Chương 321: Mượn dao giết người
Lão gia nô lạ lẫm, căng thẳng bước vào thư phòng, trước ánh mắt trừng trừng của các cấm binh, tay lão vụng về rót trà cho từ người bên trong. Thư phòng yên tĩnh khiến âm thanh lách tách do ấm trà va đập với chén nghe thấy càng rõ ràng trên bàn tay run run của lão. Thi thoảng, lão gia nô hơi liếc nhìn chủ tử của mình như để dò xét, như để cầu cứu. Nhưng hiện giờ, Lê Quý Ly đến một ly cũng không dám cử động.
Rót trà xong, lão gia nô định lui ra ngoài thì bị một cấm binh bước ra chặn lại khiến lão càng run lẩy bầy. Trần Kính khẽ hắng giọng vô cảm nói:
– Ngươi không cần ra ngoài, cứ ở lại đây châm trà cho bọn ta.
Nói xong, không để ý tới lão gia nô khúm núm cúi lạy nữa, quay sang Lê Quý Ly vẻ mặt đầy căng thẳng, Trần Kính trầm ngâm hỏi:
– Quý Ly, có chuyện này ta muốn hỏi ý kiến của ngươi.
Lê Quý Ly không dám ngồi nữa, hắn đứng dậy bước ra trước bàn khum tay vái:
– Xin điện hạ cứ hỏi, thần xin lắng nghe.
Trần Kính đưa chén trà lên nhấp một ngụm rồi gật đầu hài lòng bước ra khỏi bàn nói:
– Giả dụ, có một đứa trẻ có quyền có thế, nói năng có chút vô lễ, hành xử có chút ngông cuồng. Đáp lại, nếu là người đối diện thì nên làm gì?
Lê Quý Ly thoáng cau mày tỏ ra bất ngờ nhưng không dám trễ nải đáp:
– Bẩm điện hạ, người trẻ nói năng vô lễ, làm việc ngông cuồng là bản tính, có thể hiểu được, trước tiên chỉ cần khuyên giải, bảo ban là được.
Trần Kính gật gù tâm đắc với câu trả lời, hắn chắp hai tay sau lưng đi đi lại lại tiếp tục bàn bạc:
– Vậy nếu đứa trẻ đó còn đánh người, không biết trời cao đất dày mà nói năng không chừng mực, cậy thế buông lời uy hiếp người khác thì sao?
Lê Quý Ly vái càng sâu có chút căng thẳng đáp:
– Thưa điện hạ, khuyên giải không xong ta có thể trách phạt. Dần dần uốn nắn hắn vào khuôn phép.
Trần Kính ánh mắt bỗng trở lên gay gắt nhìn vào đầu Lê Quý Ly đang chúi xuống, giọng bình thản nhưng ẩn chứa đầy ác ý:
– Vậy phải tới mức nào mới ta mới cần phải phái người giết nó đi để trừ hậu họa? Ví dụ như, nó tìm mọi cách để đánh thuế ruộng tư có được không?
Lê Quý Ly vội vã quỳ rạp xuống sàn giọng lẩy bẩy:
– Điện….điện hạ…..Vi thật quả thật không hiểu người đang nói chuyện gì?
Trần Kính vẫn một vẻ thờ ơ, lạnh lùng vô cảm nhưng đầy sát ý khiến xung quanh phải rợn người nói thẳng:
– Hoài Văn vương – Trần Quốc Toản và Đình Úy Tự khanh – Trương Đỗ vừa mới đây bị sát thủ mai phục, truy sát. Không cần giả vờ nữa, ta biết ngươi đã biết tin này. Điều trùng hợp ở đây là, vụ mưu sát lại trùng hợp xảy ra ngay sau khi ta cho phép Thái Tử phi nói với ngươi về kế hoạch đánh thuế ruộng tư của bọn ta. Đây quả thực là động lực rất lớn để các ngươi ra tay. Ta đang rất thắc mắc, Lê Quý Ly, chuyện này có liên quan tới ngươi hay không? Và liệu, ân điển ta ban cho có bị các ngươi lợi dụng?
Lão gia nô đứng phía sau hai chân run rẩy muốn quỳ xuống nhưng không hiểu vì sao lão ấy lại không dám quỳ, cứ như có ánh mắt hung ác đang soi xét lão từ phía sau khiến toàn thân lão cứng đờ như khúc gỗ.
Phía trước Lê Quý Ly mồ hôi túa ra như tắm, hắn hiểu rõ Trần Kính đang ám chỉ việc gì, hắn dập đầu bôm bốp liên tục kêu oan:
– Điện hạ …. ân điển của điện hạ thần cảm kích bất tận ….. thần không dám hé răng dù một lời, quả thực chuyện này thần không hề biết gì…. xin điện hạ minh xét. Xin điện hạ minh xét….thần thực sự bị oan.
“Keeng” Trong ánh mắt ngỡ ngàng, đầy hoảng hốt của Lê Thị, thanh gươm gác trên giá trong thư phòng được Trần Kính nhẹ nhàng rút ra, để lại âm thanh của kim loại lạnh lẽo rời vỏ, khiến xung quanh phải run rẩy nuốt khan đầy căng thẳng.
Nhìn Lê Quy Ly dù run lên từng đợt, không dám nhúc nhích dù là một phân, Trần Kính trầm giọng hỏi:
– Nếu vậy thì động lực nào khiến nhiều kẻ xúm vào dám làm ra hành động thách thức Hoàng Quyền thế này? Ngoài sợ chuyện ruộng tư bị đánh thuế thì còn chuyện gì khiến giữa ban ngày ban mặt, có kẻ ngang nhiên thuê sát thủ ám sát vương thất, mưu sát đại thần triều đình? Có kẻ ngang nhiên ngăn cản quan quân xuất binh?
Lê Quý Ly căng thẳng tột độ, đầu óc không còn quá linh hoạt nhưng vẫn nhanh chóng tìm cách cố đưa mình ra khỏi chuyện này:
– Bẩm điện hạ…. rất có thể đánh thuế ruộng tư là động lực gây ra chuyện này….nhưng vi thần cam đoan bản thân không hé răng một lời. Rất có thể….rất có thể…có kẻ từ khi điềm lành hiện thế đã đoán ra được chuyện này nên mới muốn ra tay tiên phát chế nhân… Xin điện hạ minh xét.
Trần Kính thong dong bước lại gần Lê Quý Ly ở giữa gian phòng, tay vẫn chưa rời cây kiếm sáng loáng, ánh mắt trở lên quyết liệt hơn rất nhiều gằn giọng:
– Điềm lành vỏ bọc là để ổn định nhân tâm, xua tan đi mây mù của giao ngôn, để quy tụ lòng dân cho đại lễ lên ngôi của ta. Cứ cho là có kẻ từ việc triều đình phản ứng nhanh chóng với điềm lành, bỏ qua hết những lý do đó mà nhìn ra chuyện ruộng tư đi nữa. Thì khi chưa khẳng định chắc chắn được suy đoán trong lòng, ngươi nghĩ có kẻ nào dám mạo hiểm làm ra chuyện thách thức Hoàng quyền thế này không?
Trần Kính không cho Lê Quý Ly cơ hội biện bạch, hắn giơ kiếm lên cao bất ngờ rống lớn:
– Điều đấy chứng tỏ, có kẻ đã làm rò rỉ thông tin ra ngoài, có kẻ cho đám lòng lang dạ sói kia dấu hiệu để khẳng định nghi vấn trong lòng chúng. Có kẻ muốn lợi dụng chuyện này, mượn tay kẻ khác để nhổ đi cái gai trong mắt, cũng là để nhổ đi mầm họa trong lòng bọn chúng. Mà chuyện này ta chỉ nói cho Thái Tử phi biết, và ngươi là người thứ ba. Dám sử dụng thủ đoạn mượn đao giết người này trước mặt ta. Lê Quý Ly, ngươi còn dám xảo biện rằng mình không liên quan. Hay các ngươi không còn coi Hoàng Thái tử này ra gì? Chẳng lẽ các ngươi muốn tạo phản rồi?
“Soạt” Trần Kính rống lớn trút hết cảm xúc uất hận trong lòng đồng thời vung kiếm chém xuống không chút do dự. Sau ánh sáng lóe lên từ thanh gươm, tiếng kim loại xẻ da thịt, cắt xương cốt khiến xung quanh phải bàng hoàng.
Nhìn cảnh máu me trước mặt, nhìn cơ thể mới giây trước còn khỏe mạnh giờ thành cái xác nằm trên vũng máu đầm đìa, chỉ còn vài cử động giật giật lên nhè nhẹ của cơ thở trước khi thành cái xác không hồn. Chưa bao giờ Lê thị thấy bộ mặt khủng bố này của Trần Kính khiên chân nàng nhũn ra vô lực. Lê thị cố bấu đùi mình cho bản thân không đổ gục, miệng cố hết sức ngậm chặt để không tạo ra tiếng động khác.
Hai thái giám, hai cung nữ bàng hoàng hét lên, người muốn bỏ chạy, người dập đầu xin tha. Nhưng chỉ sau cái đánh mắt của Trần Kính, sau thoáng chốc tất cả đều thành cái xác không hồn dưới bàn tay của cấm quân xung quanh.
Không giạn chớp mắt lại trở về với sự yên tĩnh chết người, tới mức từng giọt máu đang chậm dãi nhỏ xuống đất cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Trần Kính chỉ thanh kiếm đầy máu về phía Lê Quý Ly dang run lẩy bẩy trên mặt đất. Từng giọt máu nóng hổi nhỏ xuống gáy làm Lê Quý Ly cảm giác được thần chết đang ở ngay trên đầu. Trần Kính yên lặng hít vài hơi lấy lại bình tĩnh, ánh mắt vẫn còn đầy một ý niệm giết người, hắn gằn giọng:
– Nể tình Hoàng Thượng và Thái Tử phi, hôm nay ta sẽ tạm bỏ qua những chuyện này. Nhưng từ giờ, ngươi và cả Lê tộc, nếu còn làm ra bất kỳ hành động nào gây tổn hại tới kế hoạch đánh thuế ruộng tư hay làm hại tới Hoài Văn vương thì thù mới nợ cũ, ta sẽ trả đủ cho các ngươi. Đây đã là ân huệ cuối cùng của ta dành cho các ngươi.
Lê Quý Ly khó khăn nuốt khan một cái cảm nhận rõ được bản thân mới từ cửa tử quay về, hắn cố hết sức để nói tròn từ:
– Thần….tạ ơn Điện hạ khai ân….thần hiểu rồi.
Trần Kính thu kiếm đưa cho thị vệ bên cạnh, mắt nhắm nghiền như để xóa đi hình ảnh Lê Quý Ly đang ở trước mắt vẫn nghiêm giọng:
– Vì Đại Việt, dù rào cản có lớn đến đâu thì đây là việc bắt buộc phải thực hiện. Đây là cảnh báo cuối cùng của ta. Không có cơ hội lần thứ hai đâu. Buổi chầu ngày mai ngươi nên tự biết phối hợp mà làm cho tốt.
– Vi thần đã hiểu….tạ ơn điện hạ khai ân.
Lê Quý Ly một chút cũng không dám ngẩng mặt đối diện với Trần Kính. Hắn dập đầu cúi lạy rồi lập cập cúi gằm mặt theo hai cấm binh khiêng xác lão gia nô ra ngoài.
Trần Kính chắp tay sau lưng đợi cấm binh dọn dẹp xong hết mới thở ra một hơi đầy tâm trạng, hắn tiến lại khẽ đặt tay lên vai Lê Thị. Dù chỉ là cái chạm vô cùng nhẹ nhàng nhưng cũng khiến Lê thị giật mình, tay còn bất giác đưa lên trước ngực như đề phòng. Hắn nhẹ giọng:
– Khi nãy, làm mình phải kinh sợ rồi. Không sao, mọi chuyện qua rồi.
Trần Kính choàng tay ra ôm trọn, ép Lê thị vào lòng mình giọng trở lên nhẹ nhàng:
– Hoàn cảnh ác liệt, sắp tới ta sẽ thành quân vương một nước, không còn có thể hòa hoãn như trước. Cho tới khi Đại Việt hùng mạnh trở lại, có những lúc, chuyện này sẽ còn lặp lại nhiều lần. Mình và Quốc Toản là hai người duy nhất vẫn còn coi ta là Trần Kính. Ta hi vọng sẽ luôn như thế.
Trước kia, Lê thị từng sẵn sàng đồng cam cộng khổ với hắn không một câu oán thán, nhưng chưa bao giờ nàng thấy run sợ như ngày hôm nay. Lời của Trần Kính làm nàng ngộ ra, hắn lên vị trí càng cao thì càng dần cô độc. Bản thân hắn thực sự cũng rất đáng thương. Có sự ủng hộ của Lê Thị là sự an ủi lớn nhất, ngược lại, vẻ sợ hãi của người ngày ngày đầu ấp vai kề lại thành đả kích lớn nhất với Trần Kính.
Lê thị đưa tay siết lấy lưng Trần Kính hồi lâu, khi đã lấy lại bình tĩnh, tỉnh táo để suy nghĩ mới cất tiếng:
– Không sao, chỉ là thiếp chưa quen, sẽ không có lần sau nữa đâu. Chỉ là, lần này chỉ vì thiếp mà đã liên lụy tới chú Toản và mình. Thiếp hổ thẹn vô cùng.
Trần Kính liếc nhìn vết máu trên sàn lau vẫn chưa hết nói đầy ẩn ý:
– Mấy kẻ làm lộ tin tức đã bị ta giết. Lỗi không phải là ở mình, mình giữ trọn tình trọn nghĩa nhưng chúng lại không biết điều, đây là bài học cho Lê Quý Ly trước khi quá muộn. Xét về lâu dài còn là việc tốt cho hắn là Lê tộc. Về phía Quốc Toản, ta sẽ tìm cách bù đắp cho nó.
Nghĩ tới đây, vẻ mặt Trần Kính thoáng hiện nét vui vẻ nhưng ẩn chứa nguy hiểm:
– Mình an tâm, Quốc Toản giỏi nhất là ứng biến, từ chuyện này nó sẽ biết cách làm ra lợi thế cho mình, còn hậu quả thì đám người kia cứ từ từ mà lĩnh.
Giữ thêm một lúc, Trần Kính thở ra như gánh nặng đã nhẹ bớt, hai tay bám vai Lê thị:
– Cũng không còn nhiều thời gian nữa, giúp ta chuẩn bị một chút, sắp tới giờ thượng triều rồi.