Chương 318: Gặp sát thủ 4.
Tên sát thủ đang hăm hở nhắm vào mảng sườn của Bh’riu Liêng đang phơi bày trước mắt hắn thì một ánh hàn quang chợt lóe lên mang theo đầy sát ý lao tới, hắn vội đảo tay nắm ngược chuôi kiếm ra sức chém ngược lên đón đỡ.
Đòn đánh quá nặng khiến hắn phải nghiến răng nghiến lợi nắm chắc chuôi kiếm dùng hết sức để làm đổi hướng mũi thương. “Keng….phập” tiếng kim loại va chạm khiến người nghe phải đinh tai nhức óc, lưỡi kiếm và mũi thương cọ sát tạo nên âm thanh khiến người ta phải ghê răng, cây thiết thương rung rinh chệch hướng cắm ngập thân cây cổ thụ phía sau khiến xung quanh đổ mồ hôi bàng hoàng. Bh’riu Liêng nhân cơ hội xoay người dùng chân đá thẳng vào mạn sườn tên sát thủ vừa bổ vào mình, nhưng đối thủ lợi hại cũng kịp trả cho hắn một cước vào lưng. Cả hai cứ thế bị đẩy tách ra trong thoáng chốc trước khi lại lao vào nhau.
Quốc Toản đã ném đi vũ khí của mình, giải nguy được Bh’riu Liêng nhưng lại tạo thời cơ cho đối phương, kiếm của đối phương cứ nhân cơ hội mà bổ chém vun vút. Đám bịt mặt lợi hại hơn rất nhiều, chẳng lộ ra mấy sơ hở, Quốc Toản không dám một chút lơ là phải liên tục tránh né. Tới khi hắn vừa lùi một bước, lưỡi kiếm kẻ địch liền dấn tới chém ngang vào eo. Đà để lùi đã hết, tránh khỏi phạm vi tấn công của đối phương là không thể, Quốc Toàn dứt khoát bật chân áp sát đối thủ. Tay trái chặn rồi nắm lấy cổ tay đối phương ra sức cản không cho thanh kiếm tiến thêm, tay phải nhân cơ hội ra quyền nhắm vào cằm. Tên sát thủ cũng nhanh tay đưa tay trái lên ôm đầu chắn nắm đấm của Quốc Toản lại.
Sự khó chịu của đám sát thủ là sự phối hợp ăn ý của chúng hơn hắn đám bên dưới kia. Quốc Toản mới ra quyền còn chưa kịp thu tay thì tên khác đã vung kiếm chém xuống để giải nguy cho đồng đội, khiến hắn phải rụt tay về nghiêng người né tránh. Tên sát thủ được giải nguy lại cười gằn, mắt hiện đầy ác ý, bất ngờ hắn gồng cổ tay đang bị Quốc Toản túm lấy, cố gắng đưa lưỡi kiếm tỳ vào lưng hạn chế chuyển động của Quốc Toản.
Dù chỉ là một tác động vô cùng nhỏ, người Quốc Toản bị ảnh hưởng vô cùng ít, chỉ nhích đi thiếu vài li nhưng cũng đủ để lưỡi kiếm đang chém xuống kia xẻ một đường chéo ngực của hắn. Ngực bị mũi kiếm xẻ rách, máu liền bắt ra theo đường đi của lưỡi kiếm, Quốc Toản nhíu mày vì cảm giác đau rát ở ngực, các binh sĩ Hoài Văn quân ở dưới hốt hoảng gào thét rồi quát lên bực tức:
– Cậu chủ…….Cút ra lũ chó chết.
Hoài Văn quân liều chết xông lên, đám sát thủ thì liều chết quấn lấy, một bên muốn lao tới tiếp viện cho Quốc Toản, một bên muốn ngăn cản đối phương để kiếm thời gian cho đồng bọn kết liễu hắn. Trong khoảnh khắc ồn ào đấy, Quốc Toản như quên hết tất cả mọi thứ xung quanh, hắn nhịn đau gồng cứng tay trái, lợi dụng sức nặng của bản thân đang nghiêng đi bẻ mạnh cổ tay đối phương.
“Rắc” tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên giòn tan kèm theo tiếng hét vì cơn đau bất ngờ của tên sát thủ, Quốc Toản không ngừng dù là một nhịp, tay liền giật kiếm trong tay đối phương, thanh kiếm như hiểu ý xoay tít mù trong tay hắn, tay trái Quốc Toản liền trở tay nắm chặt chuôi kiếm, bước chân nhanh nhẹn lướt ra sau lưng tên sát thủ rồi hô lên.
– Chết.
“Soạt” một chiêu hồi mã thương đâm xuyên cả hai tên sát thủ, Quốc Toản nghiến răng nhịn đau hô lớn, đồng thời gồng sức đưa thanh kiếm đi ngang xé toang thân thể hai tên sát thủ, để đảm bảo chúng chết ngay tức khắc không thể gây thêm biến số nào. Sau đường kiếm vẽ lên vòng cung máu đấy, con đường phía trước tới chỗ tên thủ lĩnh liền và 5 tên thân cận được mở toang. Bh’riu Liêng một mình không chọi lại bị đánh bay ngược về phía dưới, hắn mình mẩy sứt sát nhưng toàn vết thương nhỏ, vừa tì lưng vào Quốc Toản vừa hỏi han:
– Ngươi không sao chứ? Thương thế thế nào rồi?
Quốc Toản không vội đáp lại, cắm thanh kiếm xuống đất, móc từ ống tay ra viên thuốc bột rồi bóp nát trong lòng bàn tay. Dùng ngón cái bốc thuốc cứ thế lạnh lùng nhét dọc vết thương của mình. Hắn thành thục không nhíu mày lấy một cái như đã làm việc này cả trăm lần, mảnh vải được xé ra buộc dọc theo miệng vết thương. Động tác rất nhanh, còn xong trước cả khi kẻ địch kịp tiến tới. Rút lại cây kiếm vào thủ thế, hắn mới trả lời Bh’riu Liêng:
– Không sao, vết thương nông thôi, không chết được. Còn ngươi thì sao? Có vẻ chật vật quá nhỉ?
Bh’riu Liêng nhổ bãi nước bọt lẫn máu trong mồm ra gằn giọng:
– Bọn chúng không tầm thường lại đông hơn hẳn. Nếu có Pơ Loong Đắc phối hợp cùng, ta đã cắt được đầu bọn chúng làm bát rượu rồi.
Quốc Toản nhếch môi hừ nhẹ:
– Nếu vậy, để ta thay hắn phối hợp với ngươi. Chúng ta lên thôi. Giết!
Hai bên gầm thét lao vào như quyết tâm để giải quyết cuộc chiến. Bh’riu Liêng bị tách ra khỏi Quốc Toản bởi ba tên sát thủ khác, để lại trước mặt Quốc Toản là tên thủ lĩnh cùng hai tên thuộc hạ.
– Giết!
Tên sát thủ bên trái gầm lên lao tới trước, đường kiếm xé gió nhanh như chớp. Quốc Toản nghiêng người tránh, cổ tay đồng thời xoay nhẹ kiếm quét ngang đỡ đòn từ bên phải. Tiếng kim loại chan chát vang vọng, lực va chạm khiến cánh tay tê rần. Chưa kịp phản kích, mũi kiếm của tên sát thủ thứ hai đã nhắm thẳng yết hầu, nhưng hắn kịp lùi nửa bước khiến mũi kiếm sượt qua vai áo.
Tên thủ lĩnh không đứng nhìn, hắn bước tới thân pháp vững chắc cho thấy bản thân là kẻ được rèn luyện bài bản nhiều năm, kiếm pháp dồn dập như sóng dữ. Một nhát chém cực mạnh khiến Quốc Toản phải xoay người né tránh mà không dám đón đỡ. Mũi kiếm vừa bổ xuống trượt mục tiêu, tên thủ lĩnh vặn hông đưa kiếm sang ngang. Quốc Toản kiếm đang trái tay, bắt buộc phải hướng mũi kiếm đâm xuống tảng đá bên cạnh để mượn lực bật ra xa, né được sát chiêu trong gang tấc.
Hai tên còn lại không bỏ lỡ cơ hội, phối hợp nhịp nhàng, một kẻ tấn công cao, một kẻ quét thấp. Kiếm pháp của chúng ăn ý đến mức gần như không có kẽ hở. Quốc Toản dựng kiếm thẳng đứng, gạt cao đỡ thấp, từng đường kiếm chính xác đến mức lạnh lùng, hạn chế tối đa di chuyển để tiết kiệm sức lực. Dù thế, vết thương ở ngực vẫn rỉ máu làm thể lực hắn giảm sút, hơi thở bắt đầu dồn dập, nhưng ánh mắt thì vẫn đầy tinh minh quan sát kẻ thù.
Tên sát thủ gầy bên phải xoay cổ tay kiếm vẽ thành một vòng cung rộng, định khóa chặt cử động của Quốc Toản. Quốc Toản lập tức xoay người, mũi kiếm hất mạnh khiến đường kiếm của đối phương bật ngửa ra sau. Phá được thế gọng kìm, Quốc Toản phản công bằng một nhát đâm thẳng. Tên sát thủ vội nhảy lùi lại né tránh, mũi kiếm sượt qua cánh tay hắn để lại một vết cắt mảnh. Nhưng chưa kịp ép sát, đưa mũi kiếm đi ngang để dấn tới kết liễu đối phương thì kiếm của tên thủ lĩnh lại ập tới như búa bổ, buộc Quốc Toản phải gạt kiếm mượn lực bật người sang trái lấy lại khoảng cách.
Tới giờ tên thủ lĩnh vẫn không hé miệng một câu, khiến Quốc Toản tò mò phải hắng giọng hỏi:
– Các ngươi thật khá. Là ai sai các ngươi tới đối phó với ta? Vương hầu? Đại tộc? Phật môn? Hay là tất cả bọn chúng?
