Chương 316: Gặp sát thủ 2
– Chạy đi, chạy đi.
Trên sườn núi, phía nam con đường núi, lưu dân kéo nhau chạy tán loạn tìm đường thoát khỏi chiến trường. Những gương mặt hoảng hốt, sợ hãi, la hét của già trẻ không đủ để khiến đám sát thủ thương cảm.
Khi họ vừa chạy được ra xa khỏi chiến trước, vài tên sát thủ từ ven đường xộc ra, tay chúng nhăm nhăm đồ đao, cùng điệu cười hung ác trên bộ mặt lành lùng không chút nể nang vung đao chém gục những lưu dân chạy trên cùng. Máu nóng bắn lên đầy mặt, đám sát thủ còn liếm môi đầy khiêu khích.
Bị cảnh máu kinh hoàng phía trước dọa, lưu dân sợ hãi ngã khụy xuống đất, chống tay muốn bò ngược ra phía sau. Đám sát thủ không muốn giết quá nhiều lưu dân vì còn muốn dồn họ chạy ngược vào đội hình của Hoài Văn quân. Muốn thế, chúng không ngần ngại vung đao lên giết bất cứ ai không chạy ngược về sau để phá vỡ tinh thần của những người dân tay không tấc sắt.
Một cô gái trước lưỡi đao vấy đầy máu của kẻ máu lạnh trước mặt mà đôi chân mềm nhũn không đứng lên được, đầu lắc liên tục như muốn cầu xin kẻ kia thương xót hay muốn chối bỏ sự thật khủng khiếp này. Đồ đao dơ lên, cô gái cũng chẳng thể làm gì, bỉ biết dơ tay lên che phía trước hét lên kinh hãi:
– Đừng giết tôi! Đừng giết tôi!
“Soạt” Tiếng kim loại cắt đôi da thịt, tiếng xương cốt bị chặt gãy, mùi máu tanh xộc lên tận óc, hơi ấm của máu có thể cảm nhận rõ rệt. Cô gái mở to mắt kinh hãi nhìn tên sát thủ dễ dàng bị cắt thành hai mảnh. Tấm lưng cao lớn của Bh’riu Liêng hiện ra, hắn nhanh nhẹn và hoang dã, đao trong tay lóe lên loang loáng kết hợp cùng tấm thân linh hoạt như báo đốm. Bốn tên sát thủ trước mặt dễ dàng bị hắn xẻ bụng, cắt chân, chặt đầu. Thoáng cái, cả vùng đất nơi hắn đứng biến thành bể máu hòa lẫn cùng những thi thể không còn nguyên vẹn.
Giải quyết xong tất cả, hắn cố nhe răng nở cười thân thiện trên khuôn mặt máu me của mình. Tay hắn chỉ chỉ về phía lối mở đã thông, nơi Pơ Loong Đắc đang điên cuồng đuổi giết đám sát thủ rồi cố nói một câu ngắn gọn để đối phương có thể hiểu được:
– Thông rồi.….Chạy đi…..Đừng sợ.
Như để tăng thêm tính thuyết phục, nói xong bản thân hắn liền vọt lên đối đầu với đám sát thủ muốn tràn xuống. Để lại những lưu dân còn chưa hết bàng hoàng ở phía sau, giọng của hắn oang oang vang lên:
– Pơ Loong Đắc, ngươi ở dưới, ta đánh lên, tìm tên đầu sỏ.
Sau chút thẫn thờ, trước con đường mở toang, cô gái run rẩy lồm cồm bò dậy, dò dẫm bước từng bước rón rén, cẩn thận nhìn ngó xung quanh, khi đã cảm thấy đủ an toàn, cô gái và lưu dân mới đánh bạo chạy ào đi.
So với binh sĩ được huấn luyện bài bản, đám sát thủ khó mà có thể thủ thắng khi binh sĩ kết đột hình. Dưới chân các binh sĩ Hoài Văn quân đã ngổn ngang xác chết. Đám cung thủ đều bị Quốc Toản thu hút khiến bất kể nỗ lực muốn phá vỡ đội hình nào của đám sát thủ dường như đều vô vọng.
Lưu dân được mở đường chạy thoát, các cung thủ phía trong của Hoài Văn quân hiện giờ có thể thoải mái bắn hạ những tên sát thủ nào dám vào phạm vi 50 bước. Kẻ địch không dám tiến vào, chỉ dám từ xa canh chừng những binh sĩ Hoài Văn quân. Nhưng ngược lại, những binh sĩ cũng không dám tiến lên vì việc phải duy trì đội hình khi di chuyển trong địa hình rừng núi là điều không thể.
Trương Đỗ và những binh sĩ đành chấp nhận bị bao vây trùng trùng, mặc dù tiếng chém giết ở phía Bắc khiến họ rất sốt ruột. Mắt thấy lưu dân đã được mở đường thoát, lão Trương Đỗ nóng lòng hỏi gấp:
– Trương chỉ huy, bọn chúng đang canh chừng chúng ta xem ra là để câu giờ, mục tiêu chính của chúng là vương gia. Hương dân thoát đi được rồi, vương gia đang phải khổ chiến, hay là ngài dẫn người đi hỗ trợ vương gia đi?
Lạt La Tạ Đốn thấy thế cũng nói chen vào:
– Phải đấy, Trương chỉ huy, cậu chủ người ít, hay là chúng ta kéo tới giúp cậu chủ một phen.
Trương Bưu mặt mày đen nhẻm, râu ria lởm chởm, trên mặt còn có vết sẹo dài kéo từ trán xuống tới má, hắn là số ít gia binh của vương phủ từ lâu còn ở lại. Dù ánh mắt hắn rất mong ngóng nhìn về phía tiếng chém giết vẫn không ngớt nhưng vẫn kiên định lắc đầu:
– Không được, cậu chủ có lệnh chúng ta phải ở bên cạnh, bảo vệ an toàn cho Trương đại nhân. Hơn nữa, nếu chúng ta rời đi cũng có nghĩa là sẽ kéo cả đám sát thủ trước mặt này tới chỗ cậu chủ. Như thế chưa biết được đường nào là lợi, đường nào là hại.
Lão Trương Đỗ cau mày, rồi bất ngờ rút một thanh kiếm của binh sĩ bên cạnh khiến tất cả đều hốt hoảng, lão chỉ bình thản trấn an:
– Cho ta mượn một chút. Yên tâm, ta không làm điều dại dột đâu.
Dứt lời, lão dùng kiếm cắt ngắn tà áo, xé thành vài mảnh vải nhỏ rồi dùng chúng buộc gọn ống tay áo, bó ống chân, bó cổ tay, túm gọn tóc. Ánh mắt liền trở lên sắc bén:
– Đã bảo vệ cho ta thì ta ở đâu các ngươi ở đấy đúng không? Nếu vậy, tự ta sẽ xông lên trước tới chỗ vương gia. Lão già này sức không còn mấy, nhưng cũng có chút luyện tập, ta tuyệt sẽ không hèn nhát ở lại đây để vương gia phải vì ta mà mạo hiểm. Cùng lắm là cùng chết, việc gì mà phải sợ nữa?
Trương Bưu không giấu được vẻ mừng rỡ, hai tay chắp đao quỳ xuống vái Trương Đỗ đầy cảm kích:
– Trương đại nhân, đa tạ đại nhân thấu hiểu. Tiểu nhân xin dùng mạng của mình đảm bảo sẽ không để kẻ nào động được vào đại nhân.
Trương Đỗ nóng vội phất tay áo:
– Được rồi, không còn nhiều thời gian, chúng ta xông tới chỗ vương gia thôi.
Trương Bưu đứng dậy, gật đầu đáp lời rồi quay lại vẻ mặt lạnh như tiền của mình nói:
– Trương đại nhân, xin đại nhân theo sát đám tiểu nhân. Lạt La Tạ Đốn, giao ngươi đi bên cạnh, bảo vệ an toàn cho Trương đại nhân. Các huynh đệ khác, theo ta mở đường tới hỗ trợ cậu chủ. Hoài Văn quân, giết!
Trong ánh mắt ngỡ ngàng của đám sát thủ, binh sĩ Hoài Văn quân bất ngờ gào thét xung phong về phía chúng với Trương Bưu đi đầu, tay cầm khiên, tay cầm đao lên trước mở đường vô cùng dũng mãnh.
Phía bên kia, nhóm kỵ binh dù ít, nhưng có Quốc Toản đi đầu, những kỵ binh vẫn dễ dàng đánh tan từng nhóm sát thủ như chẻ tre.
Nhưng đường bị chặn chưa thể thoát ra, Quốc Toản có thể cảm nhận đối phương từ đâu đó trên kia đang lặng lẽ quan sát, coi nhóm kỵ binh của hắn như chim trong lồng, cá trong chậu, cứ tha hồ vùng vẫy chờ tới khi kiệt sức thì chúng mới ra tay kết thúc. Trước khi tìm ra được tên đầu lĩnh thì Quốc Toản lại chẳng thể làm gì khác ngoài liên tục di chuyển tránh bị bao vây, tránh chiến mã mất đà chạy.
Có điều, thứ mang lại phiền nhất là nhóm cung thủ ở lưng chừng đồi, dù có thể thấy rõ con đường để tiến tới nhưng đối phương kiểu gì cũng sắp xếp bẫy rập. Đây là một cái bẫy tinh vi, con đường vốn quanh co quanh đồi, từ vị trí trên cao của đám cung thủ có thể dễ dàng bắn tới rất nhiều vị trí trên con đường mòn. Để yên cho chúng thì rất vướng víu, kỵ binh sẽ bị chúng rút máu đến chết, Quốc Toản nghiến răng, đâm thương xuyên ngực một tên phía trước rồi vận sức nhấc bổng hắn lên hô lớn:
– Ta mở đường, các ngươi duy trì khoảng cách 50 bước với ta. Giết!
Quốc Toản quyết ý thúc ngựa đánh lên vị trí đám cung thủ, những kỵ binh phía sau kịp phản ứng thì hắn đã phi lên trước một đoạn, những binh sĩ chỉ kịp hét với theo:
– Cậu chủ….cậu chủ….chúng con theo cậu. Các huynh đệ….nhanh….bám theo cậu chủ….Giết!
Nhóm cung thủ phát hiện ra Quốc Toản đang lao tới, dù chỉ cách hơn 70 bước, chúng hướng tất cả cung tên vào đấy mà bắn nhưng đều bị xác tên sát thủ phía trước cản lại. Chúng vẫn không hề tỏ ra lo lắng, thậm chí còn cười gằn, một nửa bọn chúng còn đổi cung sang đao trong ánh mắt đầy mong đợi.
Tên bắn cắm vào xác tên sát thủ như nhím, Quốc Toản một tay nâng cái xác, một tay rút trủy thủ đâm vào mông ngựa cười gằn lẩm bẩm:
– Chú Bộc mà còn sống chắc đánh què mình mất.