Chương 328: Về nhà.
Trần Kính dường như không có ý định về Hoàng Cung cho tới lúc Quốc Toản rời đi. Hắn sau khi đăng cơ sẽ khó có cơ hội ra ngoài, Quốc Toản vì những kế hoạch hai đầu nam-bắc, vì Cách Vật viện sẽ khó có dịp tới Thăng Long. Cơ hội để cả hai gặp mặt nói chuyện sẽ ngày càng ít.
Lão Trương Đỗ cũng chỉ tiễn Trần Nguyên Đán ra tới cổng lại tiếp tục quay vào, theo Trần Kính tiễn Quốc Toản ra đến bến Chương Dương.
Ngay khi trời còn chưa có mấy tia sáng, ngoài bến đã có thuyền của vương phủ neo đậu sẵn sàng lên đường bất cứ lúc nào. Trần Kính đặt tay lên vai Quốc Toản, ánh mắt ra dáng trưởng bối căn dặn:
– Đợt này đệ về Ngự Thiên, cố gắng bù đắp cho Cao Tổ mẫu, cho em dâu. Cho ta gửi lời hỏi thăm tới bọn họ, Chiêu Dương sinh, chị dâu đệ sẽ mang quà tới cho cháu sau. Vừa rồi đệ đi quá lâu, bọn họ cũng phải chịu nhiều thiệt thòi rồi. Nếu không có việc gì thì đừng rời Ngự Thiên, nhớ là đệ còn án phạt cấm túc 1 năm đấy.
Quốc Toản gật đầu đảm bảo:
– Đệ biết rồi. Lần này về đệ cũng không có ý định đi đâu, ít nhất là trong một năm tới đệ sẽ chỉ ở nhà chơi với con. Huynh có thể yên tâm.
– Ừm, thế là được rồi.
Nói xong vài lời với Trần Kính, Quốc Toản quay sang Trương Đỗ, không hiểu sao với lão ấy, hắn thật sự rất kính phục và đầy cảm kích. Quốc Toản khẽ vái:
– Trương Sư, đa tạ sự giúp đỡ của ngài trong thời gian qua. Mong sớm được đón tiếp đại nhân ở Ngự Thiên.
Trương Đỗ khum tay đáp lễ:
– Vương gia khách khí rồi. Về Ngự Thiên, mong vương gia lưu tâm tới Cách Vật viện. Nói cho cùng mọi chuyện gốc rễ đều ở con người. Ngài cường binh có thể giúp Đại Việt hùng mạnh 10 năm, 20 năm hay 50 năm. Nhưng con người trong xã hội không thay đổi thì sớm hay muộn mọi thứ lại dần đi vào vết xe đổ. Tấm gương thịnh suy các triều đại vẫn còn đó. Chỉ có thay đổi con người từ gốc mới là đại kế trăm năm. Viện còn, người còn, Đại Việt còn. Tất cả, trông chờ ở Vương gia.
Nói rồi, Trương Đỗ thành tâm vái thật sâu, Quốc Toản vội đỡ tay lão dậy tươi cười nói:
– Vậy tiểu vương quay về Ngự Thiên xây trường mở lớp chờ ngày ngài tới. Trần Kính đại ca, Trương Sư hai người ở lại bảo trọng. Cáo từ.
– Đệ/vương gia bảo trọng.
Ba người chắp tay chào nhau trên bến tàu trước khi tách ra. Nhìn bóng lưng Quốc Toản mới theo cầu tầu lên thuyền, Trần Kính theo thói quen từ xa đưa tay lên miệng hô với theo:
– Quốc Toản, không đi không tới!
Đáp lại, chỉ có cái vẫy vẫy tay của bóng đen trên thuyền, nhưng như vậy cũng đủ để hắn mỉm cười thoải mái. Trần Kính sau thời gian phấn khởi ít ỏi, khi thuyền của Quốc Toản dần chỉ còn lại một chấm nhỏ, hắn trở lại vẻ lo lắng hỏi lão Trương Đỗ:
– Trương Đỗ, đại nhân thực sự cho rằng cách này sẽ hiệu quả chứ? Cách Vật viện liệu có đủ sức giữ chân Quốc Toản ở Ngự Thiên không?
Trương Đỗ hai tay đan trong ống áo, quay lại vẻ âm trầm đầy lo lắng, lão lắc đầu:
– Thần cũng không chắc, cũng chỉ hi vọng gia đình rồi Cách Vận viện đủ sức kéo vương gia khỏi lửa giận trong lòng, để ngài ấy không tự dấn bản thân vào nguy hiểm nữa. Vương gia quá quan trọng với Đại Việt.
Trần Kính gật đầu thừa nhận, không chỉ vì Quốc Toản quan trọng với Đại Việt mà còn vì bản thân hắn cũng rất trân trọng đứa đệ đệ này, nên mới hợp mưu với lão Trương Đỗ bày ra kế hoạch đem Cách Vật viện đặt vào tay Quốc Toản. Hắn thở dài lo lắng:
– Ta hi vọng kế hoạch của đại nhân sẽ thành công. Để Quốc Toản có thể bình tâm lại, nó vẫn còn quá trẻ để phải gánh vác nhiều chuyện tới thế.
Trương Đỗ bất ngờ nở một nụ cười nhẹ lên tiếng đầy chờ đợi:
– Điện hạ nói đúng, vương gia còn trẻ nhưng tài năng vượt trội, tấm lòng của ngài ấy với Đại Việt thì không cần bàn tới. Tương lai, vương nhất định sẽ thành trụ cột của Đại Việt. Mà biết đâu, Cách Vật viện trong tay vương gia sẽ thực sự đơm hoa kết trái, suy cho cùng, thần chưa thấy ai có nhiều ý tưởng mới lạ như Vương gia.
Trần Kính mỉm cười kèm chút ngạc nhiên quay lại nhìn lão Trương Đỗ ánh mắt trong veo đang nhìn theo đốm đen nhỏ trên sông nói:
– Trương đại nhân xem ra cũng bị tiểu tử đó thuần phục rồi. Ngài nói tốt một người như thế quả thật là điều hiếm thấy. Sắp tới, đại nhân thi thoảng thay ta tới Ngự Thiên, để ý đứa đệ đệ này của ta một chút.
– Thần tuân lệnh.
Trương Đỗ cứ vái dài theo bóng Trần Kính đã quay người rời đi, tới khi khuất bóng, lão mới đứng thẳng dậy nhìn kinh thành đang dần huyên náo dưới ánh sáng mờ mờ để thở ra một hơi đầy muộn phiền.
—————————————-
Huyện Ngự Thiên dù vẫn huyên náo người qua kẻ lại, những công trường bên trong huyện vẫn tấp nập, thuyền bè tới mua bán dần phục hồi nhưng ai tinh ý đều cảm nhận được huyện bị bao phủ bởi một bầu không khí nặng nề vô hình.
Người tới huyện thì không vấn đề nhưng việc ra vào trang viên bị kiểm soát chặt hơn. Chiêu Dương, Vương phi hay cả Đặng Văn Thiết không còn thi thoảng ngồi kiệu, nằm võng đi thăm thú bên ngoài trang viên như ngày trước nữa.
Chỉ có hai nơi danh tiếng ngày càng lớn, ngày càng tấp nập người ra vào.
Một là Tế Sinh đường, tới đây khám không chỉ có người ở Ngự Thiên, người ở xa dìu dắt nhau tới tìm khám bệnh ngày một nhiều. Vài tiểu sư phụ, vài học trò theo Tuệ Tĩnh học chữa bệnh cứu người ngày ngày không rời, cuối cùng đều đã chuyển vào Tế sinh đường để ở cả. Tế Sinh đường thu tiền khám chữa bệnh rất đa dạng, đôi khi là “tùy hứng”. Người giàu thì thu đúng, thu đủ hoặc thu thừa, có riêng một chướng phòng lo việc này; người kém hơn thì lấy chút chút tiền hay bơ gạo, giỏ trứng mớ rau đều được. Người nghèo khổ tới chữa bệnh đôi khi còn được tiểu am mời ăn cơm.
Tuệ Tĩnh tinh thần phấn chấn trở lại như thành con người khác. Hắn triệt để lợi dụng lời hứa năm xưa của Quốc Toản, đến giờ thứ hắn quan tâm nhất là nghiên cứu y dược, chuyên tâm cứu người, dạy đám học trò thành tài. Còn chuyện tiền bạc hắn chẳng quan tâm, Tế sinh đường hết tiền thì hắn cho tiểu sư phụ tới vương phủ lấy tiền chẳng chút áy náy.
Quốc Toản mặc áo choàng rộng dài tới chân, đầu đội nón lá từ ngoài cửa nhìn Tuệ Tĩnh đang chuyên tâm khám bệnh thì vui vẻ gật đầu thầm nhủ:
– Tuệ Tĩnh, mừng ngươi trở lại, cũng mừng ngươi nhìn ra con đường cứu vớt Phật môn.
Tuệ Tĩnh ngờ ngợ, ngước đầu nhìn theo bóng lưng đã rời đi, khi nhận ra thì hắn chỉ mỉm cười đáp lại rồi tập trung vào bệnh nhân trước mắt.
Theo tin báo về thì chuyến thuyền của Quốc Toản 2 ngày nữa mới cập bến, nhiều người còn mai móng chờ để đón tiếp hắn ở bên tàu mà không biết, bản thân hắn đã một mình nhẩn nha đi về vương phủ, dọc đường còn tỉ mỉ quan sát mọi thứ xung quanh, mọi thay đổi trong huyện.
Quán của bà Tám có tấm biển đề “Vương Phủ Dụng” rất lớn giúp cửa hiệu của bà ngày càng ăn lên làm ra, hơi chếch bên kia đường của bà là Bình Dân viện, trước cửa viện có một tấm bảng gỗ lớn. Trước kia tấm bảng vốn trống trơn, nhưng hiện giờ đã được lão Phạm Sư Mạnh đề tựa. Mỗi học trò trước khi vào viện đều phải lấy nó làm tư tưởng, làm mục tiêu cho quá trình học tập của mình.
– Học chỉ là mắt, hành mới có chân. Có mắt, có chân mới tiến được. Có làm mới biết nhưng cái biết trong cái làm mới là cái biết thực sự, cái biết sâu sắc.
Quốc Toản khẽ gãi gãi cằm lầm nhẩm đọc theo rồi đầy tâm đắc không ngừng gật đầu ưng thuận:
– Học đi đôi với hành, sợ nhất đám học trò học xong chỉ biết thơ ca, đạo lý sáo rỗng. Trương Sư, người ngài giới thiệu thật là tốt.
Quốc Toản đang mải suy tư thì khi quay ra không biết bà Tám đã ở bên cạnh từ lúc nào. Bà Tám muốn gục vào cánh tay hoặc ôm lấy chân của Quốc Toản mà khóc một hồi, nhưng bà tinh ý biết hắn không muốn kinh động tới ai nên mới lặng lẽ đi một mình thế này. Bà Tám nghẹn ngào nâng ấm trà lên:
– Cậu chủ …. người về rồi…..Người thật sự về rồi.
Quốc Toản hơi giật mình rồi nhanh chóng cầm lấy ấm trà, chưa uống đã nhìn quanh rồi nói:
– Bà Tám, sao bà nhận ra cháu.
Bà Tám biết lo lắng của Quốc Toản liền rất nhanh nín khóc, nhìn Quốc Toản ngửa cổ tu trà ừng ực mắt bà híp đi hạnh phúc nói:
– Cậu là cậu chủ của dân làng, bà già này sao lại không nhận ra cậu chủ của mình chứ.
Quốc Toản tu cho đã đời mới khà ra một tiếng khen:
– Trà của bà Tám vẫn là ngon nhất. Bà Tám, bà cùng cháu về vương phủ không? Cháu muốn nghe thêm nhiều chuyện trong lúc cháu vắng nhà.
Bà Tám gật đầu cái rụp, hàm răng đen bóng của bà khoe ra càng rạng rỡ rồi cứ thế vui vẻ đi theo Quốc Toản. Con dâu của bà Tám thấy bà đi theo người lạ muốn đuổi theo hỏi liền bị bà quát đuổi về. Ngày càng nhiều người ngờ ngợ nhận ra Quốc Toản, nhưng nhờ Bà Tám lên tiếng xua đuổi trước cả khi họ kịp lên tiếng, mà không ai dám xúm quanh cũng không ai dám làm ồn trên đường Quốc Toản trở về.
Nhưng tới vương phủ thì không được nữa, vừa tới cổng, Tiểu Đào lao như mũi tên, nó hét lớn:
– Anh!
Còn chẳng thèm chạy xuống bậc thang, Tiểu Đào cứ thế từ thêm cao nhảy thẳng về phía Quốc Toản. Nó hoàn toàn tin tưởng anh nó sẽ đỡ được nó.
Quốc Toản vội vàng lao tới ôm lấy Tiểu Đào vào lòng, rồi xoay tròn làm trò nó thích nhất, nhưng hôm nay nó không cười, hai bàn tay nó chỉ siết chặt lấy cổ áo của hắn khóc ròng ròng. Quốc Toản áy náy vừa vỗ vỗ tấm lưng nhỏ bé của Tiểu Đào vừa an ủi:
– Anh về rồi, Tiểu Đào ngoan. Anh về rồi.
Quốc Toản vừa bế Tiểu Đào vừa bước vào vương phủ, ngay trước cổng là Chiêu Dương đang vô thức giằng xé chiếc khăn tay, bụng nàng đã rất lớn. Mắt Chiêu Dương đỏ ửng, ậng ậng nước mắt, môi mím chặt để kìm nén cảm xúc của bản thân. Quốc Toản bỏ mặc trước cổng trang hộ kéo tới quỳ trước cổng thút thít ngày một đông, hắn bước tới dùng tay phải ôm lấy đầu Chiêu Dương vào ngực mình an ủi:
– Nàng vất vả rồi, giờ ta đã về rồi đây.
Chỉ chờ thế, Chiêu Dương không còn bộ dạng kiên cường mọi ngày, nàng cũng bật khóc nức nở. Vai trái là Tiểu Đào, vai phải là Chiêu Dương, Quốc Toản cứ đứng yên đó như trời trồng để mặc cả hai trút hết cảm xúc trong lòng.