Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
dong-doi-tu-tien-ta-thanh-than

Dòng Dõi Tu Tiên Ta Thành Thần

Tháng mười một 9, 2025
Chương 790: Chí Tôn Thiên Đế (đại kết cục)(1/2) Chương 789: Thiên Đế Chung bạo, Cổ Nguyên thành Giới Chủ (1/2)
lam-binh-chi-cho-ta-dang-huong-ta-day-han-van-kiem-quy-tong

Lâm Bình Chi Cho Ta Dâng Hương, Ta Dạy Hắn Vạn Kiếm Quy Tông

Tháng 10 12, 2025
Chương 269: Đại đạo cảnh giới (quyển sách xong) Chương 268: Phái hai cái người theo đuổi đi đến
ta-that-gioi-viec-do.jpg

Ta Thật Giỏi Việc Đó

Tháng 4 30, 2025
Chương 194. Thổ lộ đại kết cục Chương 193. Oscar? Ai quan tâm
ta-that-khong-phai-con-nha-giau.jpg

Ta Thật Không Phải Con Nhà Giàu

Tháng 1 24, 2025
Chương 349. Đường cái, chuyện cũ, nhân sinh, mới chiến đấu Chương 348. Phong vân tế hội
cao-vo-nguoi-da-trung-nien-thuc-tinh-toi-cuong-mo-phong.jpg

Cao Võ: Người Đã Trung Niên, Thức Tỉnh Tối Cường Mô Phỏng!

Tháng mười một 28, 2025
Chương 145: Mô phỏng vạn tộc, thành tựu vạn tượng chủ cảnh Chương 144: Giải quyết
thanh-ho-kiem-tien.jpg

Thanh Hồ Kiếm Tiên

Tháng 12 25, 2025
Chương 2400: Hỗn độn Nguyên tinh Chương 2399: Thiên Nguyên thương hội
la-cac-nguoi-buc-ta-thanh-cu-tinh.jpg

Là Các Ngươi Bức Ta Thành Cự Tinh

Tháng 1 17, 2025
Chương 596. Hồi cuối (8) Chương 595. Hồi cuối (7)
luyen-cap-cuong-ma.jpg

Luyện Cấp Cuồng Ma

Tháng 1 19, 2025
Chương 1108. Trở lại địa cầu Chương 1107. Mơ mộng tội
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 331: Bước tiếp theo.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 331: Bước tiếp theo.

Trần Kính và Quốc Toản chọn Hà Hoa lập tân quân không chỉ vì để phục vụ kế hoạch đối phó với Chiêm Thành mà còn là để phòng ngừa Lan Xang đang ngày càng lớn mạnh, có bóng dáng của một đế quốc hùng mạnh ở phía tây. Sau 20 năm liên tục mở rộng lãnh thổ, với những chiến thắng và hàng phục liên tiếp các chẩu mường, Lan Xang đã có lãnh thổ rộng lớn bậc nhất trong khu vực. Nếu có thêm thời gian để ổn định và phát triển, Lan Xang sẽ thành đế quốc thực sự và có khả năng uy hiếp tới Đại Việt đang đà suy yếu.

Hà Hoa vừa có cửa sông có thể tiếp nhận thuyền bè, dựa vào nó việc luân chuyển binh lính, quân nhu từ nơi khác vào đây trở nên dễ dàng. Có Hà Hoa, trong trường hợp xảy ra xung đột với Lan Xang thì Đại Việt có thêm một gọng kìm từ phía nam vô cùng lợi hại để đối phó lại, dù là tấn công hay phòng thủ đều thuận lợi. Đấy là lý do Quốc Toản cùng Trần Kính rất nhanh chóng cho lập hai quân Long Tiệp, Long Dực ở Hà Hoa.

Dù chiếu chỉ mới chính thức ban xuống vài tháng nhưng ở Hà Hoa, Lê Văn Dần làm tướng, Bùi Hải làm phó, cùng một số doanh trưởng từ Hoài Văn quân từ cuối năm ngoái đã bắt đầu tuyển và huấn luyện tân binh. Quân số lên tới một vạn, lập doanh trại án giữ cửa sông, dựa vào núi nhưng thời gian gấp gáp, hậu cần chưa đủ, để theo kịp kế hoạch của Quốc Toản, Lê Văn Dần chỉ tập trung huấn luyện xây dựng toàn bộ 1 vạn tân quân đều là bộ binh và cung thủ.

Bài huấn luyện của Lê Văn Dần rất khắt khe, vẫn là chạy bộ, đứng tấn, tập trận pháp, luyện võ như Hoài Văn quân. Nhưng theo yêu cầu của Quốc Toản, hắn phải tổ chức thêm một bài tập nữa là hành quân.

Hành quân đánh trận tiêu chuẩn của một đội quân là 30 dặm mỗi ngày để đảm bảo hậu cần và sức chiến đấu. Nhưng nếu muốn có thể dùng đoản binh thắng trường trận thì rất cần đánh hiểm, đánh bất ngờ. Hai quân Long Dực, Long Tiệp theo đó bị Lê Văn Dần yêu cầu binh sĩ tự mang đủ quân tư trang cùng với lương thực trong 3 ngày, mỗi ngày cần hành quân được 100 dặm. Để làm được điều này, Trần Kính với đề nghị của Quốc Toản mỗi 300 dặm cần có một điểm tiếp tế cho binh sĩ bổ sung quân nhu. Không phải lo về tiếp tế mới có thể đẩy tốc độ hành quân tăng lên được.

Tân quân bắt đầu thử nghiệm dần những cuộc hành quân như thế, mỗi tháng 2 lần hành quân bất kể mưa gió. Lê Văn Dần trong bộ giáp trụ chỉnh tề rất ra dáng, hắn ngồi ở chủ vị chờ Bùi Hải báo cáo xong mới ngẩng lên nói:

– Được rồi, Bùi Hải, đệ ngồi đi. Ở đây không có người ngoài, xưng hô cho thoải mái một chút. Đệ nói vậy là quân ta đi 300 dặm vẫn mất 4 ngày?

Bùi Hải mặt mày còn nhễ nhại mồ hôi, nghe Lê Văn Dần nói thế thì không khách khí nữa mà về ghế bên trái ngồi xuống tu bình nước ứng ực mới nói:

– Dạ phải. Đã khá hơn lần trước, nhưng vẫn còn xa mới được như kỳ vọng.

– Vậy thì lần sau không cho người tiếp tế bọn chúng nữa. Quân nhu mang đủ 3 ngày, hành quân quá ngày nào cho bọn chúng nhịn đói ngày đó.

Bùi Hải phụt hết nước non đang uống, ho sặc sụa vài cơn vội xua tay nói:

– Làm tới mức đó, e rằng đám tân binh kêu ầm trời, khéo chúng làm đào binh thật đấy.

– Hừm, đệ thấy từ đầu năm tới giờ, mồm bọn chúng kêu mệt như chết cha chết mẹ thế mà có tên nào đào ngũ chưa? Yên tâm đi, với chế độ lương thưởng như thế, chẳng tên nào bỏ đi đâu. Thao trường đổ mồ hôi, chiến trường bớt đổ máu. Cứ để chúng kêu, không làm loạn là được, tất cả đều tốt cho chúng thôi.

– Đúng là bọn chúng kêu thì kêu nhưng không thấy ai đào binh. Được, đệ hiểu rồi.

Bùi Hải mới dứt lời thì bên ngoài có tiếng vó ngựa dồn dập chạy tới, rồi một tiểu binh vén rèm bước vào quỳ một gối hô lên:

– Bẩm …. bẩm tướng quân, bên ngoài doanh trại có một viên võ tướng tới tìm ngài.

Lê Văn Dần khẽ nhíu mày vì vị khách tới bất ngờ, hắn đứng dậy phất tay với tiểu binh vừa nói vừa bước theo:

– Đi, chúng ta ra ngoài xem sao.

Ngoài cổng doanh trại, hơn mười kỵ binh dàn làm hai hàng nghiêm chỉnh chờ đợi. Trên người mỗi binh sĩ đều mặc những bộ giáp trụ chỉ riêng cấm binh mới có, phong thái cũng hoàn toàn khác biệt. Dường như, đối diện với những tân binh ở đây họ vô cùng tự tin và có niềm kiêu hãnh khó tả.

Lê Văn Dần bước ra trước, tới gần hắn nhìn lướt qua một lượt mới thấy trên trán mỗi người đều có ba chữ “Thiên Tử quân”. Riêng dấu ấn này đủ nói lên thân phận của họ, từ năm Đại Khánh thứ 10 (năm 1323) chỉ những đô cấm binh độc lập dưới quyền chỉ huy của Hoàng gia mới được vinh dự thích lên trán ba chữ này.

Lê Văn Dẫn vẫn điềm tĩnh, không có gì là áp lực lên tiếng:

– Ta là Lê Văn Dần, Đô chỉ huy hai quân Long Tiệp và Long Dực. Các ngươi là quân ở đâu? Tới tìm ta có việc gì?

Mười kỵ binh đều đồng loạt xuống ngựa, một viên chỉ huy bước lên trước mặt Lê Văn Dần chắp tay dõng dạc nói:

– Tham kiến Lê tướng quân, mạt tướng là Khâm Đồng, chỉ huy quân Thánh Dực. Theo lệnh của Điện hạ, mạt tướng dẫn 10 đô cấm vệ tới đây chờ tướng quân sai phái. Phía sau là mười doanh trưởng của mười đô, còn đây là hổ phù và mật thư giao cho tướng quân. Xin tướng quân nhận lấy:

Dù còn nhiều nghi hoặc, nhưng Lê Văn Dần vẫn nhanh chóng đưa hai tay ra nhận thư và hổ phù, hắn chưa vội xem mà hỏi:

– Vậy hiện giờ 10 đô cấm binh đang ở đâu?

– Bẩm tướng quân, các huynh đệ hiên đóng tạm ở núi Kỳ Đồng cách đây 20 dặm. Xin chờ sắp xếp của tướng quân.

– Được, trước mắt các ngươi vào doanh trại nghỉ ngơi trước. Đợi ta xem xong chỉ dụ của Điện hạ rồi sẽ có sắp xếp. Đỗ Khiết, sắp xếp cho họ.

– Mạt tướng tuân lệnh.

Đỗ Khiết dáng vẻ anh tuấn, bước đi chắc chắn, đen sạm vì phơi nắng không có chút gì của thân phận nhị thiếu gia của Đỗ phủ. Với mệnh lệnh của Lê Văn Dần hắn cũng tuân thủ không một chút bất mãn vì thân phận.

Lê Văn Dần một mình trở về được một lúc thì từ lều chính đã vang ra tiếng đấm bàn đầy tức giận, từ hồi tới đây chưa ai từng thấy hắn tức giận như thế.

Bùi Hải vội vén rèm vào trong, thấy Lê Văn Dần tay nắm chặt tới mức cả người run lên, ánh mắt lộ đầy ý muốn giết người. Bùi Hải vội bước tới hỏi:

– Huynh có chuyện gì thế?

Lê Văn Dần rít qua kẽ răng:

– Cậu chủ mới bị kẻ xấu bày mưu ám toán. May mắn là người không sao.

– Chó chết. Cậu chủ trong thư có nói là đám nào làm không? Để đệ dẫn người đi băm vằm chúng ra.

Lê Văn Dần hít vài hơi lấy lại bình tĩnh:

– Đừng vội, đệ lui xuống chuẩn bị cho các binh sĩ đi, quân lương 3 ngày, hành trang nhẹ. Đợi ta lập kế hoạch xong thì xuất phát. Báo Khâm Đồng dẫn quân Thánh Dực nhập doanh.

————————-

Ba ngày sau, núi Sơn Lĩnh, huyện Đỗ Gia lộ Nghệ An, canh năm Bùi Hải âm thầm men theo đường mòn tiếp cận đỉnh núi. Nhìn sơn trại nhỏ chỉ có vài ngọn đuốc lập lòe, hắn nhủ lá cây trong miệng ra thì thầm bực tức:

– Mẹ, thật bất công. Sao ta lại phải phụ trách mấy cái trại bé tý này. Phó tướng, các huynh đệ vào vị trí chưa?

– Bẩm tướng quân, các huynh đệ đã vào vị trí, doanh 3 đã vòng ra sau núi chặn đường lui của sơn tặc. Tướng quân, lần này có giữ hàng binh không?

Bùi Hải tỏ ra mất hứng gật đầu nói:

– Có, hàng thì không giết, bắt được thì giải chúng về huyện báo công. Được rồi, lấy quân Thánh Dực tiên phong, tân binh theo sau, duy trì đội hình. Lên.

Hai bên Bùi Hải, hàng trăm binh sĩ đã dàn hàng quanh đỉnh núi, bắt đầu từ từ di động lên trên. Có quân Thánh Dực đi trước mở đường, tân binh đối với những trận chiến đầu tiên cũng không bị quá căng thẳng.

———————–

Huyện Nông Cống châu Cửu Chân trấn Thanh Đô, Khâm Đồng di chuyển nhẹ nhàng dọc theo hàng dài binh sĩ đang ngồi im ẩn mình dưới bóng tối. Tới vị trí của Đỗ Khiết đang chằm chằm nhìn lên đỉnh núi hắn trầm giọng hỏi:

– Đỗ Võ Úy, quân ta đã vào vị trí. Xin chờ mệnh lệnh của tướng quân.

Cánh cấm quân Thánh Dực được điều đến, dù là đội Thiên Tử quân nhưng không có vẻ kiêu binh bất tuân lệnh. Kỷ luật cũng rất tốt, việc này giúp ích rất nhiều cho Đỗ Khiết khi chỉ huy họ.

Đỗ Khiết chờ đợi từ trên núi truyền xuống ánh lửa nhấp nháy ba lần mới hạ lệnh:

– Khâm Đồng tướng quân, ngài bên trái, ta bên phải cùng giáp công sơn trại.

– Chúng ta đánh thế nào?

Đỗ Khiết nghe câu hỏi của Khâm Đồng chỉ lạnh lùng đáp lại:

– Tiêu diệt toàn bộ, một mống cũng không tha. Xong việc, phóng hỏa đốt trại.

– Rõ!

——————————

Núi Thanh Lâm huyện Thổ Du lộ Nghệ An, giữa những đốm lửa lác đác, tiếng chém giết dần thưa thớt, tiếng kêu xin tha thoang thoảng, Lê Văn Dần lau máu trên lưỡi đao tra vào vỏ, tiến tới đống giấy tờ, tài sản đang được binh sĩ lục soát đem ra ngoài. Một tiểu binh chạy tới chắp tay báo:

– Bẩm tướng quân, đám sơn tặc đã bị đánh tan, chỉ còn vài nhóm nhỏ đang lẩn trốn và ngoan cố chống cự. Số tù binh chúng ta xứ lý thế nào ạ?

Lê Văn Dần chỉ quan tâm tới đống giấy tờ, sổ sách trước mắt, hắn phất tay trả lời vô tình:

– Lôi tất cả ra chém đầu. Lùng bắt toàn bộ, đảm bảo không để kẻ nào trốn thoát.

– Tuân lệnh tướng quân.

Lê Văn Dần để tiểu binh chạy đi thì nhẩn nha tới chỗ đống tài sản, nhìn từng rương tiền đồng chất đống hắn điềm nhiên hạ lệnh:

– Người đâu, truyền lệnh. Gói ghém toàn bộ số tài sản này lại, tiền đồng, bạc vụn đem về doanh trại làm phần thưởng cho các huynh đệ; trang sức, vàng bạc đem tới huyện Thổ Du niêm phong để báo công lên triều đình. Hai ngày nữa, chúng ta tiếp tục tới trại tiếp theo.

Nghe được thu chiến lợi phẩm, các binh sĩ đồng thanh hô lớn quên hết mệt mỏi: – Rõ!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

trong-sinh-1982-lam-phu-hao
Trọng Sinh 1982 Làm Phú Hào
Tháng mười một 8, 2025
one-piece-mu-rom-tren-thuyen-than-cap-tien-hoa.jpg
One Piece: Mũ Rơm Trên Thuyền Thần Cấp Tiến Hóa
Tháng 2 13, 2025
ta-la-mot-cai-nguoi-nguyen-thuy.jpg
Ta Là Một Cái Người Nguyên Thủy
Tháng 1 24, 2025
one-piece-xin-goi-ta-giao-phu.jpg
One Piece: Xin Gọi Ta Giáo Phụ
Tháng 1 22, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved