Chương 320: Yên lặng chờ biến.
Tin tức như dòng nước âm thầm, lặng lẽ lan truyền đi khắp mặt đất.
Trong Tịnh Quang tự đang chìm trong tiếng mõ, tiếng tụng kinh, giữa ánh sáng lập lòe của những cây nến thơm. Trí Viễn trong tịnh xá đang đều đều lần tràng hạt vừa lầm bầm tụng kinh vừa nghe vị tiểu sư phụ thì thầm. Khuôn mặt không hỉ không nộ không còn giữ được vẻ thư thái, đôi mắt đang nhắm nghiền bỗng hé mở, bàn tay đang gõ mõ bị khựng lại, tràng hạt đang lần bỗng đứt đoạn. Từng hạt châu như ngón tay cái lăn lóc khắp nền gạch. Trí Viễn khẽ nhíu mày thở ra:
– Vậy là Vô Ngôn cũng thất bại! Tất cả tạm lánh đi, nằm yên chờ biến.
———————
Ở Vương phủ xa hoa lộng lẫy, tiếng Cung Chính vương Trần Sư Hiền tức giận quát tháo thoang thoảng bên ngoài thư phòng đóng kín. Trong thư phòng, Trần Sư Hiền mắt tóe lửa nhìn thuộc hạ có phần tàn tạ của mình bên dưới hỏi lại:
– Ngươi nói, chúng ta thất bại rồi? Tên Vô Ngôn cũng không đánh lại? Đã thế còn có nguy cơ bị lộ mặt?
Tên thuộc hạ quỳ rạp đất không dám ngẩng lên dập đầu thêm sâu xác nhận:
– Bẩm vương gia, đúng thế ạ!
“Choang” Trần Sư Hiền bực tức ném mạnh chén trà xuống đất, tên thuộc hạ mặc kệ mảnh sứ văng tung tóe vào mặt cũng không dám nhúc nhích.
– Lũ vô dụng….Ngần đấy con người mà không lên trò trống gì….
Trần Sư Hiền không kìm nổi mà quát tháo vài câu xả giận, ngực phập phù nặng nhọc hít thở lấy lại chút bình tĩnh hắn quát hỏi:
– Vậy đám kia sau khi rút đi thì thế nào? Tiếp theo chúng định làm gì?
Tên thuộc hạ vẫn chắc giọng đáp:
– Bẩm vương gia, tất cả đều đã rút về vị trí của mình. Tiểu nhân có truy hỏi thì bọn chúng nói tạm thời sẽ nằm yên chờ biến. Chúng ta đã có kế hoạch dự phòng, chứng cứ không có, Đình Úy tự có biết chân tướng cũng không thể làm gì khác. Mọi chuyện có thể dễ dàng phủi trách nhiệm.
Trần Sư Hiền chỉ hừ nhẹ không đáp, ít ra hắn vẫn có thể yên tâm. Tên thuộc hạ thấy chủ tử không nói thì gặng hỏi:
– Vương gia, tiếp theo chúng ta nên làm thế nào?
Trần Sư Hiền cau mày suy nghĩ rồi bình tĩnh hơn nói:
– Xem ra cũng chỉ có thể như vậy, chúng ta không thể làm tới nữa. Các ngươi lui xuống, tạm lánh Thăng Long một thời gian. Chờ phản ứng của triều đình với việc này rồi hành động cũng chưa muộn.
– Thuộc hạ tuân lệnh.
Tên thuộc hạ dập đầu xong lặng lẽ lùi ra ngoài rồi dần dần biến mất vào trong bóng tối.
Trong các phủ đệ xa hoa, sau các cánh cổng lớn, nhiều tiếng thở dài trong âm thầm khi nghe ngóng được tin tức. Nhưng tuyệt nhiên không có chút phong thanh nào bị lộ ra ngoài những bức tường cao đấy.
Dường như tất cả đều có chung suy nghĩ, yên lặng chờ diễn biến tiếp theo. Không ai muốn bản thân là người đứng ra thu hút chú ý vào giờ phút này. Kẻ nào hấp tấp, vội vàng bước ra phản ứng thì là đồ ngu. Tên đó chẳng khác nào tự thừa nhận bản thân có liên quan tới chuyện này, sẽ mặc nhiên thành con dê thế tội.
Cả Thăng Long âm thầm bị bao phủ bởi không khí nặng nề, có phần u ám. Các con phố, tửu quán, thuyền hoa, thanh lâu, trà quán,….cũng vắng khách một cách kỳ lạ, dường như tất cả đám công tử ca, cự phú hàng ngày la cà quán xá ầm ĩ đều đã bị giam ở nhà mà không ai rõ lý do vì sao.
Trong cung, mắt Trần Kính đỏ như máu khoanh tay trước cằm, hắn ngồi bất động trên ghế với đủ loại suy nghĩ giữa thư phòng bừa bộn đồ đạc đổ vỡ. Nguyễn Chính chỉ dám dừng bước ngoài cửa chắp tay vái thưa:
– Bẩm điện hạ, thuộc hạ đã tra ra, ngày hôm đó có 4 người ở ngoài điện Quan Triều.
Trần Kính một vẻ vô thức, ánh mắt lạnh lùng vô cảm nhưng đầy sát khí nói vọng ra:
– Giải chúng vào.
Nguyễn Chính chắp tay vái rồi ra hiệu cho thị vệ kéo vào 2 thái giám, 2 cung nữ đang run rẩy mất kiểm soát vào trong. Trần Kính dường như không nghe thấy chúng hành lễ, vẫn cứ để bọn chúng quỳ sát mặt đất run rẩy không dám nhúc nhích. Còn bản thân hắn vẫn thả tâm trí với đủ loại suy nghĩ.
Lê Thị bước tới cũng phải lấy hết can đảm mới dám đối diện với Trần Kính hiện tại. Kể cả khi Nhật Lễ tàn sát tông thất nàng cũng không thấy Trần Kính tràn ngập sát khí tới độ này. Lê Thị bước tới trước đám thái giám cung nữ cùng 4 thị vệ nghiêm chỉnh đứng hai bên, nhún mình thi lễ:
– Thần thiếp tham kiến điện hạ. Điện hạ vạn vạn tuế.
Mất một lúc, Trần Kính như mới nhận ra Lê thị, hắn phất tay nói có phần lạnh lùng:
– Nàng ngồi đi. Ta có chuyện này cần hỏi nàng.
Trước giờ vợ chồng họ gặp mặt chưa từng có thị vệ đứng gần, nay Lê thị biết Trần Kính còn nhẹ giọng với nàng lúc này đã là vô cùng quý mến tình cảm vợ chồng của họ. Nhưng không có nghĩa nàng dám thoải mái như ngày thường. Quy củ trở về ghế bên cạnh, Lê thị vẫn làm ngơ trước bốn người quỳ dưới mặt đất.
Ngồi xuống ghế có thể thấy một chút khung cảnh bên ngoài, nàng lại càng bàng hoàng khi thấy đám thị vệ tay cầm đao đứng vây kín bên ngoài còn đơn hơn khi nãy. Chưa kịp cất tiếng hỏi thì Trần Kính đã nói:
– Chuyện hôm trước ta nói với nàng ở điện Quan Triều, nàng có nói lại với ai khác ngoài Lê Quý Ly không?
Lê thị chột dạ liền biết Trần Kính nói tới chuyện nào, nàng dù căng thẳng nhưng không chút do dự lắc đầu:
– Điện hạ ban ân điển như thế, có trong mơ thiếp cũng không dám mơ tới. Thiếp nào dám trái lời. Ngoài Lê Quý Ly, thiếp không nói với ai khác.
Trần Kính chìa tay đưa cho Lê thị một bức thư, mới đọc được vài chữ nàng đã vô thức vội quỳ sụp xuống đất. Hành động này nàng chưa từng phải làm trước đây, cũng không biết phải giải thích thế nào cho Trần Kính hiểu. Nàng chỉ im lặng quỳ xuống khi hiểu ra ngọn nguồn cơn tức giận của hắn. Chưa bao giờ nàng thấy giọng Trần Kính từ trên dội xuống, dù đơn giản nhưng uy áp lại tựa ngàn cân khiến người bên dưới phải ngộp thở:
– Sao nàng lại quỳ xuống mà không nói gì? Ta biết, nàng sẽ không bao giờ làm trái yêu cầu của ta. Đứng lên đi, kể cho ta nghe mọi điều nàng thấy, mọi thứ nàng nghe được trong cuộc nói chuyện với Lê Quý Ly. Kể chi tiết mọi thứ. Nghĩ kỹ lại xem khi đó còn ai khác có thể nghe được chuyện của hai người không?
Lê Thị bắt gặp ánh Trần Kính khi nhìn mình không có chút ác ý nào liền có chút bình tĩnh hơn, nhưng cảm giác áy náy lại tăng lên gấp bội. Nàng bắt đầu kể lại mọi thứ theo yêu cầu của Trần Kính.
Tới gần một canh giờ sau, câu chuyện kết thúc, thư phòng lại chìm vào im lặng. Trần Kính lại trở về bàn chống tay trước cằm rồi chìm đắm vào suy nghĩ của mình. Mặc kệ người quỳ dưới sàn, mặc kệ Lê thị mắt lệ nhòa tự vấn đầy ân hận bên cạnh.
Nguyễn Chính lại lần nữa bước vào trước cửa phá vỡ không khí nặng nề trong phòng, hắn chắp tay vái thưa:
– Bẩm điện hạ, Trung Tuyên quốc thượng hầu đã tới yết kiến, hiện đang chờ bên ngoài.
Lê thị cũng tỉnh lại, vội quay đi kín đáo dùng ống tay lau nước mắt trên mặt. 2 thái giám, 2 cung nữ vẫn không dám nhúc nhích dù chân của chúng đã tê buốt như mất hết cảm giác. Trần Kính phất tay ra hiệu cho Nguyễn Chính:
– Truyền!
Nguyễn Chính quay người ra ngoài hô lớn:
– Truyền, Trung Tuyên quốc thượng hầu!
Bên ngoài khoảng sân tối om, Lê Quý Ly để lại lão gia nô lại bên ngoài, còn bản thân sải bước vào thư phòng. Khung cảnh trong thư phòng làm hắn bất ngờ nhưng Lê Quý Ly vẫn cố tỏ ra bình tĩnh bước giữa hàng thị vệ, căng thẳng đứng trước đám thái giám, cung nữ hành lễ:
– Vi thần tham kiến Hoàng Thái tử điện hạ, Hoàng Thái tử phi. Điện hạ vạn vạn tuế, Thái tử phi an khang.
Trần Kính buông tay trước cằm, chỉ về phía ghế bên trái nói:
– Miễn lễ. Quý Ly, ngồi đi, hôm nay ta có chuyện muốn bàn với ngươi.
Lê Quý Ly vái dài khuôn phép:
– Tạ ơn điện hạ!
Lê Quý Ly tránh khỏi tầm nhìn, Trần Kính nheo mắt nhìn thấy bóng dáng mờ mờ lão gia nô luôn kè kè đi cùng Lê Quý Ly thì chỉ tay hỏi:
– Kia là lão gia nô hay đi cùng ngươi đúng không? Gọi cả hắn vào đây.
Lê Quý Ly nhất thời chưa hiểu dụ ý, nên khom người nói:
– Bẩm điện hạ, dù gì hắn cũng chỉ là một gia nô, để hắn vào đây e là không tiện.
Trần Kính lắc đầu điềm nhiên nói:
– Không sao, hắn hầu hạ ngươi đã lâu hẳn đã rất quen thuộc. Hôm trước, chẳng phải khi Hoàng Thái tử phi nói chuyện với ngươi, hắn cũng ra vào phục vụ trà nước liên tục đấy sao? Đám thái giám, cung nữ bị ta cho lui hết rồi, cứ gọi hắn vào đây rót trà cho chúng ta nói chuyện.
Dù trước mắt đang có thái giám cung nữ đã quỳ mấy canh giờ, Trần Kính vẫn làm như chúng không còn tồn tại. Điều này lại càng làm Lê Quý Ly căng thẳng hơn, như ngờ ngợ không đoán ra ý của Trần Kính nhưng hắn không dám trái lệnh, bèn phải gọi lão gia nô đi vào.