Chương 322: Nhượng bộ.
Tin tức không ngờ lại sớm lan tới điện Thiên An, Nghệ Tông phải nhíu mày vì chuyện không đầu không cuối:
– Trấn Thái Nguyên xuất hiện sơn tặc cướp của, giết hại hương dân? Rốt cuộc chuyện này là như thế nào?
Dưới điện, dù nhiều người đã biết chuyện nhưng quần thần vẫn im như thóc nấu, không ai nhúc nhích hay hé răng lấy một lời. Vài vị đại thần trên cùng, hai tay đan nhau trong ống áo, mắt nhắm nghiền hoàn toàn muốn đặt bản thân ở ngoài chuyện này. Nghệ Tông không nhận được câu trả lời bèn vỗ án truy hỏi:
– Ngự Sử Trung Tán – Lê Tích, chuyện lớn thế này sao Ngự Sử đài cũng không biết được gì? Bây giờ, chỉ việc nghe chuyện tấu sự mà các ngươi cũng không làm được ư?
Lê Tích mặt mày khổ sở, từ hồi lão Trương Đỗ lang bạt khắp nơi, hắn rất hay bị Nghệ Tông gọi tên. Lê Tích rời hàng bước ra vái tâu:
– Bẩm Hoàng Thượng, chuyện này quá bất ngờ. Vốn từ cuối năm ngoái, sau khi dẹp loạn thủ lĩnh các động ở châu Thượng Tư Lang, Ngự Sử Đài luôn nghe ngóng tin tức ở vùng núi từ Thái Nguyên tới Lạng Sơn. Từ đó tới nay đã không còn nghe thấy tin có tình trạng giặc cướp tác quái. Không hiểu sao, hôm nay lại có tin tức sơn tặc xuất hiện, cứ như chúng từ dưới đất chui lên vậy.
Nghê Tông càng cau mày khó chịu:
– Hừm, đụng tới chuyện hệ trọng hỏi gì các ngươi cũng không biết, vậy rốt cuộc các ngươi đang làm những gì? Còn Trương Đỗ đâu? Đã bao lâu rồi lão ta không vào triều rồi?
Lê Tích mặt mày lại càng nhăn nhúm khó xử, lão Trương Đỗ đi đâu chẳng ai dám cản, cái ghế Trung đô phủ tổng quản lâu nay không có ai ngồi cũng không ai dám kêu. Giọng Lê Tích bất lực:
– Bẩm Hoàng Thượng, Ngự Sử Đại Phu từ đầu năm tra án ở mỏ sắt ở Thái Nguyên, lại về Ngự Thiên xử án dân gian, tới mùa lại lên Lạng Sơn kiểm tra sản lượng Điền Giai, giám sát cày cấy vụ mùa mới. Tới nay đã hơn nửa năm chưa về triều rồi. Người của Ngự Sử Đài bị ngài ấy sai phái đi khắp các phủ lộ, hiện giờ Thăng Long chỉ còn vi thần và vài vị Ngự Sử khác ở lại xử lý công việc chứ không phải do chúng thần lười biếng. Xin Bệ Hạ minh giám.
Lê Tích hô lớn rồi quỳ mọp xuống dưới thêm, 3 vị quan trong Ngự Sử Đài khác cũng tủi thân bước ra sụt sùi kêu khổ mà quỳ phía sau khóc lóc thảm thiết. Nghệ Tông dễ mủi lòng, thấy đám Lê Tích kêu khổ cũng phất tay bỏ qua:
– Thôi được rồi, đứng lên đi. Còn ai khác nói cho ta việc này được không?
Đám Lê Tích vừa dập đầu vái tạ lui xuống thì một cấm binh từ ngoài sân Long Trì lỉnh kỉnh giáp trụ chạy tới trước cửa điện quỳ xuống hô lớn:
– Bẩm Hoàng Thượng, Hồng Lĩnh cấp sứ có tấu chương khẩn cấp của Đình Úy Tự Khanh đại nhân gửi lên bệ hạ.
Nghệ Tông nghe thế thì đưa tay ra vời:
– Mau, mang vào đây.
Trương Đỗ dù ương gàn, nhưng uy tín trong triều lại rất cao, tấu chương của lão lúc nào cũng thuộc loại quan trọng bậc nhất. Quân vương có ghét những người như Trương Đỗ ra sao, nhưng chỉ cần là chuyện lão tấu nên thì đều cần lưu tâm.
Thái giám chạy không dám vung tay, thân trên cố định không dám lắc lư, dáng như vịt đẻ mang tấu chương vào. Nghệ Tông đọc tấu chương biểu cảm trở nên khó đoán định, đôi mày cứ nhất định phải nhíu lại.
