Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
cuu-long-doat-dich-dien-phe-hoang-tu.jpg

Cửu Long Đoạt Đích: Điên Phê Hoàng Tử

Tháng 4 22, 2025
Chương 518. Đế đạo quy vị, âm dương tương cách, sinh sôi không ngừng Chương 517. Luân Hồi chuyển thế
than-bi-khoi-phuc-tu-quy-ho-bat-dau.jpg

Thần Bí Khôi Phục: Từ Quỷ Hồ Bắt Đầu

Tháng 1 25, 2025
Chương 250. Phiên ngoại • Quỷ hồ nước Chương 249. Kết thúc
nguoi-tai-konoha-cai-nay-naruto-sieu-binh-tinh.jpg

Người Tại Konoha, Cái Này Naruto Siêu Bình Tĩnh

Tháng 2 9, 2025
Chương 332. Cáo biệt 3 Chương 331. Cáo biệt 2
c02ad054fe58201508b71f000f3ec4b0

Hồng Hoang Thanh Thiên Đạo Chủ

Tháng 1 18, 2025
Chương 761. Trận chiến cuối cùng - FULL Chương 760. Kinh khủng tiên thuật
than-hao-ta-dung-tien-lien-phat-nhanh.jpg

Thần Hào: Ta Dùng Tiền Liền Phất Nhanh

Tháng 1 26, 2025
Chương 1301. Đại kết cục (3) Chương 1300. Đại kết cục (2)
cau-sinh-tu-bang-tuyet-doan-tau-bat-dau-danh-dau.jpg

Cầu Sinh: Từ Băng Tuyết Đoàn Tàu Bắt Đầu Đánh Dấu

Tháng 12 24, 2025
Chương 683: Cái này, liền kêu tận thế! (cầu đặt mua ). Chương 682: Giết giết giết! Giết giết giết! Dị thú máy thu hoạch! (cầu đặt mua ).
dau-la-chi-vo-hon-tien-hoa-he-thong.jpg

Đấu La Chi Võ Hồn Tiến Hóa Hệ Thống

Tháng 1 20, 2025
Chương 525. Phiên ngoại, Sử Lai Khắc Thất Quái Chương 524. Phiên ngoại, Bạch Thần 31
d33745c6dcdea7c6ae41a1d4bc5f8014

Bạch Lộ: Lão Công Ta, Tận Dạy Hài Tử Kỹ Năng Thế Giới Ngầm

Tháng 1 15, 2025
Chương 348. Hoàn tất chương! Thế giới đường hầm người sở hữu, trở lại mở đầu ngày đó! Chương 347. Không sợ tử vong địch nhân! Cái thế giới này cải biến
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 315: Gặp sát thủ 1
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 315: Gặp sát thủ 1

Dưới sự thúc đẩy của giới nho sinh văn nhân, những bài thơ họa, lời kêu gọi khai hoang lập Điền Giai nhanh chóng lan rộng. Có sự ủng hộ của triều đình, lưu dân được hỗ trợ ăn ở trong hai năm, lại thêm mưu kế của Trương Hoài đã từng làm ở Hóa Châu được áp dụng lại. Lưu dân khắp nơi dần đánh bạo kéo nhau lên Thái Nguyên, Lạng Sơn chờ quan phủ bố trí.

Ngự Sử Đài, Đình Úy Tự của Trương Đỗ được phen làm việc hết công suất tới các châu huyện giám sát việc này. Dù phạm vi áp dụng mới chỉ hạn chế ở Thái Nguyên và Lạng Sơn nhưng tác dụng đã hiển hiện. Dần dần, những con đường núi bắt đầu xuất hiện từng đoàn hương dân kéo nhau cùng đồ đạc lỉnh kỉnh lên những châu miền núi, chờ được phân đất hướng dẫn cách khai hoang và làm Điền Giai.

Đoàn của Quốc Toản rời làng Hoài về Thái Nguyên gặp không ít đoàn hương dân lớn nhỏ, với hắn và lão Trương Đỗ đây là những cảnh đẹp nhất, đáng xem nhất. Người Việt có ý niệm với cố hương, việc lưu dân sẵn sàng theo lời kêu gọi mà rời quê hương đi tìm nơi an cứ mới là một minh chứng cho niềm tin của người dân vẫn đặt vào Triều đình. Chỉ cần biết cách khoan thư sức dân thì Đại Việt quay lại thịnh trị là điều có thể.

Khung cảnh tươi mát khiến tâm tình vui vẻ, cuộc bàn luận mê say của hai người hoàn toàn bị phá nát. Bh’riu Liêng như nổi điên, hắn không nói không rằng vung đao chém bay đầu thanh niên đang gồng người kéo xe bên cạnh.

Xung quanh còn đang ngỡ ngàng chưa hiểu chuyện gì, Bh’riu Liêng đã lại vung đao chém tiếp người thứ 2. Lão Trương Đỗ trợn mắt muốn rách da, râu hùm vểnh ngược chỉ tay về phía Bh’riu Liêng quát lớn:

– Hung đồ to gan, mau dừng tay.

Người khác không hiểu, còn Quốc Toản thì hoàn toàn tin tưởng vào trực giác của Bh’riu Liêng nên hắn không ngần ngại mà cũng đồng thời lệnh:

– Liệt trận! Có mai phục. Bảo vệ Trương đại nhân.

Hương dân xung quanh người đang lúi húi kéo xe nghe tiếng hét thì đứng như trời trồng chưa biết chuyện gì, vài người thì bỏ chạy tán loạn. Binh sĩ Hoài Văn quân đi theo hộ vệ cũng chưa hiểu gì, nhưng được huấn luyện nhiều, lệnh Quốc Toản ban ra họ theo phản xạ liền dựng khiên che chắn, thu hẹp khoảng cách, quay lưng vào trong, quay mặt ra ngoài canh chừng.

Hành động của Hoài Văn quân dù rất nhanh nhưng không phải toàn bộ đều kịp ứng phó.

“Soạt, soạt” từ ống tay áo, cây đoản kiếm rút ra, vài hương dân bất ngờ lao vào không ngần ngại từ ba phía đâm túi bụi những binh sĩ chưa kịp phản ứng. Tới lúc này mọi thứ mới trở lên tán loạn, lưu dân vứt bỏ đồ đạc la hét chạy hoảng loạn tứ phía, khiến địch ta càng lẫn lộn. Các binh sĩ Hoài Văn quân trở nên lúng túng không phân biệt nổi, phút trước tưởng người bên cạnh là hương dân, thoáng cái đã bị cứa cổ khi chưa kịp về đội hình. Tình hình rối ren Quốc Toản buộc phải hạ lệnh:

– Co cụm đội hình, hạ tất cả những người cầm vũ khí và những người áp sát chúng ta. Cầm cự đợi hương dân tản mát tách khỏi kẻ địch.

Nhưng mọi chuyện không đơn giản như thế, Hoài Văn quân hoàn toàn thụ động, trong tình thế hỗn loạn chỉ một tích tắc lưỡng lự không phân biệt nổi địch ta sẽ liền phải trả giá. Chỉ có Bh’riu Liêng, Pơ Loong Đắc ở vòng ngoài không hiểu bằng trực giác nào có thể phân biệt được kẻ thù để xuống tay.

Những tưởng chỉ cần cố cầm cự cho hoảng loạn qua đi, lưu dân chạy thoát ra ngoài sẽ chỉ còn kẻ địch ở lại, nhưng chuyện không đơn giản như thế. Bốn phía xung quanh, đám sát thủ mặc vải gai không khác gì lại đổ ra chém giết lùa lưu dân đã chạy xa lại phải quay ngược trở lại. Quốc Toản nghiến răng ken két tức giận rít lên:

– Lũ chó chết. Dám dùng hương dân làm lá chắn. Ta nhất định phải băm vằm các ngươi ra.

Trong đội hình, gần thu gọn, các cung thủ Hoài Văn quân đã lên tên sẵn nhưng không ai dám bắn. Đường núi nhỏ hẹp, các nhóm Hoài Văn quân nhỏ chưa kịp di động về phía đội hình chính, gặp cảnh sát thủ và hương dân lẫn lộn cứ dần bị hạ gục. Quốc Toản bóp tay răng rắc chứng kiến binh sĩ của mình ngã xuống nhưng giằng xé không hạ nổi mệnh lệnh cho họ giết những người đang hoảng loạn như bầy kiến kia. Lão Trương Đỗ nhìn thảm cảnh người dân cứ bị tàn sát dần dần giữa vòng vây, lão mếu máo run rẩy ôm lấy tay Quốc Toản thành khẩn cầu xin:

– Vương gia, xin người, người làm gì đó đi. Xin người cứu lấy bọn họ.

Quốc Toản cau mày kìm nén đầy khó xử, trong tình huống mù tịt, không biết quân số đối phương, không rõ mục tiêu của kẻ địch, trong khi bản thân chỉ có nhỉnh 50 người, mọi hành động vội vàng đều có thể dẫn tới diệt vong.

Nhận ra ánh mắt lo lắng của Quốc Toản nhìn mình, lão Trương Đỗ hiểu ra liền rút thanh đoản kiếm của phu xe quả quyết:

– Nếu an nguy của lão già này làm vướng chân vướng tay khiến vương gia không thể ra quyết định, vậy ta nguyện chết chỉ cầu xin ngài phải cứu những lưu dân kia.

Nói rồi lão Trương dứt khoát đưa đoản kiếm lên cổ định cứa, Quốc Toản vội vã dùng tay chộp lấy lưỡi kiếm giật ra, mặc kệ bàn tay loang lổ máu ánh mắt trở lên quyết tâm:

– Trương Sư, nếu để đại nhân chết ở đây để đổi mạng thì thật là sỉ nhục. Chết thì cùng chết, ngài cứ để đấy cho tiểu vương ta đây.

Quốc Toản trả lại thanh đoản kiếm cho mã phu rồi lớn giọng về phía trước dùng tiếng Cơ Tu hét:

– Bh’riu Liêng, Pơ Loong Đắc, đánh ra vòng ngoài mở một lối thoát cho lưu dân hộ ta.

Ở trong rừng, Bh’riu Liêng, Pơ Loong Đắc như cá gặp nước, như hổ về rừng, hai tên chỉ gật nhẹ đầu một cái, liền lao vọt lên phía trước. Hai tên chỉ nhún chân vài cái liền như khỉ biến mất trong tán cây lớn để tránh đám đông hỗn loạn rồi luồn ra phía sau.

Quốc Toản cũng đồng thời vung thương dõng dạc hạ lệnh:

– Lạt La Tạ Đốn, Trương Bưu cho các ngươi 30 người, dù có chuyện gì xảy ra cũng nhất định phải bảo vệ an toàn cho Trương đại nhân. Số kỵ binh còn lại theo ta đánh ra ngoài giết hết lũ súc sinh này.

Trên sườn đồi, nhóm 20 tên đeo khăn che mặt kín mít, khoanh tay ôm kiếm cẩn thận nhìn chằm chằm xuống dưới thu mọi động tĩnh của Hoài Văn quân vào trong tầm mắt.

Từ trong đội hình Hoài Văn quân, hơn mười kỵ binh theo sau Quốc Toản gầm thét vọt ra đánh ngược theo đường núi lên phía bắc, Quốc Toản không thèm giấu thân phận, hắn nổi bật giữa nhóm quân ít ỏi. Thương trong tay hắn múa như điện, vài sát thủ giả trang đón đỡ nhưng không tên nào chịu nổi một chiêu của hắn.

Tên đầu lĩnh bịt mặt kín mít chỉ để lộ cặp mắt, hắn khẽ nhếch môi cười đắc ý, tay hắn chỉ phất nhẹ một cái, tên thuộc hạ bên cạnh đưa còi lên thổi. Từ dải bụi thấp ở giữa lưng đồi, gần 30 mươi cung thủ bật dậy, không cần biết con đường hỗn loạn phía dưới địch ta lẫn lộn chúng bắn tới tấp xuống.

Tiếng tên rít xé gió lao tới dày đặc, Quốc Toản chỉ kịp nghiêng mình tránh né quát lớn:

– Chết tiệt, bọn chúng có cung thủ. Ôm sát cổ ngựa.

Dù phản ứng nhanh nhưng 3 kỵ binh cũng không kịp tránh nổi, bị trúng bốn, năm mũi tên ngã gục xuống. Người dân tán loạn dưới chân đồi cũng thành oan hồn dưới làn tên như trút lại càng khiến các binh sĩ trở lên bực tức.

Một kỵ binh mặc giáp mới của Hoài Văn quân hô lên về phía Quốc Toản:

– Cậu chủ, con có giáp mới, để con đánh lên lũ súc sinh này.

Quốc Toản dù đang rất nóng máu nhưng nhìn cách đánh của đối phương hắn không dám xem nhẹ, dùng thương gạt bay mũi tên bay tới hắn vội quát:

– Không được, bọn chúng đã chuẩn bị kỹ lưỡng thế này thì trước mặt cung thủ chắc chắn có bẫy. Tiếp tục đánh về phía trước phá vây, kéo bọn chúng ra xa khỏi chiến trường, làm loạn bố trí của chúng.

Nhìn Quốc Toản bỏ qua cung thủ mà tiếp tục thúc ngựa đánh lên trước, một tên thuộc hạ buộc khăn che mặt nghiêng người về phía tên thủ lĩnh nói:

– Thủ lĩnh, xem ra bọn chúng muốn bất chấp để phá vây.

Tên Thủ Lĩnh vẫn không nói một câu, chỉ quay ra nhìn tên khác gật đầu. Tên thuộc hạ liền hiểu rồi phất cờ cây cờ nhỏ về phía bắc.

Đường núi gập ghềnh lại quanh co, chiến mã không thể tăng tốc quá nhanh, xung lực vì thế không quá lớn. Để bù đắp lại, Quốc Toản luôn đi trước, dùng võ lực của mình mở đường. Các binh sĩ theo sau hắn lại càng dốc lòng chiến đấu, mặc kệ tên bắn bên sườn, các binh sĩ cố gắng bám theo, mở rộng phạm vi để không cho kẻ thù cơ hội khép vây. Kỵ binh của Hoài VVawn quân được huấn luyện rất kỹ, dọc đường đi của họ xác đám sát thủ cứ nằm xuống la liệt theo đá tiến của chiến mã.

Mũi thương như điện xẹt đâm thủng ngực tên cuối cùng chắn phía trước, Quốc Toản vận sức nhấc bổng hắn lên quăng sang một bên khiến hai ba tên khác bị hất ngã. Khi tưởng như đã vượt qua vòng vây, lông tóc Quốc Toản bỗng dựng ngược cảnh báo hắn chuyện không đơn giản như thế.

Quốc Toản tin vào bản năng được trui rèn của mình, hắn liền giật cương ngựa không chút do dự, chiến mã khựng lại dựng ngược vó lên hí, hắn không đơi chiến mã hạ vó mà vội hạ lệnh:

– Dừng lại, cẩn thận phía trước có bẫy.

“Rầm, rầm” vừa dứt lời tiếng động vang trời vang lên phía trên đầu, từng tảng đá lớn lăn xuống như thác lũ nghiền nát mọi thứ trên đường. Mặt đất rung lên trước uy lực của trận đá lăn, các binh sĩ Hoài Văn quân kịp dừng cương ngựa ngay trước trận cũng toát mồ hôi hột vì vừa thoát chết trong tích tắc.

Quốc Toản thoáng cau mày trước bố trí tinh vi của kẻ thù. Nhìn về quãng đường hỗn loạn phía sau, một binh sĩ Hoài Văn quân chỉ tay hô:

– Cậu chủ, người xem, đám sát thủ bị chúng ta thu hút, giúp lưu dân đã tách ra khỏi bọn chúng rồi.

Quốc Toản gật đầu, nghiến răng, toàn thân toát ra sát khí chỉ thương về phía đám sát thủ trên núi đang kéo xuống hô lớn:

– Hoài Văn quân, tới lúc trả đủ lại cho bọn chúng rồi. Giết!

– Giết!

Hơn mười kỵ binh của Quốc Toản cùng hàng chục tên sát thủ đang lao tới cùng gào thét lao vào nhau. Nhưng lần này đã khác với ban đầu, lưu dân đã được tách ra, các binh sĩ Hoài Văn quân có thể thoải mái sử dụng vũ khí của mình.

“Rít rít rít” Tiếng bật dây đanh thép quen thuộc vang lên, hơn mười mũi tên sắc lẻm xé gió dễ dàng xuyên thủng cơ thể của đám sát thủ chỉ có bì giáp.

Bắn xong tên, các kỵ binh liền quăng nỏ trong tay, tay trái vừa cầm đao vừa cầm cương, tay phải rút rìu ở thắt lưng chờ phạm vi chỉ còn 20 bước lại đồng loạt ném ra.

“Vù vù phập” cây rìu xoay tít mù trong gió rồi cắm thẳng vào đám sát thủ trước mặt. Còn chưa va chạm, hơn 10 tên sát thủ đã bị hạ gục dưới vũng máu. Các binh sĩ theo sát Quốc Toản, mắt đầy căm thù bất chấp sống chết thúc ngựa lao nhanh hết cỡ tới phía trước, ai nấy nghiến răng gào thét ngay khi va chạm:

– Trả thù cho những huynh đệ đã mất, cho những hương dân bị chúng tán sát. Hoài Văn quân, Giết!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tan-the-tien-de-trong-sinh-ben-canh-tat-ca-deu-la-nhan-vat-chinh.jpg
Tận Thế: Tiên Đế Trọng Sinh, Bên Cạnh Tất Cả Đều Là Nhân Vật Chính
Tháng 4 30, 2025
ta-than-tan-pha-bua-bai-bat-dau-danh-dau-cuu-u-ta-the.jpg
Tà Thần Tàn Phá Bừa Bãi: Bắt Đầu Đánh Dấu Cửu U Tà Thể
Tháng 2 26, 2025
ta-sang-the-van-minh.jpg
Ta Sáng Thế Văn Minh
Tháng 3 3, 2025
than-bi-chi-kiep.jpg
Thần Bí Chi Kiếp
Tháng 1 26, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved