Chương 310: Điềm lành
Hồng lĩnh cấp sứ mang tin tức về, cả triều đình rung động, kinh thành nô nức, các nho quan không ai bảo ai thi nhau làm thơ, thi ca, vẽ họa tả lại cảnh đồi núi đầy ắp lương thực vàng óng. Các đại tộc, đại thần trước kia còn hoài nghi về sự thành công của Điền Giai thì đấm ngực tiếc nuối, nhanh chóng cử người của mình kéo lên mạn ngược tìm đất cắm dùi.
Điều kỳ lạ nhất là ngay khi tin tức nổ ra ở trên triều, thì đồng thời ở các chợ cóc, quán trà, tửu quán, khách điếm…. ở khắp các phủ lộ đều có người xì xầm bàn tán, những câu chuyện được thêu dệt. Tin đồn lan truyền đi chóng mặt: “Hoàng đế làm việc thuận ý trời, thuận lòng dân, được Thượng Thiên chỉ điểm, điềm lành đã hiển hiện.”
Lại thêm không biết bắt nguồn từ ai, trong dân gian lan truyền khắp hang cùng ngõ hẻm bốn câu thơ ca tụng:
“Ngân hà lưu ảnh linh quang,
Tự thiên hữu chỉ, điềm sang giáng trần.
Canh điền tân pháp truyền nhân,
Phong hòa vũ thuận, phúc ân cửu trường.”
Dịch:
“Ngân hà soi bóng sáng ngời,
Tựa như trời gửi, điềm lành xuống đây.
Dạy dân cách mới cấy cày,
Gió hòa mưa thuận, phúc này dài lâu”
Sau vài ngày ngắn ngủi, những giao ngôn, không khí u ám từ tin đồn tai ương do đệ tử Tham Lang tinh quân mang tới bị đánh bay. Triều đình lại hạ chỉ: “Những hộ dân muốn lên khai hoang, thử áp dụng cách trồng trọt mới ở các châu huyện miền núi thì tới đăng ký với quan phủ. Sẽ được triều đình hỗ trợ ăn ở, truyền dạy lại phương pháp trồng lúa mới, cung cấp hạt giống và miễn thuế 5 năm”.
Chiếu chỉ của triều đình công bố rất nhanh chóng và rộng khắp như đã được chuẩn bị từ trước. Và thế là, như triều đình đã gián tiếp thừa nhận có điềm lành, có phương pháp trồng lúa mới nên không còn ai nghi ngờ về điềm lành giáng thế nữa. Toàn dân trở nên nô nức, vững tin vào triều đình, ý nghĩ Tân đế lên ngôi là việc làm hợp ý trời thuận lòng dân xuất hiện theo sau tin tức về điềm lành lan truyền ngày càng nhanh.
Trần Kính trong thư phòng tâm tình vui vẻ, hắn cầm lá thư đọc mà không kìm được cười ra nước mắt. Tiếng cười của hắn rất sảng khoái, vọng ra ngoài thư phòng của mình, rất lâu rồi điện Quan Triều không được thấy hắn cười.
Lê Thị tự tay bê khay cháo hạt sen cho cung nữ, thái giám lui cả ra rồi bước vào trong thư phòng. Mỉm cười duyên dáng vừa bước tới vừa thân mật hỏi:
– Hôm nay mình có chuyện gì mà vui thế? Dạo gần đây tâm tình của mình rất tốt, nhưng vui tới mức này thì thiếp đoán mình có tin tức của chú Toản ấy gì?
Trần Kính gạt khóe mắt ngừng cười, tâm tình phấn chấn đưa lá thư cho Lê thị, còn mình thì tủm tỉm cười đưa bát cháo hạt sen lên húp.
Lê thị vừa cầm lá thư nhìn tiêu đề đã hừ nhẹ ra vẻ ghen tuông:
– Hừm, thiếp biết ngay mà. Ngoài chú ấy ra thì chả ai làm mình vui thế này.
Lê thị mới mở thư ra đọc được một đoạn thì mắt mở to kinh ngạc:
– Điện hạ, Trương Đại nhân học rộng tài cao, dù ngài ấy ít làm thơ nhưng xét về tài hoa thì đâu ai dám tự tin vỗ ngực nhận hơn ngài ấy. Sao ngài ấy lại làm bài thơ …. thế này được.
Trần Kính tủm tỉm cười vô cùng khoái trí:
– Mình còn không nhận ra đây là trò của Quốc Toản à? chỉ có nó mới làm ra được mấy chuyện này. Dám đem cả danh tiếng của Trương Đỗ ra để lợi dụng thì chỉ có nó thôi. Haha thằng đệ đệ này của ta lắm trò thật, người ta chưa nghĩ tới bước một nó đã nhảy trước ba bốn bước rồi.
Lê thị lẩm nhẩm đọc lại bài Đồng Giao mùa gặt, nghiêng đầu nghĩ mãi mà không hiểu, chỉ là một đoạn văn câu từ có phần “ngốc nghếch”. Lê thị gặng hỏi:
– Mình có thể nói cho thiếp biết là thế nào được không? Thiếp nghĩ mãi không ra.
Trần Kính ngửa cổ cười dài cho đã rồi mới tủm tỉm nhìn Lê thị giải thích:
– Đây chính là chỗ lợi hại của Quốc Toản, ai mà không tiếp xúc nhiều với nó, không hiểu nó sẽ không thể đoán được ngụ ý bên trong. Lão Trương Đỗ có thể hiểu nhưng chắc cũng vào sự đã rồi, cũng nguyện ý cho Quốc Toản lợi dụng mà thôi.
Trong ánh mắt mong chờ của Lê thị, Trần Kính nhấp ngụm trà rồi cặn kẽ giải thích:
– Mình cứ hiểu thế này, có những việc triều đình ra sức tuyên truyền, cổ vũ nhưng chưa chắc đã có hiệu quả hoặc hiệu quả rất chậm. Như việc trồng lúa ở Điền Giai chẳng hạn, đã qua một vụ nhưng gần như chỉ có làng Hoài mới thực sự bắt tay vào làm. Đến cả đám đại tộc hồi đầu năm kéo nhau lên mạn ngược cũng chỉ là rục rịch cho có để thể hiện sự đồng thuận với Triều đình mà thôi. Số thực sự tìm kiếm, bắt tay vào làm Điền Giai gần như không có. Khi chưa thấy thành quả thì tất cả vẫn chỉ cho rằng đây là canh bạc mạo hiểm.
– Thậm chí giờ thấy hiệu quả rồi, dân gian cũng sẽ bán tín bán nghi dù có là chiếu chỉ của triều đình đi chăng nữa. Nhưng khi có danh tiếng của Trương Đỗ đi kèm nữa thì lại khác, người dân chỉ biết Trương Đỗ là thanh quan, sẽ không lừa bọn họ. Bài Đồng Giao này chính là lời đảm bảo của lão ấy cho Điền Giai thực sự hiệu quả, nhiều lưu dân sẽ vì bài Đồng Giao này mà sẵn sàng lên mạn ngược một phen. Các châu huyện miền núi cũng thế, tiếp theo đây, ta tin rằng Điền Giai chỉ cần vài ba năm sẽ xuất hiện khắp các châu huyện.
Lê thị hiểu ra một chút nhưng chưa thấy có gì cao siêu lắm, bèn khẽ ngồi xuống bên cạnh, rót thêm cho Trần Kính chén trà, không giấu nổi tò mò khéo léo hỏi:
– Chắc hẳn chú ấy còn có tính toán gì sau đó nữa đúng không? nếu không sao mình vui tới thế được?
Trần Kính vui vẻ nhấp hụm trà chẳng giấu nữa mà nói hết:
– Đương nhiên, đấy chỉ là 1 nhẽ. Ngoài tác dụng quy tụ lòng dân vào thời điểm này thì lợi ích đem lại khỏi phải bàn. Cái khác nữa chính là ở vế sau. Chuyện này được công bố ra, triều đình sẽ ra sức hỗ trợ lưu dân, người dân bản địa, biên quân khai hoang cho ruộng của mình chứ không phải là ưu ái cho đám đại tộc, đại thần như hồi đầu năm nữa. Bọn chúng đã được trao cho cơ hội, là chính bọn chúng tự bỏ lỡ thì giờ không còn cớ nào mà oán trách hay đòi hỏi quyền lợi. Bây giờ chúng thi nhau kéo lên tìm mua đất thì đã muộn, các châu huyện được lệnh của ta, có sự giám sát của Ngự Sử Đài và Đình Úy tự sẽ không dám thiên vị đám đại tộc nữa. Sơn dân quen thuộc thủy thổ biết mục đích của chúng sẽ không giúp chúng tìm những mảnh đồi phù hợp làm ruộng nữa, mà hiện giờ họ còn đang bận khai hoang cho mảnh ruộng của mình thì chẳng hơi đâu mà giúp bọn chúng.
Trần Kính mỉm cười nhẹ nhõm nói tiếp:
– Lợi ích của việc này rất lớn, vì chỉ cần sau 5 năm miễn thuế, ruộng sẽ biến thành ruộng công, giúp triều đình vừa đỡ một khoản cứu tế cho các châu huyện vừa bổ sung được một phần thuế khoán lại giảm bớt gánh nặng lưu dân. Trên hết, vai trò quản lý của Triều Đình ở các châu huyện lại càng được củng cố, càng được tăng cao. Lợi ích là vô bờ.
Lê thị cũng vui lây, nhưng nàng thoáng thấy Trần Kính khẽ cười gằn đầy ác ý, hừ nhè:
– Hừ, là nó còn đang trả thù đám đại tộc này, ta từng bảo nàng rồi, đệ ấy để mặc cho giao ngôn lộng hành nhưng khi thời cơ tới, nó sẽ không ngần ngại mà cắn trả đám này một phát. Ruộng công được mở rộng, lưu dân được an cư, áp lực cứu tế ở các châu huyện được giảm bớt sẽ là bước đệm cực tốt cho kế hoạch đánh thuế ruộng tư của bọn ta. Quan trọng hơn hết, cho dù tất cả đều biết trò này do Quốc Toản bày ra, có sự nhúng tay của triều đình nhưng ai làm gì được được nào? Điền Giai là Trương Đỗ hiến lên triều đình, Đồng giao mùa gặt cũng đứng tên Trương Đỗ, tấu chương cũng là do Trương Đỗ soạn. Công lao này, Quốc Toản đã nhờ Trương Đỗ gánh hết. Cả thiên hạ này chỉ có lão Trương Đỗ là không sợ công cao lấn chủ, lão ấy bị ghét sắn rồi lại càng không sợ bị đám đại thần soi mói. Mà chuyện này sẽ làm danh tiếng của lão Trương Đỗ lên càng cao, người khác thì sợ chứ lão ấy thì chả vấn đề gì. Haha thằng tiểu quỷ này, khéo lắm.
Càng kinh ngạc bao nhiêu, Lê thị càng hiện nhiều nét băn khoăn khó xử không nói lên được. Trần Kính thừa hiểu nỗi lòng của Lê thị nên nhẹ giọng nhưng vẫn đầy nghiêm nghị:
– Ta biết mình đang băn khoăn giữa ta và gia tộc. Bao năm mình một lòng vun vén, lo nghĩ cho ta là điều ta thấy rõ. Chính thế hôm nay ta không ngần ngại mà kể cho mình nghe những chuyện này, vừa là để chia vui, cũng là vừa để cho mình giải được lo lắng trong lòng. Đây là việc duy nhất cũng là cơ hội duy nhất ta có thể làm. Mình có thể đưa lời cảnh báo tới gia tộc trước để hạn chế thiệt hại, đây là nhân nhượng duy nhất của ta.
Lê thị bất ngờ rơm rớm nước mắt, mắt đỏ lên vì cảm động quỳ xuống bên cạnh Trần Kính khấu đầu:
– Thần thiếp tạ ơn điện hạ khai ân,….
Nâng Lê thị dậy ngăn lời nàng muốn nói lại, Trần Kính giọng nhẹ nhàng nhưng lại khiến người khác lạnh gáy:
– Được rồi, vị trí của ta không cho phép bản thân có nhiều lòng riêng, đây là chút tình nghĩa mà ta có thể làm. Mình hãy quên hết những gì ta vừa kể đi, chỉ cần nhớ ta cho phép mình đưa ra cảnh báo với Lê tộc, ngoài ra không còn gì khác. Mình cũng nói với Lê Quý Ly, dừng ngay việc lợi dụng quan hệ họ hàng của mình và chị dâu để dò la tin tức trong cung. Dù bây giờ hắn là phò mã nhưng cũng đừng quên bản thân mang họ Lê, vẫn tính là ngoại thích, được ban Trung Tuyên quốc Thượng hầu đã là Thánh sủng cho hắn. Đây là lời cảnh báo cuối cùng của ta, nếu không, đến ta cũng không thể ngăn cản Quốc Toản đối phó với hắn đâu.
Lê thị nét mặt vừa nhẹ nhõm nhưng cũng đầy căng thẳng và ăn năn, nàng hiểu hơn ai hết Trần Kính là người cứng rắn và quyết đoán, thêm một phần cố chấp. Một khi đã quyết ý làm gì thì người khác khó lòng thay đổi, việc này chứng tỏ quyết tâm đánh thuế ruộng tư của hắn đã định, không thể lay chuyển được. Thân làm vợ, Lê thị hiểu và trước giờ luôn đứng sau ủng hộ, vun vén cho Trần Kính dù có khó khăn, đi ngược lại quyền lợi của gia tộc thế nào. Chuyện lần này từng khiến nàng rất khó xử, nhiều gia tộc, nhiều người chưa nhận ra nguy cơ, nhưng vài người nhanh nhạy đã nhận ra những dấu hiệu mơ hồ về việc thay đổi chính sách của triều đình.
Lê Quý Ly là một trong số đó, Lê thị được hắn nhờ vả để dò hỏi chút tin tức. Đấu tranh giữa quyền lợi gia tộc và Trần Kính đã khiến Lê thị mất ăn mất ngủ, không ngờ được nàng lại được Trần Kính chủ động gỡ bỏ cho thế này. Lê Thị nước mắt nhỏ tong tong cảm động lại muốn quỳ xuống, Trần Kính dùng ống áo chấm vài giọt nước mắt cho Lê thị rồi làm như chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra để nói sang chuyện nhà:
– Thời gian cũng cận kề rồi, mình thay ta viết thư cho Vĩ và Hiện, gọi hai đứa nó về để chuẩn bị cho đại lễ cuối năm. Sau đó chúng muốn thì tới Ngự Thiên rèn luyện tiếp cũng được.
Lê thị là người thông minh, nàng quệt mắt 2 cái rồi như chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra, giọng điềm tĩnh lại nói về chuyện nhà:
– Vâng, thiếp hiểu rồi. Mà Điện hạ, người định để hai đứa nó tiếp tục tới Ngự Thiên rèn luyện à?
Trần Kính không lưỡng lự mà gật đầu đáp ngay:
– Đúng thế, bọn chúng ở đó tiến triển rất tốt, sắp tới Quốc Toản “bị giam” ở Ngự Thiên, ta muốn chúng tiếp xúc với nhau nhiều hơn.
Lê thị băn khoăn:
– Vĩ nhi, Hiện nhi ở Ngự Thiên đúng là rất tốt. Nhất là Vĩ nhi, thiếp có thể thấy nó khỏe lên rất nhiều so với hồi ở đây. Thiếp cũng không có vấn đề gì nếu để chúng tiếp tục theo chú Toản học hỏi. Nhưng mình à, bọn chúng sắp tới sẽ là Hoàng Tử, Thái Tử rồi, các vị tôn sư, tư nghiệp ở Quốc Tử Giảm với chuyện này e rằng sẽ phản đối “ít nhiều”. Dù sao xưa giờ, Hoàng Tử, Thái Tử đều do họ dạy bảo.
Trần Kính cười vui vẻ:
– Ta thấy theo Quốc Toản bọn chúng học được nhiều thứ hơn đứt mấy vị “Tôn sư” đó. Đến bản thân ta còn học được nhiều thứ từ nó cơ mà. Dù lễ nghi, hành xử, nói năng có hơi tùy tiện nhưng cũng không sao, sắp tới có đại thụ tới Ngự Thiên giúp nó bù đắp phần thiếu hụt này. Sẽ chẳng còn ai nói được gì nữa đâu.
Lê thị tỏ ra tò mò dò hỏi:
– Điện hạ, Đại Thụ mà người nói là ai vậy?
Trần Kính mỉm cười đầy bí hiểm: – Mình thử đoán xem.