Quốc Toản thoáng thấy cái nhíu mày của đám sát thủ thì nhếch môi cười gằn nói tiếp:
– Các ngươi ngang nhiên bày binh bố trận, đánh tới hơn 1 canh giờ vẫn không có ý định rút lui, lưu dân đã chạy thoát cũng không e sợ tin tức lộ ra quan binh sẽ tới. Chứng tỏ hoặc một là các ngươi tự tin có thể phong tỏa mọi con đường trong cánh rừng bạt ngàn này, hoặc hai là các ngươi không sợ quan quân phát binh. Khả thi nhất chỉ có điều số 2 mà thôi. Nếu vậy tham gia vào chuyện này có vẻ có không ít thế lực? Tra được tin tức của ta có thể là phật môn, kìm chế được quan binh có thể là vương hầu, bỏ ra tiền bạc thuê sát thủ có thể là đại tộc. Đúng không?
Tên thủ lĩnh vẫn không hé răng, nhưng hai tên thuộc hạ thì nóng ruột hét lớn lao lên:
– Chết đến nơi còn nhiều lời.
Quốc Toản cười lớn bình tĩnh đón đỡ đắc ý nói:
– Haha xem ra ta đoán đúng rồi.
Hai tên sát thủ đồng thời từ trên cao bổ nhào chém xuống, khiến Quốc Toản phải gồng sức đỡ, thanh kiếm cũng quằn đi chịu đựng. Cả người hắn bị đẩy lùi về sau, cánh tay Quốc Toản tê rần, viết thương lại chảy máu thành giọt. Kẻ thù tiếp tục ập tới nhưng hắn vẫn tỏ ra bình tĩnh đón đỡ, vẫn tiếp tục lảm nhảm để khai thác thêm:
– Còn tên đầu lĩnh nhà ngươi tới giờ có đánh thế nào cũng không kêu rên một tiếng, là ngươi kín miệng? hay là do ngươi không thể nói? Ngươi bị câm à?
Một tên sát thủ mất bình tĩnh trước vẻ nhởn nhơ của Quốc Toản, hắn hét lên lao vọt lên trước hét lên:
– Ngươi tự lo thân mình đi.
Tên gầy còn lại thấy đồng đội lao lên cũng vội lao vào theo dù bị chậm mất một nhịp, Quốc Toản khẽ mỉm cười rồi người hơi lách sang trái. Tên thủ lĩnh bỗng trợn mắt cũng như cảm nhận được nguy hiểm cũng vội bật mạnh lao tới. Tên sát thủ đi đầu không kịp cảm nhận được hắn đã tách khỏi đồng đội, Quốc Toản tránh sang trái đã đưa bản thân hắn và đồng bọn thành một hàng thẳng, không còn thành thế gọng kìm được nữa.
Tay tên sát thủ vẫn vung lên đòn chém ngang đầy dũng mãnh nhắm vào cổ Quốc Toản, theo nhẽ thường đồng đội của hắn sẽ tấn công tầm thấp để buộc Quốc Toản phải ngả người ra sau tránh né. Nhưng giờ bản thân hắn đã chắn mất đường kiếm này của đồng đội.
Chỉ thoáng chốc sơ hở này là đủ với Quốc Toản, hắn cúi thấp người lao tới, vừa tránh được lưỡi kiếm của kẻ địch, vừa lướt kiếm trong tay vào eo đối phương.
– Chết ti….
Tên sát thủ phía trước kịp nhận ra vấn đề thì đã muộn, tư thế của hắn không cho phép bản thân làm được gì thêm được nữa, gần như cầm chắc cái chết trong tay.
– Cẩn thận!
Tên sát thủ gầy phía sau thất thanh hô lớn rồi bất chấp nhảy về phía trước xô thẳng vào lưng đồng đội, kiếm trong tay nhằm thẳng khe hở giữa cổ và vai đồng bọn mà đâm thẳng xuống, lưỡi kiếm của hắn vừa kịp cản lại đòn cứa ngang eo của Quốc Toản. Nhưng chỉ là một phần, lưỡi kiếm của Quốc Toản vẫn đủ cứa vào eo đối phương một chút, để lại vết cắt sâu cả đốt ngón tay, lưỡi kiếm trên vai vì lực cứa mạnh mà ấn ngược cắt vào vai tên sát thủ phía trước tạo thành vết cắt từ vai tới ngực. Cả 2 tên nhất thời bị vón thành một cục, Quốc Toản đảo chân xoay người tung một cước hét lớn:
– Cút!
Cú đá nặng nề của Quốc Toản đồng thời đá bay cả hai tên sát thủ sang bên cả chục bước. cả người trượt dài xuống dưới đồi. Tên thủ lĩnh kịp lao tới cũng đã muộn, nhân cơ hội Quốc Toản chưa kịp thu chân hắn vung kiếm chém xuống.