Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
sau-khi-buoc-dinh-ca-chep-he-thong.jpg

Sau Khi Buộc Định Cá Chép Hệ Thống

Tháng 2 11, 2025
Chương 151. Phiên ngoại (5) Chương 150. Phiên ngoại (4)
day-chinh-la-hoan-toan-the-pillar-man-hoan-toan-cuu-cuc-sinh-vat

Đây Chính Là Hoàn Toàn The Pillar Man, Hoàn Toàn Cứu Cực Sinh Vật

Tháng mười một 15, 2025
Chương 367: Súng máy chi hô hấp pháp Chương 366: Cái gọi là Stand chiến chính là hai người bày POSE
luat-su-san-truong-bat-nat-vo-toi-ta-tien-han-tu-hinh

Luật Sư: Sân Trường Bắt Nạt Vô Tội? Ta Tiễn Hắn Tử Hình

Tháng 12 23, 2025
Chương 1032: Từ Tuyền: Mới nếm thử cấm kỵ, ta. . . Là một cái không hợp cách tiểu đệ a! Chương 1031: Sơ bộ điều giáo
ta-chi-dong-vai-bien-thai-ky-thuc-la-tu-pham-tot

Ta Chỉ Đóng Vai Biến Thái, Kỳ Thực Là Tù Phạm Tốt

Tháng 10 27, 2025
Chương 607: Hoàn tất cảm nghĩ + phục bàn Chương 606: Đại kết cục ( Hạ )
dai-nguyen-tran-ma-nhan.jpg

Đại Nguyên Trấn Ma Nhân

Tháng 1 20, 2025
Chương 477. Chân chính Bỉ Ngạn Chương 476. Trận chiến cuối cùng (3)
tu-la-kiem-than

Tu La Kiếm Thần

Tháng 12 22, 2025
Chương 3942: Hành trình mở ra Chương 3941: Thiện ác song sinh
tu-xam-hinh-cuu-long-keo-quan-bat-dau-cung-ran-ao-do-nu-quy.jpg

Từ Xăm Hình Cửu Long Kéo Quan, Bắt Đầu Cứng Rắn Áo Đỏ Nữ Quỷ

Tháng 2 3, 2025
Chương 918. Bản hoàn tất cảm nghĩ Chương 917. Vĩnh hằng phía trên!
khong-theo-thanh

Không Theo Thánh

Tháng 12 24, 2025
Chương 1359 Miêu Lũng Địa Khu trận tuyết rơi đầu tiên............ Chương 1358 còn lại bốn năm
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 330: Về nhà 3.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 330: Về nhà 3.

Từ Tụ Nhân lâu, Quốc Toản có thể nhìn thấy lão Nguyên, bà Tám,…vài trang hộ quen mặt cứ thi thoảng lại đi qua vương phủ một lượt. Gia đinh trong phủ chỉ cần thò mặt ra ngoài sẽ bị hộ khéo léo kéo vào một góc hỏi chuyện.

Đặng Văn Thiết nghển cổ nhìn xuống dưới tấm tắc khen ngợi:

– Vẫn như xưa, dù là thời nào thì các trang hộ cũng hết mực yêu quý ngươi.

Sau bữa cơm đoàn tụ vui vẻ, Quốc Toản cùng Đặng Văn Thiết lên Tụ Nhân lâu nhâm nhi thưởng trà, ngắm trăng. Hắn lắc đầu than thở:

– Nhưng ta lại liên tục kéo họ vào những cuộc chiến khốc liệt. Nhưng cuộc chiến dường như không phải là trách nhiệm của họ. Đặng Văn Thiết, ngươi biết không, ở trận ác chiến bên bờ Thạch Đà năm xưa, sau khi giết được Ngọa Bàng, xung quanh ta chỉ còn vài chục huynh đệ trong trang. Khi đấy lòng ta nổi lên sự áy náy khó tả, giống như ta đã kéo họ vào chỗ chết, bắt họ gánh những trách nhiệm lớn hơn nhiều những gì họ cần làm. Gần đây thôi, ta mới chỉ quay về gần 2 năm, nhưng nhìn bia đá ngoài kia xem, hàng trăm cái tên đã được khắc lên đó rồi.

Giữa cảm giác áy náy, tội lỗi, Quốc Toản bất ngờ lại thể hiện ra sát khí của mình, tay hơi siết lại căm tức nói:

– Đã thế, không ít người trong số họ lại chết vì đám khốn kiếp quyền cao chức trọng. Bọn chúng hưởng bổng lộc, hưởng quyền lợi nhưng lại chỉ biết vun đắp cho bản thân, bỏ mặc an nguy của xã tắc xếp hàng thứ. Còn bọn họ, những trang hộ kia, phải chật vật mưu sinh bằng bàn tay của mình lại phải nằm xuống vì lòng tham của chúng…. Vì cả lý tưởng của ta.

Cảm xúc của Quốc Toản biến đổi không ngừng, từ áy náy, đấu tranh, giận dữ rồi lại gục đầu tội lỗi. Đặng Văn Thiết nhìn cũng chỉ biết thở dài, xưa nay, trừ những lúc chỉ huy quân đội, Quốc Toản luôn đa sầu đa cảm như thế, luôn nặng tình cảm với những người xung quanh, cũng luôn tự quy trách nhiệm cho bản thân. Nhưng đấy cũng là một điều may mắn, có chủ tử như thế là phúc đức của các trang hộ. Đặng Văn Thiết hừ nhẹ như trách móc:

– Ai mượn ngươi tự ôm trách nhiệm vào bản thân như thế? Ngươi muốn bảo vệ Đại Việt là việc của ngươi. Các trang hộ theo ngươi là muốn bảo vệ ngươi, đấy là tâm ý của họ. Ngươi nghĩ, năm xưa ta theo ngươi rong ruổi chiến trường, nếu thấy bộ dạng này của ngươi thì ta sẽ nghĩ thế nào?

Đặng Văn Thiết nhếch môi tự trả lời câu hỏi của mình:

– Ta sẽ thấy bị sỉ nhục. Ngươi càng thảm hại, càng thương xót cho bọn ta thì càng là sự sỉ nhục ghê gớm. Hơn nữa, ngươi cho rằng các trang hộ theo ngươi là khổ à? Hahaha họ ít học nhưng họ không ngu dốt, ngươi nhìn khắp Đại Việt bây giờ có dân đen, có trang hộ nhà ai sống tốt như nhà chúng ta không? Đủ ăn đủ mặc, nuôi được con cái trưởng thành là may, nói gì tới mở mang gia nghiệp. Nhà nào nhà đấy toàn đại hộ, có tới 3-4 đời cùng chung sống, đinh thì tới 8-10 đinh, ta chẳng thấy khổ ở chỗ nào. Họ theo ngươi chính là đang tự bảo vệ tương lai của mình đấy. Hơn nữa, ngươi áy náy thế này, chẳng phải càng cho họ nhiều quyền lợi sao? Hahaha ngươi thông minh, nhưng vẫn “còn non” lắm.

– Ngươi sống hơn ta được gần trăm tuổi thì ghê rồi.

– Haha chứ sao. Những cái này không phải cứ thông minh là được.

Quốc Toản dù bị Đặng Văn Thiết trêu tức, nhưng vẫn ngó thấy chén trà của hắn hết thì bước lại rót thêm ít trà gừng vào chén, kéo cái chăn lại ngay ngắn cho hắn mới về chỗ hoài niệm:

– Chuyến buôn ba vừa rồi ta thực sự rất muốn có ngươi ở bên cạnh đấy. Dù chỉ để nói vài câu cũng được, khi đó, ta muốn nói hết bực tức trong lòng ra mà cũng không biết tìm ai. Thế nên ngươi phải sống thật lâu đấy.

– Hừm, nói chuyện sến sẩm quá đấy. Bỏ qua chuyện đấy đi. Ngươi vẫn chưa nói tiếp theo định làm gì, danh sách ngươi cần thì ta cho lập đây rồi. Muốn làm gì thì tùy ngươi quyết định.

– A Thiết, ý kiến của người thế nào? Bọn chúng cho ta lý do rồi, giờ ta có nên mạnh tay một chút không?

Đặng Văn Thiết trầm ngâm một chút rồi lắc đầu:

– Bên ngoài còn cường địch, bên trong tranh đấu lẫn nhau là điều tối kỵ. Ngươi nhớ, năm xưa ngươi vô cùng căm hận, cũng đặt đầy mối ngờ vực khi Chiêu Quốc Vương – Trần Ích Tắc kéo gia quyến ra đầu hàng quân Nguyên giữa lúc căng go nhất không? Giờ ngươi nghĩ kỹ lại xem, có phải vì người có địa vị như ngài ấy ra hàng mà kéo theo hết đám sâu mọt trong tông thất, đám quyền quý có lòng phản trắc đi theo đấy ư? Sau đó, trên dưới triều đình đồng lòng đánh giặc, qua thời gian khó khăn ban đầu, tình thế ngày càng tốt lên đấy thôi. Có phải khổ nhục kế hay không chỉ có các vị Tiên đế, Đại Vương mới biết, nhưng hiệu quả của trên dưới triều đình đồng lòng là điều thấy được.

Đặng Văn Thiết nhẩn nha giải thích tiếp:

– Bây giờ tình thế dù khác rồi, nhưng Vật cùng tắc biến, vật cực tắc phản. Cái gì làm quá cũng không tốt. Động vào chúng bây giờ có nguy cơ xảy ra nội loạn. Ngươi bức bách đám vô lại kia quá là điều không nên, hiện giờ chúng ta cần trong nước ổn định để dồn lực thanh toán Chiêm Thành trước đã. Đừng quên Lan Xang ở phía tây hiện giờ cũng không đơn giản. Sơ sẩy một chút hậu quả khôn lường. Cứ cẩn thận thì hơn.

Quốc Toản nhổm dậy quay sang dò hỏi:

– Vậy ngươi cho rằng nên bỏ qua cho chúng?

– Không. Trong khu vườn, cây thì không nhất thiết phải chặt, nhưng cỏ dại thì nên dọn. Quốc Toản này, chúng cho ngươi cái cớ, không tận dụng thì quá phí. Không giống với phong cách của ngươi.

Quốc Toản bỗ ngửa mặt cười sảng khoái:

– Hahaha, đồng quan điểm. Ta cũng có suy nghĩ đó. Đám trộm cướp, chiếm núi lập trại nhân dịp này ta cứ đánh đi một lượt. Tiện thể chặt bớt chân rết, cái vòi vươn dài của đám đại tộc, phật môn. Dùng lực của ta làm suy yếu thực lực của chúng đợi cơ hội tới ra đòn cuối khiến chúng phải ngoan ngoãn mà cam chịu mới là thượng sách.

Đặng Văn Thiết tủm tỉm cười:

– Vậy là ngươi có quyết định rồi? Tiếp theo định phái ai đi? Mình Đỗ Khiết gánh không nổi đâu.

– Lê Văn Dần ở Hà Hoa luyện tân binh cũng đủ rồi, để bọn chúng nhân dịp này rèn luyện một chút là điều tốt, tránh bỡ ngỡ khi ra trận. Đỗ Khiết cũng đang dưới quyền của hắn, ta sẽ giao hết cho hắn chỉ huy.

– Ừm, Lê Văn Dần tính tình điềm đạm, hành xự cẩn thận lại nghị lực, nếu được bồi dưỡng tốt sẽ thành tướng tài. Vậy còn ngươi, cái Cách Vật viện ngươi tính thế nào?

– Thì vẫn mở lớp thôi. Lão Trương với Trần Kính đại ca muốn dùng việc này để giữ ta ở Ngự Thiên, ta cũng nên chiều họ một chút. Với lại, huynh ấy giao cha con Bùi Hưng cho ta là đồng ý cho ta đúc hỏa khí rồi. Ta sẽ nghiên cứu dần dần.

– Không được, việc này con cần phải chú tâm làm thật nghiêm túc.

Quốc Toản, Đặng Văn Thiết nghe thấy tiếng vương phi ở phía sau thì giật mình đứng cả dậy, Quốc Toản nhanh chóng ra dìu tay vương phi đang từ cửa bước vào ân cần hỏi:

– Mẹ, muộn rồi sao mẹ còn lên đây. Trên này gió sương nhỡ mẹ ốm thì sao?

Vương phi vẫy vẫy tay ra hiệu cho Đặng Văn Thiết cứ ngồi xuống, còn bản thân theo Quốc Toản về chiếc ghế của mình nhẩn nha nói:

– Không sao, không sao. Hôm nay trăng thanh gió mát, cả nhà cùng sum vầy thưởng trăng uống trà một chút cũng hay.

Đợi ngồi xuống ổn định, được Quốc Toản đắp chăn mỏng cho, vương phi mới từ tốn nói:

– Cách Vật viện dù là ý tưởng mới mẻ, xuất phát từ tâm ý của Tiểu Đỗ, Tiểu Kính nhưng với Vương phủ chúng ta là cơ hội lớn. Hai con nên dốc sức mà làm.

Cả Đặng Văn Thiết và Quốc Toản nghe thế đều chăm chú nhìn vương phi chờ dạy bảo:

– Từ cổ chí kim, triều đại có thể hưng vong, dù có thay triều đổi đại ra sao, chỉ cần không phải đại họa diệt vong thì có một thứ luôn đứng ở thế bất bại bất suy. Đấy chính là các trường Quốc Học. Từ Tân Đế, triều đại cũ hay mới, thậm chí là giặc ngoại xâm muốn giữ vững địa vị của mình, bảo vệ được giới cầm quyền hay để ổn định trật tự xã hội đều cần có giới tri thức, nho sinh, học trò ủng hộ. Mà muốn thế chúng bắt buộc phải bảo vệ những cơ sở giáo dục như Quốc Tử Giám, Quốc Học viện. Làm ra chuyện đốt sách chôn nho như Thủy Hoàng thì dù có mạnh mẽ tới mấy cũng không thể duy trì được triều đại lâu dài. Vì vậy, Ngự Thiên có một trường tầm cỡ Quốc Học sẽ là cây trụ chống trời cho vương phủ trước mọi gió bão thời đại.

– Nhưng mẹ à? Chẳng phải chúng ta có Bình Dân viện đấy sao? Cách Vật viện dù cũng là một loại học vấn nhưng đâu thể phục vụ thi cử. Nếu không được thi cử thì dựa vào đâu để củng cố địa vị trong triều của viện?

Vương Phi mỉm cười mới dơ tay lên Quốc Toản đã ngoan ngoãn ghé đầu lại để vương phi cốc cho một cái mới nói:

– Đánh nhau thì thông minh thế mà mấy cái này sao con lại không nhìn ra? Quốc Tử Giám, Quốc Học viện ở vị trí độc tôn đã hãng trăm năm. Một Bình Dân Viện nhỏ nhoi của chúng ta dù có may mắn tìm được vài học trò khoa cử đỗ đạt thì cũng không thể đấu lại với họ được. Bình Dân viện có thể giúp vương phủ giữ lấy tiếng thơm chứ tuyệt không thể giúp vương phủ trụ vững trước sóng gió thời đại. Chỉ qua một hai đời, Bình Dân viện nếu không có lối đi riêng cũng dần dần bị nhấn chìm mà thôi. Còn Cách Vật viện thì khác, đây là thứ mới mẻ, là dị loại trong mắt đám cổ hủ, là thứ bọn chúng không muốn làm.

Vương phi mỉm cười nhìn sang Quốc Toản mặt mày dần rạng rỡ, mắt mở kinh ngạc rồi tiếp tục nói:

– Nếu con có thể phát huy được hiệu quả của nó, phát minh ra những thứ có ích mà Quốc Tử Giám, Quốc Học viện thậm chí công xương của triều đình cũng không thể tạo ra được thì Cách Vật viện sẽ tự có được vị thế cho mình, có thể sánh ngang thậm chí là vượt trội so với hai nơi kia. Cũng là một dạng độc tôn vậy. Bình Dân viện giúp quy tập con người, tìm kiếm kẻ tài năng. Cách Vật viện dựa theo tài mà dạy. Hai thứ vừa khéo bổ trợ cho nhau, là cơ hội trăm năm khó gặp đấy, nên dù có tốn kém bao nhiêu, vất vả thế nào cũng cố dốc sức mà làm.

Đặng Văn Thiết không giấu được nét kinh ngạc, Vương phi thích thú tận hưởng cảm giác Quốc Toản đang òa lên vui sướng rồi ôm lấy đùi của mình tha hồ nịnh bợ. Đợi một lúc, vương phi mới cất tiếng:

– Thôi được rồi, được rồi. Đừng làm trò nữa. Chiêu Dương vào đi, con còn định chờ bên ngoài tới bao giờ nữa?

Nghe tiếng gọi, Chiêu Dương ở ngoài cửa mới rón rén thò đầu bước vào, tay còn dắt theo cả Tiểu Đào đi cùng. Nàng biết ý không vào khi mọi người còn đang bàn bạc công việc, Chiêu Dương nhỏ giọng nói:

– Mẹ, Đặng bá, phu quân, theo lời mẹ dặn, con mang theo ít trà bánh để cả nhà cùng thưởng trăng.

Gia nhân phía sau bê theo từng đĩa quả, trà, trầu cau, cả bánh mang vào trong bày biện. Quốc Toản tới đón Chiêu Dương từ từ ngồi lên sạp gỗ được trải tấm chăn bông dày rồi bế Tiểu Đào lên quay vòng vòng khiến nó cười khanh khách thích thú. Gác lại mọi kế hoạch bên ngoài, Quốc Toản ôm Tiểu Đào trong lòng, tận hưởng thời gian sum vầy quý giá bên gia đình.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tu-dao-phap-bat-dau-thanh-than.jpg
Từ Đao Pháp Bắt Đầu Thành Thần
Tháng 2 26, 2025
tan-the-ta-co-the-thang-cap-cho-ti-nan.jpg
Tận Thế: Ta Có Thể Thăng Cấp Chỗ Tị Nạn
Tháng 1 24, 2025
tu-chon-xuong-co-duyen-bat-dau-tu-tien-truong-sinh.jpg
Từ Chôn Xuống Cơ Duyên Bắt Đầu Tu Tiên Trường Sinh
Tháng 12 4, 2025
deu-trong-sinh-ta-con-co-the-bi-nang-bao-ho.jpg
Đều Trọng Sinh Ta Còn Có Thể Bị Nàng Bảo Hộ
Tháng 5 14, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved