Chương 312: Ngự Thiên chuyển mình.
Trái với những điều nhìn thấy từ bên ngoài, mọi khó khăn vừa qua trong âm thầm lại biến thành cơ hội với những người đang điều hành Ngự Thiên.
Dòng người tới tìm việc và người làm thuê rời đi một phần đối với Lê Đạo là bớt đi một gánh nặng. Ngự Thiên cả năm vừa rồi tiếp nạp lưu dân, người chuyển tới làm thuê quá đông, khiến Ngự Thiên dần trở lên trật trội, dần dần việc bố trí chỗ ăn ở, kiểm soát an ninh thành một vấn đề lớn. Chưa kể các việc xây dựng dần giảm bớt, lượng nô lệ dư ra ngày càng nhiều phải dần bố trí họ vào các xưởng thủ công để làm lại càng khiến việc bố trí công việc cho người mới tới khó khăn hơn.
Dòng người dừng lại là cơ hội cho Lê Đạo ổn định, bố trí lại Ngự Thiên. Lệ cắt chân bãi bồi bị triều đình bãi bỏ, giờ đây toàn bộ phần đất bồi bên ngoài con đê cũ thành đất của vương phủ lại càng giúp Lê Đạo thoải mái thi triển sắp xếp của mình. Các tiệm trong huyện dần hình thành các phường buôn, các xưởng, kho bãi ổn định ở gần bến tàu.
Các lò gạch dừng đốt để dỡ bỏ chuyển ra xa phía đông bắc của huyện. Phố người Chiêm sẽ được đặt ở trong huyện trên nền đất cũ của mấy lò gạch ven con đê cũ vừa phá bỏ. Cả huyện Ngự Thiên dưới bàn tay Lê Đạo và vương phủ trong âm thầm lại lần nữa bộn bề ngổn ngang, dần chuyển mình như màn lột xác sau khi nó đã đủ “lớn”.
Còn hàng hóa ế ẩm thì càng đơn giản, vương phủ vốn làm hàng không đủ dùng. Kajo, Hóa Châu, Danak, bản Giuốc, Làng Hoài, Vân Đồn như cái giếng sâu không thấy đáy, có ném bao nhiêu hàng vào vẫn thấy ít. Những chỗ này dư sức để tiêu thụ hết hàng hóa của vương phủ, chưa kể tới các cửa hiệu dưới vỏ bọc của nhà khác tương tự như Trương Gia ở Hóa Châu hay Đặng chưởng quầy ở Vân Đồn.
Thời gian vừa qua Quốc Toản cho mở xưởng tràn nan, cứ thiếu cái gì không mua được là hắn cho mở xưởng, khiến lượng công việc, nhân sự của Vương phủ lúc nào cũng quá tải. Chiêu Dương nhân cơ hội này cải tổ lại hệ thống cửa hiệu và các mặt hàng kinh doanh của vương phủ, cái nào không hiệu quả thì bỏ bớt; cái nào nhỏ, rải rác thì nhượng lại cho trang hộ có nhu cầu hoặc để luôn cho các Đại trưởng quầy tự quyết định.
Trừ các loại hàng hóa đặc biệt và thiết yếu cho kế hoạch của Quốc Toản, Chiêu Dương chủ trương dần chuyển sang sản xuất kinh doanh đồ xa xỉ có lợi nhuận cao để bán và chuyển cho Trưởng Tôn Hào đem vào Danak kiếm tiền.
Các loại hàng hóa bình dân từ xưởng dệt, đồ gốm, lò gạch,…. thì nhượng lại cho trang hộ tự mình quản lý xưởng sau khi mọi thứ đã ổn định. Vương phủ chỉ nắm cổ phần nhờ lượng vốn cho trang hộ vay ban đầu để khuyến khích họ mở cửa hiệu, mở xưởng và buôn bán. Chiêu Dương còn cho trang hộ quyền có thể mua đứt, nhưng gần như chẳng có ai ngu gì làm thế, trang hộ thừa hiểu còn cổ phần của vương phủ thì sẽ không cần lo đầu ra, khó khăn gì có thể nhờ vương phủ giúp đỡ.
Chiêu Dương bụng đã thấy rõ, nhưng vẫn đôn đáo lo việc khắp nơi. Càng ngồi không một chỗ nàng lại càng buồn chán. Chiêu Dương bê theo chén cháo hạt sen bước tới thư phòng của Quốc Toản khẽ gọi vào:
– Đặng Bá, con có thể vào không?
Đặng Văn Thiết đang nheo mắt phân loại thư từ ngầng lên nói vọng ra:
– Thiếu phu nhân, mời người vào.
Vừa thấy Chiêu Dương bê theo chén sứ trên tay, dù đã quá quen thuộc nhưng Đặng Văn Thiết vẫn không ngừng than phiền:
– Thiếu phu nhân, mấy chuyện này người cứ để đám người hầu làm là được rồi. Người bụng mang dạ chửa, đi lại dần khó khăn, đâu cần tự mình làm những chuyện này.
Chiêu Dương mặc kệ, mỉm cười duyên dáng lễ phép đặt chén cháo hạt sen xuống bàn bên cạnh Đặng Văn Thiết nhẹ nhàng nói:
– Đặng Bá, mời người dùng cho nóng. Phu quân đã dặn rồi, con phải chăm sóc tốt cho mẹ và Đặng Bá. Hai người là người mà phu quân yêu quý nhất, con đâu dám lơ là. Hơn nữa, con vận động một chút cũng tốt mà.
Đặng Văn Thiết mỉm cười hạnh phúc, nâng chén cháo lên húp cảm nhận vị ngọt trong miệng đầy thư thái, đợi Chiêu Dương về chỗ ngồi hắn mới nói như đùa mà như thật:
– Đặng Văn Thiết này chỉ là kẻ mồ côi, may mắn được Vương phi và cậu chủ xem trọng đã là phúc đức mấy đời. Giờ lại tới lượt được Thiếu phu nhân quan tâm nữa, lão già quả thật không dám chết. Chết bây giờ thật quá uổng.
Chiêu Dương vội xua đuổi lời xui xẻo nói hài hước rồi tránh sang chuyện khác:
– Đặng Bá, người đứng nói lời xui xẻo, phu quân còn cần người dạy bảo nhiều, cả con cũng vậy. Chàng ấy nói với con, Mạc Thiếu Sư 120 tuổi còn tư thông với Thái hậu nên mới chỉ thọ được 129 tuổi. Đặng Bá ngày ngày chỉ đàm đạo với phu quân, sống thanh bạch thì người sống tới 200 tuổi cũng không thành vấn đề.
Đặng Văn Thiết khoái chí cười phá lên phản bác lại:
– Có khi chỉ là chuyện nhân gian đồn thổi thế thôi, sao có thể tin được. Quốc Toản toàn nói bừa, 120 tuổi đi còn không vững thì tư thông cái gì? Hắn đang nói đểu ta đấy, thiếu phu nhân đừng lấy đó làm thật.
Chiêu Dương che miệng cười khúc khích thích thú, đợi qua câu chuyện nàng mới hỏi:
– Mà nhân tiện nhắc tới phu quân, Con không hiểu chuyện quân bị lắm, nên cũng không dám hỏi tới. Đặng Bá, sao phu quân ở lại làng Hoài lâu thế, người ở đó đã gần một tháng nay rồi?
Chiêu Dương vừa nói, tay bất giác lại đặt lên bụng mình vẻ mặt đầy mong chờ và lo lắng, có lẽ nàng đang lo Quốc Toản không về kịp khi đứa con của họ chào đời. Đặng Văn Thiết hiểu rõ, hắn mỉm cười trấn an:
– Thiếu phu nhân yên tâm. Quốc Toản là người luôn đặt người nhà lên hàng đầu. Chẳng qua là nòng cốt của Hoài Văn Quân đang ở làng Hoài, thời gian huấn luyện gấp gáp, đại chiến không còn xa nữa, hắn cần phải tự mình đánh giá trình độ của quân nhân, phân tích ra ưu điểm, nhược điểm từ đó đưa ra những phương án để cải thiện. Đây là việc hệ trọng nên cần ở lại làng Hoài ít lâu, nhưng hắn sẽ sớm về thôi. Ta chắc chắn trước khi Tiểu chủ nhân chào đời Quốc Toản sẽ có mặt ở nhà. Khiến người vất vả lo nghĩ rồi.
Chiêu Dương lắc đầu, khẽ vỗ vỗ hai má lấy lại tỉnh táo, nàng mỉm cười tươi tỉnh, kiên cường đáp:
– Thì ra là thế, trong thư phu quân toàn nhắc tới chuyện vui nhưng con biết người ở bên ngoài buôn ba chịu nhiều nguy hiểm, mệt nhọc. So với phu quân, con không dám nhận vất vả gì, con chỉ có thể ở nhà trông coi nhà cửa để chàng ấy yên tâm lo đại sự mà thôi. Đặng Bá, người xem hộ con cái này.
Cái danh phá gia không phải tự nhiên mà có, Quốc Toản tiêu tiền như đốt, để đáp ứng được tốc độ đốt tiền của Quốc Toản, xưa thì Vương phi, lão Bộc, giờ thì tới lượt Chiêu Dương luôn tìm mọi cách để đem về lợi nhuận cao nhất cho vương phủ.
Chiêu Dương vừa nói vừa lấy từ tay áo ra tờ giấy đã gấp gọn, hai tay đưa cho Đặng Văn Thiết như để cả hai quên đi cảm xúc vừa xong. Nàng tiếp lời:
– Thời gian qua, các xưởng trà của chúng ta thử sao theo phương pháp mới đã hoàn tất thử nghiệm, sau nhiều mẻ sao cũng không còn vấn đề gì đáng ngại nữa. Con định sẽ bắt đầu đem chúng tới Thăng Long, tới Vân Đồn để bán. Giá con muốn bán là theo giá thượng phẩm, tối thiểu là ngang với giá trà thượng phẩm của Đại Minh. Muốn thế, con tính cần tạo chút dư luận trước khi bán, người có thể xem nội dung và góp ý giúp con được không?
Đặng Văn Thiết nghe thế thì tay vừa lật lá thư kín chữ viết tay của Chiêu Dương, vừa nheo mắt lắng nghe rồi hỏi:
– Thiếu phu nhân, cả ta và Quốc Toản đâu giỏi chuyện buôn bán? Thời gian qua bọn ta làm bừa thế nào người cũng biết rồi. Chuyện này sao Thiếu phu nhân không quyết lấy hoặc bàn với vương phi chẳng phải hơn sao?
Chiêu Dương lắc đầu phủ nhận rồi mỉm cười:
– Đặng Bá và phu quân cũng rất giỏi chuyện kinh doanh, chẳng qua mỗi giai đoạn mỗi khác mà thôi. Khi trước cấp bách, phu quân làm thế cũng là điều dễ hiểu. Mẫu thân còn đang mải tiếp chuyện Phạm Tể Tướng, nên con không dám làm phiền.
Đặng Văn Thiết cũng chẳng nghĩ nhiều mà cứ vô tư mở thư ra đọc, vừa đọc được một lúc không ngờ khuôn mặt già nua của hắn lại hiện lên chút vẻ ngại ngùng. Hắn gấp thư lại, khẽ gãi gãi tai hỏi:
– Thiếu phu nhân, có cần thiết phải miêu ta sống động và phức tạp tới thế không? Thực tế chúng ta đâu có cầu kỳ gì đâu.
Chiêu Dương cười khúc khích lém lỉnh đáp:
– Đặng Bá, con từng được tổ phụ dạy cho chiêu này. Người nói, muốn nâng giá trị của một thứ lên ngoài bản thân sản phẩm ra thì phải làm sao tô vẽ cho sản phẩm đó càng cầu kỳ, càng hoa mỹ, càng hiếm có càng tốt. Làm sao để từ đám trọc phú tới đám đại quan đạo mạo đều phải thèm muốn thứ chúng ta bán. Có như thế mới moi được tiền của họ mà họ vẫn vui vẻ săn đón.
Lão Bộc năm xưa một tay lo hậu cần cho Hoài Văn quân cùng với Vương phi, nên lão ấy có nhiều phương pháp kiếm tiền mà Đặng Văn Thiết không sao hiểu nổi. Chiêu Dương học được điều này rồi thì hắn chẳng cần lo nghĩ nữa, nhưng vẫn có thể đưa ra được ý kiến theo con đường dễ thấy nhất:
– Thiếu Phu nhân đã học được điều này từ chú Bộc thì ta cũng không dám nói gì nữa. Người cứ thế triển khai. Nhưng người có thể thử đem trà của chúng ta biến thành hàng Ngự Phẩm. Dựa vào quan hệ của chúng ta với Thái Tử điện hạ thì chút chuyện này chẳng khó gì. Chưa kể Quốc Toản còn đang giúp điện hạ rất nhiều việc, vương phủ vì thế cũng chịu thiệt hại không ít. Bọn họ cũng cần bù đắp cho chúng ta một ít là chuyện nên làm. Danh tiếng hàng Ngự Phẩm chưa bao giờ là lỗi thời. Thiếu phu nhân có thể thử.
Mắt Chiêu Dương sáng rực như hai đĩnh vàng, nàng hồ hởi muốn rời đi ngay:
– Đặng Bá, đa tạ người. Con hiểu rồi, con cho làm ngay.
– Thiếu phu nhân, người từ từ thôi.
Đặng Văn Thiết với tay vội vàng cảnh báo khi nhìn Chiêu Dương nhanh chóng rời đi, tới mức đám gia nhân bên ngoài được phen tá hỏa kéo đi theo .
Trái với lo ngại của nhiều người, Chiêu Dương bước đi thoăn thoắt không có chút nặng nề của bà bầu gần 6 tháng. Không rõ vì động lực kiếm tiền của nàng hay vì cuộc sống băng rừng vượt núi trước kia giúp nàng có sức khỏe hơn hẳn người xung quanh.
Tới cổng tiền sảnh, Chiêu Dương gặp ông lão tóc bạc, đầu đội nón tre đan rộng vành, râu bạc cắt tỉa gọn gàng, quần áo bằng vải gai sờn được Lưu quản gia dẫn đường. Nàng dù mới gặp lần đầu nhưng đã biết danh tiếng của ông lão trước mặt, cũng nghe chuyện ông bị thầy trách phạt vì khi làm tể tướng mà rình rang về quê khiến xóm làng náo loạn, khi đó ông phải quỳ bên giường nguyên một đêm mới được thầy tha lỗi. Từ đấy ông lão về thăm thầy chỉ dám mặc áo vải thâm và dẫn theo lão quản gia già.
Chiêu Dương rất lễ phép, nhún mình thi lễ.