Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
cai-nay-danh-dau-khong-qua-dung-dan

Cái Này Đánh Dấu Không Quá Đứng Đắn

Tháng 10 14, 2025
Chương 641: Chết ở đâu chôn cất ở đâu. Chương 640: Bốn phương đến tập hợp.
ta-chi-muon-huy-diet-tong-mon-the-nao-nghich-thien-thanh-than

Ta Chỉ Muốn Hủy Diệt Tông Môn, Thế Nào Nghịch Thiên Thành Thần

Tháng 12 22, 2025
Chương 1726: Thi Khôi Tà Linh! Chương 1725: Mỗi ngày cho ta đọc thuộc lòng một ngàn lần thời không chi địch phương pháp sử dụng!
one-piece-cai-nay-hai-quan-chinh-den-phat-ta.jpg

One Piece: Cái Này Hải Quân Chính Đến Phát Tà!

Tháng mười một 27, 2025
Chuyện Sau Hồi Kết · Hải quân Đại tướng Lia & vũ trụ liên hợp bộ Chương 1: Chuyện Sau Hồi Kết · Kozuki Momonosuke cùng nước Wano
dinh-cap-tra-tan-bi-ngao-kieu-yandere-tieu-thu-cuop-doat-ve-nha.jpg

Đỉnh Cấp Tra Tấn! Bị Ngạo Kiều Yandere Tiểu Thư Cướp Đoạt Về Nhà

Tháng 4 3, 2025
Chương 554. Lão công, sinh nhật vui vẻ Chương 553. Hạ Thanh Thanh trong miệng bí mật
trong-sinh-ma-de-ta-phai-cach-bon-ho-xa-mot-chut

Trọng Sinh Ma Đế, Ta Phải Cách Bọn Họ Xa Một Chút

Tháng mười một 10, 2025
Chương 556: Ta trở về Chương 555: Chân chính Dư Mục
duy-ta-hoang-thien-de.jpg

Duy Ta Hoang Thiên Đế

Tháng 1 21, 2025
Chương 681. Ngươi... Không được! Chương 680. Thần Luân vương tộc, Càn Luân đại thánh
Càn Nguyên Kiếp Chủ

Bảo Mụ Tống Nghệ: Ta Giả Gái, Hardcore Mang Em Bé

Tháng 1 17, 2025
Chương 120. Ngày đó, đèn sông như phồn tinh! Chương 119. Phóng đèn sông, vì bà ngoại cầu phúc!
092a6c5e451358adcdee56c80236bc47

Ta Giúp Sư Phụ Thu Đồ, Vừa Thu Lại Một Cái Không Lên Tiếng

Tháng 5 12, 2025
Chương 1. Phiên ngoại rạp hát nhỏ: Cá nhân “thôi học” tiểu phong ba! Chương 341. Hoàn tất - cho ta linh thạch, ta phải xuống núi
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 314: Văn nhân khoác chiến bào.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 314: Văn nhân khoác chiến bào.

Phạm Sư Mạnh có thể nói là người đứng đầu Nho học hiện tại, mời được Phạm Sư Mạnh về Bình Dân Viện dạy học sẽ có lợi ích vô bờ kể không hết. Kết hợp với cơ sở mà Quốc Toản đã đầu tư, nho sinh kéo về sẽ nhanh chóng nâng tầm cho Bình Dân viện. Chỉ cần thêm một hai kỳ khoa cử, Nho học được đề cao sẽ dần dần tìm được điểm cân bằng với Phật giáo, Đạo giáo.

Hơn nữa, vừa khéo cả Văn Trinh công và Phạm Sư Mạnh đều theo đuổi tinh thần “Hữu giáo vô loài” rất hợp với triết lý của Quốc Toản. Chỉ cần hỗ trợ được một số học trò bình dân áo vải có thể thi cử đỗ đạt sẽ dần cân bằng một phần quyền lực với phe hào tộc và vương hầu.

Chưa kể, có lão Phạm, có Bình Dân viện sẽ phần nào bù đắp cho thiếu hụt hiện tại của Ngự Thiên về mặt lễ nghi và danh tiếng. Quốc Toản danh tiếng quá thối, giống như một kẻ trọc phú vậy, người ngoài nhìn vào thấy hắn hống hách, ngông cuồng. Có thể họ không dám bàn tán về hắn vì sợ thân phận của Quốc Toản, sợ có phiền phức tìm đến nhưng đồng thời cũng không ai muốn kết giao với hắn.

Nếu không làm gì, thứ định kiến này sẽ luôn treo trên đầu Quốc Toản. Định kiến là thứ rất khó thay đổi, nó có thể tạm chìm xuống nhưng sẽ không bao giờ biến mất, nó sẽ chỉ chờ cơ hội để lần nữa nổi lên. Đấy chính là sự đáng sợ của giao ngôn mang tới.

Lão Trương Đỗ có thể giúp đẩy lui định kiến nhưng cũng chỉ kéo lại được phần nào, khi lão “biến mất” thì tác dụng này cũng biến mất. Nhưng nếu Bình Dân viện và Tế Sinh đường có thể thành công gây dựng được danh tiếng và chỗ đứng ở Đại Việt thì khác. Hai thứ này sẽ thành bảo chứng rõ ràng nhất cho tấm lòng của Quốc Toản. Bình Dân viện còn, Tế Sinh đường còn, Đại Việt còn thì Hoài Văn vương phủ sẽ đứng mãi không đổ.

Tế Sinh đường đã kéo được Tuệ Tĩnh về, Bình Dân viện đang chưa có nhân tuyển thì được một đại thụ bất ngờ tìm tới khiến Quốc Toản mừng rỡ khó tin. Hiểu rõ những lợi ích này, hắn rưng rưng cảm động dùng vẻ non nớt nhìn Trương Đỗ đầy cảm kích:

– Trương Sư …. tiểu vương thật không ngờ đại nhân vì ta mà làm nhiều chuyện như thế. Càng không ngờ lại được Hổ Thần đại nhân dành nhiều tình cảm như vậy. Tiểu vương thật cảm kích bất tận …. chỉ mong Trương Sư có thể mãi ở bên, dìu dắt tiểu vương như thế này.

Trương Đỗ nghiêng đầu nhìn Quốc Toản như để dò xét rồi nhìn đoạn đường núi thấp thoáng lưu dân kéo theo gia đình lên mạn ngược tìm đất cắm dùi. Xe ngựa lắc lư, mùi cỏ cây thoang thoảng, nhưng cảnh tươi đẹp ở làng Hoài khiến lòng lão Trương vẫn chưa hết vui mừng. Lão trầm giọng vừa hiền hòa vừa xa xăm đáp:

– Vương gia, Đại Việt hiện giờ thế sự khó lường. Những việc hạ quan làm chỉ vì lòng trung, chẳng mong báo đáp. Chỉ cần vương gia giữ được chí hướng. giữ được lòng son thì những việc hạ quan làm cũng đáng lắm. Hơn nữa, chuyện này thành còn nhờ có Lê thượng thư và Hoàng Thái Tử điện hạ tác động. Vương gia nên cảm ơn họ mới đúng.

Quốc Toản giật cương điều khiển ngựa đi gần vào xe ngựa, hắn bĩu môi giải thích:

– Lê Quát giúp ta một phần vì muốn mượn sức ta để truyền bá Nho giáo tìm thế cân bằng với Phật giáo. Trần Kính đại ca …. à Thái Tử điện hạ, lấy của ta thì nhiều, giúp ta bằng này chưa bõ bèn gì. Huynh ấy giúp một, ta phải làm mười để báo đáp. Báu bở gì. Chỉ có Trương sư giúp ta chẳng vì mưu cầu nào, chỉ một lòng lo lắng cho tương lai của ta mới là điều khiến ta cảm kích nhất.

Trương Đỗ mỉm cười, tay chỉ chỉ bộ dạng trẻ con của Quốc Toản nửa trách móc, nửa nhắc nhở:

– Vương gia, ngài là thiên tài hiếm có, khó có chuyện nào có thể qua mắt ngài. Đôi khi ngài giả ngốc cho người ta lợi dụng nhưng chưa đủ. Bây giờ ngài còn đang có lợi thế là đối thủ chưa hiểu rõ con người lẫn cách hành xử của ngài. Lực lượng trong tay ngài lại đang là điều bí ẩn nên ngài có thể thủ thắng dù cách làm có ngang tàng ra sao. Nhưng …. giả sử …. sau khi giải quyết được Phật môn thì mọi chuyện sẽ không còn đơn giản như thế nữa. Cả Đại Việt này, kể cả những kẻ thù bên ngoài sẽ biết sự lợi hại của ngài, sẽ phải coi chừng ngài, đề phòng ngài, khi đó ngài có làm gì họ cũng sẽ không tin mà phải suy nghĩ cặn kẽ, phòng trước phòng sau.

Trương Đỗ hơi ngừng lại rồi như dốc hết ruột gan ra nói:

– Đối nhân cần chân thành kể cả là với kẻ thù. Với đồng minh cần củng cố niềm tin để có thể tin tưởng hướng tới mục tiêu chung. Với kẻ thù cũng cần niềm tin, để chúng tin rằng chúng hiểu con người ngài, hiểu việc ngài sẽ làm, từ đó mới lộ ra sở hở để vương gia có thể lợi dụng giành lấy thắng lợi. Ngài không thể làm việc tùy tiện như hiện tại nữa.

Quốc Toản nghe mà thấm từng lời, hắn không chần chừ nhảy xuống ngựa, chắp hai tay gập người vái:

– Đa tạ Trương Sư dạy bảo, tiểu vương nhớ rồi.

– Vương gia khách khí rồi, hạ quan chỉ là nói lời thực lòng thôi.

Quốc Toản hành lễ xong tay bám yên ngựa khẽ nhón chân một cái cả người dễ dàng như bay lên yên ngựa ngồi vững vàng. Lão Trương Đỗ gật gù tấm tắc khen ngợi:

– Ngài thân thủ, kỵ thuật đều thật tốt. Võ tướng đương thời hạ quan thấy khó ai có thể bì kịp. Đến Đặng Trung đã rất lợi hại mà cũng không thể đánh thắng được ngài. Hạ quan thật không ngờ mới hơn một năm trước, ngài còn là một đứa trẻ lang thang đấy?

Quốc Toản không rõ có phải lão Trương Đỗ đang thăm dò thân phận của mình không, nhưng hắn vẫn vô tư trả lời:

– Đúng thế, ta cũng không ngờ ta tới vương phủ như cá gặp nước vậy. Đùng cái cứ như ta bỗng nhiên lấy được kinh nghiệm từ kiếp trước. Mọi thứ cứ tự nhiên ào ào chảy vào đầu ta mà ta cũng chẳng hiểu tại sao.

Chuyện này chẳng cần tìm lý do bao biện, vì có nói thật cũng chả ai tin trên đời có chuyện người từ kiếp trước sống lại được trong cơ thể khác. Nhìn Quốc Toản chân thành, Trương Đỗ mỉm cười khen như chửi:

– Chắc hẳn cái này người ta gọi là nhân tài kiệt xuất, còn tài cỡ ngài có lẽ phải dùng tới từ yêu nghiệt mới thích hợp. Mà thôi hạ quan đang có một thắc mắc, vương gia …. ngài định xây dựng hệ thống phòng ngự từ biên giới kéo dài tới Thái Nguyên để đối phó với Đại Minh ư?

Quốc Toản quay ra có chút bất ngờ nhoẻn miệng cười:

– Đại nhân nhận ra rồi ư?

Lão Trương Đỗ thở hắt ra một hơi:

– Hạ quan chỉ suy đoán thôi. Quy mô làng Hoài quá lớn, xây dựng lại kiên cố như để thành cơ sở hậu cần khổng lồ. Từ Làng Hoài tới Lạng Sơn còn các loại chợ phiên mới mở để kéo gần sơn dân về với triều đình. Trấn Lạng Sơn thì Nguyễn Nạp Hòa tướng quân đang ngày đêm luyện tân quân, thành lũy được xây đắp kiên cố, kênh hào được nạo vét. Hàng hóa thì cứ chảy về phía tây Lạng Sơn không ngừng,…. những thứ đấy nếu vương gia không làm để tạo phản thì chỉ có thể để chuẩn bị cho cuộc chiến với Đại Minh.

Quốc Toản kinh ngạc nhìn Trương Đỗ cười lớn:

– Haha ngài rất xứng với câu “văn nhân khoác chiến bào” đấy. Đúng thế, ta đã chán ngấy cảnh dù có thắng trận nhưng đất nước vẫn chịu cảnh tan hoang vì chiến tranh rồi. Ta muốn xây dựng hệ thống phòng thủ đủ mạnh để giữ kẻ thù xâm lược ở bên ngoài biên ải. Mọi thứ cần chuẩn bị từ giờ để sẵn sàng với mọi tình huống.

Trương Đỗ khẽ cau mày hỏi:

– Nhưng vương gia, so với Đại Minh có thể dễ dàng huy động trăm vạn đại quân thì chúng ta quá nhỏ bé. Dù ngài có xây dựng kiên cố tới mấy thì Lạng Sơn cũng chỉ là một cô thành, làm sao có thể kháng cự đại quân của địch. Đối phương chỉ cần cắt quân vây hãm là có thể tiếp tục tiến xuống chẳng cần lo lắng.

Quốc Toản nhoẻn miệng cười nghêu ngao ngâm thơ rồi hỏi Trương Đỗ:

“Khống đới Thất Tuyền liên Thượng Ngao,

Thạch vi cương giới thuỷ vi hào.

Địa phân nam bắc kim thang hiểm,

Thiên thiết thần tiên động phủ cao.

Đế Sở Thanh Đô tài chỉ xích,

Tiên Trì Vũ Huyệt tứ chu tao.

Xử biên quân tế nhân đăng lãm,

Thiên tá khinh hành tổng ác đao.”

– Trương Sư, ngài biết bài thơ này chứ?

Trương Đỗ học rộng tài cao, nghe câu đầu là lão đã biết liền gật gù đáp:

– Là bài Tam Thanh Động của Phạm Tể Tướng. Bài thơ thật hay nhưng bị giọng của vương gia phá cho tan tành rồi.

Quốc Toản chép miệng:

– Đại nhân, văn nhân các ngài có thể bớt để ý những cái như thần thái, ý cảnh đi không? Ta là võ nhân, không thể ngân nga ngâm vịnh được, ta chỉ có cái “to mồm thô kệch” của chiến trường máu lửa mà thôi. Hệ thống Tam Thanh động dịp vừa rồi tiểu vương có dịp được xem qua, đúng là thứ lợi khí trời ban bên cạnh trấn Lạng Sơn. Giữ được nó, là giữ được mặt phía tây của Lạng Sơn, con đường hậu cần sẽ không bị đứt đoạn. Như thế ta đâu còn sợ đại quân vây hãm.

Lão Trương Đỗ nhíu mày suy nghĩ rồi hỏi lại:

– Vương gia, Tam Thanh động dù lợi hại như Phạm tướng đã nói nhưng suy cho cùng nó vẫn chỉ là vài ngọn núi cô độc, nếu chính nó cũng bị vây hãm thì sao?

Quốc Toản mỉm cười lắc đầu:

– Chỉ cần sơn dân và các động chủ ở phía tây vẫn ủng hộ triều đình, chúng ta và bọn họ có thể xây dựng được mối liên kết lợi ích thì sẽ không có chuyện đó đâu. Đây là chuỗi hệ thống phòng thủ kéo dài từ Đông sang Tây, muốn vây một điểm lại phải vây được cả hai cứ điểm xung quanh. Trăm vạn đại quân ở đồng bằng thì còn có thể làm được, nhưng ở vùng rừng núi bạt ngàn này còn khó hơn lên trời. Bọn chúng buộc phải cường công, thì ta sẽ từ từ rút máu bọn chúng tới chết. Vậy nên, sự ủng hộ của người Tày Nùng và những sơn dân phía tây rất quan trọng với chúng ta. Đại nhân còn nhớ tinh thần của Chiêu Văn Đại vương chứ? Triều đình chúng ta, tư tưởng nho sinh các ngài cần phải bỏ ngay cái suy nghĩ sơn dân là man di mọi rợ đi. Chúng ta với họ môi hở răng lạnh, thân như huynh đệ, bền chặt như tay với chân mới là biện pháp tốt nhất để Đại Việt trường tồn.

Trương Đỗ giọng đầy hứng thú bàn luận với Quốc Toản:

– Vậy ra những ồn ào ở phía tây Lạng Sơn đều từ chủ ý của vương gia cả. Bảo sao giặc cướp một dải Lạng Sơn bỗng dưng mất sạch, các châu động từng ngấp nghé tụ tập làm phản giờ cũng không còn chút động tĩnh. Làm được những thứ như vương gia nói thật không biết phải hao phí bao nhiêu.

Quốc Toản ngộ ra, hắn ngửa cổ cười lớn rất sảng khoái:

– Hahaha ta lại rơi vào bẫy của đại nhân. Xem ra về tới Thăng Long ta sẽ phải trình bày hết ngọn ngành với đại nhân rồi. Hao phí đúng là rất lớn, cũng cần rất nhiều thời gian. Nhưng không đi thì không tới, vạn dặm cũng bắt đầu từ bước chân đầu tiên. Vì tác dụng của nó với Đại Việt thì đáng lắm.

Quốc Toản và Trương Đỗ sôi nổi bàn luận dọc đường về Thái Nguyên khiến quãng được ngắn đi rất nhiều. Không khí, cảnh sắc bên đường lại càng khiến người ta thoải mái.

Nhưng trước sự ngỡ ngàng của tất cả, Bh’riu Liêng đang yên đang lành vung đao cắt một đường vòng cung ngọt xớt.

“xoẹt” Đầu của một thanh niên vạm vỡ, dây vắt chéo vai, hai tay gồng sức đang cố gắng kéo xe chất đầy hàng hóa trên đường núi liền rơi xuống lăn lông lốc.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dai-duong-bat-dau-mo-xac-ly-nguyen-ba.jpg
Đại Đường: Bắt Đầu Mò Xác Lý Nguyên Bá
Tháng 1 21, 2025
dai-duong-tho-phien-danh-dau-10-nam-suat-tram-van-dai-quan-tro-ve.jpg
Đại Đường: Thổ Phiên Đánh Dấu 10 Năm, Suất Trăm Vạn Đại Quân Trở Về
Tháng 4 23, 2025
cai-nay-vu-su-khong-khoa-hoc.jpg
Cái Này Vu Sư Không Khoa Học
Tháng 1 17, 2025
tam-quoc-bat-dau-civilization-vi-mang-truong-lieu-do-tien-ti.jpg
Tam Quốc: Bắt Đầu Civilization Vi, Mang Trương Liêu Đồ Tiên Ti
Tháng 4 2, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved