Chương 329: Về nhà 2.
Quốc Toản bế theo Tiểu Đào, dẫn Chiêu Dương rón rén theo sau, mới nhe răng ra cười đã bị Đặng Văn Thiết nói chen vào chặn họng, thái độ còn có chút bực tức.
– Chuyện của chúng ta để nói sau, ngươi vào hậu viện đi, Vương phi đang chờ.
Quốc Toản tay lột áo choàng chỉ biết gật đầu đầy cảm kích:
– Vậy chúng ta hàn huyên sau. Đặng Văn Thiết, cảm ơn ngươi.
Đặng Văn Tiết yếu ớt vẫy vẫy tay thờ ơ nói:
– Nhiều lời. Đi đi.
Trong thời gian Quốc Toản đi vắng, Đặng Văn Thiết là người vất vả nhất vương phủ, hắn dường như phải thay mặt Quốc Toản giải quyết tất cả những thứ hệ trọng. Cảm kích thì có, nhưng giữa tình cảm của họ, Quốc Toản cũng chẳng cần nhiều lời mà cứ vô tư giao lại Tiểu Đào để mình đi tọt vào trong.
Bước chân của hắn hối hả đi về phía hậu viện, hắn nóng lòng tới mức khiến bản thân thở dồn dập. Theo hành lang dài tới cổng hậu viện, bắt gặp bóng dáng quen ở tiều đình, vẫn là hồ sen đấy, vẫn là đôi gốc thị kia, vương phi khẽ nhắm mắt ngả người trên ghế tựa thư thả cảm nhận làn gió mát. Quốc Toản như đứa trẻ chất chứa đầy tủi thân chỉ chờ về gặp lại mẹ để được thổ lộ ra ngoài. Người hầu biết ý đều tự giác lui cả ra ngoài, hắn bặm môi ngăn mình phát ra tiếng. Hắn cứ chôn chân ở cổng hậu viện, đợi nước mắt kéo theo cảm xúc của mình ra ngoài đủ nhiều để lòng mình bình thản lại. Quốc Toản dùng ống áo lau vội hai bên mặt rồi rón rén như con mèo nhỏ bước từng bước về phía tiểu đình.
Mùi hương quen thuộc của mẹ tràn vào mũi khiến tâm trí hắn thanh thản, mọi mệt nhọc tích tụ đều tan biến, tiếng thở khe khẽ của mẹ làm bầu không khí thêm phần dễ chịu, thêm phần yên bình. Quốc Toản ngồi dưới đất như chó con, hắn nhẹ nhàng đặt đầu lên tấm chăn mỏng đắp ở chân vương phi. Cổ hắn gồng lên để đầu mình không tỳ quá nhiều vào đùi vương phi. Mọi cảnh giác trong lòng hắn đều bị xóa bỏ, không gian yên tĩnh chỉ còn mẹ và con cùng chút gió thoang thoảng, khuông mặt Quốc Toản từ từ giãn ra rồi cũng vang lên tiếng ngáy khe khẽ xen kẽ với tiếng thở của vương phi.
Bàn tay ấm áp của mẹ là thứ Quốc Toản nhớ nhất, dù có ở hoàn cảnh nào, kể cả khi nó đã gầy gò, nhăn nheo thì hắn cũng có thể nhận ra được bàn tay này dễ dàng. Từng cái vuốt nhẹ nhàng từ đỉnh đầu theo mai tóc xuống tới cằm là hành động dễ chịu nhất với hắn, là hành động mà hắn vô cùng hưởng thụ. Quốc Toản giật mình nhìn mặt trời không ngờ đã dần xế bóng, hắn ngại ngùng cất tiếng:
– Mẹ, con đã ngủ lâu thế rồi à? Mẹ tỉnh từ khi nào vậy?
Vương phi khẽ ấn đầu Quốc Toản để hắn gối nguyên trên đùi mình, tay vẫn tiếp tục vuốt ve từng đường nét trên khuôn mặt hắn rồi nhẹ nhàng nói:
– Mẹ mới dậy thôi. Kể cho mẹ nghe chuyện bên ngoài đi, con đã gặp những chuyện gì? Bên ngoài hẳn khiến con mệt mỏi lắm.
Như thói quen lâu nay, xưa Quốc Toản luôn nằm vắt vẻo trên sạp, gối đầu lên đùi mẹ, tìm tư thế thoải mái nhất để kể, để khoe khoang tất cả những gì mình chứng kiến, mình đã trải qua. Nay cũng thế, hắn thích thú giữ đầu mình áp nhẹ trên đùi mẹ, hào hức kể:
– Không, chuyến đi này có rất nhiều thứ mới lạ. Lần này con ra biển, mẹ biết không, biển rộng lớn lắm. Quả núi lớn ngoài biển cũng chỉ như hạt cát, xa hút tầm mắt cũng chỉ có màu xanh vô tận của nền trời và biển cả. Con cũng gặp cả Tịnh Huyền ở Yên Tử, nghe nói hắn là đệ tử của các vị tổ phật. Quả thực hắn rất thông thái, nhân từ. Lão ấy cùng Tuệ Tĩnh là hai người khiến con giữ được hi vọng thay đổi phật môn. Lão Trương Đỗ qua chuyến đi này cũng cho thấy lão ấy là người biết ứng biến chứ không khô cứng như vẻ bề ngoài. Điều này thật bất ngờ, trước kia con cứ nghĩ sẽ không có gì có thể lay chuyển được lão ấy. Lão ấy đã giúp con rất nhiều……
Quốc Toản phấn khởi kể mọi thứ mà hắn thấy một cách vui vẻ, thi thoảng tiếng cười khe khẽ vang lên ở tiểu đình. Lúc đầu chỉ có mẹ và con, nhưng rồi Chiêu Dương, Tiểu Đào thập thò ngoài cổng cũng được Vương phi vời tới ngồi hai bên, Đặng Văn Thiết cũng được gọi tới để nghe chuyện.
Quốc Toản đôi khi hoa chân múa tay, đứng cả lên lan can giang tay hết cơ để tả những sinh vật khổng lồ ngoài biển cứ như hắn thật sự đã chứng kiến tận mắt. Không như Chiêu Dương đầy lo lắng hòa theo lời kể, Tiểu Đào đôi mắt to tròn nuốt nước bọt thèm muốn được thấy những khung cảnh hùng vĩ đấy, thì Đặng Văn Thiết bĩu môi ngọt nhạt:
– Bốc phét, ngươi cùng lắm đi loanh quanh gần bờ, cũng chỉ trôi nổi vài hôm, làm gì có chuyện gặp được những sinh vật đấy. Chắc lại nghe từ mồm mấy tên hải tặc rồi về ba hoa lại đúng không?
Quốc Toản cau mày vì bị Đặng Văn Thiết phá đám, tức tối chỉ tay nói:
– A Thiết, ngươi là con vịt cạn, làm sao biết được chuyện ngoài biển rộng mênh mông kia? Còn 2 người bọn muội? có tin ta không?
Chiêu Dương, Tiểu Đào gật đầu lia lịa ngóng chờ diễn biến tiếp theo. Quốc Toản mặt dương dương tự đắc:
– Thấy chưa. Bọn họ tin ta là được. Ngươi sao càng ngày càng nhỏ mọn vậy, ngươi đang ganh ghét với ta đúng không?
Đặng Văn Thiết xưa nay vốn đơn thuần, cãi nhau luôn không phải đối thủ của Quốc Toản, hắn tức thì bị chọc giận đỏ mặt quát:
– Không phải, rõ ràng ngươi bắt nạt họ để nói tầm phào. Ta chỉ nói thật thôi.
– Lại còn chối.
Quốc Toản bĩu môi chê lại càng làm Đặng Văn Thiết thêm tức tối. Ở Hoài Văn vương phủ, hai người họ gây nhau là cảnh tượng vui vẻ nhất, đem lại cảm giác ấm áp, yên bình nhất. Tiếng cười theo đó vang lên dưới mái đình không ngớt.
Vương phi vui vẻ chỉ trời đã tối hắng giọng nói:
– Thôi, thôi. Hai đứa các ngươi lớn cả rồi, đừng bày trò nữa. Đặng Văn Thiết, theo ta đi nghỉ, Tiểu Đào gọi người hầu để tắm rửa. Quốc Toản, Chiêu Dương cũng thế, hai đứa chuẩn bị đi, qua từ đường thắp hương rồi chúng ta chuẩn bị dùng cơm, trời cũng tối rồi.
– Vâng thưa vương phi/mẹ/cụ.
Vương phi lên tiếng thì tất cả đều ngoan ngoan nghe theo, chỉ Quốc Toản hớn hở nhảy từ lan can xuống dìu tay mẹ hóm hỉnh:
– Mẹ để con dìu mẹ về nghỉ. Đặng Văn Thiết cũng già rồi, con dìu cả hai luôn.
Vương phi đưa tay cốc đầu Quốc Toản một cái mỉm cười trách:
– Đừng quậy phá nữa, con lo cho Chiêu Dương kia kìa. Nó thiệt thòi nhất trong nhà đấy.
Đợi Vương phi đi khuất bóng, Chiêu Dương một tay đỡ bụng, một tay tới bám vào bắp tay rắn chắc của Quốc Toản nhẹ nhàng nói:
– Để thiếp chuẩn bị nước hầu chàng đi tắm.
Quốc Toản xoay người, đảo tay dìu Chiêu Dương đầy ân cần:
– Việc này nàng cứ để người hầu làm, hà tất phải tự làm làm gì. Bụng nàng lớn rồi, giờ chỉ cần lo an dưỡng, nghỉ ngơi cho tốt là được.
– Không sao, thiếp làm được. Chàng đường xa mệt mỏi, chút chuyện này là việc thiếp nên làm, đâu có xá gì.
Quốc Toản thấy Chiêu Dương cương quyết bèn ghé tai thì thầm, chỉ nói vài câu hắn đã khiến mặt nàng ửng đỏ, xấu hổ quay đi nhìn chỗ khác. Đã thế hắn càng được đà cưới khoái trí rồi gọi người hầu phía trước:
– Người đâu, hầu thiếu phu nhân đi nghỉ.
Trở về phòng tắm quen thuộc, bồn tắm lớn, Quốc Toản thoải mái dìm mình dưới làn nước. Hắn khoanh chân ngồi dưới đáy bồn tắm, để làn nước che lấp đi toàn bộ âm thanh bên ngoài, để đầu óc suy nghĩ lại tất cả những việc mình đang làm. Đây là thói quen của hắn, thói quen giúp hắn cẩn thận xem xét lại, để tìm ra những điểm bất hợp lý trong kế hoạch của bản thân.
Lần này có chút khác biệt, mặt Quốc Toản ẩn dưới nước vẫn hiện lên vẻ đắn đo, đấu tranh dữ dội, kèm theo cả cảm giác khó chịu trong lòng.
Quốc Toản hết hơi vội đứng bật lên, bồn tắm như bị bỏ bom, nước bắn lên thành cột văng ra tứ phía.
– Sao lần này kém vậy, bình thường ngươi có thể nhịn thở gấp đôi thế này cơ mà. Sao thế? Trong lòng khó chịu lắm hả?
Quốc Toản giật mình ngồi thụp xuống nhìn Đặng Văn Thiết ngồi ở góc phòng đang đủng đỉnh mỉm cười quát hỏi:
– A Thiết, ngươi tới từ lúc nào thế? Sao ngươi có sở thích lẻn vào nhìn ta tắm từ bao giờ vậy?
– Bớt nói quằng nói xiên đi, xưa cởi chuồng tắm cùng nhau suốt có sao đâu. Vết thương không nhẹ nhỉ? Xém tý là đi đời rồi. Ngươi sợ Chiêu Dương đau lòng nên không cho thiếu phu nhân vào đây hả?
Quốc Toản khẽ sờ vết thương gật đầu thừa nhận:
– Lúc đấy khá là nguy hiểm, cũng vì ta không mặc giáp. Nhưng giờ thì ổn rồi. Thời gian qua, cảm ơn ngươi đã trông coi vương phủ hộ ta.
– Hừm, đừng nói nhảm nữa. Sắp tới ngươi định thế nào? Với cái tính khí của ngươi, thấy uy nghiêm của Hoàng Thất bị mạo phạm thì sao ngồi yên được. Chiêu Dương lại sắp sinh, ngươi vì chuyện này mà đắn đo, trong lòng rối loạn hả?
Trước mặt Đặng Văn Thiết, Quốc Toản chẳng thể giấu được chuyện gì, mọi suy nghĩ trong lòng hắn như bị phơi bày hết ra ngoài. Ở với Đặng Văn Thiết cũng chẳng cần kìm chế, hắn bực bội ra mặt:
– Phải, ta ước được tự tay túm cổ từng tên đập cho một trận. Lũ con cháu vô dụng, thời của chúng ta có xích mích thế nào cũng đường đường đối mặt với nhau mà giải quyết. Bọn chúng học đâu ra cái trò ám toán này. Đã vậy, còn để bọn ngoại thích lợi dụng, uy nghiêm Trần gia bị bọn chúng trà đạp không còn ra dạng gì cả rồi.
– Vậy ngươi định sao? Có đi cho bọn chúng một trận không?
Quốc Toản uể oải lắc đầu:
– Không, ta không trực tiếp làm nữa. Kiếp trước ngắn ngủi, kiếp này ta muốn dành nhiều thời gian hơn cho gia đình.
Đặng Văn Thiết mỉm cười hài lòng, chống tay đứng dậy vừa vui vẻ ra ngoài vừa nói vọng vào:
– Vậy là tốt rồi. Chúng ta nói chuyện sau, ngươi tắm nhanh lên, mọi người đang đợi ngươi để ăn cơm đấy.
– Biết rồi, biết rồi.