Vài vị đại thần đã biết trước chuyện dù không lộ ra nhưng đều đang hồi hộp chờ đợi nội dung cụ thể của tấu chương. Ai cũng đều biết tấu chương của lão Trương Đỗ nhất định sẽ nói tới chuyện đám sát thủ. Việc bước đi tiếp theo đều phụ thuộc vào đó cả. Tùy vào nội dung, nếu tấu chương gay gắt như con người lão Trương Đỗ thì mọi chuyện sẽ bung bét, đám đại thần có chút dính líu nhất định sẽ phải lao vào cuộc cãi vã quyết liệt để phủ nhận mọi chuyện.
Lê Quý Ly khẽ liếc nhìn sang ngang thì bắt gặp ánh mắt sắc lạnh của Trần Kính khiến hắn vội cụp mắt xuống, mặt hơi bợt có chút mồ hôi lạnh toát ra hai bên mái. Đỗ Tử Bình khi lên triều cũng luôn để ý thái độ của Trần Kính, bản thân hắn cũng dần nhận ra điều kỳ lạ ở Lê Quý Ly, đầu óc hắn liền xoay chuyển, cố gắng tìm kiếm phương án hành động tốt nhất.
Nghệ Tông đọc xong tấu chương khuôn mặt bất ngờ giãn ra thoải mái hơn nhiều, hắn mỉm cười dơ tấu chương lên nói:
– Tấu chương của Đình Úy Tự Khanh có nói, hương dân trên đường từ Thái Nguyên lên Lạng Sơn khai hoang gặp phải sơn tặc. Đám Sơn tặc tàn ác ra tay sát hại hương dân không chút nương tình, may mà gặp lúc Trương Đỗ và Hoài Văn vương trên đường từ Lạng Sơn về. Hoài Văn vương dốc sức đã đánh lui được bọn chúng, bảo vệ cho hương dân quay về Thái Nguyên. Trương Đỗ đã lo chuyện vỗ về, bù đắp cho dân chúng trên đấy trước khi về đây. Người đâu, đọc lên cho cả triều đình được biết.
Lão thái giám nghe lệnh, dùng cái giọng the thé của mình đọc lại tấu chương. Tức thì không gian im lìm khi trước bắt đầu có tiếng xì xầm to nhỏ. Tấu chương của Trương Đỗ như là bảo chứng chắc chắn nhất cho sự thực. Những ai không biết chuyện thì chẳng mảy may nghi ngờ nội dung trong tấu chương của Trương Đỗ. Những ai biết phong thanh thì lòng đầy ngờ vực. Những ai dính líu không khỏi bất ngờ nhưng tức thì lại cau mày suy nghĩ, truy tìm mục đích sâu xa khác.
Lời thái giám vừa dứt, Nghệ Tông mỉm cười thoải mái:
– Được rồi, Đại lễ sắp tới còn rất nhiều việc cần bàn bạc, vậy chuyện giặc cướp ở Thái Nguyên nếu đã có Trương Đỗ đứng ra lo liệu thì không cần bàn tới nữa. Chúng ta chuyển sang việc tiếp….
– Hoàng Thượng, thân có việc xin bẩm tấu.
Khi các quan định chắp tay vái thì Lê Quý Ly nhận thức được tới phiên mình nên đành hô lớn bước khỏi hàng vái:
– Bẩm Hoàng Thượng, chuyện này dù may mắn đã được Hoài Văn vương và Đình Úy Tự khanh đại nhân gặp đúng dịp đứng ra giải quyết, hạn chế được hậu quả. Nhưng xét cho cùng, nguyên nhân gốc rễ cũng bởi Trần Thiêm Trấn Phủ Trấn Thái Nguyên bị quân bất lực, để giặc cướp có thời cơ lộng hành, hơn nữa khi xảy ra chuyện lại chậm trễ ứng phó để hậu quả thêm nặng nề. Chuyện này không thể cứ thế bỏ qua.
Bên dưới vài vị triều thần gật gù cho rằng phải, không ít người bất ngờ vì người bước ra lại là Lê Quý Ly, người rất ít khi chủ động lên tiếng. Cung Chính Vương Trần Sư Hiền đang mải mê suy nghĩ, khi chợt ngộ ra, sắc mặt mới biến thì Đỗ Tử Bình bất bờ bước tiếp ra:
– Bẩm Hoàng Thượng, Khu Mật Viện Đại Sứ đại nhân nói rất phải. Trấn Thái Nguyên vốn là trọng địa, là tấm thuẫn quan trọng bảo vệ cho toàn bộ vùng đồng bằng quanh Thăng Long. Trần Thiêm trấn thủ Thái Nguyên nhưng lại không quản được một đám sơn tặc thì e rằng không thể gánh vác trách nhiệm to lớn của trấn Thái Nguyên. Xin Hoàng Thượng minh xét.
Trương Đỗ gửi tấu giảm nhẹ chuyện lần này là để Trần Kính nhân cơ hội phế đi người cũ, đưa thân tín vào những vị trí quan trọng. Mà đám người phản đối, dính líu tới chuyện này vì không muốn làm to chuyện sẽ phải cắn răng nhượng bộ chứ không thể làm gì khác.
Cung Chính Vương Trần Sư Hiền hiểu ra mọi nhẽ, bàn tay hắn siết lại đầy căm tức, ánh mắt dần không thể che dấu vẻ quyết liệt. Nghệ Tông chợt lên tiếng cắt ngang mạch suy nghĩ của hắn:
– Hoàng Thái tử, đệ nghĩ sao?
Trần Kính được hỏi tới mới bước rời hàng vái nói:
– Bẩm Hoàng Thượng, thần thấy hai vị đại nhân nói có lý. Trấn Thái Nguyên là trọng địa, không thể lơ là. Trần Thiêm để xảy ra chuyện này cũng không thể trốn tránh trách nhiệm.
Nghệ Tông khẽ vuốt chòm râu ngang ngực của mình, suy nghĩ một chút rồi gật gù hỏi tiếp:
– Nếu Hoàng Thái tử đã nghĩ như thế, thì đệ thấy ai thay thế Trần Thiêm là thích hợp?
Trần Kính cúi đầu suy nghĩ chốc lát rồi nói dõng dạc:
– Bẩm Hoàng Thượng, thần thấy có Trần Ngạc Hoàng tử, dù tuổi còn trẻ nhưng điềm tĩnh, suy nghĩ chín chắn lại có tài trí hơn người, gần đây có rất nhiều tiến bộ. Nếu được giao trấn thủ Thái Nguyên, tin rằng sẽ phát huy được hết khả năng của Hoàng tử….
Bên dưới bất giác bùng nổ, tiếng xì xầm lại càng lớn hơn, có người phản đối, có người đồng thuận. Nghệ Tông đưa tay ra hiệu bên dưới im lặng, suy nghĩ chốc lát rồi hỏi lại, giọng trầm xuống:
– Trần Ngạc? Đứa trẻ này đúng là tính khí điềm đạm. Nhưng nó tuổi còn trẻ, sợ rằng chưa đủ khả năng gánh vác trọng trách lớn như thế.
Lê Quát lúc này mới bước ra thêm vào:
– Bẩm Hoàng Thượng, tuổi trẻ không hẳn là trở ngại, miễn có lòng trung quân ái quốc, có mưu lược là được. Hoàng Tử một bụng nhiệt huyết, tới Thái Nguyên tranh thủ mài dùi cũng là một điều tốt. Hơn nữa, có một Hoàng Tử trấn giữ trọng địa như Thái Nguyên giúp củng cố lòng dân nơi xa xôi, lại có thể kéo gần sơn dân các động miền núi về với triều đình nhờ danh phận của Hoàng Tử. Đây là một việc rất tốt. Thần xin ủng hộ đề xuất của Hoàng Thái tử.
Trần Sư Hiền từ đầu tìm cách phản đối nhưng không ngờ người Trần Kính tiến cử lại là Trần Ngạc mà không phải thân tín của mình.
Trần Ngạc vốn là con cả của Nghệ Tông, theo lẽ thường Trần Ngạc phải được ngồi vào vị trí Trữ Quân, nhưng Nghệ Tông phá lệ, làm điều xưa nay hiếm là không truyền ngôi cho con ruột mà lại truyền cho em trai là Trần Kính.
Những tưởng Trần Kính sẽ phải có phần đề phòng, nhưng không ngờ hắn vậy mà lại thoải mái tiến cử vị trí tối quan trọng, nắm giữ yết hầu của Đại Việt cho Trần Ngạc. Điều này khiến xung quanh, dù ai có ý phản đối cũng đều dần phải ngậm miệng.
Nghệ Tông đang phân vân thì Trần Kính nói thêm vào:
– Bẩm Hoàng Thượng, nếu Hoàng Thượng lo Hoàng Tử còn trẻ tuổi, thần đề nghị cử Tướng quân Bùi Mộng Hoa làm phó tướng cho Hoàng Tử. Bùi Mộng Hoa tướng quân cũng là người tài trí, gan dạ, từng đánh thắng quân Chiêm năm ngoái. Như thế sẽ không còn gì phải lo lắng nữa.
Bùi Mộng Hoa được nhắc tới thì không giấu được bất ngờ, ánh mắt của Nghệ Tông nhìn vào hắn như thăm dò, tìm kiếm câu trả lời. Hắn bất giác quỳ một gối chắp tay như tướng chờ lệnh.
Nghệ Tông luôn có chút áy náy với Bùi Mộng Hoa vì chuyện chạy sang Đông Ngàn bất chấp can dán của hắn năm ngoái. Đây cũng là dịp tốt để bù đắp phần nào, không còn ai đứng ra phải đối, ánh mắt đều đã hướng cả về một phía. Nghệ Tông hắng giọng hạ cả loạt chiếu chỉ.