Chương 319: Điểm yếu cố hữu
Quốc Toản vội thu chân, ngả người ra sau né đòn, kiếm chống đất để đỡ cả cơ thể không ngã. Hắn gồng cứng người dùng hết sức cong gập người đồng thời vung kiếm bổ xuống nhắm vào lưng tên thủ lĩnh. Tên thủ lĩnh lại trở mình gạt bay làm đường kiếm chệch hướng.
Cả hai lập tức đặt trọn tâm trí vào cuộc chiến, như không còn biết trời đất, vừa di chuyển dọc sườn đồi vừa vung kiếm như chớp. Xung quanh chỉ còn âm thanh của không khí bị xẻ rách, tiếng kim loại va chạm cùng ánh sáng loang loáng phản chiếu.
Bh’riu Liêng cùng 3 tên sát thủ còn lại cũng bị cuốn theo cuộc chiến, hai bên ra sức kìm chân nhau không để đối phương thoát ra.
Chiến đấu đang hồi quyết liệt, trước đòn chém của đối phương, Quốc Toản bất ngờ đổi chiêu không gạt đỡ nữa mà thu tay về một nhịp, đợi lưỡi kiếm của đối phương sượt qua, hắn lại đâm mạnh nhắm vào yết hầu đối phương.
Tên thủ lĩnh giật mình nhưng nhờ rèn luyện chăm chỉ, cơ thể hắn vẫn kịp phản xạ, hắn nghiêng đầu né mũi kiếm trong tích tắc. Đồng thời trở tay đảo ngược chuôi kiếm kéo ngược lên nhắm vào nách Quốc Toản phản đòn.
Quốc Toản dùng ngón tay xoay tròn chuôi kiếm rồi dứt khoát buông kiếm rụt tay lại. Thanh kiếm như có thiên tính, nó hiểu ý xoay tròn trên không một nhịp không chịu rơi xuống, đợi lưỡi kiếm của đối phương qua đi, tay trái Quốc Toản liền vươn ra túm lấy chuôi kiếm rồi nhắm đầu đối phương cứa mạnh.
“Soạt” Tiếng da thịt bị cứa đứt vang lên, máu bôi đổ lưỡi kiếm sứt mẻ. Tên thủ lĩnh bị cứa rách mặt kéo dài tới cả bắp tay, tấm khăn che mặt cũng đồng thời bung ra. Như không hề biết tới đau đớn hoặc hắn không quan tâm thương thế của bản thân, hắn vội đưa tay lên che khuôn mặt đồng thời bật lùi lại vài bước. Trong nháy mắt đã tạo khoảng cách với Quốc Toản.
– Thủ lĩnh.
Đám thuộc hạ còn lại liều chết hất ngược Bh’riu Liêng ra lao tới che chắn cho tên thủ lĩnh, cho hắn thời gian để giấu đi thân phận của mình.
“Giết…. Hoài Văn quân giết!” Đúng lúc này tiếng hô chém giết dưới chân đồi càng lớn hơn, đám Trương Bưu và Tạ Đốn phá vây tới nơi đang từ dưới đồi nhanh chóng tiến lên. Phía sau là đám sát thủ từ chân đồi đang bám đuổi nhưng phải chật vật chống đỡ trước số ít nỏ binh khó chịu của Hoài Văn quân.
Tên thủ lĩnh máu loang khắp mặt, nhỏ thành giọt dưới lớp vải che, ánh mắt đầy căm giận nhưng không dây dưa thêm nổi nữa bèn gật đầu ra hiệu cho đồng bọn. Một tên lấy còi đồng ra thổi, tức thì đám sát thủ ở khắp nơi bắt đầu tản ra rút đi như thủy triều.
– Ai cho các ngươi chạy.
Bh’riu Liêng muốn đuổi theo tên thủ lĩnh, nhưng Quốc Toản vội lên tiếng ngăn lại:
– Để chúng đi. Giặc cùng chớ đuổi, ngươi nhớ lấy. Trời sắp tối rồi, chúng ta không nên mạo hiểm nữa.
Nói rồi Quốc Toản liền ngồi gục xuống tựa người vào gốc cây, tay ôm ngực đang rỉ máu có chút hổn hển nói:
– Với lại người của ta hết sức rồi.
Thấy ánh mắt áy náy của Bh’riu Liêng, Quốc Toản mỉm cười trấn an:
– Không sao, vết thương không sâu, ta chỉ mệt thôi. Là ngươi giúp ta trước, không cần áy náy. Ngươi gọi giúp người của ta tới đây rồi đi tìm Pơ Loong Đắc về đi.
Bh’riu Liêng vừa chạy vọt đi thì Hoài Văn quân ở dưới dần chạy tới xung quanh Quốc Toản, người đứng gác xung quanh canh chừng còn kẻ gian lẩn khuất, người thì quỳ xuống chờ sai phái. Quốc Toản cởi áo cho binh sĩ khác rắc thuốc, băng bó vết thương vừa đưa mắt một vòng ra lệnh:
– Tiểu Trùng, ngươi dẫn theo 2 người lập tức đi ngày đêm quay về Ngự Thiên. Gặp riêng Đặng Văn Thiết kể cho hắn chuyện ở đây, bảo hắn cẩn thận kẻ gian xâm nhập, ngoài Đặng Văn Thiết không được cho ai khác thấy các ngươi đã quay về.
– Tuân lệnh cậu chủ.
Tiểu Trùng hô to rồi dẫn theo hai huynh đệ lành lặn khác rời đi, Quốc Toản lại lệnh:
– Trương Bưu, chúng ta còn bao nhiêu huynh đệ? Có tên sát thủ nào còn sống không?
Tình thế cấp bách, sau khi đám sát thủ rút chạy, Hoài Văn quân chỉ truy đuổi một chút rồi đều quay lại dọn dẹp chiến trường. Trương Bưu bỏ Tạ Đốn ở lại bảo vệ Trương Đỗ rồi tới đây trước, hắn chắp tay tâu:
– Bẩm cậu chủ, Chúng ta còn 34 huynh đệ, trong đó 5 người bị thương nặng đang được chữa trị. Đám sát thủ đều có viên thuốc bọc sáp nhét ở kẽ răng, khi bị bắt đều cắn vỡ viên thuốc để tự tử. chỉ còn vài tên bị đánh ngất là không kịp cắn thuốc. Nhưng cũng chỉ là hạng le ve, đám bịt mặt bị bỏ lại đều chết cả.
Quốc Toản gật đầu trầm ngâm nói:
– Được, ngươi lập tức cho người dẫn đám sát thủ bắt được quay về làng Hoài trước giao cho lão Chiêu Giật xử lý, moi được chút thông tin nào hay chút đó. Số còn lại thu lượn huynh đệ chiến tử, mai chuyển họ tạm thời về làng Hoài an táng, trước mắt chưa thể cho người nhà ở Ngự Thiên biết chuyện. Với đám sát thủ bị giết, chặt đầu tất cả những tên sát thủ bịt mặt đem về cho ta, lục soát cơ thể tất cả bọn chúng tìm mọi thứ có thể khai thác dù là nhỏ nhất. Nếu có hình xăm hình vẽ thì lột da mang về.
– Tuân lệnh cậu chủ.
Trương Bưu không do dự cũng kéo người rời đi, để trật ra lão Trương Đỗ tay run run cầm kiếm dính đầy máu me nhìn Quốc Toản, mặt của lão chưa bao giờ chứa nhiều tức giận đến vậy. Quốc Toản để mặc cho binh sĩ tiếp tục băng bó vết thương điềm nhiên hỏi lão:
– Đại nhân xem ra cũng chém giết không ít trên đường tới đây. Ta còn tưởng đại nhân sẽ lao vào chất vấn ta, ngăn việc ta đang làm lại chứ. Ngài chỉ đứng đó kìm nén cơn giận của mình thôi sao?
Lão Trương Đỗ thấu hiểu con người Quốc Toản, khi hắn nổi điên có thể là hắn đang không thực sự tức giận, nhưng trước tình huống này nếu hắn vẫn giữ vẻ điềm nhiên kia mới là chết người. Lão bằng bộ dạng kiên cường, ánh mắt sáng như sao chiếu thẳng vào Quốc Toản nói:
– So với vương gia, cơn giận của hạ quan hiện giờ e rằng chẳng là gì. Hạ quan chỉ đang chờ đợi vương gia giải thích. Bằng không, giống như ngày trước ở Ngự Thiên, nếu vương gia không nói rõ ràng mà muốn Đình Úy Tự đứng ngoài chuyện này chỉ còn cách giết hạ quan đi.
Quốc Toản vô thức bóp nát quả táo đang cắn dở dưới câu nói của Trương Đỗ, ánh mắt hắn bỗng trở lên đầy quyết liệt kèm theo giọng nói đầy sát ý:
– Ta vừa mất hơn 20 huynh đệ theo ta vì Đại Việt mà rong ruổi, buôn ba khắp đông tây nam bắc. Ngài còn dám bảo ta đứng ngoài chuyện này cho Đình Úy Tự xử lý à?
Các binh sĩ Hoài Văn quân liền nhìn chằm chằm vào lão Trương Đỗ như sẵn sàng chờ hiệu lệnh, khoảng ngừng ngắn ngủi khiến không gian như ngưng đọng, chỉ còn tiếng lá cây xào xạc cùng tiếng lưỡi đao đang lạnh lùng cắt thịt chặt xương bên dưới. Nếu là người thường trước áp lực và tình cảnh này có lẽ sẽ gục ngã, run rẩy, nhưng lão Trương Đỗ thì không. Tấm thân nhỏ bé của lão vẫn sừng sững đứng đó chờ câu trả lời tiếp theo của Quốc Toản.
Quốc Toản thu lại sát ý của mình, hắn nhặt miếng táo bị bóp nát lên tiếp tục ăn để hồi sức rồi không nhần ngại nhìn thẳng vào đôi mắt của Trương Đỗ, điều mà rất ít người dám đối mặt, nói:
– Kế hoạch của chúng rất tỉ mỉ, bọn chúng giết cả hương dân là để ngụy trang thành một vụ giết người cướp của, nếu chúng ta có chết ở đây cũng chỉ là không may lạc vào ổ cướp. Đình Úy Tự các vị có điều tra cũng dễ dàng bị chúng dùng dê thế mạng để cắt đuôi mà thôi. Tới giờ này vẫn không có chút động tĩnh của quan binh chứng tỏ có rất nhiều kẻ máu mặt đã tham gia vào kế hoạch này. Mục tiêu của chúng là ta, đã vậy ta sẽ chơi với bọn chúng theo cách của mình. Tôn nghiêm của vương thất không thể bị trà đạp, ta sẽ tự mình giữ lấy nó.
Quốc Toản nhẹ giọng hơn:
– Hiện giờ là thời điểm nhạy cảm, nếu ngài không muốn trăm họ lầm than thì đừng nhúng tay vào, việc này một khi bung bét thì hậu quả khôn lường. Việc ngài cần làm bây giờ là lập tức về Thái Nguyên lo cứu giúp hương dân chạy nạn, ổn định dân tâm, đừng để chúng ra tay diệt khẩu cũng đừng để chúng hủy đi điềm lành mà chúng ta khổ sở kiến tạo. Đây mới là tương lai của Đại Việt cần ngài chống giữ.
Trương Đỗ suy nghĩ theo từng lời nói của Quốc Toản, lão liền gật đầu hiểu ra, lồng ngực lão phập phùng như cố bơm hết uất giận trong người ra ngoài. Sau một hồi cân nhắc lợi hại, ánh mắt lão Trương Đỗ dịu lại nhìn tấm thân lực lưỡng của Quốc Toản đầy vết thương lớn nhỏ hỏi thăm:
– Vết thương của ngài thế nào rồi?
Quốc Toản nhìn xuống vết thương dài ở ngực đã ngừng chảy máu mỉm cười lắc đầu:
– Không sao, thuốc của Tuệ Tĩnh rất tốt, máu đã ngừng rồi. Thêm vài ngày là lành lại thôi. Đại nhân không cần lo cho ta, không còn sớm nữa ngài nên sớm lên đường đi. Ta sẽ ở tại đây vài ngày để dọn dẹp.
Ngay bản thân Trương Đỗ không ngờ được có ngày lão lại nhắm mắt làm ngơ trước một đại án xảy ra ngay trước mặt nhưng không bị cảm thấy quá nặng nề. Lão gật đầu đáp có phần thoải mái:
– Vậy vương gia bảo trọng. Hẹn ngài ở Thăng Long.
Quốc Toản gật đầu vừa nói với lão Trương Đỗ vừa nhìn vào Tạ Đốn máu văng đầy người dặn:
– Chuyện tấu chương ngài là chuyên gia, nếu đại nhân đã hiểu ý thì chuyện tấu sự lên triều ta không can dự vào nữa. Đại nhân bảo trọng. Lạt La Tạ Đốn, ngươi đi theo hộ tống Trương đại nhân. Đừng để xảy ra nguy hiểm gì với ngài ấy, cần giúp đỡ thì tới cửa hiệu của vương phủ ở trong trấn.
Lạt La Tạ Đốn ngập ngừng không muốn nhận lệnh, hắn ấp úng:
– Cậu chủ….các huynh đệ rời đi hết….vậy còn ai ở đây bảo vệ an nguy của người.
Quốc Toản đanh mặt, khẽ cau mày nghiêm giọng nói:
– Ngươi không tin tưởng vào tính toán của ta?
Tạ Đốn vội quỳ xuống dập đầu nói:
– Dạ không, con hoàn toàn tin tưởng vào cậu chủ, nhưng con lo kẻ địch còn lởn vởn quanh đây….
Quốc Toản nghiêm mặt ngắt lời hắn:
– Tạ Đốn, ngươi nên nhớ mình không còn là nô lệ, gia nô bình thường. Ngươi hiện giờ là quân nhân, là người của Giải Phược Quân. Trong quân không nói chơi, cũng không được nghi ngờ mệnh lệnh của chủ tướng. Trên trận, một chút chần chừ của ngươi có thể phải đánh đổi bằng tính mạng của bản thân và hàng chục huynh đệ khác. Nhớ lấy, hoặc là phải thay đổi hoặc là ngươi rời quân ngũ đi.
Không riêng gì Chiêm Thành hay Đại Việt, điểm yếu cố hữu của phiên binh ngoài trang bị, thiếu huấn luyện còn là kỷ luật. Lạt La Tạ Đốn cũng không khác, hắn toát mồ hôi vội vã dập đầu:
– Tuân lệnh cậu chủ, con hiểu rồi.