩnh gì mà chúng ta cho rằng chúng nằm im chịu trận được. Chắc hẳn chúng có âm mưu lớn, chúng ta cần chuẩn bị cho thật tốt.
Trí Viên đăm chiêu suy nghĩ rồi cũng nói:
– Hai vị tướng quân nói có lý, bần tăng cũng cho rằng Trần Quốc Toản không phải kẻ chịu nằm yên trong tình huống này. Nhưng Đặng đại nhân phân tích rất đúng, thời điểm hiện tại không thích hợp để làm ra những hành động lớn. Dù là bên nào ra tay cũng là hành động ghi thù với triều đình, tương lai sẽ chịu nhiều thiệt thòi.
Mạc Thúy khẽ xoa cằm nói thêm:
– Nếu đúng vậy thì rất có thể hành động tiếp theo của chúng sẽ là sau đại lễ Đăng Cơ hoặc là hành động trong âm thầm không gây nhiều ảnh hưởng tới dư luận.
Trần Sư Hiền đăm chiêu suy đoán:
– Khả năng Mạc Thúy tướng quân nói rất khả thi. Các vị nên nhớ, trong lần hành động ở Thái Nguyên, tên Trần Quốc Toản đã không ngần ngại đem chặt đầu những người chủ chốt, lột da vị trí có hình xăm, giam giữ những người bị bắt mà không giao cho quan phủ,…. tất cả đều làm rất dứt khoát. Làm những thứ đó, không ai biết hắn đã nắm được gì trong tay nhưng chắc chắn sẽ tìm chúng ta để thanh toán. Vấn đề chỉ là thời gian và địa điểm. Mạc Thúy tướng quân, nếu nói hành động trong âm thầm thì có những biện pháp nào?
Mạc Thúy chắp tay xấu hổ nói:
– Bẩm vương gia, suy đoán là thế nhưng thuộc hạ thật sự không tính ra bọn chúng sẽ hành động thế nào. Lực lượng của chúng vẫn nằm im bất động ở phía bắc, chưa có dấu hiệu của việc di chuyển kể cả là với những nhóm nhỏ. Trong khi người của chúng ta đều đã chạy về nam. theo lý thì chúng không còn có thể làm được gì nữa. Điều này quá khó hiểu.
Mạc Thúy dứt lời thì bên ngoài chú tiểu là khom người nói vọng vào:
– Bẩm thầy, có thư từ Nghệ An, Thanh Hoa gửi ra. Nói là có việc khẩn cấp phải chuyển ngay tới cho thầy.
Trí Viễn cúi đầu cáo lỗi rồi bước ra tìm gặp chú tiểu, khi trở vào mặt hắn trở nên ngưng trọng. Bộ mặt điềm đạm, hiền từ như phật hàng ngày thay bằng vẻ u ám, có chút sát ý lộ ra. Hắn hai tay dâng thư lên cho Trần Sư Hiền nói:
– Bẩm vương gia, hắn hành động rồi. Bằng một cách chúng ta không hề ngờ tới, còn rất nhanh nữa. Xem ra, hắn đã chuẩn bị trước cả buổi nghị sự trên triều. Thời gian qua, chúng ta bị hắn qua mặt rồi.
“Rầm” Trần Sư Hiền với vội thư xem một lượt, hắn không kịp được mà vỗ mạnh xuống phản rít lên qua kẽ răng:
– Chết tiệt. Mắc bẫy rồi. Việc hòa hõa trên triều chỉ là che mắt. Bọn chúng vừa muốn đưa người vào vị trí trọng yếu như điều kiện trao đổi với chúng ta. Nhưng thực ra chúng đã âm thầm hành động cùng lúc đấy. Hay lắm, lại muốn cả chì lẫn chài. Khá lắm sao ta lại không nhớ ra hai quân Long Tiệp, Long Dực mới lập vài tháng trước ở Hà Hoa đều là người của chúng chứ? “Tiễu phỉ” cái cớ rất hay.
Nguyễn Huân, Đặng Nguyên, Mạc Thúy nóng vội xúm vào xem thư, chỉ thoáng qua nội dung tất cả đều không khỏi sững sờ ngồi ngửa ra sau. Rồi Đặng Nguyên bật dậy hốt hoảng:
– Như vậy chẳng phải chúng đang nhắm vào những thế lực bên ngoài của chúng ta hay sao? Chẳng lẽ chúng muốn từ đấy tìm ra chứng cứ để hạ bệ chúng ta? Không được, phải cho người báo cho người của chúng ta tạm thời trốn đi, hủy hết chứng cứ. Hạ quan cáo…
Đặng Nguyên vội vã định đứng dậy quay về thì Trí Viễn âm trầm nãy giờ vội lên tiếng giải quyết.
– Các vị đại nhân, hãy khoan. Hiện giờ chúng ta càng cần bình tĩnh ngồi lại tìm đối sách để thống nhất hành động. Không thể vội vàng cảm tính mà hành động đơn lẻ được, rất có thể sẽ lại rơi vào bẫy của chúng. Đây mới chính là điều chúng muốn.
Trần Sư Hiền cau mày kèm vẻ mặt đầy nguy hiểm cảnh báo:
– Đúng vậy. Tình thế càng nghiêm trọng, chúng ta càng không nên hấp tấp. Nên nhớ, chúng ta là hội cùng thuyền. Kể cả khi ai đó tham sống sợ chết tự ý hành động một mình mà nghĩ rằng có thể cứu được bản thân thì nhầm rồi. Chỉ cần một người ở đây bị bọn chúng nắm thóp thì tất cả cũng đều chung số phận. Chỉ có đồng lòng đối phó mới tìm được đường sống.
Nguyễn Huân, Đặng Nguyên mông đã rời ghế nghe thế thì cũng lặng lẽ cố bình tâm ngồi lại. Mạc Thúy gãi cằm nhìn nội dung bức thư suy nghĩ hồi lâu mới lên tiếng:
– Chết tiệt, bọn chúng bày mưu quá vẹn toàn. Ngoài cánh quân không ngờ tới này, cách bọn chúng hành động cũng đủ cả tình lẫn lý, việc có lộ ra ngoài cũng không gây ảnh hưởng gì tới dư luận trước lễ Đăng cơ. Thậm chí còn lôi kéo được nhân tâm hướng về nữa.
Tất cả đều hướng ánh mắt về phía Mạc Thúy chờ giải thích. Hắn chỉ vào thư nói:
– Mọi người xem. Núi Sơn Lĩnh, huyện Đỗ Gia lộ Nghệ An; Huyện Nông Cống châu Cửu Chân trấn Thanh Đô; Núi Thanh Lâm huyện Thổ Du lộ Nghệ An. Ba nơi này cách xử lý rất khác nhau. Núi Sơn Lĩnh không can hệ gì tới chúng ta thì chúng bắt tù binh về báo lên quan phủ; hai nơi kia có quan hệ với chúng ta thì chúng giết sạch, tài sản tịch thu gửi lên huyện lộ. Tới đây mọi người hiểu rồi chứ?
Mạc Thúy hỏi nhưng không đợi người khác trả lời mà hắn tiếp tục nói:
– Người và tiền là chúng cố ý báo công ra bên ngoài, minh chứng cho việc “Tiễu phỉ” của chúng. Còn những nơi liên quan tới chúng ta thì chúng không ngại mà giết sạch để che giấu tin tức. Vừa là để trả thù vừa là để bịt miệng thiên hạ. Không bắt tù binh là chúng cố ý diệt sạch mọi nhân chứng, không phải vì chúng trả thù mù quáng mà là chúng chưa muốn dồn chúng ta vào đường cùng. Chúng ta vì “chưa có người đứng ra tố cáo” thì không sợ chuyện bị bại lộ nên cũng không thể làm liều hay làm lớn chuyện. Vì vậy, để đối phó lại, chúng ta cũng không còn cách nào khác mà phải xử lý trong âm thầm. Phía phải ngậm bồ hòn làm ngọt xem ra là chúng ta rồi.
Trần Sư Hiền hiểu ra không khỏi cau mày khó chịu. Hắn nhìn Mạc Thúy khen ngợi:
– Tướng quân quả không hổ là hậu duệ của danh nhân. Nếu đã nhìn ra như thế, theo Mạc tướng quân chúng ta phải đối phó thế nào?
– Đa tạ vương gia khen ngợi. Mạt tướng cho rằng chúng ta có hai biện pháp có thể đối phó lại tình hình hiện tại…..
Xung quanh yên lặng nghe Mạc Thúy trình bày ý tưởng của hắn. Tới cuối, Trí Viễn khẽ mỉm cười nói xen vào:
– Mạc tướng quân nói có lý. Nhưng theo bần tăng, ngoài hai biện pháp trên, chúng ta còn cách thứ 3 có thể làm. Cũng là biện pháp phòng hờ cuối cùng cho hai biện pháp trên.